Chương 41

Chương 41 — Thành Phố Mất Tích

Không gian trắng xóa bao trùm lấy Lý Không.

Không có âm thanh, không có mùi vị, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của một nơi mà thời gian đã chết.

Lý Không không hét.

Trong thế giới này, âm thanh là lời mời gọi cái chết, và sự hoảng loạn là nhiên liệu cho sự "co lại" của thực tại.

Khi những bản sao của anh cười trong bóng tối, Lý Không nhận ra một điều kinh hoàng: chúng không phải là ảo giác, mà là *bản dự phòng*.

Anh đang bị hệ thống thực tại "xóa bỏ" vì lỗi logic.

Hắn đứng giữa hư vô, cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng tế bào.

Những bóng đen kia không tấn công.

Chúng chỉ đứng đó, quan sát.

Mỗi bóng đen là một phiên bản của Lý Không ở một nhánh thời gian khác, nơi hắn đã chọn sai, nơi hắn đã chết, hoặc nơi hắn đã trở thành quái vật.

Chúng là những mảnh vỡ của ý chí, những dữ liệu thừa thãi mà vũ trụ không thể xử lý.

Lý Không hít thở sâu.

Không khí ở đây loãng, khó thở, như thể phổi hắn đang cố gắng lọc lấy oxy từ một môi trường không tồn tại.

Hắn nhớ lại cảm giác chạm vào mép lỗ hổng trước đó.

Sự thu hút kỳ lạ đó không phải là sự hấp dẫn của cái chết, mà là sự hấp dẫn của *đúng đắn*.

Hệ thống muốn loại bỏ hắn, nhưng cũng muốn hiểu hắn.

Hắn là lỗi duy nhất không thể sửa, nên nó tạo ra những bản sao để thử nghiệm các kịch bản khác.

"Cậu đã nghĩ mình là người chơi?" Giọng nói vang lên lần nữa, không từ một hướng cụ thể, mà từ khắp nơi.

*"Hay cậu chỉ là một biến số trong phương trình?"*

Lý Không không đáp.

Hắn tập trung vào nhịp tim mình.

Thình thịch.

Thình thịch.

Mỗi nhịp đập là một khẳng định sự tồn tại.

Nếu hắn chấp nhận vai trò là một lỗi, hắn sẽ tan biến.

Nếu hắn khẳng định mình là một thực thể độc lập, hắn có thể sống.

Nhưng sống ở đâu?

Ở một thế giới đang co lại?

Hắn nhìn vào tay mình.

Đôi bàn tay đang trở nên trong suốt hơn.

Những ngón tay bắt đầu mờ đi, như thể mực viết bị lem trên giấy.

Hắn cảm thấy sự sợ hãi, nhưng cũng cảm thấy sự kích thích.

Đây là ranh giới giữa sống và chết, giữa con người và mã nguồn.

Hắn quyết định không chạy.

Hắn bước về phía bóng đen lớn nhất, bóng đen mang khuôn mặt của chính hắn nhưng với đôi mắt trống rỗng.

"Cho tôi thấy," Lý Không nói, giọng lạnh lùng, vang vọng trong không gian trắng.

"Cho tôi thấy kết quả."

Bóng đen mỉm cười.

Nụ cười đó không phải của một kẻ thù, mà của một người quan sát.

Và rồi, thế giới sụp đổ.


Lý Không giả vờ run rẩy.

Anh đưa tay lên che mặt, giả bộ hoảng loạn tột độ.

tôi chỉ là một người sống sót," anh lắp bắp, giọng khàn đặc.

"Tôi không biết gì cả."

Cậu bé ngừng đếm *Tic.

Tic.* Cậu ta tiến lại gần hơn, chiếc đồng hồ trong tay bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh nhạt.

Ánh sáng này không chiếu sáng, mà *xóa mờ*.

Những vật thể xung quanh bắt đầu biến mất khi ánh sáng chạm vào chúng.

Một chiếc ghế biến thành khói.

Một bức tường biến thành không khí.

Lý Không quan sát kỹ.

Cậu bé không phải là một quái vật.

Cậu bé là một *công cụ*.

Một công cụ được tạo ra để dọn dẹp những lỗi logic.

Và Lý Không là lỗi lớn nhất.

"Tại sao?" Lý Không hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao lại là tôi?"

Cậu bé không đáp.

Cậu ta giơ chiếc đồng hồ lên.

Kim đồng hồ bắt đầu quay ngược.

Thời gian đang bị đảo ngược.

Lý Không cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo về quá khứ.

Những ký ức ùa về.

Ngày hắn thức tỉnh.

Ngày hắn phá vỡ khối hình học.

Ngày hắn bước vào lỗ hổng.

Hắn không muốn quay lại.

Hắn muốn tìm ra chân lý.

Hắn muốn biết tại sao hắn lại tồn tại.

Cậu bé bước lại gần hơn.

Ánh sáng xanh lan tỏa, chạm vào chân Lý Không.

Chân Lý Không bắt đầu mờ đi.

Hắn cảm thấy sự đau đớn, không phải thể xác, mà là sự đau đớn của việc bị xóa bỏ.

Lý Không không chống cự.

Hắn để cho ánh sáng chạm vào mình.

Hắn cần hiểu quy luật này.

Hắn cần biết cách kiểm soát nó.

Nếu cậu bé là công cụ, thì ai là người sử dụng công cụ đó?

Và nếu hắn có thể phá vỡ công cụ đó, hắn có thể phá vỡ hệ thống không?

Hắn nhìn vào mắt cậu bé.

Đôi mắt trống rỗng, không có cảm xúc.

Chỉ có sự tuân thủ.

"Cho tôi thấy," Lý Không nói, giọng lạnh lùng hơn trước.

"Cho tôi thấy người sử dụng."

Cậu bé ngừng lại.

Chiếc đồng hồ rung lên.

Ánh sáng xanh bắt đầu nhấp nháy.


Không gian trắng sụp đổ.

Lý Không rơi.

Rơi từ trên cao xuống đất.

Anh đập mạnh xuống mặt đất cứng rắn.

Mùi bụi bặm, mùi gỉ sét, và mùi mồ hôi nồng nặc tràn vào mũi.

Anh mở mắt ra.

Anh đang nằm giữa một con đường hẻo lánh, xung quanh là những tòa nhà đổ nát, nhưng vẫn còn nguyên hình dáng.

Bầu trời xám xịt, đầy mây đen.

Anh ngồi dậy, lau sạch bụi trên người.

Anh nhìn xung quanh.

Đây không phải là thành phố cũ.

Đây là một nơi mới.

Một nơi chưa từng được ghi nhận trên bản đồ.

Và ở xa xa, anh thấy một bóng người.

Bóng người đó đang nhìn anh.

Với ánh mắt đầy thù hận.

Lý Không biết rằng mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

Và hắn, sẽ là người dẫn dắt họ vào địa ngục, hoặc thiên đường.

"Ta còn sống," Lý Không nói, giọng lạnh lùng.

"Và ta đang đói."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập