Chương 43
Lâm Phong dựa lưng vào bức tường bê tông nứt nẻ của tòa nhà văn phòng cổ kính, hơi thở chùng xuống từng nhịp nặng nề.
Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc từ các khe hở trong sàn nhà tạo nên một hương vị khó chịu, kích thích khứu giác nhạy bén đã được nâng cấp của hắn.
Hắn không ở đây vì ngẫu nhiên.
Chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay vẫn nhấp nháy ánh đỏ máu, con trỏ kim giây quay ngược chiều với tốc độ điên cuồng như muốn xé toạc thời gian xung quanh.
Dòng chữ “HỌ ĐANG ĐI VỀ PHÍA CON” còn đó, nhưng vị trí tín hiệu lại dẫn thẳng đến tầng hầm B3 – nơi được niêm phong từ trước thảm họa bởi một lớp cửa thép chống bức xạ dày tới mười centimet.
Lâm Phong rướn người đứng dậy, khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo khô khan.
Hắn là Tiến Hóa Bậc 3.
Cơ thể hắn không còn hoàn toàn thuộc về con người nữa.
Lớp da sần sùi màu xám tro bao phủ cánh tay trái có khả năng chống chịu nhiệt độ cao và axit yếu.
Móng tay đã biến thành những vuốt sắc nhọn bằng keratin, cứng hơn thép carbon.
Nhưng điều đáng sợ nhất là cái bóng – thứ thực thể sống ký sinh trong tiềm thức hắn, đang dần ăn mòn nhân cách qua từng cú đập của tim.
Hắn rút cây crowbar từ sau lưng ra.
Kim loại lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay dính đầy mồ hôi và bụi bẩn.
Ánh mắt Lâm Phong quét qua hành lang tối om phía trước.
Những tia sét tím bên ngoài chiếu xuống qua khe hở trên trần nhà, tạo thành những vệt sáng xanh lè đáng sợ, cắt ngang bóng đen của các cột bê tông đổ vỡ.
“Nếu đây là bẫy,” hắn thì thầm với chính mình, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài.
“Thì kẻ đặt bẫy phải trả giá.”
Hắn bước vào bóng tối.
Tiếng giày quân đội cũ nát dậm xuống sàn nhà phủ đầy tro bụi tạo ra những tiếng vang đều đặn, như nhịp đếm ngược cho một cái chết sắp đến gần.
Không có ánh đèn nào bật lên.
Chỉ có mùi – mùi của sự phân hủy lâu năm và thứ gì đó khác… ngọt ngào, thu hút như mật ong nhưng lại mang theo hương vị của tử thần.
Con quái vật "Đầu Đẳng" đột ngột rít lên từ góc khuất phía sau một đống đổ nát kim loại, âm thanh chói tai làm đau tai Lâm Phong đến mức chảy máu mũi.
Nó lao về phía trước với tốc độ đáng kinh ngạc, phá vỡ sự im lặng của hành lang chỉ trong phần nghìn giây.
Lâm Phong né sang bên trái, nhưng tốc độ của con quái vật quá nhanh, móng vuốt sắc như dao cạo xé toạc lớp áo khoác da cũ kỹ trên vai hắn.
Lâm Phong quay người lại, phản xạ sinh học cấp cao khiến cơ bắp co giãn tức thì.
Hắn thấy rõ bộ dạng kinh hoàng của kẻ tấn công: một thực thể giống người nhưng bị biến dị nghiêm trọng.
Đầu nó phình to ra bất thường, không có mắt, chỉ toàn là những lỗ hổng đen kịt tiết dịch nhầy màu xanh lá cây.
Hàm miệng mở rộng đến mức xương quai hàm tách rời, lộ ra hàng chục lớp răng nhỏ li ti như cá sấu biển.
“Đầu Đẳng,” Lâm Phong nhớ lại thông tin từ Tạ Vũ trước khi người buôn lậu đó biến mất vào sương mù.
“Chúng săn mồi bằng sóng âm và mùi máu.”
Con quái vật quay đầu, bộ não phình to của nó dường như đang xử lý dữ liệu với tốc độ ánh sáng.
Nó không tấn công ngay lập tức mà lùi lại một bước, dịch nhầy từ các lỗ hổng trên đầu bắn ra thành những giọt nhỏ li ti.
Những giọt chất lỏng này chạm vào sàn nhà bê tông và bắt đầu sủi bọt, ăn mòn vật liệu xây dựng chỉ trong vài giây.
Lâm Phong nín thở.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên của quái thú hoang đường thông thường.
Cách di chuyển linh hoạt và sự kiểm soát dịch thể này cho thấy mức độ tiến hóa cao hơn nhiều so với những thứ hắn từng gặp ở tầng 1 hoặc 2.
Đây là sinh vật được điều khiển, hoặc ít nhất là đã thích nghi hoàn toàn với môi trường độc hại dưới lòng đất.
Hắn lùi lại hai bước, chân đạp vào một khối bê tông vỡ vụn.
Cánh tay trái của hắn bắt đầu phát sáng mờ ảo – dấu hiệu rằng “Bóng” bên trong đang kích hoạt cơ chế phòng thủ tự động.
Hắn ghét cảm giác này.
Cảm giác mất kiểm soát khi thứ ký sinh thể kia can thiệp vào hệ thần kinh trung ương để tăng cường tốc độ phản ứng.
Nhưng hiện tại, sống sót là ưu tiên hàng đầu.
Con quái vật lại lao lên lần nữa.
Lần này nó nhắm thẳng vào cổ Lâm Phong.
Hắn giơ cánh tay trái chặn đòn tấn công, móng vuốt của hắn va chạm với hàm răng sắc nhọn của sinh vật biến dị.
Tiếng kim loại ma sát phát ra chói tai.
Sức mạnh từ cú va đập khiến chân Lâm Phong trượt trên nền nhà trơn nhẫy do dịch nhầy, nhưng lớp da sần sùi đã ngăn không cho móng quái thú xuyên thủng thịt mềm bên dưới.
Lâm Phong đưa cây crowbar vào khớp cổ của con quái vật với tất cả sức mạnh có thể dồn nén trong cơ bắp tiến hóa.
Kim loại xuyên qua lớp vỏ ngoài dày đặc, va chạm với xương sống biến dạng bên trong.
Con quái vật rít lên đau đớn – một âm thanh không còn giống tiếng người nữa mà là tiếng kim loại cào xát vào đá granite.
Toàn thân nó phát ra ánh sáng xanh lá cây rực rỡ, chiếu sáng cả hành lang tối om như một ngọn đèn pin sinh học đáng sợ.
Lâm Phong không buông tha hắn xoay crowbar mạnh mẽ hơn, bẻ gãy cột sống của con quái vật trước khi rút vũ khí ra khỏi xác chết đang co giật dữ dội.
Dịch nhầy xanh bắn ra khắp nơi, bám vào mặt và áo quần của hắn mà không gây bỏng rát như lần trước.
Thay vào đó, nó lan tỏa một cảm giác lạnh buốt thấm sâu vào da thịt, kích thích những dây thần kinh mới hình thành trong hệ miễn dịch tiến hóa của Lâm Phong.
Hắn thở hổn hển, tim đập thình thịch nhưng không phải vì sợ hãi mà là do sự phấn khích tột độ từ adrenaline kết hợp với năng lượng Shenmu đang lưu chuyển trong huyết quản.
Hắn nhìn xuống xác con quái vật “Đầu Đẳng”.
Cấu trúc não bộ phình to của nó vẫn còn co giật yếu ớt, những lỗ hổng trên đầu tiết ra khói trắng mỏng manh dưới ánh sáng tím từ bên ngoài.
“Không phải ngẫu nhiên,” Lâm Phong tự nhủ, giọng nói lạnh băng hơn trước đây rất nhiều.
Hắn bước tới gần xác chết và dùng móng vuốt đào bới xung quanh khu vực mà con quái vật vừa xuất hiện.
Dưới lớp bụi tro dày cộm là một tấm kim loại mạ vàng bị gỉ sét, khắc dòng chữ mờ nhạt: *PHÒNG THÍ NGHIỆM SINH HỌC 07 – CẤM TIẾP CẬN.*
Lâm Phong dừng tay lại.
Hắn nhớ rõ bố mình từng nói về những phòng thí nghiệm bí mật dưới lòng đất trước khi Thảm Họa xảy ra.
Người đàn ông ấy luôn giấu giếm một cái gì đó, và bây giờ, manh mối đầu tiên đã hiện ra ngay giữa đống xác thịt biến dị này.
Nhưng điều khiến hắn cảm thấy lo lắng hơn cả là sự hiện diện của con quái vật “Đầu Đẳng” – loại sinh vật chỉ tồn tại trong các báo cáo tuyệt mật mà Thượng Quan Vũ từng nhắc đến khi thuyết phục những người sống sót rằng virus Shenmu đang tạo ra một chủng loài mới để thay thế nhân loại.
Hắn quay lại phía tấm cửa thép chống bức xạ ở cuối hành lang.
Ánh sáng xanh từ xác quái thú chiếu lên bề mặt kim loại, làm lộ rõ vết nứt hình chữ Y chạy dọc theo bản lề khóa điện tử đã hỏng hóc lâu đời.
Bên trong đó là nơi mà chiếc đồng hồ của hắn đang dẫn đường tới – “Đối tượng Số 0”.
Lâm Phong hít vào một hơi sâu.
Mùi ozone và mùi dịch nhầy xanh vẫn còn đọng lại trong mũi, nhưng chúng không còn khiến hắn buồn nôn nữa.
Cơ thể hắn đã thích nghi với môi trường độc hại này nhanh hơn bất kỳ ai khác có thể tưởng tượng được.
Hắn rút crowbar ra khỏi xác chết, lau sạch vết máu và dịch nhờn bằng tay áo trước khi tiến về phía tấm cửa thép khổng lồ kia như một cỗ máy giết người không cảm xúc.
Con quái vật "Đầu Đẳng" sụp đổ xuống sàn nhà, không còn dấu hiệu sống.
Lâm Phong đứng đó, thở đều nhưng nhịp tim vẫn đập nhanh hơn bình thường gấp ba lần.
Cơ thể anh không còn run rẩy nữa vì sợ hãi hay mệt mỏi.
Anh cảm thấy sức mạnh chưa từng có trong người – một luồng năng lượng nóng rực chảy từ xương sống lan tỏa ra khắp tứ chi, kích hoạt những tế bào cơ bắp mới được tái cấu trúc bởi virus Shenmu.
Anh nhìn vào tay mình, thấy rằng da thịt ở khu vực cổ tay đang chuyển màu thành một sắc thái tím sẫm kỳ lạ, khác hẳn với lớp xám tro thông thường của Tiến Hóa Bậc 3.
Dưới lớp biểu bì dày cộm ấy, những mạch máu nhỏ li ti phát sáng xanh lè như mạng lưới đèn LED mini bên trong cơ thể.
Đây là dấu hiệu của sự tiến hóa tiếp theo – hoặc có lẽ là sự biến dạng nguy hiểm hơn mà hắn chưa từng đọc qua bất kỳ tài liệu nào về nó trước đây cả đâu!
Lâm Phong quay sang tấm cửa thép chống bức xạ.
Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh giá và cảm nhận được một chấn động nhẹ truyền từ bên trong ra ngoài – giống như nhịp đập của trái tim khổng lồ đang ngủ đông phía sau lớp kim loại dày này kia vậy đó chứ không phải do gió thổi qua đâu!
Hắn dùng móng vuốt nhọn hoắt cào mạnh vào bản lề khóa điện tử đã hỏng hóc.
Kim loại phát ra tiếng rít chói tai khi bị xé toạc, nhưng sức mạnh tiến hóa của hắn đủ lớn để bẻ cong chúng như thể đó chỉ là những thanh sắt mềm nhũn.
Tấm cửa nặng vài tấn bắt đầu nghiêng ngả và đổ xuống một bên với âm vang chấn động khắp hành lang ngầm dưới lòng đất sâu thẳm này đây rồi!
Bên trong căn phòng thí nghiệm sinh học 07 không có gì ngoài sự tối đen tuyệt đối cùng mùi formalin nồng nặc đến mức gây chóng mặt ngay lập tức cho bất kỳ ai hít phải nó dù chỉ một lần duy nhất thôi đi chứ chưa kể là những thứ khác nữa đâu.
Nhưng Lâm Phong đã quen với cái chết rồi.
Hắn bước vào bóng tối, mắt trái của hắn – con mắt đang dần bị “Bóng” chiếm đoạt quyền kiểm soát thị giác – bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ mờ ảo giúp nhìn rõ trong điều kiện thiếu sáng hoàn toàn tuyệt đối này đây!
Và ở giữa căn phòng rộng lớn hình tròn ấy là một bể chứa thủy tinh khổng lồ cao đến hai tầng nhà, bên trong ngập tràn dung dịch bảo quản màu xanh dương nhạt đang sủi bọt nhẹ nhàng liên tục không ngừng nghỉ bao giờ cả từ khi nào vậy.
Nhưng điều khiến Lâm Phong quên cả thở không phải kích thước của bể chứa mà là hình bóng lơ lửng ở trung tâm nó – một thai nhi người khổng lồ với da thịt trong suốt như thạch, những chiếc gai xương nhô ra khỏi lưng và đôi mắt mở to trừng trừng nhìn thẳng vào hắn xuyên qua lớp thủy tinh dày đặc này kia!
Lâm Phong bước lại gần bể chứa, từng bước chân dậm xuống sàn nhà kim loại tạo ra tiếng vang đều đặn.
Giọt mưa axit từ khe hở trên trần nhà rơi xuống vai anh, không gây ra vết bỏng hay đau đớn, mà ngược lại, chúng lấp đầy những khoảng trống trong cơ thể anh bằng một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa khắp nơi ngay lập tức luôn ấy!
Anh cảm thấy chỉ số tiến hóa trong đầu mình tăng lên rõ rệt – như thể chính thai nhi kia đang gọi mời hắn tham gia vào quá trình hoàn thiện cuối cùng mà virus Shenmu đã định sẵn từ rất lâu trước khi Thảm Họa xảy ra vậy đó chứ không phải ngẫu nhiên đâu.
Hắn nhìn chăm chú vào khuôn mặt của đứa trẻ khổng lồ trong bể chứa.
mắt mở to trừng trừng kia có màu đỏ máu tươi y hệt như ánh sáng đang phát ra từ con mắt trái của chính hắn bây giờ này đây luôn mà!
Và trên ngực trần nhẵn bóng của thai nhi ấy là một vết xăm hình mã QR đen kịt – cùng loại với dòng ký hiệu hiện lên màn hình chiếc đồng hồ thông minh cũ kỹ nằm dưới đống đổ nát gần chân anh ta cách đây không lâu lắm rồi đâu.
Lâm Phong đưa tay chạm vào lớp thủy tinh lạnh giá.
Bề mặt trơn láng phản chiếu khuôn mặt biến dạng của hắn – nửa người bình thường, nửa quái vật đang thức tỉnh bên trong tâm trí hỗn loạn này kia!
Nhưng khi ngón tay cái của hắn tiếp xúc với tấm kính thì đột ngột có một tiếng động lớn vang lên từ phía sau lưng khiến toàn bộ cơ thể anh cứng đờ lại ngay lập tức luôn ấy!
Hắn quay phắt người lại nhưng không thấy ai cả.
Chỉ còn tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi và đều đặn đang tiến dần về phía hắn từ lối vào phòng thí nghiệm – nơi mà tấm cửa thép vừa bị bẻ gãy chỉ vài phút trước kia thôi đi chứ?
Và rồi một giọng nói trầm ấm vang lên trong bóng tối: “Con trai à.
cha đã bảo là đừng bao giờ quay lại đây cả.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận