Chương 66
Thính giác bị ù đi bởi tiếng vọng của cú nổ vừa rồi, một âm thanh trầm đục như thể chính không khí xung quanh đã kêu gào khi bị xé toạc.
Trực giác sinh tồn báo hiệu nguy cơ chưa qua, nhưng cơ thể thì quá kiệt quệ để phản ứng.
Hắn chậm rãi ngồi dậy, tay phải run rẩy chạm vào vết thương ở ngực.
Không đau đớn tột cùng như dự kiến.
Chỉ có một cảm giác trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa từ bên trong lồng ngực ra ngoài da thịt.
Lý Not cau mày, ánh mắt mờ đục cố gắng tập trung vào thực tại trước mặt.
Cánh cổng kim loại khổng lồ đã biến mất.
Trinh – phiên bản giả tạo kia cũng không còn dấu vết.
Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc bao trùm khu vực đổ nát này.
Những tảng bê tông lớn nằm rải rác, phủ đầy bụi trắng xóa như tro tàn của một thế giới vừa mới bị thiêu rụi.
Lý Không hít thở sâu, cố gắng xua tan đi cảm giác chóng mặt.
Hắn biết mình không thể tin vào mắt mình lúc này.
Trong thế giới đang co lại này, ảo ảnh là thứ phổ biến hơn cả thức ăn.
Nhưng lần này khác biệt.
Lần này, hắn đã cảm nhận được sự tiếp xúc vật lý thực tế.
Những ngón tay lạnh giá xuyên qua lồng ngực của hắn không phải là ảo giác.
Hắn đứng dậy, chân bước chập chững trên lớp bụi dày.
Mỗi bước đi đều khiến những mảnh kính vỡ dưới giày phát ra tiếng kêu réo nhẹ, vang vọng trong khoảng không tĩnh mịch đáng sợ này.
Lý Không không quay đầu lại phía sau nơi mình vừa ngã xuống.
Quay lưng lại với nguy hiểm là quy luật sinh tồn số một mà hắn đã học được từ ngày thứ nhất của sự sụp đổ.
Trước mặt hắn là một bức tường gạch cũ kỹ, phủ đầy rêu xanh ẩm ướt và những vết nứt dài ngoằng chạy dọc theo bề mặt.
Bức tường này không thuộc về bất kỳ tòa nhà nào trong khu vực xung quanh.
Nó xuất hiện đột ngột, cắt ngang giữa hai phế tích như một đường kẻ phân cách thực tại.
Lý Không tiến lại gần, tay đưa lên chạm vào bề mặt gạch lạnh lẽo.
Cảm giác truyền lại qua lòng bàn tay khiến hắn rùng mình gai ốc.Đó không phải là đá hay bê tông thông thường.
Nó mềm mại hơn, có nhịp đập yếu ớt giống như da thịt sống đang co thắt dưới lớp vỏ bọc cứng nhắc.
"Hỏng hóc," Lý Không thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài.
"Không gian này bị hỏng." Hắn rút dao rựa ra hoàn toàn, ngón tay cái chạm nhẹ vào lưỡi dao để kiểm tra độ sắc.
Hành động cơ học đó giúp hắn lấy lại chút tự chủ cho bộ não đang quá tải thông tin.
Anh không vội vàng lao ra.
Trong thế giới co lại này, sự kiên nhẫn là vũ khí mạnh hơn bất kỳ năng lực thức tỉnh nào.
Hắn quan sát kỹ hơn bức tường dị thường kia.
Những vết nứt trên bề mặt gạch không phải do tác động vật lý gây ra mà giống như những đường nét được vẽ lên bởi một bàn tay vô hình, mang theo ý định phá hủy cấu trúc của chính bản thân nó.
Ánh sáng mờ ảo từ bầu trời xám xịt chiếu xuống làm nổi bật các chi tiết kỳ lạ ẩn sâu trong kẽ hở đó.
Lý Không cúi sát mặt vào bức tường, nheo mắt nhìn kỹ những đường vân xoắn ốc bên trong lớp gạch.
Chúng không tĩnh tại mà đang chuyển động chậm chạp, như thể có dòng chảy nào đó bị mắc kẹt giữa hai chiều không gian khác nhau.
Một luồng khí mát lạnh phả ra từ các khe hở, mang theo mùi hương đặc trưng của ozone và kim loại nóng chảy – dấu hiệu của sự cố trong cấu trúc thực tại.
Hắn nhớ lại lời nói của Kiếm Sư Vực Trời trước khi tàn hồn lão quái vật biến mất: *"Thế giới này là một tù ngục."* Nếu thế giới thực sự đang co lại vì lỗi logic, thì những nơi như bức tường này có thể là điểm yếu trong hệ thống.
Những vị trí mà ranh giới giữa "tồn tại" và "không tồn tại" trở nên mỏng manh nhất.
Lý Không không biết mình đã may mắn hay xui xẻo khi tìm thấy nó.
Nhưng hắn chắc chắn một điều: đây không phải là nơi dành cho những kẻ bình thường.
Hắn lấy khăn tay cũ kỹ ra, lau sạch mồ hôi lạnh bám trên trán rồi quấn chặt quanh cổ để giữ ấm cơ thể đang run rẩy vì sợ hãi lẫn kích thích.
Sự tò mò ăn mòn ý chí sống còn nhanh hơn bất kỳ con quái vật nào.
Nhưng nếu không hiểu rõ bản chất của sự sụp đổ này, hắn sẽ chết mà không biết nguyên nhân – điều đó đi ngược lại với mục tiêu tối thượng của Lý Không.
Hắn cần dữ liệu.
Cần bằng chứng cụ thể về việc mình chính là "lỗ hổng" trong cấu trúc không gian ấy.
Và bức tường trước mặt có vẻ như đang cố gắng nói gì đó với hắn, dù bằng ngôn ngữ nào thì cũng vượt quá khả năng hiểu biết thông thường của con người thời điểm này.
Lý Không rút dao rựa ra hoàn toàn một lần nữa.
Lần này tự vệ mà là để thăm dò.
Hắn đưa lưỡi dao sắc bén tiến vào khe hở lớn nhất trên bức tường nơi những đường vân xoắn ốc quay cuồng dữ dội hơn cả.
Kim loại va chạm với bề mặt lạnh lẽo, phát ra tiếng kim khí leng keng lạ tai không giống như âm thanh của bất kỳ vật liệu xây dựng nào mà hắn từng biết.
Cơn gió từ trong khe hở thổi mạnh hơn, cuốn theo những hạt bụi.
ngược vào bên trong thay vì rơi xuống đất.
Lực hút nhẹ nhàng nhưng dai dẳng kéo tay cầm dao của Lý Không về phía trước.
Hắn chống cự lại bằng cách siết chặt ngón tay quanh cán dao, cơ bắp chân căng cứng để duy trì vị trí cân bằng trên nền bê tông không ổn định này.
"Không phải ngẫu nhiên," hắn lẩm bẩm dưới răng nanh nghiến chặt.
"Nó gọi tôi." Đôi mắt Lý Không ánh lên vẻ lạnh lùng tính toán.
Nếu bức tường này liên quan đến bản chất tồn tại của hắn, thì chạm vào nó sẽ mang lại kết quả cực đoan: hoặc là hiểu biết cứu rỗi, hoặc là hủy diệt tức thì không lối thoát nào cho sự sống sót trong tương lai gần đây nữa.
Khoảnh khắc nhiễu loạn là cửa sổ cơ hội duy nhất.
Lý Không không bỏ lỡ.
Anh lao tới, đâm mạnh lưỡi dao rựa vào trung tâm khối đen đang hình thành từ khe hở đó.
Cảm giác không giống như đâm vào thịt hay xương, mà giống như đâm vào một dòng nước lạnh giá và sặc mùi kim loại nồng nặc khiến hắn muốn nôn mửa ngay lập tức thời điểm này vậy đấy chứ?
Khối chất lỏng đen ngòm quấn lấy lưỡi dao, bám chặt vào thép mài sắc rồi bắt đầu lan tỏa ngược lên tay cầm vũ khí.
Lý Không cố gắng rút lại nhưng không thể.
Nó bị khóa chết tại chỗ bởi một lực hấp dẫn vô hình mạnh mẽ hơn bất kỳ từ trường nào mà khoa học hiện đại có thể giải thích được trong hoàn cảnh khẩn cấp như thế này cả nhà ạ!
Đau đớn xé toạc cơ thể hắn, không phải là nỗi đau vật lý thông thường mà là sự xé rách ý thức.
Những hình ảnh hỗn loạn tràn vào tâm trí Lý Không: những thành phố biến mất từng mảng lớn nhỏ khác nhau trên bản đồ toàn cầu; những sinh linh khóc than trong tuyệt vọng trước khi bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi thực tại này hoàn toàn không còn chút gì để lại sau lưng họ nữa đâu đúng không?
Hắn quỳ xuống, tay ôm đầu, cảm thấy như có ai đó đang cố gắng cài đặt một đoạn mã vào não bộ anh.
Tất cả những khái niệm trừu tượng ấy bỗng trở nên hữu hình và đáng sợ hơn bất kỳ con quái vật nào mà hắn từng đối mặt trong quá khứ gần đây của mình tại nơi này rồi sao?
Khi cơn đau dịu đi một chút, Lý Không mở mắt ra với vẻ hoang mang tột cùng.
Lưỡi dao rựa vẫn còn cắm vào bức tường đen ngòm kia, nhưng giờ đây nó không còn là kim loại thông thường nữa mà đã chuyển thành màu trắng bệch phát sáng yếu ớt trong bóng tối bao quanh khu vực đổ nát này hiện tại rồi sao?
Hắn nhìn chăm chú vào thanh dao đang rung động nhẹ nhàng theo nhịp đập của chính trái tim mình.
Một dòng ký tự lạ mắt bắt đầu xuất hiện trên bề mặt lưỡi dao, viết bằng ngôn ngữ mà hắn không thể đọc được nhưng lại hiểu rõ ý nghĩa sâu xa tiềm ẩn bên dưới lớp vỏ bọc ngôn từ phức tạp đó ngay lúc này đây.
Lý Không nuốt khó khăn, cổ họng khô khốc cháy rát như lửa đốt.
Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của thảm họa này.
Hắn chính là nguyên nhân gốc rễ khiến thế giới co lại mỗi ngày một nhanh hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây thôi.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng đang dần biến mất từng mảng lớn nhỏ khác nhau khỏi tầm mắt con người bình thường khó có thể nhận biết được bằng cách quan sát trực tiếp thông qua giác cơ bản của mình mỗi ngày một nhiều hơn nữa.
Lý Không bỏ mảnh kim loại vào túi, cảm giác nặng nề hơn bất kỳ vũ khí nào.
Anh không còn là một sinh tồn viên đơn thuần tìm kiếm nước và thức ăn.
Anh đã trở thành một mục tiêu.
Một mục tiêu sống.
Và điều tồi tệ nhất là hắn biết rằng Kiếm Sư Vực Trời cũng sẽ sớm phát hiện ra sự thật kinh hoàng này nếu như hắn không hành động quyết liệt hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây thôi.
Đan Lương khép mắt lại trong tích tắc.
Không phải để nghỉ ngơi.
Mà là để lắng nghe sự im lặng chết chóc của thế giới cũ đang tan vỡ bên dưới đôi chân hắn.
Mùi hôi thối từ xác sống và rác thải đã ngấm vào da thịt, trở thành mùi hương quen thuộc đến ghê tởm.
Nhưng hôm nay, có một thứ mùi khác xen lẫn vào đó.
Hắn mở mắt ra, co rút lại như mèo hoang săn mồi trong bóng tối.
Cánh cửa phòng giam cũ kỹ trước mặt hắn không bị khóa chặt bằng ổ khóa thông thường nữa.
Một thanh sắt đen ngòm đã được nạm vào khe hẹp giữa hai lớp gỗ mục rữa.
Ai đó vừa mới qua đây.
Và người đó muốn đảm bảo rằng Đan Lương sẽ không thể bước ra ngoài, dù là một millimet.
Hắn tiến gần lại, lòng bàn tay lạnh toát chạm lên bề mặt kim loại thô ráp.
Lạnh cắt da thịt.
Nhưng điều khiến hắn rùng mình hơn chính là vết lõm nhỏ xíu trên thanh sắt.
Một dấu hiệu của sự vội vã.
Hoặc là sợ hãi.
"Không ai vào đây được," một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía sau lưng hắn, phá vỡ không khí nặng nề như chì.
Đan Lương quay người lại chậm rãi.
Hắn không cần phải chạy trốn ngay lập tức.
Trong căn phòng tối om này, ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở trên trần nhà tạo ra những tia bụi lơ lửng, biến kẻ đứng trong bóng tối thành một hình thù quái đản.
Đó là Tử Hà.
Nhưng không hoàn toàn giống cái gã đàn ông mà hắn từng biết trước khi thế giới sụp đổ.
Áo khoác của Tử Hà rách nát ở vai trái, lộ ra vết thương cũ đã lành sẹo nhưng vẫn để lại những vệt đỏ sẫm đáng sợ.
Đôi mắt hắn nhìn Đan Lương với một sự dửng dưng đến lạnh lùng.
Không có thù hận.
Không có tình cảm.
Chỉ còn lại sự tính toán khô khan của kẻ sống sót trong địa ngục.
"Cậu chặn cửa?" Đan Lương hỏi, giọng nói trầm xuống, đè nặng lên từng chữ.
Hắn không hét lên.
Trong thế giới này, âm thanh lớn là cái chết mời gọi quái vật từ bóng tối bò ra.
Tử Hà nhún vai một cách thiếu tôn trọng.
"Tôi chỉ đảm bảo an toàn cho chính mình thôi, Đan Lương.
Cậu biết đấy, những người như cậu luôn mang theo rắc rối." "Rắc rối?" Hắn cười nhạt, tiếng cười khô khốc vang lên trong không gian đóng kín.
"Hay là vì tôi đã nhìn thấy thứ mà anh không muốn ai khác biết?
Thứ nằm sâu dưới lòng đất này?" Tử Hà im lặng.
Sự im lặng đó kéo dài ba giây.
Đủ lâu để Đan Lương nhận ra rằng mình vừa chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm nhất của gã đàn ông trước mặt.
Không phải là sự sợ hãi.
Mà là sự dằn vặt bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc tàn nhẫn của người sinh tồn.
"Đừng tự cao đại," Tử Hà bước về phía trước, từng bước nặng nề trên nền đất ẩm ướt.
"Cậu nghĩ cậu thông minh hơn tôi?
Cậu nghĩ mình có thể giải mã những gì đang xảy ra chỉ với vài manh mối vụn vặt?" "Hắn không cần phải giải mã tất cả," Đan Lương đáp lại, giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên.
"Hắn chỉ cần biết rằng mọi thảm họa bắt đầu từ một điểm chung.
Và tôi là người duy nhất nhớ rõ điểm đó." Tử Hà dừng bước.
Khuôn mặt hắn bị chiếu sáng nửa phần bởi ánh trăng mờ ảo xuyên qua khe hở trần nhà, tạo ra những đường nét sắc sảo và đầy đe dọa.
Nhớ cái ngày thế giới này sụp đổ?
Hay nhớ cách chúng ta đã bỏ lại bao nhiêu người phía sau để có thể đứng đây thở?" "Không," Đan Lương nói, mắt không rời Tử Hà.
"Tôi nhớ về lý do tại sao những tòa nhà cao tầng kia biến mất.
Không phải vì động đất.
Không phải vì bom đạn.
Chúng bị 'hút' vào lòng đất." Tử Hà nhíu mày, vẻ mặt căng thẳng lộ rõ hơn.
Hắn quay sang nhìn cánh cửa sắt được chặn kỹ lưỡng, như thể lo sợ rằng lời nói của Đan Lương sẽ làm rung chuyển cả căn phòng này và thu hút sự chú ý từ bên ngoài.
"Cậu điên à?
Đó là ảo giác do thiếu ngủ và stress gây ra." "Kiểm tra nó," Đan Lương chỉ tay về phía khe hở nhỏ trên tường, nơi mà ánh sáng yếu ớt chiếu vào một góc tối sâu thẳm của hành lang cũ dẫn xuống tầng hầm bị bỏ quên từ thời chiến tranh lạnh.
"Đi kiểm tra xem thử nền đất bên dưới chúng ta còn nguyên vẹn hay không." Tử Hà nghiến răng.
Hắn biết Đan Lương đang chơi trò liều mạng.
Nhưng hắn cũng biết rằng nếu Đan Lương nói đúng, thì họ đều đã đứng trên miệng hố lửa mà chưa hề hay biết.
Sự hung hăng trong mắt Tử Hà bùng lên, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự mệt mỏi tột cùng của một người đàn ông không còn gì để mất ngoại trừ mạng sống của chính mình.
"Cậu đi trước," Tử Hà nói, rút con dao găm từ sau lưng ra.
Lưỡi dao sáng lạnh dưới ánh trăng mờ.
"Nếu có quái vật, tôi sẽ cắt cổ cậu ngay lập tức." Đan Lương gật đầu.
Hắn không sợ hãi thực sự.
Sự tò mò của hắn mạnh hơn nỗi sợ cái chết.
Hắn bước qua thanh sắt chặn cửa, cẩn thận di chuyển từng centimet trong bóng tối dày đặc.
Mùi ẩm mốc và mùi phân chuột nồng nặc vào mặt hắn, khiến dạ dày quặn lại nhưng anh vẫn cố nuốt xuống.
Họ đi sâu vào hành lang hẹp, nơi những bức tường bê tông đã bị rêu phong bao phủ.
Tiếng bước chân của họ vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
Mỗi tiếng vọng đều giống như một lời nhắc nhở rằng họ đang xâm phạm lãnh thổ của cái gì đó lớn hơn và nguy hiểm hơn con người.
Sau năm mươi mét, hành lang mở ra thành một khoảng trống rộng lớn.
Đây từng là phòng máy phát điện dự trữ cho toàn khu phức hợp trước khi sự sụp đổ xảy ra.
Nhưng giờ đây, nó đã biến đổi hoàn toàn.
Đan Lương dừng lại.
Hơi thở của hắn nghẹn ngang trong cổ họng.
Những chiếc cột bê tông khổng lồ không còn đứng thẳng nữa.
Chúng bị bẻ cong như thể có một sức mạnh vô hình từ dưới lòng đất đã kéo chúng xuống với lực khủng khiếp.
Và ở trung tâm căn phòng, nơi mà nền đất cứng chắc từng tồn tại, giờ đây là một cái hố sâu thẳm.
Không phải là một miệng núi lửa hay một vụ sụp đổ địa chất thông thường.
Bờ vực của cái hố đó quá tròn trịa và mượt mà, như thể được gia công bằng laser từ bên trong ra ngoài.
Và tỏa ra từ đáy hố là một ánh sáng tím nhạt, nhấp nháy yếu ớt nhưng đầy ma lực.
"Đây." Tử Hà thì thầm, giọng nói run lên bần bật lần đầu tiên sau nhiều năm sống sót.
"Đây không phải tự nhiên." Đan Lương tiến lại gần mép vực.
Hắn cúi xuống nhìn vào đáy hố sâu thẳm kia.
Ánh sáng tím chiếu rọi lên những thứ nằm dưới đó.
Không phải là quái vật.
Không phải xác người.
Mà là hàng ngàn cuốn sách.
Những bộ hồ sơ mật được niêm phong trong các tủ sắt gỉ sét, bị ném xuống đây cùng với một chiếc xe tăng cũ kỹ đã bị nghiền nát hoàn toàn.
Và ngay giữa đống đổ nát ấy, có một tấm biển kim loại nhỏ vẫn còn nguyên vẹn, phản chiếu ánh sáng tím kỳ lạ đó.
Hắn dùng dây thừng buộc quanh người mình và bắt đầu leo xuống chậm rãi.
Tử Hà cố gắng kéo hắn lại nhưng không kịp.
Đan Lương đã quá say mê với sự thật trước mắt mà quên đi nguy hiểm chết người đang chờ đợi phía dưới.
Khi bàn chân của hắn chạm vào lớp bụi dày phủ lên những tài liệu cũ, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Hắn cúi xuống nhặt tấm biển kim loại đó lên.
Nó nặng chịch trong tay, khắc dòng chữ mờ nhạt nhưng vẫn có thể đọc được sau nhiều năm bị thời gian và độ ẩm : " DỰ ÁN THỨ BA - PHÁ VỠ RÀNG BUỘC KHÔNG GIAN " "TÌNH TRẠNG: MẤT KIỂM SOÁT.
NGUYÊN NHÂN GỐC RỄ: DAN LIANG." Đan Lương sững sờ.
Hắn nhìn vào dòng chữ cuối cùng như thể nó đang cười nhạo hắn từ dưới mộ phần của những nhà khoa học đã chết từ lâu.
Tại sao tên hắn lại nằm ở đây?
Làm thế nào mà một người bình thường như anh có thể là nguyên nhân gốc rễ cho sự kiện phá vỡ không gian này?
Hắn quay đầu nhìn lên phía trên, nơi Tử Hà đang treo lơ lửng với vẻ mặt kinh hoàng tột độ.
Nhưng thay vì giải thích hay hoảng loạn, Đan Lương cảm thấy một cơn đau nhói buốt xé toạc tâm trí hắn.
Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trồi lên bề mặt như bọt nước sôi sục trong nồi dầu nóng.
Một giọng nói lạ lùng vang lên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận