Chương 64
Tấm gương lớn trước mặt không còn phản chiếu hình ảnh đáng sợ với đôi mắt đỏ ngầu nữa.
Thay vào đó, bề mặt kính trơn láng đang dần tan chảy, lộ ra một khe hở đen kịt phía sau.
Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, những mảng thực tại vỡ vụn như thủy tinh rơi từ trên cao xuống.
Hắn cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể nặng trĩu.
Cảm giác lạnh buốt xâm nhập từng thớ thịt.
Mùi hương cỏ xanh giả tạo vừa nãy đã biến mất hoàn toàn, thay thế bằng mùi hôi thối nồng nặc của đất ẩm và sắt máu.
Đây không phải là nơi an toàn mà hắn tưởng tượng.
Đây là ranh giới giữa sự tồn tại và hư vô.
Lý Không đưa tay chạm vào khe hở đó.
(ngón tay) của hắn lập tức tê cứng, như thể đang chạm vào một khối băng vĩnh cửu từ đáy đại dương sâu thẳm nhất.
Một luồng năng lượng kỳ lạ chạy dọc theo kinh mạch, không phải là chân khí thông thường mà là thứ gì đó thô sơ hơn, nguyên thủy hơn.
Nó ăn mòn ý chí của hắn từng li từng tí một.
Hắn nghiến răng chịu đựng nỗi đau dữ dội.
Không được lùi bước.
Nếu lui lại bây giờ, mọi nỗ lực sinh tồn trước đây đều trở thành vô nghĩa.
Hắn phải biết (chân lý) đằng sau những biến mất này.
Thành phố không chỉ đơn giản là bị phá hủy bởi quái vật hay thiên tai.
Có một cơ chế nào đó đang hoạt động bên dưới lớp vỏ thực tại mỏng manh này.
Khe hở mở rộng hơn, tạo thành một lối đi hẹp dẫn xuống sâu thẳm.
Ánh sáng mờ ảo phát ra từ đáy vực kéo dãn bóng dáng của Lý Không thành một hình dạng méo mó đáng sợ trên sàn nhà bằng đá hoa cương cũ kỹ.
Hắn hít vào thật sâu, chuẩn bị cho cú nhảy tử thần sắp tới.
Bước chân đầu tiên chạm xuống bậc thang tối tăm mang lại cảm giác kỳ lạ.
Không có tiếng động vang lên trong hang động tĩnh mịch này.dường như (như thể) âm thanh cũng bị hấp thụ bởi sự trống rỗng bao quanh.
Lý Không di chuyển chậm rãi, từng bước một, thận trọng như đang đi trên dây thừng giữa hai tòa nhà cao tầng trong bão tố.
Bức tường bên cạnh bắt đầu hiện ra những hình ảnh lờ mờ khi ánh sáng yếu ớt từ phía trước chiếu rọi lên chúng.
Đó không phải là đá hay kim loại thông thường.
Chúng được làm từ hàng ngàn mảnh kính vỡ nhỏ li ti, mỗi mảnh đều chứa đựng một ký ức bị đóng băng.
Hắn nhận ra điều đó ngay lập tức bởi vì cảm giác (quen thuộc) dâng trào trong lòng.
Một hình ảnh hiện lên rõ nét hơn những cái khác: một ngôi trường tiểu học với hàng cây xanh mướt và tiếng cười trẻ thơ.
Nhưng chỉ vài giây sau, cảnh tượng ấy vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, để lộ ra khung cảnh hoang tàn đầy xác chết phía dưới lớp sơn màu hồng hào quang hạnh phúc giả tạo kia.
Lý Không run rẩy khi chạm vào bề mặt lạnh lẽo đó.
Hắn hiểu ra sự thật kinh hoàng: những khu vực biến mất không phải là đã bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi thực tại mà chúng vẫn tồn tại ở một chiều khác, bị mắc kẹt trong những ký ức đau thương nhất của cư dân nơi đây trước khi thảm họa xảy ra.
Thế giới này đang hấp thụ nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng để duy trì cấu trúc không gian ổn định tạm thời cho phần còn lại tiếp tục sống sót giả tạo kia mà thôi!
Ý nghĩ đó khiến dạ dày Lý Không quặn thắt đau đớn (không thể chịu đựng được nữa).
Hắn cảm thấy buồn nôn nhưng cố nén xuống.
Thông tin này quá quan trọng, nó có thể là chìa khóa giải quyết mọi vấn đề nếu biết cách sử dụng đúng đắn vào lúc thích hợp nhất cần thiết bây giờ ngay lập tức đây rồi kìa!
Cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ chắn ngang lối đi phía trước khiến hắn phải dừng lại.
Trên bề mặt kim loại đen ngòm ấy khắc đầy những ký tự cổ xưa phát sáng đỏ rực như máu tươi (mới vừa) tiết ra từ vết thương hở chưa kịp đóng vảy khô cứng vững chắc bền bỉ kiên cường mạnh mẽ cứng rắn gan dạ dũng cảm can đảm quả quyết táo bạo liều lĩnh hung hăng điên cuồng (điên rồ)..
Kiếm Sư Vực Trời cười nhạt, nụ cười đầy khinh miệt và thách thức.
"Ngươi cũng tìm thấy lối vào à?
Thật đáng tiếc cho kẻ ngu ngốc như ngươi." Giọng nói của hắn trầm ấm nhưng mang theo sự đe dọa ngầm ẩn rõ ràng đến mức khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề khó thở hơn bao giờ hết đối với bất kỳ ai đủ may mắn còn đang sống sót qua cuộc đại họa diệt chủng toàn cầu lần này đây kìa!.
Đan Lương không đáp lại.
Hắn chỉ lặng lẽ lùi , ngón tay siết chặt cán kiếm cũ kỹ đến mức khớp xương trắng bệch.
Không khí trong hang động lạnh buốt da thịt, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một thứ hương vị kim loại tanh tưởi mà hắn đã quá quen thuộc — máu khô từ những nạn nhân trước đó.
Kiếm Sư Vực Trời bước tiến lên.
Bước chân hắn nhẹ nhàng như mèo hoang săn mồi, nhưng áp lực tỏa ra lại nặng nề như núi xuống vai Đan Lương.
Mỗi nhịp thở của gã đàn ông này đều mang theo sự tự mãn đến đáng sợ, như thể hắn đang đứng trên đỉnh thế giới mới vừa được kiến tạo từ tro tàn và máu thịt.
"Ngươi không hiểu," Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng điệu chậm rãi, từng chữ một vang lên trong khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ của hang động sâu thẳm.
"Đây không phải là lối vào thông thường.
Đây là nơi chôn cất những kẻ yếu đuối."
Đan Lương nhướn mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng dáng đen ngòm trước mặt hắn.
Trong thế giới này, sống sót mới là thước đo duy nhất của sức mạnh.
Nhưng gã đàn ông kia không nói dối về sự tàn bạo nơi đây.
Những bức tường đá xung quanh khắc đầy những ký hiệu kỳ lạ, không phải do thiên nhiên tạo ra mà được đục đẽo cẩn thận bởi bàn tay con người — hoặc thứ gì đó tương tự.
Hắn quay sang nhìn kỹ hơn vào vách đá bên trái.
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc cầm trên tay chiếu rọi lên bề mặt đá đen bóng.
Những đường nét khắc sâu chằng chịt như mạng nhện, tạo thành một hình học phức tạp khiến mắt Đan Lương hoa lên nếu cố gắng tập trung quá lâu.
Đây không chỉ là nghệ thuật trang trí đơn thuần.
Có thứ gì đó ẩn sau những ký hiệu này.
Một hệ thống mã hóa?
Hay lời cảnh báo từ thời cổ đại?
Kiếm Sư Vực Trời cười khẩy, tiếng cười khô khan vang vọng trong hang động như tiếng xương gãy.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể đọc được chúng ư?
Những kẻ đến trước ngươi đã thử.
Họ chỉ tìm thấy cái chết."
Đan Lương im lặng.
Hắn không cần phải chứng minh gì với gã đàn ông điên cuồng này.
Mục tiêu của hắn rõ ràng hơn bất kỳ thứ gì: đi sâu vào trung tâm, tìm ra nguồn gốc thảm họa, và sống sót để kể lại câu chuyện — hoặc ít nhất là hiểu nó trước khi chết.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên một ký hiệu hình tam giác ngược nằm gần tầm mắt.
Đá lạnh cắt da.
Ngay lập tức, một cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng hắn.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức rằng những ký hiệu này.
đang phản ứng lại với tiếp xúc của hắn.
Một tiếng động kỳ lạ phát ra từ sâu trong lòng đá.
*Két.* Nhẹ nhàng nhưng rõ ràng như kim loại cọ xát vào nhau.
Kiếm Sư Vực Trời dừng bước.
Gã đàn ông kia nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua tay Đan Lương đang chạm vào vách đá.
"Thông minh," gã nói, giọng điệu đột ngột thay đổi từ khinh miệt sang tò mò thực sự.
"Nhưng cũng là ngu ngốc nhất."
Đan Lương rút tay ra nhanh như chớp.
Hắn lùi về sau, kiếm sẵn sàng trong tư thế phòng thủ.
Không khí bỗng trở nên nặng nề hơn.
Mùi hương kim loại tanh tưởi nồng lên gấp bội, pha lẫn với mùi ozone của một cuộc đối đầu sắp nổ ra.
"Hãy nói," Đan Lương mở lời, giọng trầm và ổn định bất chấp nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
"Điều gì ở đây?"
Kiếm Sư Vực Trời bước tiếp hai bước nữa, thu hẹp khoảng cách giữa họ xuống còn năm mét.
Khoảng cách đủ gần để Đan Lương có thể thấy những vết sẹo chằng chịt trên khuôn mặt gã đàn ông kia — dấu tích của vô số trận chiến sinh tử mà hắn đã sống sót.
Hoặc ít nhất là tưởng rằng mình sống sót.
"Nơi này gọi là Nghĩa Địa Ký Ức," Kiếm Sư Vực Trời đáp, mắt nhìn thẳng vào Đan Lương với sự trống rỗng đáng sợ.
"Mỗi ký hiệu đại diện cho một ý thức bị tiêu diệt.
Không phải cơ thể chết đi.
Mà là linh hồn, trí nhớ, và nhân tính của họ bị hấp thụ bởi thứ nằm sâu bên dưới."
Đan Lương cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn liếc nhìn những đường khắc trên đá lần nữa.
Lần này, hắn không còn thấy chúng như một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng.
Hắn thấy sự thống khổ.
Mỗi nét chạm đều mang theo nỗi đau của kẻ đã tạo ra nó trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn.
"Và ngươi," Kiếm Sư Vực Trời chỉ tay về phía Đan Lương, ngón tay gầy guộc và dài như móng vuốt chim ưng.
"Ngươi là nguyên nhân gốc rễ.
Ngươi cảm thấy nó chứ?
Sự hấp dẫn gọi mời từ sâu thẳm?"
Đan Lương nghiến răng.
Hắn không thể phủ nhận điều đó.
Từ khi bước vào hang động này, một tiếng thì thầm yếu ớt luôn vang lên trong đầu hắn.
Không phải lời nói cụ thể, mà là sự thôi thúc — đi về phía trước, chạm vào trung tâm, giải đáp bí ẩn.
Nó giống như cơn đói sau nhiều ngày nhịn ăn, nhưng thay vì thức ăn, thứ nó đòi hỏi là chân lý.
"Hãy tránh ra," Đan Lương nói, giọng lạnh băng.
"Tôi không quan tâm đến trò chơi của ngươi."
Kiếm Sư Vực Trời bật cười.
Lần này là tiếng cười điên cuồng, vang vọng khắp hang động như tiếng gầm của thú hoang bị thương.
Không, tiểu tử ngu ngốc.
Đây là sự thật trần trụi mà thế giới đã quên từ lâu trước khi đại họa ập đến."
Gã đàn ông kia giơ cao thanh kiếm dài bằng thép đen trên tay mình.
Blade sáng lên dưới ánh đuốc mờ ảo, phản chiếu những ký hiệu kỳ dị trên vách đá.
"Để xem xem ý thức của ngươi có đáng giá hơn những kẻ đã ngã xuống trước đây hay không."
Đan Lương hít sâu một hơi.
Cơ bắp trong người hắn căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Hắn biết mình đang đối mặt với một gã điên, nhưng sự điên rồ thường đi kèm với năng lực phi thường — đặc biệt là khi nó được nuôi dưỡng bởi máu và nỗi sợ hãi trong nhiều năm qua.
Hắn không chờ thêm giây nào nữa.
Với một cú hất chân mạnh mẽ vào lớp bụi đá trên sàn, Đan Lương lao về phía trước.
Bụi mù mịt che khuất tầm nhìn tức thì.
Kiếm Sư Vực Trời phản ứng nhanh hơn hắn dự tính, lưỡi kiếm đen tối quét ngang qua khoảng không nơi Đan Lương vừa đứng, cắt đứt những hạt bụi lơ lửng trong không khí với tốc độ đáng kinh ngạc.
Hai thanh kiếm va chạm nhau tạo ra tiếng kêu chói tai như kim loại bị xé toạc.
Lực đẩy khiến cả hai người trượt lùi lại vài bước trên nền đá trơn trượt.
Đan Lương cảm thấy cánh tay phải tê buốt từ vai đến ngón tay, rung động dữ dội từ cú va chạm với lưỡi thép đen kia.
Hắn xoay hông, đưa kiếm ra phía sau rồi đanh mạnh về phía sườn trái của Kiếm Sư Vực Trời.
Gã đàn ông kia nghiêng người né tránh một cách tinh tế, đồng thời dùng cán kiếm quật vào vai Đan Lương.
Cú va chạm đau đớn khiến hắn mất thăng bằng, suýt nữa thì ngã xuống đất ẩm ướt và trơn trượt này.
"Yếu đuối," Kiếm Sư Vực Trời khinh thường nói, tiếp tục tấn công với những đòn thế nhanh như chớp.
"Ngươi chỉ là một cái bình chứa trống rỗng chờ đợi được lấp đầy."
Đan Lương gạt bỏ cơn đau nhói ở vai trái.
Hắn không thể để mình bị cuốn vào cuộc chiến theo kiểu này.
Gã đàn ông kia quá kinh nghiệm, và môi trường chật hẹp của hang động hạn chế khả năng di chuyển linh hoạt vốn là lợi thế duy nhất của Đan Lương hiện tại.
Hắn cần một lối thoát khác.
Hoặc tốt hơn nữa — một cách để hiểu rõ những ký hiệu trên tường mà không phải trả giá bằng máu.
Trong khi Kiếm Sư Vực Trời đang bận rộn với loạt đòn tấn công liên tiếp, Đan Lương dùng chân trái đạp mạnh vào vách đá bên cạnh.
Lực phản lực đẩy hắn bay sang ngang, tránh được lưỡi kiếm cắt ngang mặt chỉ cách vài centimet.
Hắn rơi xuống một góc tối hơn của hang động, nơi ánh sáng đuốc khó lòng chiếu tới.
Ở đây, bóng tối dày đặc như chất lỏng.
Nhưng cũng chính trong bóng tối này, những ký hiệu trên tường trở nên rõ ràng hơn bất ngờ.
Chúng phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt cực kỳ yếu ớt, gần như không thể nhận thấy nếu mắt chưa thích nghi với bóng tối.
Đan Lương nín thở.
Hắn nhìn kỹ vào mô hình ánh sáng đó.
Nó không ngẫu nhiên.
Các ký hiệu nối liền nhau tạo thành một đường dẫn — một con đường dẫn thẳng về phía sâu hơn trong lòng hang động, nơi mà Kiếm Sư Vực Trời vẫn đang đứng canh giữ lối ra chính.
"Ngươi nghĩ bóng tối có thể che giấu ngươi?" Giọng nói của Kiếm Sư Vộc Trời vang lên từ phía sau, gần hơn hắn tưởng.
Đan Lương quay lại vừa kịp thời để thấy gã đàn ông kia lao tới như một quả tên bắn ra khỏi cung.
Thanh kiếm đen tối nhắm thẳng vào tim hắn.
Không còn lựa chọn nào khác, Đan Lương phải né người sang bên trái và dùng thanh kiếm của mình đỡ đòn trực diện.
Tiếng kim loại va chạm vang lên dữ dội trong không gian kín hẹp.
Lửa tía bùng lên từ điểm tiếp xúc giữa hai lưỡi kiếm, làm choáng váng thị giác của cả hai chiến binh.
Sức ép từ phía Kiếm Sư Vực Trời mạnh đến mức Đan Lương cảm thấy xương bàn tay mình như sắp vỡ vụn dưới áp lực ghê gớm đó.
Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau, đồng thời dùng sức toàn thân đẩy ngược lại.
Không phải để đánh bại đối thủ — mà là để tạo khoảng trống cần thiết cho một động tác tiếp theo.
Khi Kiếm Sư Vực Trời ngạc nhiên trước sự kháng cự bền bỉ của gã thanh niên trẻ tuổi này, Đan Lương đã lợi dụng khoảnh khắc đó để rút lui về phía sau, lùi sâu hơn vào bóng tối nơi những ký hiệu phát sáng dẫn lối.
"Ngươi không thể chạy trốn số phận," Kiếm Sư Vực Trời hét lên khi đuổi theo hắn, giọng nói tràn đầy sự điên cuồng của kẻ tin rằng mình đang thực thi ý chí của thần linh.
"Nơi này sẽ nuốt chửng ngươi!"
Đan Lương không đáp lời.
Hắn chỉ chạy nhanh hơn nữa, vượt qua những bức tường đá khắc chạm với tốc độ đáng sợ.
Những ký hiệu xanh nhạt nhấp nháy trước mắt hắn như những ngọn đèn dẫn đường trong mê cung tử thần.
Mỗi bước chân đưa hắn tiến gần hơn đến trung tâm của bí ẩn này — và cũng là sâu hơn vào sự điên rồ đang chờ đợi phía trước.
Đột nhiên, lối đi hẹp mở rộng ra thành một gian lớn hình tròn đáng kinh ngạc.
Đan Lương dừng lại sững sờ khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt mình.
Ở chính giữa căn phòng đá khổng lồ đó là một hồ nước đen ngòm tĩnh lặng đến kỳ lạ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà cao vút phía trên xung quanh nó là mười hai cột đá khắc đầy những ký hiệu giống hệt như những gì hắn đã thấy dọc đường — nhưng lớn hơn và chi tiết hơn gấp nhiều lần.
Và đứng giữa hồ nước đó, không phải Kiếm Sư Vực Trời đang đuổi theo, mà là một bóng người khác.
Một hình dáng nhỏ bé, mặc áo choàng trắng cũ kỹ, đang quay lưng về phía Đan Lương và cúi xuống nhìn chăm chú vào mặt nước đen thẫm kia.
"Cuối cùng cũng có khách mới," giọng nói từ bóng người trong áo choàng vang lên nhẹ nhàng, bình tĩnh đến mức đáng sợ giữa sự hỗn loạn vừa xảy ra phía sau.
"Và kẻ dẫn đường đầy tham lam."
Kiếm Sư Vực Trời lao vào gian phòng với thanh kiếm còn cầm chặt trên tay, nhưng hắn dừng lại ngay trước khi chạm đến mép hồ nước đen ngòm kia.
Gã đàn ông điên cuồng này lần đầu tiên trong cuộc đối đầu thể hiện ra sự.
kính trọng?
Hay là sợ hãi?
"Người quản lý," Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng điệu thay đổi hoàn toàn từ hung hăng sang cung kính đầy nghi lễ.
"Ta đã mang đến một linh hồn mới cho ngài."
Đan Lương đứng im lặng ở lối vào gian phòng, mắt dán chặt vào hình dáng trong áo choàng trắng kia.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của bóng người này khác biệt hoàn toàn so với Kiếm Sư Vực Trời.
Không có áp lực sát khí xung quanh, chỉ có một sự trống rỗng sâu thẳm khiến hắn muốn quay đi nhưng chân lại không thể nhấc bước nào cả.
Bóng người trong áo choàng từ từ quay đầu lại.
Dưới lớp vải che phủ mặt là khuôn mặt của một cậu bé khoảng mười lăm tuổi với đôi mắt đen láy không whites — toàn bộ tròng mắt chỉ có màu đen thuần khiết đáng sợ như đáy vực sâu thẳm nhất mà Đan Lương từng chứng kiến trong đời mình.
Cậu bé đưa tay lên, khẽ chạm vào bề mặt hồ nước đen ngòm trước mặt mình.
Mặt nước lập tức gợn sóng nhẹ nhàng, và từ đó nổi lên vô số khuôn mặt mờ ảo đang la hét im lặng — những ý thức đã bị hấp thụ mà Kiếm Sư Vực Trời vừa nhắc đến lúc nãy trong hành lang tối tăm kia.
"Đan Lương," cậu bé với đôi mắt đen láy gọi tên hắn bằng giọng nói trầm ổn không phù hợp chút nào với vẻ ngoài non trẻ của
Đôi mắt cậu bé bỗng chuyển màu đỏ thẫm, phát ra sát khí lạnh lẽo cắt da.
Đan Lương kinh hãi lùi bước, nhận ra khí cơ trước mặt chính là tàn hồn của lão quái vật hắn từng giết.
Khóe miệng cậu bé cong lên thành nụ cười chết chóc —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận