Chương 42

Chương 42 — Thành Phố Mất Tích

Bụi tro không rơi.

Chúng lơ lửng, treo giữa không khí như những hạt bụi trong một giọt nước bị đóng băng.

Lý Không bước đi.

Nhịp điệu của hắn chậm rãi, đều đặn, không phải vì sự tự tin, mà vì sự tính toán lạnh lùng đến đáng sợ.

Mỗi bước chân đặt xuống mặt đất bê tông nứt nẻ đều tạo ra một vụ nổ âm thanh trầm thấp, giống như tiếng xương gãy bị nén lại.

Mặt đất xung quanh hắn đang chết.

Không phải sự phá hủy thông thường bởi bom đạn hay quái vật, mà là sự "xói mòn" của thực tại.

Những viên gạch bê tông dưới đế giày của Lý Không chuyển sang màu trắng xám, sau đó tan rã thành những hạt li ti, biến mất vào hư không.

Không có khói, không có tiếng động, chỉ có sự vắng lặng đáng sợ của một thứ gì đó bị xóa bỏ khỏi tồn tại.

Hắn dừng lại, nhìn xuống bàn chân mình.

Đầu ngón chân cái đang mờ đi, trở nên trong suốt như thủy tinh.

Hắn cảm thấy đau, nhưng không phải là nỗi đau thể xác.

Đó là cảm giác của việc bị cắt đứt khỏi thế giới.

Một sợi dây thần kinh vô hình đang bị kéo căng, và mỗi bước chân hắn đi là một lần dây đó bị cắt đứt thêm một chút nữa.

“Đừng sợ,” Lý Không thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc, vang lên trong không gian chết chóc.

“Nỗi sợ là biến số.

Và biến số sẽ làm sai lệch kết quả.”

Hắn hít sâu.

Không khí ở đây mỏng manh, thiếu oxy, mang vị kim loại của máu cũ và mùi ozone của các tia sét đã tắt.

Trước mặt hắn là một khoảng trống rộng lớn, nơi mà ba ngày trước, một khu chợ nhộn nhịp từng tồn tại.

Giờ đây, chỉ còn lại những bức tường đứng sững, cắt ngang không gian một cách vô lý.

Chúng không đổ xuống, không vỡ vụn, mà đơn giản là kết thúc đột ngột, như thể người thiết kế thế giới này đã quên hoàn thành bản vẽ.

Lý Không bước tiếp.

Hắn cần đi sâu vào trung tâm.

Nơi mà mọi thứ bắt đầu biến mất.

Nơi mà bản thân hắn – cái lỗ hổng trong cấu trúc không gian – có thể tìm ra câu trả lời, hoặc ít nhất là tìm ra cách để tự sát mà không kéo cả thế giới theo.


Không khí bỗng trở nên nặng nề, dày đặc như xi măng lỏng.

Những vật thể lơ lửng ngừng bay.

Chiếc đồng hồ, ly cà phê, bức ảnh gia đình – tất cả đều dừng lại trong không trung, treo lơ lửng như những con bọ bị mắc trong nhựa cây.

Tiếng rên rỉ của không gian, âm thanh nền mà Lý Không đã quen thuộc trong vài giờ qua, bỗng biến thành một tiếng hú cao tần.

Nó xé toạc màng nhĩ, làm vỡ tung các mảnh kính còn lại trong không khí.

Lý Không cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

Không phải vì sợ hãi, mà vì *thèm khát*.

Máu trong cơ thể hắn chảy nhanh hơn.

Những mạch máu dưới da nổi lên, đập thình thồng.

Hắn cảm thấy một sự kết nối, một dây rốn vô hình nối hắn với trung tâm của vùng đất trống.

Hắn là nguyên nhân.

Hắn là nguồn gốc.

Và giờ đây, nguồn gốc đang gọi hắn về.

Từ phía sau bức tường bê tông cắt ngang, một bóng đen khổng lồ hiện ra.

Nó không có hình dạng cụ thể, mà giống như một đám mây mực đen đang lan tỏa trong nước.

Nhưng trong đám mây đó, Lý Không nhìn thấy những khuôn mặt.

Hàng ngàn khuôn mặt.

Những người đã biến mất.

Những người đã bị “co lại”.

Họ không la hét.

Họ không cầu xin.

Họ chỉ nhìn.

Đôi mắt của họ trống rỗng, nhưng ánh nhìn của họ chứa đựng một sự kết án tột độ.

Lý Không đứng yên.

Hắn không chạy.

Hắn không rút vũ khí.

Hắn chỉ đứng đó, để cho bóng đen bao phủ mình.

Hắn cảm thấy lạnh.

Lạnh đến tận tủy xương.

Nhưng bên trong sự lạnh lẽo đó, có một sự bình tĩnh đáng sợ.

“Ta đây,” Lý Không nói, giọng hắn vang lên, không cần nỗ lực.

Giọng nói của hắn vang vọng trong không gian, đè lên tiếng hú cao tần.

“Ta đã đến để thanh toán nợ.”

Bóng đen sùng kích.

Nó không tấn công.

Nó *tiếp nhận*.

Những cánh tay bóng tối vươn ra, không phải để bóp nghẹt, mà để ôm lấy Lý Không.

Và trong khoảnh khắc đó, Lý Không hiểu.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn cũng không phải là kẻ cứu rỗi.

Hắn là cái lỗ hổng.

Và thế giới đang cố gắng lấp đầy cái lỗ hổng đó bằng chính những mảnh vỡ của nó.


Lý Không bước ra khỏi vùng đất trống, trở lại thế giới thực.

Không khí trở lại bình thường, mùi ẩm mốc và mùi rác thối rữa lại bao trùm.

Những người tị nạn xung quanh anh nhìn anh với ánh mắt sợ hãi và kính nể.

Họ thấy anh bước ra từ hư vô, tay cầm một bức ảnh cũ kỹ, máu trên mặt chưa khô.

Một cô gái trẻ, mắt đỏ ngầu vì khóc, cầm một khẩu súng lục hướng về phía Lý Không.

Cô ta run rẩy, nhưng ngón tay cô ta siết chặt lên cò súng.

“Ai là người?” cô ta hỏi, giọng khàn đặc.

Lý Không nhìn cô ta.

Hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô ta.

Nhưng hắn cũng nhìn thấy hy vọng.

Và trong hy vọng đó, hắn nhìn thấy sự nguy hiểm.

“Tôi là người đã mất thành phố,” Lý Không nói, giọng hắn lạnh lùng, không cảm xúc.

“Và tôi sẽ lấy lại nó.”

Cô gái trẻ hạ súng xuống.

Không phải vì sợ hãi, mà vì cô ta nhận ra rằng Lý Không không còn là con người nữa.

Hắn là một hiện tượng.

Và hiện tượng thì không thể bị giết.

Lý Không bước đi, bỏ lại cô gái và những người tị nạn phía sau.

Hắn biết rằng mình đang đi vào một cái bẫy.

Nhưng hắn không có lựa chọn.

Hắn phải đi đến cuối đường.

Và ở cuối đường đó, hắn sẽ tìm ra chân lý.

Hoặc hắn sẽ chết.

Nhưng chết, đối với Lý Không, không phải là kết thúc.

Nó chỉ là một bước nữa trong phương trình.

Và phương trình này chưa được giải quyết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập