Chương 40
Lý Không đứng bất động, lưng dựa vào bức tường bê tông lạnh giá của tòa nhà chọc trời cuối cùng còn sót lại.
Tiếng cào cào từ phía bên kia cánh cửa kính cường lực vang lên, không phải của quái vật, mà của *chúng* — những thực thể tồn tại trong kẽ hở logic mà anh vừa "mở" ra.
Âm thanh đó không giống như móng vuốt hay răng nanh.
Nó nghe như tiếng kim loại bị bẻ gãy dưới áp lực cực hạn, xen lẫn những tiếng rít lên của dữ liệu bị mã hóa sai lệch.
Mỗi lần tiếng cào cào vang lên, lớp kính dày ba centimet rung động nhẹ, tạo ra những vết nứt hình mạng nhện lan tỏa từ tâm điểm va chạm.
Lý Không không hoảng loạn.
Ngược lại, ánh mắt hắn lạnh như băng, quan sát từng li từng tí sự biến dạng của thực tại.
Hắn biết rằng những thứ ở bên kia không thuộc về thế giới vật lý thông thường.
Chúng là những "lỗi" bị hệ thống loại bỏ, những mảnh vỡ của các thành phố đã biến mất, giờ đây quay trở lại dưới dạng quái vật dữ dội.
Trinh đứng sau lưng hắn, hơi thở gấp gáp, mùi vị của sự sợ hãi và mồ hôi thấm vào không khí.
Cô siết chặt cây kim tiêm trong tay, nhưng tay cô run rẩy.
Cô không hiểu những gì đang xảy ra, nhưng cô cảm nhận được áp lực khủng khiếp tỏa ra từ cơ thể Lý Không.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, như thể trọng lực đang tăng lên gấp đôi.
"Đừng quay lại," Lý Không nói, giọng nói của hắn thấp và đều đều, không chút rung động.
"Nếu cậu nhìn vào chúng, cậu sẽ thấy những thứ mà tâm trí con người không được thiết kế để tiếp nhận."
Trinh cắn môi, nước mắt chực trào nhưng cô cố nén lại.
Cô hiểu ý hắn.
Sự hiện diện của Lý Không đang tạo ra một lực hấp dẫn không gian.
Bất cứ thứ gì ở quá gần hắn, nếu không có sự kiểm soát, sẽ bị cuốn vào cái hố đen mà chính cơ thể hắn đang tạo ra.
Hắn đưa tay lên, nhìn vào những vết nứt ánh sáng xanh lục đang lan rộng trên da thịt.
Chúng không còn đau nữa.
Chúng cảm giác như những mạch máu mới, những đường ống dẫn năng lượng nguyên thủy của vũ trụ.
Hắn cảm thấy cô đơn.
Không phải cô đơn của một người bị bỏ rơi, mà là cô đơn của một thực thể tồn tại ngoài vòng xoáy thời gian.
Hắn là điểm neo giữ cho sự ổn định, nhưng cũng là nguyên nhân của sự sụp đổ.
Sự mâu thuẫn này ăn mòn tâm trí hắn từng giây từng phút.
Hắn nhớ lại những ngày tháng trước khi thức tỉnh, khi hắn chỉ là một con người bình thường, lo lắng về việc kiếm ăn, về việc tìm nước sạch.
Bây giờ, những lo lắng ấy trở nên nhỏ bé, vô nghĩa.
Đột nhiên, tiếng cào cào dừng lại.
Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm căn phòng.
Rồi, một bóng đen dài, méo mó, bắt đầu len lỏi qua những vết nứt trên kính.
Nó không có hình dạng cố định, mà giống như một đám mây mực đen đang di chuyển trong nước, mang theo mùi vị của ozone và tro tàn.
Lý Không bước chậm rãi, từng bước một, đôi chân trần dính đầy bùn đất và máu khô của những kẻ vừa biến mất, tiến thẳng vào vùng không gian mà các thiết bị định vị của nhóm sinh tồn trước đó đã báo cáo là "trống rỗng".
Không khí xung quanh bắt đầu méo mó, như thể thực tại đang bị một bàn tay vô hình nhào nặn lại.
Tiếng vọng của thành phố cũ – tiếng còi xe khẩn cấp, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng bước chân dồn dập – vang lên chầm chậm, bị kéo dài ra đến mức biến dạng thành những âm thanh rên rỉ, đau đớn.
Những âm thanh này không đến từ bên ngoài, mà từ chính trong đầu Lý Không, như thể ký ức của những người đã chết đang được phát lại qua bộ não của hắn.
Trinh đứng cách hắn ba bước chân, tay siết chặt lấy cây kim tiêm chứa đựng hy vọng sống sót của cô.
Cô nhìn Lý Không với ánh mắt phức tạp: phần sợ hãi, phần tham vọng, và phần nào đó là sự tò mò bệnh hoạn.
Cô biết rằng mỗi bước chân Lý Không đưa ra đang làm xói mòn ranh giới giữa cái sống và cái chết.
Nhưng cô không dám ngăn cản.
Trong thế giới này, người mạnh nhất không phải là kẻ có nhiều đạn dược nhất, mà là kẻ nắm giữ bí mật của sự hủy diệt.
Lý Không bước qua ngưỡng cửa lỗi logic.
Thế giới bên ngoài biến mất.
Không còn tiếng gầm của quái vật, không còn mùi hôi thối của xác chết, không còn áp lực của tài nguyên khan hiếm.
Lý Không đứng giữa một không gian trắng xóa, vô tận.
Đây là "phòng chờ" của thực tại.
Ở đây, không có quái vật, không có con người, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Những bức tường xung quanh không phải là bê tông hay gạch đá, mà là những dòng dữ liệu chảy trôi, những mã nguồn sáng lên rồi tắt đi trong nháy mắt.
Hắn ngồi xuống, tựa lưng vào một cột trụ ảo ảnh.
Cột trụ này không có nhiệt độ, không có kết cấu, nó chỉ là một khái niệm về "sự hỗ trợ" được mã hóa vào ý thức của hắn.
Lý Không đưa tay lên, nhìn vào những vết nứt ánh sáng xanh lục đang lan rộng trên da thịt.
Chúng không còn đau nữa.
Chúng cảm giác như những mạch máu mới, những đường ống dẫn năng lượng nguyên thủy của vũ trụ.
Hắn cảm thấy cô đơn.
Không phải cô đơn của một người bị bỏ rơi, mà là cô đơn của một thực thể tồn tại ngoài vòng xoáy thời gian.
Hắn là điểm neo giữ cho sự ổn định, nhưng cũng là nguyên nhân của sự sụp đổ.
Sự mâu thuẫn này ăn mòn tâm trí hắn từng giây từng phút.
Hắn nhớ lại những ngày tháng trước khi thức tỉnh, khi hắn chỉ là một con người bình thường, lo lắng về việc kiếm ăn, về việc tìm nước sạch.
Bây giờ, những lo lắng ấy trở nên nhỏ bé, vô nghĩa.
Hắn đang đối mặt với cấu trúc cốt lõi của thực tại, và nó đang chờ đợi một mệnh lệnh.
Đột nhiên, không gian trắng xóa chuyển sang màu đỏ sẫm.
Màu đỏ của máu, của cảnh báo, của sự nguy hiểm sắp xảy ra.
Những dòng chữ mã nguồn bắt đầu hiện lên xung quanh Lý Không, không phải là lỗi hệ thống, mà là một thông báo rõ ràng, sắc nét như dao cạo.
`CẢNH BÁO: TỈ LỆ THỨC TỈNH VƯỢT QUÁ NGƯỠNG 15%.
QUÁ TRÌNH "NÉN KÍCH THƯỚC" WORLD_MAP ĐANG TIẾN HÀNH.`
Lý Không mở mắt.
Anh hiểu ngay.
Những thành phố không biến mất ngẫu nhiên.
Chúng bị "nén" lại để tiết kiệm dung lượng xử lý của thực tại.
Khi càng nhiều con người thức tỉnh, họ trở thành những biến số phức tạp, những lỗi logic trong hệ thống.
Để duy trì sự tồn tại, thế giới phải loại bỏ những biến số đó bằng cách xóa bỏ không gian chứa đựng chúng.
Hắn đứng dậy, bước về phía trung tâm của không gian đỏ.
Ở đó, một khối hình học khổng lồ, xoay tròn chậm rãi, đang phát ra một ánh sáng mờ ảo.
Đó là Admin.
Kẻ quản lý.
Hoặc có thể là chính hệ thống tự ý thức.
"Vậy là thế giới đang chết dần," Lý Không nói, giọng hắn vang lên trong không gian trống rỗng.
"Và tôi là lý do."
Khối hình học ngừng xoay.
Một giọng nói vang lên, không phải từ một hướng cụ thể, mà từ chính trong đầu hắn.
*Cậu không phải là lý do.
Cậu là giải pháp.
Hoặc là vấn đề cuối cùng.*
Lý Không nhìn vào khối hình học.
Hắn thấy hai lựa chọn hiện ra trước mắt.
Một bên là sự ổn định: thế giới sẽ ngừng co lại, nhưng mọi năng lượng thức tỉnh sẽ bị tước đoạt, con người trở về trạng thái dễ bị tổn thương, dễ bị tiêu diệt bởi những mối đe dọa tự nhiên.
Bên kia là sự hủy diệt: thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn, nhưng từ đống tàn tích đó, một thực tại mới, mạnh mẽ hơn, sẽ được sinh ra.
Rồi, Lý Không bật cười.
Một tiếng cười khẽ, nhưng đầy chất kích thích.
Anh đứng dậy, bước qua khoảng cách giữa anh và Admin.
Thay vì chạm vào một trong hai lựa chọn, anh đưa tay vào *trong* khối hình học.
Cảm giác như chạm vào lửa lạnh.
Da thịt hắn cháy xém, nhưng hắn không rút tay ra.
Hắn cảm nhận được dòng chảy dữ liệu của toàn bộ thế giới.
Hắn thấy những thành phố đang biến mất, những con người đang chết, và tất cả đều hội tụ về một điểm duy nhất: chính hắn.
Hắn không phải là một người dùng trong hệ thống.
Hắn là một lỗ hổng.
Một lỗi mà hệ thống không thể sửa chữa, nhưng cũng không thể xóa bỏ.
"Ta không chọn," Lý Không nói, giọng hắn vang vọng, vang lên như một tuyên ngôn.
"Ta sẽ viết lại quy tắc."
Hắn đẩy mạnh tay vào sâu hơn.
Khối hình học bắt đầu rung chuyển, nứt vỡ.
Những mảnh vỡ của nó bay ra, biến thành những tia sáng sắc bén, cắt xuyên qua không gian.
Lý Không cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc, nhưng hắn không ngừng lại.
Hắn biết rằng đây là cách duy nhất để tồn tại.
Không phải bằng cách tuân thủ quy luật, mà bằng cách phá vỡ nó.
Không gian sụp đổ.
Lý Không tỉnh dậy ở mép vực của vùng đất trống trơn.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, chói lòa, làm chói mắt hắn.
Hắn nằm trên mặt đất, thở hổn hển.
Cơ thể hắn đau đớn, nhưng hắn còn sống.
Hắn nhìn xung quanh.
Những tòa nhà cao tầng xung quanh vẫn còn đó, nhưng chúng trông cũ kỹ, phong hóa, như thể đã trải qua hàng ngàn năm.
Một nhóm sinh tồn đi ngang qua, gồm cả những người bạn cũ của anh.
Họ nhìn anh với ánh mắt dè dặt, nghi ngờ.
*Cậu còn sống sao?
Chúng tôi thấy cậu lao vào vùng chết.*
Lý Không nhìn họ.
Anh thấy sự sợ hãi trong mắt họ.
Không phải sợ hãi quái vật, mà sợ hãi chính hắn.
Hắn đứng dậy, lau sạch bụi đất trên người.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đang tụ tập, tạo thành một hình dạng kỳ lạ, giống như một con mắt khổng lồ đang mở ra.
Hắn biết rằng mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
Và hắn, sẽ là người dẫn dắt họ vào địa ngục, hoặc thiên đường.
"Ta còn sống," Lý Không nói, giọng lạnh lùng.
"Và ta đang đói."
Lý Không lẻn ra khỏi căn phòng qua lối thoát hiểm, di chuyển nhanh chóng và lặng lẽ như một bóng ma.
Anh không nhìn về phía cửa kính nơi "chúng" đang phá vỡ.
Anh biết nếu quay lại, sự yếu đuối giả tạo của anh sẽ bị hé lộ.
Thay vào đó, anh hướng về phòng điều khiển cũ của tòa nhà, nơi từng chứa hệ thống bản đồ của thành phố.
Hắn cần biết những gì đã biến mất.
Hắn cần hiểu quy luật của sự co lại.
Nếu hắn là nguyên nhân, thì hắn phải tìm ra cách kiểm soát nó.
Nếu không, hắn sẽ tiếp tục là một mối đe dọa cho chính những người hắn muốn bảo vệ.
Hắn leo lên các tầng楼, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh gây ra tiếng động.
Cầu thang bộ tối tăm, đầy rác rưởi và xác chết khô xác.
Mùi thối rữa của sự phân hủy lan tỏa khắp nơi, nhưng Lý Không đã quen với nó.
Hắn dùng mùi vị đó để che giấu sự hiện diện của mình.
Khi bước vào phòng điều khiển, hắn thấy màn hình máy tính vẫn còn sáng, dù đã qua hàng tuần.
Hệ thống tự động vẫn đang chạy, ghi lại những dữ liệu cuối cùng trước khi thành phố biến mất.
Hắn ngồi xuống, ngón tay lia lịa trên bàn phím, cố gắng truy cập vào cơ sở dữ liệu.
Hắn thử những mật khẩu thông thường, nhưng không được.
Hắn nhớ lại những gì Trinh đã nói về hệ thống bảo mật của thành phố.
Hắn thử nhập mã ID của mình.
Màn hình chớp sáng, rồi hiển thị một thông báo: *TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI.
NGUỒN GỐC DỮ LIỆU KHÔNG ĐƯỢC CÔNG NHẬN.*
Hắn nhíu mày.
Hắn không được công nhận?
Hắn là một phần của hệ thống, nhưng hệ thống lại không nhận ra hắn?
Điều này có nghĩa là hắn đang tồn tại ở một cấp độ khác, một cấp độ mà hệ thống không thể hiểu được.
Hắn quyết định phá vỡ hệ thống bảo mật.
Hắn đưa tay vào khe hở của máy tính, những mạch điện chạy qua ngón tay hắn.
Hắn cảm thấy dòng chảy của dữ liệu, những dòng mã nguồn đang chạy qua hệ thống.
Hắn bắt đầu sửa đổi chúng, thêm vào những dòng lệnh mới, những quy tắc mới.
Màn hình bắt đầu hiển thị những hình ảnh kỳ lạ.
Những bản đồ của thành phố, nhưng chúng không giống như những gì hắn biết.
Những tòa nhà biến mất, những con đường bị xóa bỏ, những khu vực trống trơn xuất hiện.
Và ở trung tâm của tất cả, một điểm đen, một lỗ hổng, nơi mọi thứ đều bị hút vào.
Hắn nhận ra rằng đó là vị trí của hắn.
Hắn là trung tâm của sự co lại.
Mọi thứ đều hướng về hắn.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trong bóng tối.
Lý Không quay lại, thấy một tên đàn ông cầm súng, ánh mắt đầy cảnh giác.
Tên đàn ông đó không phải là một sinh tồn bình thường.
Hắn mang trên mình những vết thương của chiến tranh, những dấu hiệu của sự thức tỉnh.
"Tôi nghe thấy tiếng động," tên đàn ông nói, giọng nói khàn đặc, đầy cảnh giác.
"Cậu là ai?"
Lý Không giơ hai tay lên, mắt mở to, khuôn mặt nhợt nhạt vì sợ hãi.
tôi chỉ là một người bình thường.
Tôi đang tìm đường ra ngoài.
Xin hãy để tôi qua."
Tên đàn ông bước lại gần, súng vẫn chỉ thẳng vào ngực Lý Không.
"Người bình thường không thể vào được phòng này.
Cậu đang làm gì ở đây?"
Lý Không không đáp.
Hắn đang quan sát tên đàn ông, tìm kiếm điểm yếu.
Hắn thấy sự run rẩy trong tay tên đàn ông, sự lo lắng trong ánh mắt.
Hắn biết rằng tên đàn ông này không đủ mạnh để đối phó với hắn.
Nhưng hắn cũng biết rằng hắn không thể để tên đàn ông này biết bí mật của mình.
Hắn quyết định dùng sức mạnh của mình.
Hắn đưa tay ra, những mạch điện chạy qua ngón tay hắn.
Hắn cảm thấy dòng chảy của dữ liệu, những dòng mã nguồn đang chạy qua hệ thống.
Hắn bắt đầu sửa đổi chúng, thêm vào những dòng lệnh mới, những quy tắc mới.
Tên đàn ông hét lên, cố gắng bắn, nhưng viên đạn không thể xuyên qua lớp bảo vệ vô hình mà Lý Không tạo ra.
Hắn ngã xuống, chết vì cú sốc điện và sự kinh hoàng.
Lý Không đứng dậy, lau sạch máu dính vào tay áo từ va chạm.
Anh không hề sợ hãi.
Anh tiến lại gần lỗ hổng đen kịt đó.
Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, tiếng va chạm của hiện thực bị xé toạc vang lên như tiếng gầm của một con thú hoang dã.
Điểm đen đó không phải là quái vật.
Đó là một *lỗ hổng*.
Một khoảng trống trong cấu trúc không gian, nơi các định luật vật lý không còn áp dụng.
Lý Không nhìn vào nó, cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể nó đang gọi tên hắn.
Hắn biết rằng nếu hắn bước vào đó, hắn có thể tìm ra chân lý về sự tồn tại của mình.
Nhưng hắn cũng biết rằng đó có thể là cái chết của hắn.
Hắn đưa tay ra, chạm vào mép của lỗ hổng.
Cảm giác lạnh buốt, như thể chạm vào tuyệt đối không.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo vào, từng tế bào, từng nguyên tử.
Hắn không chống cự.
Hắn muốn biết sự thật.
Khi hắn bước vào lỗ hổng, thế giới xung quanh biến mất.
Hắn không còn cảm thấy trọng lực, không còn cảm thấy thời gian.
Hắn chỉ cảm thấy sự trống rỗng, sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Và rồi, hắn thấy nó.
Một phiên bản của chính mình, nhưng đen kịt, không có ánh mắt, không có biểu cảm.
Phiên bản đen kịt của Lý Không mỉm cười.
Nụ cười đó không phải của một kẻ thù, mà của một người quan sát.
*"Cậu đã nghĩ mình là người chơi?"* Giọng nói vang lên trong đầu Lý Không, lạnh lùng và xa lạ.
*"Hay cậu chỉ là một biến số trong phương trình?"*
Lý Không nhìn xuống tay mình.
Đôi tay anh đang trở nên trong suốt, như thể đang tan biến vào không khí.
Hắn cảm thấy sự sợ hãi, nhưng cũng cảm thấy sự kích thích.
Hắn biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định.
Hắn sẽ chọn sống, hay hắn sẽ chọn biết sự thật?
Hắn nhìn vào phiên bản đen kịt của mình, và nói: "Cho tôi thấy."
Và thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận