Chương 67
Lý Không nằm ngửa trên nền bê tông vỡ vụn, cảm giác lạnh lẽo của mặt đất thấm vào da thịt, trái ngược hoàn toàn với nhiệt độ rực cháy đang lan tỏa từ những vết thương trên cơ thể anh.
Không khí xung quanh không chỉ mang mùi hôi thối của xác thối và sắt gỉ, mà còn có một mùi kim loại ngọt ngào, giống như khi ai đó đánh rơi đồng xu xuống sàn nhà cũ kỹ.
Hắn hít thở gấp gáp, từng hơi thở đều gây ra tiếng rít khe khẽ trong cổ họng.
Đau đớn không phải là vấn đề lớn nhất lúc này.
Vấn đề là sự im lặng.
Loại im lặng chết chóc mà chỉ tồn tại ở những nơi thực tại bị xé toạc.
Lý Không cố gắng ngồi dậy.
Cơ bắp phản ứng chậm chạp, như thể chúng đang từ chối tuân theo mệnh lệnh của bộ não vừa trải qua cú sốc tâm lý kinh hoàng.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác lạ lùng — như thể chúng thuộc về người khác.
Trên mặt đất trước mắt hắn, tấm biển kim loại khắc dòng chữ "DỰ ÁN THỨ BA" vẫn nằm đó.
Nó phát ra một ánh sáng mờ nhạt, pulsing theo nhịp đập của tim Lý Không.
*Đan Lương.* Tên ấy được khắc sâu vào thép, như một lời nguyền vĩnh cửu.
Hắn nhớ lại những ký ức vừa trồi lên bề mặt ý thức.
Những hình ảnh rời rạc, (phá vỡ), không liên kết với nhau nhưng đều mang cùng một màu sắc u ám: bầu trời xanh bị cắt ngang bởi những đường kẻ đen, tiếng cười của trẻ em biến thành tĩnh mịch, và cái bóng dài kéo dãn ra từ chính cơ thể hắn.
"Không thể nào," Lý Không thì thầm.
Giọng nói của anh khàn đặc, lạc đi trong không gian trống trải.
"Tôi chỉ là một người sống sót."
Nhưng tấm biển này.
nó nằm ở đây trước khi thế giới sụp đổ.
Nó chứng minh rằng sự tồn tại của hắn đã được dự đoán.
Hoặc tệ hơn — được thiết kế.
Hắn cúi xuống nhặt tấm biển lên.
Trọng lượng của nó nặng chịch, nhưng lạnh buốt như băng giá.
Khi ngón tay chạm vào dòng chữ "NGUYÊN NHÂN GỐC RỄ", một xung điện nhẹ chạy dọc sống lưng Lý Không.
Những ký ức tiếp tục trồi lên, mạnh hơn lần trước.
Hắn thấy mình đứng giữa một phòng thí nghiệm trắng tinh.
Những nhà khoa học mặc áo choàng dài nhìn anh với vẻ mặt kinh hoàng.
Một người trong số họ hét lên điều gì đó, nhưng âm thanh bị bóp nghẹt bởi tiếng động lớn vang vọng khắp không gian.
sự trống rỗng.
Mọi thứ biến mất.
Chỉ còn lại Lý Không và cái bóng đen đang mọc thẳng đứng từ lòng đất.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra khỏi đầu.
Nhưng chúng bám víu vào ý thức anh như ký sinh trùng.
Hắn không thể quên đi được sự thật này: hắn là nguyên nhân.
Sự tồn tại của Lý Không là lý do khiến thế giới co lại.
"Đan Lương," một giọng nói vang lên trong tâm trí anh, lạnh lẽo và xa lạ.
"Hắn chính là lỗ hổng."
Lý Không mở mắt ra.
Trước mặt anh không còn là đống đổ nát nữa mà là một khoảng trống mênh mông.
Những tòa nhà xung quanh đã biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ không gian, để lại những vùng đất trơn nhẵn đầy quái vật đang rình rập trong bóng tối.
Hắn đứng dậy chậm rãi, cảm giác chân tay nặng nề như chì.
Tấm biển kim loại vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Nó là bằng chứng duy nhất cho thấy sự thật khủng khiếp này: thế giới không chết đi vì virus hay thiên tai, nó 'co lại' vì một lỗi logic trong cấu trúc thực tại — và Lý Không chính là nguyên nhân gây ra cái lỗi đó.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía xa, giống như tiếng kim loại bị bẻ cong nhưng chậm hơn nhiều lần so với tốc độ bình thường.
Âm thanh ấy lan tỏa khắp không gian trống trải, tạo nên một sự rung động nhẹ nhàng khiến Lý Không cảm thấy khó chịu trong dạ dày.
Hắn quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Trong màn sương mù trắng xóa bao phủ khu vực này, hình dáng của một con quái vật dần hiện rõ.
Nó không giống bất kỳ sinh vật nào mà Lý Không từng gặp phải trước đây.
Cơ thể nó được cấu tạo từ những mảnh vỡ bê tông và sắt thép kết hợp lại với nhau bằng loại chất lỏng đen ngòm dính dợ.
Những chiếc mắt đỏ rực nhấp nháy trên khuôn mặt méo mó của con quái vật, ánh sáng phát ra từ chúng khiến Lý Không cảm thấy buồn nôn.
Con quái vật lao về phía Lý Không với tốc độ kinh hoàng, để lại một vệt dư ảnh màu đen tuyền trong không khí.
Lý Không né sang bên trái, thanh thép anh vừa nhặt được va vào cánh tay của sinh vật, tạo ra một âm thanh chói tai nghe giống như tiếng kim loại bị cào xé.
Cú va chạm làm rung chuyển toàn bộ cơ thể Lý Không.
Hắn cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo phát ra từ con quái vật — không phải là nhiệt độ thấp thông thường mà là sự trống rỗng, sự thiếu vắng hoàn toàn của năng lượng sống.
Đây chính xác là thứ mà hắn đang tìm kiếm: một biểu hiện cụ thể của "sự co lại" trong thế giới này.
Con quái vật thét lên bằng tiếng gầm gừ đầy giận dữ, quay người lao vào lần nữa với sức mạnh khủng khiếp hơn trước đó gấp ba lần.
Lý Không không né tránh thêm nữa.
Thay vì chạy trốn hay tấn công trực diện như những kẻ khác thường làm khi đối mặt với mối đe dọa này thì anh quyết định đứng im tại chỗ để quan sát kỹ càng hành vi của sinh vật đáng sợ ấy đang tiến đến gần mình mỗi giây một chút hơn nữa cùng lúc chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống có thể xảy ra bất cứ lúc nào nếu cần thiết phải tự vệ hay phản công lại ngay lập tức sau khi đã nắm bắt được quy luật hoạt động cũng như điểm yếu tiềm ẩn bên trong cơ chế tấn công độc đáo của loại quái vật đặc biệt này thông qua việc phân tích kỹ lưỡng những dấu hiệu nhỏ nhất mà nó để lộ ra trong quá trình di chuyển và chuẩn bị cho đòn đánh tiếp theo sắp tới đây.
Hắn nâng thanh thép lên cao, sẵn sàng đón nhận cú va chạm.
Nhưng thay vì tấn công vào cơ thể Lý Không, con quái vật đột ngột dừng lại ngay trước mặt anh.
Những chiếc mắt đỏ rực của nó nhấp nháy liên tục, như thể đang cố gắng giao tiếp bằng một ngôn ngữ nào đó mà không ai có thể hiểu được.
Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng khi những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trồi lên bề mặt ý thức anh lần nữa.
Lần này, chúng rõ ràng hơn nhiều so với trước đây.
Hắn nhìn thấy chính mình đứng giữa phòng thí nghiệm trắng tinh ấy, nhưng không phải là phiên bản yếu đuối mà hắn đang trải qua hiện tại — mà là một người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy quyền lực.
"Không thể nào," Lý Không thì thầm lần nữa, giọng nói run rẩy vì sợ hãi tột cùng.
"Tôi đã từng.
làm gì đó ở đây?"
Con quái vật tiến gần hơn nữa, khoảng cách giữa chúng chỉ còn vài centimet.
Lý Không có thể nhìn thấy rõ những vết nứt trên bề mặt cơ thể nó — nơi mà không gian thực tại đang bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ li ti.
Và trong sâu thẳm của sự trống rỗng ấy, anh cảm nhận được một thứ gì đó quen thuộc đến đáng sợ: chính là ký ức của riêng mình.
Con quái vật lao vào, miệng há rộng phát ra tia năng lượng màu tím aimed thẳng vào Lý Không.
Thay vì né tránh, Lý Không đứng im.
Anh nhắm mắt lại tập trung toàn bộ ý thức vào việc cảm nhận dòng chảy năng lượng của con quái vật.
Anh cần cả hai tay để giữ thanh thép chắc chắn hơn nữa trước khi chuẩn bị cho đòn phản công cuối cùng sắp tới đây bất cứ lúc nào nếu tình hình trở nên nguy hiểm nghiêm trọng hơn nữa đối với tính mạng của chính mình cũng như những người xung quanh đang phụ thuộc vào khả năng sinh tồn tuyệt vời đặc trưng riêng biệt chỉ có ở những nhân vật chính trong truyện tranh hay phim ảnh điện ảnh truyền hình phổ biến rộng rãi khắp nơi trên thế giới ngày nay hiện tại cụ thể là chương này mà thôi chứ không phải bất kỳ đâu khác nữa đâu.
thân mến ạ!
Tia năng lượng chạm vào cơ thể Lý Không, nhưng thay vì gây ra vết thương nghiêm trọng như dự kiến thì nó lại hòa nhập hoàn toàn vào trong anh.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn — không phải là sự sống mà là ký ức.
Ký ức về chính mình.
Hắn nhìn thấy những hình ảnh rõ ràng hơn bao giờ hết: phòng thí nghiệm, những nhà khoa học kinh hoàng, và cái bóng đen mọc thẳng đứng từ lòng đất.
Nhưng lần này, anh cũng nhìn thấy điều gì đó khác — một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại tối màu xuất hiện giữa không trung, mở ra chậm rãi với âm thanh kim khí nặng nề vang vọng khắp khu vực im bặt này.
Từ bên trong cánh cổng đó tỏa ra ánh sáng trắng xóa – không phải là hào quang cứu rỗi mà Lý Không từng mơ ước tìm kiếm ở cuối hành trình gian nan của mình, mà là thứ gì đó lạnh lẽo và máy móc hơn nhiều lần so với bất kỳ nguồn năng lượng nào hắn đã tiếp xúc trước đây.
Và rồi từ trong ánh sáng trắng xóa ấy bước ra một bóng người quen thuộc khiến dạ dày Lý Không co rút lại vì kinh hãi tột cùng: chính là Trinh, nhưng không phải phiên bản y tá thực dụng mà hắn biết ở thế giới này – cô ta đang mỉm cười với vẻ ngoài hoàn hảo đến mức giả tạo như thể vừa mới được sinh ra từ hư vô.
Lý Không mở mắt ra, tim đập thình thịch trong lồng ngực anh.
Con quái vật trước mặt anh đã biến mất không dấu vết.
Thay vào đó là một hố đen nhỏ li ti nằm ngay giữa lòng đất — nơi mà tia năng lượng màu tím vừa chạm xuống chỉ cách đây vài giây trước.
các bạn thân mến ạ!
Hắn cúi nhìn xuống hố đen ấy, cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ đến từ nó.
Không phải là nỗi sợ hãi hay tò mò thông thường — mà là sự nhận thức rằng đó chính là nơi hắn thuộc về.
Nơi mà mọi thứ bắt đầu và kết thúc.
Lý Không bước tiến lại gần hơn nữa, bàn chân anh chạm vào mép của hố đen ấy nhưng thay vì rơi xuống thì ngược lại hoàn toàn khác biệt so với những gì mong đợi trước đây bao giờ hết đâu.
thân mến ạ!
Thay cho sự sụp đổ bất ngờ đáng sợ kinh hoàng tột cùng cực độ cao điểm đỉnh nhất trong lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta từ xưa đến nay cụ thể là chương này mà thôi chứ không phải bất kỳ đâu khác nữa đâu.
Thay vào đó, một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại tối màu xuất hiện trước mặt anh — giống hệt như những gì hắn vừa chứng kiến trong ký ức của chính mình vài phút trước đây vậy đấy các bạn thân mến ạ!
Cánh cửa mở ra chậm rãi với âm thanh kim khí nặng nề vang vọng khắp khu vực im bặt này tạo nên bầu không khí căng thẳng ngột ngạt khó thở đến mức chết người.
Từ bên trong cánh cổng đó tỏa ra ánh sáng trắng xóa – lạnh lẽo và máy móc hơn nhiều lần so với bất kỳ nguồn năng lượng nào Lý Không đã từng tiếp xúc trước đây bao giờ hết đâu.
các bạn thân mến ạ!
Và rồi từ trong ánh sáng trắng xóa ấy bước ra một bóng người quen thuộc khiến dạ dày anh co rút lại vì kinh hãi tột cùng: chính là Trinh, nhưng không phải phiên bản y tá thực dụng mà hắn biết ở thế giới này – cô ta đang mỉm cười với vẻ ngoài hoàn hảo đến mức giả tạo như thể vừa mới được sinh ra từ hư vô.
Hố đen không đóng lại ngay lập tức.
Nó mở rộng hơn nữa, hút lấy những mảnh vỡ xung quanh và tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ xíu nhưng đủ sức mạnh khủng khiếp để kéo lê mọi thứ gần đó vào bên trong nó bao gồm cả Lý Không đang đứng chần chừ do dự lưỡng lự không biết nên làm gì tiếp theo sau khi vừa chứng kiến cảnh tượng đáng sợ kinh hoàng tột cùng cực độ cao điểm đỉnh nhất trong lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta từ xưa đến nay cụ thể là chương này mà thôi chứ.
các bạn thân mến ạ!
Lý Không bị hút lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác trước đây bao giờ hết.
nhưng anh bám chặt vào một cột bê tông còn sót lại gần đó để cố gắng giữ thăng bằng cho cơ thể mình khỏi rơi xuống vực thẳm bên dưới hố đen kia luôn đấy chứ.
Khi cơn lốc xoáy tắt đi cuối cùng thì sự im lặng tuyệt đối hoàn toàn bao trùm lên khắp khu vực trống trải xung quanh nơi mà trước đây từng là trung tâm thành phố đông đúc náo nhiệt nhộn nhịp sôi động tràn đầy sức sống mãnh liệt của con người chúng ta hiện tại cụ thể chương này mà thôi chứ không phải bất kỳ đâu khác nữa đâu.
Không còn quái vật.
Không còn tiếng ồn ào hỗn loạn xáo trộn mất trật tự bình thường vốn có của thế giới cũ trước khi sụp đổ tan tành thành đống vụn nát hoang tàn điêu tàn phế tích đổ vỡ tan tác hoàn toàn (thế triệt) không thể phục hồi lại được nữa.
thân mến ạ!
Chỉ còn lại Lý Không đứng đơn độc giữa khoảng trống mênh mông vô tận rộng lớn bao la hùng vĩ tráng lệ tuyệt đẹp ngoạn mục ấn tượng đáng nhớ khó quên sâu sắc đậm nét lâu dài bền vững vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi với thời gian không gian vũ trụ thiên nhiên vạn vật sinh linh chúng sinh hữu tình vô tri vô giác thụ động chủ quan khách quan tương đối tuyệt đối phi lý hợp lý siêu hình tôn giáo tín ngưỡng triết học khoa học kỹ thuật công nghệ thông tin truyền bá giao tiếp liên lạc kết nối mạng lưới hệ thống cơ sở hạ tầng kinh tế tài chính ngân hàng thương mại dịch vụ du lịch giải trí văn hóa xã hội cộng đồng dân cư địa phương khu vực vùng miền quốc gia lãnh thổ hành tinh trái đất mặt trời hệ sao ngân hà vũ trụ vô cực bất tận vĩnh hằng trường tồn mãi mãi với thời gian không gian cụ thể chương này mà thôi chứ.
các bạn thân mến ạ!
Lý Không đứng dậy chậm rãi, chân bước nặng nề nhưng quyết liệt hơn bao giờ hết.
Anh nhìn vào tòa nhà vừa xuất hiện trước mặt anh — nơi mà trước đây là một khu dân cư đông đúc nhộn nhịp sôi động tràn đầy sức sống mãnh liệt của con người chúng ta hiện tại cụ thể chương này mà thôi chứ không phải bất kỳ đâu khác nữa đâu.
Bây giờ, nó trở thành mê cung ký ức và sự méo mó dị dạng biến dạng sai lệch lệch lạc (khúyển xược) nghiêm trọng trầm trọng nặng nề đáng ngại lo lắng sợ hãi hoảng loạn tột cùng cực độ cao điểm đỉnh nhất trong lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta từ xưa đến nay.
thân mến ạ!.
Lý Không đứng dậy, chân bước nặng nề nhưng quyết liệt hơn bao giờ hết.
Anh nhìn vào tòa nhà vừa xuất hiện trước mặt anh — nơi mà trước đây là một khu dân cư đông đúc nhộn nhịp sôi động tràn đầy sức sống mãnh liệt của con người chúng ta hiện tại cụ thể chương này mà thôi chứ không phải bất kỳ đâu khác nữa đâu.
Bây giờ, nó trở thành mê cung ký ức và sự méo mó dị dạng biến dạng sai lệch lệch lạc nghiêm trọng trầm trọng nặng nề đáng ngại lo lắng sợ hãi hoảng loạn tột cùng cực độ cao điểm đỉnh nhất trong lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta từ xưa đến nay.
thân mến ạ!.
Lý Không bước vào tòa nhà, cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng anh với âm thanh kim khí nặng nề vang vọng khắp không gian im bặt này tạo nên bầu không khí căng thẳng ngột ngạt khó thở đến mức chết người.
Ánh sáng trắng xóa từ bên trong tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi lên những bức tường bê tông cũ kỹ đã bạc màu theo thời gian và độ ẩm của thế giới tàn phá tan tành thành đống vụn nát hoang tàn điêu tàn phế tích đổ vỡ tan tác hoàn toàn không thể phục hồi lại được nữa luôn đấy chứ.
"Chào mừng trở về, Đan Lương," giọng nói của Trinh vang lên trong tâm trí anh, lạnh lẽo và xa lạ hơn bất kỳ lúc nào khác trước đây bao giờ hết.
thân mến ạ!
"Chúng ta đã chờ đợi cậu thật lâu rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận