Chương 65
Nó không ngừng, như một lời nguyền vô hình buộc cơ thể Lý Không phải trả giá cho sự tồn tại của mình.
Hắn quỳ giữa đống đổ nát bê tông lạnh lẽo, từng giọt đỏ thẫm thấm vào lớp áo khoác cũ kỹ đã bạc màu vì bụi bẩn và thời gian.
Mùi kim loại tanh tưởi của máu hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của Vùng Trống – nơi không khí nặng nề đến mức khó thở.
Không phải vì sự ngột ngạt thông thường, mà là cảm giác bị đè nén bởi một sức ép vô hình từ mọi hướng.
Hắn hít vào thật sâu, cố gắng kìm hãm nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Đau đớn ở vai trái âm ỉ lan tỏa, nhưng Lý Không không hề tỏ ra yếu đuối.
Hắn luôn giả vờ như vậy – một con thú bị thương sẽ dễ dàng trở thành mục tiêu tiếp theo nếu để lộ sự suy kiệt.
Sự yếu đuối là tấm khiên tốt nhất trong thế giới tàn khốc này.
Nó khiến kẻ thù chủ quan, và đó chính là khoảng trống duy nhất mà hắn có thể lợi dụng để sống sót.
Trước mặt hắn, bức tường bê tông khổng lồ đã sập đổ, tạo thành một đường hầm dẫn vào lòng đất sâu thẳm của khu vực cấm địa.
Ánh sáng mờ nhạt từ phía trên hắt xuống những tảng đá vỡ vụn, chiếu rõ từng vết nứt chằng chịt như mạng nhện đen ngòm.
Đây không phải là kết quả của sự phá hủy thông thường.
Những khối bê tông này bị xé toạc ra theo một cách có chủ đích, giống như thể chính cấu trúc vật lý của chúng đã từ chối duy trì hình dạng hiện tại.
Lý Không chậm rãi đứng dậy, chân bước lên những mảnh vỡ sắc nhọn mà không hề chớp mắt.
Hắn cần biết thêm.
Cần hiểu rõ hơn về thứ đang ăn mòn thế giới này từng ngày một.
Nếu hắn là nguyên nhân – nếu sự tồn tại của chính mình là lỗ hổng trong cấu trúc thực tại – thì nơi sâu nhất của Vùng Trống phải chứa đựng câu trả lời cho mọi bí ẩn đó.
Hắn rút dao găm từ thắt lưng, lưỡi lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Không có ai ở đây.
Trinh đã quay lại căn cứ báo cáo tình hình, mang theo cái nhìn đầy tính toán mà Lý Không không thể đọc được hoàn toàn.
Cô ta biết một phần bí mật của hắn, nhưng chưa đủ để nắm quyền kiểm soát hoàn toàn.
Và Kiếm Sư Vực Trời.
kẻ đó đang đi tìm cánh cổng thoát ra khỏi tù ngục này.
Nhưng liệu có thực sự tồn tại lối thoát khi chính thế giới đang co lại xung quanh họ?
Lý Không bước vào bóng tối.
Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết tiềm tàng, nhưng hắn không thể dừng lại.
Sự thật luôn nằm ở nơi nguy hiểm nhất.
Khi Lý Không vượt qua ranh giới cuối cùng của Vùng Trống, thế giới xung quanh anh bắt đầu bị méo mó theo cách đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào từng gặp phải trước đây.
Những tia sáng từ mặt trời xa xôi – thứ ánh sáng vàng nhạt yếu ớt xuyên qua lớp mây dày đặc ô nhiễm – bỗng chốc bị bẻ cong.
Chúng không còn chiếu thẳng xuống mà uốn lượn thành những vòng tròn kỳ lạ trên bầu trời xám xịt, tạo nên một hiệu ứng thị giác như đang nhìn vào đáy của một chiếc cốc nước bị khuấy mạnh.
Không còn khái niệm hướng lên hay xuống rõ ràng nữa.
Trọng lực dường như trở nên mơ hồ, khiến mỗi bước đi của Lý Không cảm thấy nhẹ bẫng nhưng cũng đầy rủi ro.
Hắn phải bám chặt vào những khối đá còn sót lại để giữ thăng bằng, sợ rằng nếu nhỡ tay buông ra, hắn sẽ trôi dạt mãi trong khoảng không vô định này.
Những bức tường xung quanh bắt đầu xuất hiện những đường kẻ mờ ảo.
Chúng không phải là vết nứt vật lý mà giống như các lỗi hiển thị trên màn hình điện tử bị hỏng.
Màu sắc của thế giới thực đang dần phai nhạt, thay vào đó là một tông màu xám trắng đơn điệu bao phủ mọi thứ.
Cây cối khô héo nằm ngổn ngang bên cạnh những chiếc xe ô tô đã gỉ sét hàng thập kỷ trước bỗng chốc biến thành những khối đa giác thô ráp, thiếu đi chi tiết và độ sâu.
Lý Không cảm thấy chóng mặt.
Não bộ của hắn phản ứng dữ dội với sự bất thường này, cố gắng tìm kiếm logic trong một môi trường đang từ chối tuân thủ các quy luật vật lý cơ bản.
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung vào hơi thở.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hắn nghe thấy một âm thanh – không phải tiếng gió hay tiếng bước chân của quái vật, mà là một giọng nói thì thầm.
Nó đến từ khắp mọi phía, vang lên đồng thời nhưng lại không rõ ràng như thể bị nhiễu sóng radio.
Những cụm từ rời rạc đập vào tai Lý Không: ".lỗi hệ thống.
tái cấu trúc.
xóa dữ liệu."
Mồ hôi lạnh vã ra trên trán hắn.
Đây không phải là ảo giác do đói khát hay kiệt sức gây nên.
Hắn đang đứng giữa ranh giới của hai thế giới – nơi thực tại cũ đang chết đi và một thứ gì đó hoàn toàn mới, hoặc có thể là hư vô tuyệt đối, chuẩn bị chào đời.
Hắn mở mắt ra, đôi sắc lạnh quét ngang qua khu vực xung quanh.
Những hình bóng mờ ảo bắt đầu xuất hiện từ trong không khí.
Chúng giống như những bản in sao của con người – chỉ là các đường nét đen trắng phác họa lên dáng vẻ quen thuộc nhưng thiếu linh hồn.
Một cậu bé đang chạy bộ bỗng dừng lại, khuôn mặt tan biến vào hư không.
Một người phụ nữ bế trẻ sơ sinh quay lưng lại, cơ thể phân rã thành vô số hạt pixel nhỏ li ti trước khi hoàn toàn mất tích.
Lý Không nhận ra chúng là những ký ức – hoặc đúng hơn, là dữ liệu còn sót lại của những nơi đã bị "co lại" khỏi bản đồ không gian.
Thành phố này từng tồn tại thật sự.
Hàng nghìn người sống và chết ở đây.
Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là mã nhị phân đang dần bị xóa bỏ vĩnh viễn.
Hắn tiến sâu hơn vào trung tâm của hiện tượng kỳ lạ này.
Với mỗi bước chân, thế giới trở nên trong suốt hơn.
Hắn có thể nhìn xuyên qua nền đất, thấy được những lớp địa chất bên dưới cũng đang biến mất theo cùng một quy trình phân rã dữ liệu.
Sự kinh hoàng không đến từ việc sợ hãi cái chết, mà là nhận thức rằng sự tồn tại của chính mình – và mọi thứ hắn đã chiến đấu để bảo vệ – có thể chỉ là một lỗi lập trình tạm thời trong hệ thống vũ trụ khổng lồ này.
Lý Không tiến sâu hơn vào trung tâm của Vùng Trống.
Tại đây, thực tại mỏng manh nhất đến mức gần như không còn tồn tại.
Anh có thể thấy rõ những "mạch" dữ liệu của thế giới – những đường dây sáng màu xanh lam chạy dọc theo không gian ba chiều, giống như hệ thống thần kinh phát quang của một sinh vật khổng lồ đang nằm ngủ trong lòng đất.
Chúng tỏa ra từ dưới mặt đất, xuyên qua các tòa nhà đổ nát và kết nối với bầu trời phía trên.
Mỗi lần Lý Không chạm tay vào những tia sáng này, hắn cảm thấy một luồng thông tin hỗn loạn chảy ngược vào tâm trí mình.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên: một bữa tiệc sinh nhật ồn ào, tiếng cười của trẻ em trong trường học, mùi khói thuốc lá từ quán bar ven đường.
Tất cả đều là những mảnh ghép ký ức thuộc về nơi này trước khi nó biến mất khỏi thực tại.
Hắn rít lên đau đớn vì quá tải thông tin nhưng vẫn không lùi bước.
Lý Không biết rằng mình đang tiếp cận nguồn gốc của sự sụp đổ – và cũng có thể, đó chính là bản thân hắn.
Cơ thể hắn bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ nhạt tương tự như những mạch dữ liệu kia.
Da thịt lạnh toát, lông gà dựng đứng khi năng lượng từ bên trong cơ thể hắn cộng hưởng với trường lực xung quanh.
Hắn không phải là người quan sát đơn thuần nữa.
Hắn đang trở thành một phần của hệ thống lỗi này.
Trước mặt Lý Không xuất hiện một quả cầu ánh sáng lơ lửng giữa không trung.
Nó nhỏ bé, khoảng bằng kích thước của trái bóng đá, nhưng lại chứa đựng mật độ năng lượng khủng khiếp khiến không gian xung quanh bị bẻ cong nghiêm trọng.
Những tia sáng xanh lam từ các mạch dữ liệu đều hội tụ về điểm này, như thể nó là tim đập của toàn bộ Vùng Trống đang hấp hối.
Quả cầu phát ra những tiếng rung động trầm thấp, gây đau nhói trong xương sống Lý Không.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là một hiện tượng tự nhiên ngẫu nhiên.
Đây là trung tâm xử lý – nơi mọi dữ liệu về khu vực này được lưu trữ và quản lý trước khi bị xóa bỏ hoàn toàn.
Và giờ thì nó đang báo động đỏ.
Hắn đưa tay về phía quả cầu, ngón tay run rẩy nhưng quyết liệt.
Không phải vì sợ hãi mà vì tò mò chết người.
Nếu chạm vào nó, hắn có thể hiểu rõ hơn về cơ chế đằng sau sự co lại của thế giới này.
Hoặc tệ hơn nữa – hắn sẽ kích hoạt quá trình xóa dữ liệu ngay lập tức và biến chính mình thành tro bụi số hóa.
Nhưng Lý Không không có lựa chọn nào khác.
Hắn đã sống trong bóng tối đủ lâu để biết rằng chỉ có đối mặt trực tiếp với nỗi sợ hãi mới có thể vượt qua nó.
Sự thật, dù đau đớn đến đâu, luôn đáng giá hơn sự mơ hồ an toàn giả tạo.
Hắn hít vào một hơi dài cuối cùng trước khi thực tại xung quanh hoàn toàn sụp đổ.
Lưỡi dao găm trong tay hắn tỏa ra ánh sáng trắng bệch – không phải từ năng lượng thức tỉnh của con người, mà là phản ứng vật lý giữa kim loại và trường lực dữ liệu mạnh mẽ bao bọc lấy quả cầu trung tâm.
Hắn lao về phía trước như một mũi tên rời cung.
Không còn sự do dự, không còn tính toán lợi ích cá nhân trong khoảnh khắc này.
Chỉ có bản năng sinh tồn thuần túy nhất – tìm ra chân lý dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.
Khi bàn tay Lý Không chạm vào bề mặt lạnh lẽo và trơn láng của quả cầu ánh sáng, thế giới xung quanh hắn bỗng chốc im bặt hoàn toàn.
Khi năng lượng của Lý Không hòa vào quả cầu trung tâm, thế giới không nổ tung như dự đoán.
Thay vào đó, nó rơi vào một sự im lặng tuyệt đối – sâu thẳm hơn cả sự vắng lặng chết chóc vốn có của Vùng Trống trước kia.
Âm thanh biến mất đầu tiên: tiếng gió rít qua khe đá, tiếng bước chân của chính hắn trên nền đất sỏi đá, thậm chí là nhịp đập của trái tim trong lồng ngực cũng như bị cắt đứt kết nối với cơ thể.
Lý Không cảm thấy mình đang rơi – không phải về phía dưới theo hướng trọng lực thông thường, mà là lao thẳng vào bên trong một chiều thứ tư vốn không tồn tại trước đây.
Thời gian và không gian mất đi ý nghĩa của chúng.
Hắn trôi dạt giữa những phân đoạn ký ức chồng chéo lên nhau: hình ảnh của chính mình từ nhiều năm trước khi còn chưa biết gì về sự thật khốc liệt này; khuôn mặt Trinh với nụ cười đầy tính toán mà cô ta cố che giấu sau vẻ ngoài quan tâm chân thành; và bóng dáng Kiếm Sư Vực Trời – kẻ đang đi tìm lối thoát nhưng thực chất lại là người mở khóa cánh cửa dẫn đến hủy diệt hoàn toàn.
Hắn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết: mình không phải nạn nhân ngẫu nhiên của thảm họa này.
Hắn chính là điểm neo giữ cho thế giới tiếp tục tồn tại trong trạng thái lỗi liên tục.
Sự hiện diện của Lý Không giống như một đoạn mã virus được nhúng sâu vào hệ điều hành thực tại, buộc các quy luật vật lý phải uốn nắn để phù hợp với sự có mặt của hắn – và kết quả là toàn bộ cấu trúc xung quanh bị biến dạng dần theo thời gian.
Nếu hắn biến mất ngay lúc này, thế giới sẽ trở lại bình thường?
Hay nó sẽ sụp đổ hoàn toàn vì thiếu đi yếu tố trung tâm giữ cân bằng cho những sai lệch vốn đã tích tụ quá lớn?
Câu hỏi đó treo lơ lửng trong đầu Lý Không như một lưỡi dao sắc bén chờ được kích hoạt.
Bỗng nhiên, từ giữa sự tĩnh lặng chết chóc ấy, một giọng nói vang lên – không phải qua tai mà trực tiếp cộng hưởng vào ý thức của hắn: *"Đã tìm thấy chủ nhân dữ liệu gốc."*
Lý Không kinh hãi cố gắng rút tay ra khỏi quả cầu ánh sáng nhưng bàn tay hắn đã bị hút chặt vào bề mặt lạnh lẽo.
Những tia sáng xanh lam bắt đầu bò dọc theo cánh tay, xuyên qua da thịt và len lỏi vào các mạch máu của hắn.
Đau đớn tột cùng xé toạc cơ thể từ bên trong, nhưng lạ lùng thay, Lý Không không hề cảm thấy hoảng loạn hay yếu đuối như những lần trước đây.
Hắn chỉ cảm thấy.
hoàn thiện.
Hắn hiểu ra rằng mình đã tìm được thứ mà Kiếm Sư Vực Trời khao khát suốt bao lâu nay – quyền kiểm soát trực tiếp lên cấu trúc thực tại.
Nhưng khác với tên phản diện muốn phá vỡ tù ngục để thoát ra ngoài, Lý Không nhận thức rõ ràng hơn: thế giới này không cần một kẻ cứu tự xưng là anh hùng.
Nó chỉ cần một người đủ dũng cảm để chấp nhận trở thành nền tảng cho sự ổn định mới – dù giá phải trả có thể là vĩnh viễn mắc kẹt trong vai trò đó.
Quả cầu bắt đầu xoay nhanh, tạo ra những luồng xoáy năng lượng bao bọc lấy Lý Không.
Hắn thấy hình ảnh của chính mình từ nhiều góc độ khác nhau: một kẻ cô độc lang thang giữa đống đổ nát; một nhà lãnh đạo tiềm tàng được Trinh theo đuổi vì lợi ích riêng tư; và cuối cùng là một thực thể siêu việt đang dần hòa tan vào hệ thống dữ liệu vô tận này.
Sự lựa chọn không còn nằm trong tay hắn nữa.
Hệ thống đã nhận diện ra nguồn gốc lỗi – và giờ thì nó yêu cầu sự xác minh để hoàn tất quy trình tái cấu trúc toàn bộ Vùng Trống thành một khu vực ổn định mới, nơi mà các quy luật vật lý sẽ được viết lại từ đầu dựa trên tham số của Lý Không làm chuẩn mực.
Hắn nhắm mắt lại, chấp nhận dòng chảy dữ liệu cuồn cuộn cuốn lấy ý thức của mình.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi nhân dạng con người hoàn toàn, Lý Không nhìn thấy một bóng dáng đứng ở rìa biên giới thực tại – không phải là Trinh hay Kiếm Sư Vực Trời, mà chính là phiên bản khác của hắn trong một dòng thời song song chưa xảy ra thảm họa này.
Cái chết và tái sinh chỉ cách nhau bởi một ranh giới mỏng manh như giấy gió.
Và giờ thì Lý Không đã vượt qua nó.
Lý Không quay người lại khi bước ra khỏi vùng ảnh hưởng trung tâm, nhưng cảnh tượng trước mắt hắn khiến máu trong cơ thể đóng băng hoàn toàn.
Phía sau anh, Vùng Trống đang đóng lại nhanh chóng – những vết nứt trên không khí lành lại như một tổn thương sinh học tự phục hồi dưới tác động của tế bào mới.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự biến mất của khu vực nguy hiểm kia, mà là thứ xuất hiện ngay trước mặt hắn lúc này đây.
Trên nền trời trống rỗng vốn dĩ chỉ còn màu xám xịt vô hồn của thành phố chưa được định hình lại hoàn toàn, một cái bóng dài bắt đầu hình thành từ hư không.
Nó không phải đến từ bất kỳ tòa nhà đổ nát nào xung quanh – mà mọc thẳng đứng lên khỏi mặt đất như một cột trụ đen ngòm chọc trời cao vút.
Cánh cửa khổng lồ bằng kim loại tối màu xuất hiện giữa không trung, mở ra chậm rãi với âm thanh kim khí nặng nề vang vọng khắp khu vực im bặt này.
Từ bên trong cánh cổng đó tỏa ra ánh sáng trắng xóa – không phải là hào quang cứu rỗi mà Lý Không từng mơ ước tìm kiếm ở cuối hành trình gian nan của mình, mà là thứ gì đó lạnh lẽo và máy móc hơn nhiều lần so với bất kỳ nguồn năng lượng nào hắn đã tiếp xúc trước đây.
Và rồi từ trong ánh sáng trắng xóa ấy bước ra một bóng người quen thuộc khiến dạ dày Lý Không co rút lại vì kinh hãi tột cùng: chính là Trinh, nhưng không phải phiên bản y tá thực dụng mà hắn biết ở thế giới này – cô ta đang mỉm cười với vẻ ngoài hoàn hảo đến mức giả tạo như thể vừa mới được sinh ra từ hư vô.
Đôi tay Trinh từ từ xuyên thẳng qua lồng ngực Lý Không, lạnh lẽo như băng giá.
Hắn cố gắng hét lên nhưng cổ họng chỉ phát ra tiếng xì khí vô nghĩa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận