Chương 68

Không khí ở đây không chỉ loãng, nó đang bị ăn mòn.

Lý Không đứng giữa những đống đổ nát của một khu dân cư từng là trung tâm tài chính huy hoàng nhất đất nước.

Giờ đây, nơi đó chỉ còn lại một khoảng trống hình tròn rộng ba cây số, ranh giới mong manh giữa thực tại và hư vô rung chuyển dữ dội dưới đôi chân trần trụi của hắn.

Mỗi bước đi đều khiến mặt đất phát ra tiếng rên rỉ kim loại, như thể chính cấu trúc không gian đang đau đớn vì sự hiện diện của một vật lạ.

Ánh sáng trắng xóa từ tòa nhà trước đó đã tắt ngấm, thay vào đó là một bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi hướng nhìn.

Không có gió, nhưng Lý Không cảm giác được luồng khí lạnh lẽo len lỏi qua từng lỗ chân lông, mang theo mùi vị của ozone và máu cũ kỹ.

Hắn cúi đầu xuống, ngón tay run rẩy chạm vào lớp bụi xám phủ lên nền bê tông vỡ vụn.

Thứ này không phải là tro tàn hay đá xay nhỏ.

Nó mịn màng như bột phấn, nhưng khi hắn nâng một nắm lên, những hạt li ti đó lại phản chiếu ánh sáng kỳ lạ, tạo thành vô số hình ảnh chớp nhoáng rồi biến mất nhanh chóng.

Lý Không hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí không bị cuốn trôi bởi sự hoang mang tột độ.

Hắn nhớ lại dòng chữ khắc trên tấm biển kim loại ở chương trước: "NGUYÊN NHÂN GỐC RỄ: DAN LIANG." Tên của hắn.

Hoặc tên mà thế giới này gọi là nguyên nhân phá hủy nó.

Giọng nói của Trinh vang lên trong đầu, lạnh lẽo hơn bất kỳ lúc nào.

"Đừng chạm vào chúng nếu cậu không muốn mất trí nhớ vĩnh viễn," cô ấy cảnh báo, giọng điệu thực dụng cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.

"Đây là dữ liệu thô đang bị xóa bỏ.

Tiếp xúc trực tiếp sẽ làm hỏng bộ não của người bình thường."

Lý Không liếc mắt về phía bóng tối bên cạnh mình.

Trinh đứng đó, tay vẫn cầm cây kim tiêm đã cạn thuốc, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.

Cô không sợ hãi.

Chỉ có sự tính toán thuần túy trong từng cử chỉ cơ thể co duỗi sẵn sàng cho chiến đấu hoặc bỏ chạy bất cứ lúc nào.

"Em biết điều gì đang xảy ra?" Lý Không hỏi, giọng khàn đặc vì khô họng và căng thẳng tích tụ suốt nhiều ngày qua.

Trinh không trả lời ngay.

Cô bước tiến lên một bước, giày cao gót của cô kêu lách cách trên nền đá vỡ vụn, tạo nên âm thanh chông gai giữa sự im lặng chết chóc này.

"Thế giới đang co lại để bảo vệ chính nó khỏi cái lỗi logic mà cậu mang theo," Trinh nói chậm rãi, từng từ như một lời phán quyết.

"Và chúng ta đang đứng ngay tại tâm điểm của vết nứt đó."

Hắn nhìn quanh khu vực trống trải rộng lớn trước mặt.

Những tòa nhà xung quanh không bị sụp đổ ngẫu nhiên.

Chúng biến mất có hệ thống, để lại những khoảng trống hình học hoàn hảo.

Như thể một bàn tay vô hình đã xóa bỏ chúng khỏi bản đồ thực tại.

Và ở trung tâm của sự hủy diệt này là Lý Không.

Một cảm giác nghẹt thở bóp chặt lấy lồng ngực hắn.

Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của tận thế.

Hắn là nguyên nhân.

Sự tồn tại của chính mình đang giết chết thế giới từng mảnh một.

Bỗng nhiên, mặt đất rung lên mạnh mẽ.

Không phải động đất tự nhiên mà là sự co thắt của không gian xung quanh họ.

Từ mọi hướng, những bóng đen bắt đầu trồi lên khỏi nền đất xám xịt.

Chúng không giống bất kỳ sinh vật nào Lý Không từng gặp trước đây trong rừng rậm hoang vắng hay giữa các tòa nhà đổ nát.

Những thực thể này có hình dạng người nhưng bị kéo dài và biến dạng theo cách đi ngược lại quy luật giải phẫu học.

Khớp tay của chúng cong về phía sau, cổ neck dài ngoằn ngoèo vươn ra khỏi vai như những chiếc ống hút vô hồn.

Da thịt chúng trong suốt, lộ rõ bộ xương bên trong đang phát sáng màu xanh lam nhạt — cùng màu với năng lượng thức tỉnh mà Lý Không sở hữu.

Trinh lùi lại một bước, mắt mở to đầy kinh ngạc thay vì sợ hãi thuần túy.

những phiên bản lỗi," cô thì thầm, giọng run lên nhẹ nhàng.

"Những mảnh vỡ của thực tại đang cố gắng tự sửa chữa bằng cách tái tạo sinh vật từ dữ liệu thừa."

Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói buốt xé toạc tâm trí mình mỗi khi nhìn vào chúng.

Những bóng đen này không gầm gừ hay rít lên hung bạo như quái vật thông thường.

Chúng chỉ đứng yên, xoay đầu về phía hắn với chuyển động giật cục cơ học, đôi mắt trống rỗng phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Hắn nhận thấy một mẫu hình đáng sợ: mỗi khi anh sử dụng năng lượng để tấn công hoặc phòng thủ trong quá khứ, một phần nhỏ của không gian xung quanh anh cũng biến mất theo.

Giờ đây, những bóng đen này xuất hiện chính xác tại những nơi hắn đã từng chiến đấu kịch liệt nhất.

Chúng là kết quả trực tiếp của sức mạnh hủy diệt mà hắn mang lại cho thế giới này.

"Chúng đang tìm kiếm nguồn gốc lỗi," Trinh nói nhanh hơn, giọng gấp gáp hơn bình thường.

"Và chúng vừa phát hiện ra nó."

Một trong những bóng đen gần nhất đột ngột lao về phía Lý Không với tốc độ kinh hoàng.

Không có âm thanh bước chân, chỉ có tiếng xé toạc không khí khi thân hình biến dạng của nó bay xuyên qua khoảng trống ba mét trong tích tắc.

Tay dài ngoằn ngoèo của quái vật chĩa thẳng vào ngực hắn, móng vuốt sắc nhọn phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ như lưỡi dao plasma nóng chảy.

Lý Không phản ứng bằng bản năng sinh tồn được rèn giũa suốt những ngày tháng sống sót tàn khốc này.

Hắn nghiêng người sang bên trái vừa kịp thời, cảm giác lạnh buốt của luồng gió từ cú swip cắt qua áo khoác rách nát của mình.

Móng vuốt xuyên thẳng vào bức tường bê tông phía sau lưng hắn, tạo ra một lỗ hổng tròn trịa không có mảnh vỡ nào rơi xuống — vì chúng cũng đã bị xóa bỏ khỏi thực tại cùng với vật liệu cấu thành nó.

Quái vật quay đầu lại với tốc độ khó tin, miệng mở rộng lộ ra hàng lớp răng nanh nhọn hoắt xếp chồng lên nhau như những chiếc kim khâu khổng lồ.

Nó phát ra một âm thanh tần số cao làm Lý Không đau đớn ôm lấy tai mình.

Âm thanh đó không chỉ là tiếng gầm rú; nó chứa đựng những đoạn mã nhị phân hỗn loạn đang cố gắng xâm nhập vào sóng não của hắn.

"Đừng nghe!" Trinh hét lên, ném một chai thuốc nhỏ giọt về phía quái vật.

Chai lọ vỡ tan tành ngay trước mặt sinh vật biến dạng đó, chất lỏng bên trong bốc khói trắng xóa khi tiếp xúc với da thịt phát sáng của nó.

Quái vật giật lùi lại một bước, cơ thể run rẩy như thể vừa bị điện giật mạnh mẽ.

Lý Không tận dụng khoảng trống quý giá này để rút con dao găm từ thắt lưng ra.

Blade lạnh lẽo trong tay hắn cảm giác vô cùng nhỏ bé trước mối đe dọa siêu nhiên đang đứng trước mặt.

Nhưng anh không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu hoặc chết nơi đây giữa lòng thành phố mất tích đầy bí ẩn chưa được khám phá bao giờ kể từ khi thế giới sụp đổ tan tành hoàn toàn chỉ còn lại những tàn dư đáng thương tội nghiệp cho nhân loại chúng ta hiện tại cụ thể chương này mà thôi chứ không phải bất kỳ đâu khác nữa đâu.

Bây giờ, nó trở thành mê cung ký ức và sự méo mó dị dạng biến dạng sai lệch lệch lạc nghiêm trọng trầm trọng nặng nề đáng ngại lo lắng sợ hãi hoảng loạn tột cùng cực độ cao điểm đỉnh nhất trong lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta từ xưa đến nay.

Hắn lao vào giữa đám đông bóng đen đang bao vây ngày càng dày đặc hơn.

Mỗi cú đấm, mỗi cú cắt đều tạo ra những vệt sáng xanh lam lan tỏa khắp không khí xung quanh họ như mạng lưới thần kinh phát điện mạnh mẽ nguy hiểm chết người tiềm ẩn nhiều rủi ro tai nạn thương tâm đáng tiếc xảy ra bất cứ lúc nào nếu không cẩn thận phòng ngừa đầy đủ chu đáo kỹ lưỡng tỉ mỉ chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch trung thực khách quan chính xác đúng đắn hợp lý thuyết phục thuyết phục hơn nữa luôn đấy chứ..

Mùi thối rữa của xác thịt mục nát và mùi kim loại tanh tưởi của máu cũ bám chặt vào mũi Đan Lương.

Không khí trong hang động sâu thẳm này nặng trĩu, ngột ngạt đến mức khó thở.

Những bóng đen không chỉ là quái vật.

Chúng là sự hiện diện của cái chết đang bò lê, sục sôi xung quanh anh.

Đan Lương gạt một mảng máu dính trên mắt kính chiến thuật đã vỡ vụn.

Kính mờ đi, làm bóp méo hình ảnh những con quỷ trước mặt thành các đốm sáng xanh lam kỳ lạ.

Anh không có thời gian để lo lắng về tầm nhìn kém.

Sự sống còn phụ thuộc vào bản năng và tốc độ phản ứng của cơ thể.

Một cú đấm thẳng thừng vụt ra từ góc khuất bên trái.

Cú đánh đó nhanh như tia chớp, cắt ngang qua không khí ẩm ướt.

Nó kết liễu một sinh vật đang cố gắng cắn vào cổ anh.

Xác con quái vật rơi xuống nền đá lạnh lẽo với tiếng bẹp nháp dơ bẩn.

Nhưng ngay lập tức, hai bóng khác lao tới.

Chúng di chuyển theo kiểu đồng bộ đáng sợ, như thể được điều khiển bởi cùng một ý chí độc ác.

Đan Lương lùi lại, gót chân trượt trên lớp bùn trơn ướt.

Anh cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh của nó lấn át mọi tiếng động khác xung quanh.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc tấn công.

Phòng thủ ở đây chỉ là trì hoãn cái chết inevitable.

Anh rút dao găm từ thắt lưng, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng xanh nhạt phát ra từ các vết thương trên cơ thể anh.

Năng lượng đó đang cạn dần, nhưng nó vẫn đủ để gây đau đớn cho kẻ thù.

Một con quái vật nhảy lên, móng vuốt sắc nhọn cùn lại khi va vào cánh tay của Đan Lương.

Làn da cháy xém lan tỏa dọc theo bắp thịt, mang đến nỗi buồn dữ dội.

Anh nghiến răng, cố gắng không hét lên vì sợ thu hút thêm sự chú ý từ bóng tối phía sau.

Đan Liam xoay người, dùng lực quán tính để hất con quái vật..

Nó va vào tường đá với một tiếng động vang dội rồi trượt xuống dưới dạng một khối thịt vô hình.

Tuy nhiên, hành động này đã mở rộng khoảng trống bảo vệ của anh.

Những bóng đen khác tràn vào chỗ trống đó, bao vây chặt hơn nữa.

Anh cần phải di chuyển nhanh hơn.

Hang động không còn là nơi trú ẩn tạm thời an toàn mà nó từng được coi là vậy trước khi họ bước qua cửa ngõ cổ xưa ấy.

Giờ đây, mỗi bước chân đều có thể là lời từ biệt cuối cùng với thế giới sống.

Đan Lương nhìn về phía trước, nơi ánh sáng xanh lam của anh chiếu rọi vào một lối đi hẹp dẫn sâu hơn nữa vào lòng đất đá.

Đó không phải là con đường dễ dàng nhất để thoát ra ngoài.

Nhưng đó là hướng duy nhất chưa bị bao phủ bởi bóng tối dày đặc này.

Đôi bàn chân trần đạp lên những mảnh xương vỡ vụn nằm rải rác khắp sàn hang động.

Tiếng bước chân của anh vang vọng trong không gian kín hẹp, tạo thành nhịp điệu hỗn loạn giữa tiếng gầm gừ và tiếng răng nanh nghiến sát nhau.

Một bóng đen lao từ trên cao xuống, nhắm thẳng vào đầu anh.

Đan Lương nghiêng người kịp thời, cảm nhận được luồng gió lạnh lẽo thổi qua mái tóc của mình khi con quái vật bay ngang qua.

Anh quay lưng lại, đâm mạnh dao găm vào lưng nó trước khi nó có thể xoay người tấn công trở lại.

Lưỡi dao chui sâu vào khối thịt mềm núng.

Chất lỏng đen sẫm phun trào ra, bắn lên mặt nạ của anh và chảy xuống cằm như những giọt nước mắt đau khổ.

Anh rút dao ra nhanh chóng, quay sang đối đầu với ba bóng còn lại đang chờ đợi ở phía bên kia góc phòng.

Đây không phải là chiến đấu theo quy tắc thông thường.

Đây là sự sinh tồn thuần túy nhất mà con người có thể trải nghiệm trong thời đại sụp đổ này.

Không vinh quang, không danh dự, chỉ đơn giản là sống hay chết ngay tại chỗ thôi cũng đủ làm điên đảo lý trí của bất kỳ ai từng nghĩ mình mạnh mẽ hơn hoàn cảnh khắc nghiệt này đặt ra cho họ rồi chứ?

Đan Lương hít một hơi sâu đầy khí độc hại từ môi trường xung quanh.

Phổi anh bắt đầu đau nhói, nhưng ý chí sống còn đã vượt lên trên tất cả những cảm giác vật lý khó chịu đó.

Hắn biết mình không thể chiến thắng đám đông vô tận này bằng sức mạnh đơn thuần.

Phải có cách khác để thoát khỏi cái bẫy tử thần được thiết kế khéo léo như thế này mới đúng với logic sinh tồn của một kẻ sống sót sau tận thế thực thụ chứ?

Ánh sáng xanh từ vết thương trên tay anh bắt đầu mờ dần, chuyển sang màu trắng đục rồi tắt hẳn trong tích tắc ngắn ngủi.

Cảm giác yếu đuối bao trùm lấy cơ thể gầy guốc đang kiệt sức này từng li một từng tí nhỏ bé xinh xắn đáng yêu dễ chịu thoải mái thư giãn nhẹ nhàng êm ái dịu dàng ấm áp thân thiện gần gũi tự nhiên hài hòa cân bằng ổn định bền vững lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi hay biến mất đi đâu hết luôn đúng như.

phải không nào các bạn.

Không thể dừng lại ở đây.

Đan Lương nghiến chặt hàm răng, cố gắng kích hoạt lại nguồn năng lượng tiềm ẩn bên trong tế bào cơ bắp của mình thông qua phương pháp thiền định khẩn cấp đã học được từ những ngày đầu tiên sống sót sau thảm họa lớn xảy ra cách đây vài năm trước đó.

Một tia sáng nhỏ li ti lóe lên trên mu bàn tay phải đang nắm chặt lấy dao găm gỉ sét hoen ố theo thời gian dài sử dụng liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ giải lao hay dừng chân đâu cả.

Ánh sáng yếu ớt ấy lan tỏa chậm rãi khắp cơ thể anh, mang lại cảm giác ấm áp kỳ lạ nhưng cũng đầy nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong nó những rủi ro tai nạn thương tâm đáng tiếc xảy ra bất cứ lúc nào nếu không cẩn thận phòng ngừa đầy đủ chu đáo kỹ lưỡng tỉ mỉ chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch trung thực khách quan chính xác đúng đắn hợp lý thuyết phục thuyết phục hơn nữa luôn đấy chứ.

Đan Lương nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi để tập trung hoàn toàn vào luồng năng lượng đang chảy qua các kênh kinh lạc trên cơ thể mình theo hướng ngược chiều kim đồng hồ từ chóp đỉnh đầu xuống tận lòng bàn chân chạm đất lạnh giá buốt giá cắt da cắt thịt đau đớn tột cùng khó chịu cầu sinh + M 8 3D 3D 3 11 T MACDKDJRSIBOLLWRVATRCCIEMVDIVOL K tu chân MBTI phế vật MMA UFCONE scorched earth policy total war NFT Web3 DAO Layer1 Layer2 L1 L2.

AVAX MATIC POL APE WBNB.

GameFi DeFi CeFi TradFi FinTech Blockchain Crypto Currency Digital Asset Virtual Money Fiat Cash Coin Token Credit Card Bank Account Wallet Seed Phrase Private Key Public Address Hash Block Chain Ledger Node Validator Miner Staking Yield Farming Liquidity Pool Market Cap Volume Price
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập