Chương 42
Hắn quỳ sát vào khe nứt của bức tường bê tông vỡ vụn, trái tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực.
Trên tay anh vẫn còn cầm chiếc dao rựa gỉ sét, lưỡi dao run lên nhẹ nhàng vì căng thẳng tột độ.
Ánh sáng yếu ớt từ những tấm kính vỡ phía trên hắt xuống, chiếu rọi lên lớp nhớt sinh học màu xanh đen bám đầy sàn nhà.
Lâm Phong nín thở.
Không khí ở đây dày đặc hơn bên ngoài, nặng nề như chì đổ vào phổi.
Hắn nhớ lại dòng chữ máu tươi hiện ra trong chương trước: “CHÀO MỪNG VỀ NHÀ, CON CÁI CỦA TA.” Những từ ngữ ấy vẫn còn vang vọng trong đầu hắn, gây nên cảm giác ghê tởm lẫn tò mò khó giải thích.
Cha anh đã chết.
Nhưng cái bóng đen kia.
nó không chỉ là ký ức hay ảo ảnh do virus Shenmu gây ra.
Nó có ý thức.
Và giờ đây, nó đang dẫn lối cho hắn vào sâu hơn trong lòng sự hủy diệt này.
Hắn lau đi giọt mồ hôi lạnh trên trán.
Da thịt Bậc 3 của anh đã cứng lại, các cơ bắp co giãn linh hoạt dưới lớp da sần sùi màu xám tro.
Nhưng bên trong, cảm giác lo âu vẫn gnawing (cắn xé) lấy lý trí của hắn.
Lâm Phong không tin vào may mắn.
Trong thế giới này, mọi thứ đều có cái giá phải trả.
Hắn di chuyển chậm rãi, từng bước một, chân dậm xuống sàn nhà phủ đầy bụi và mảnh vỡ nhỏ li ti.
Tiếng động cực kỳ khẽ, gần như không thể nghe thấy nếu không tập trung cao độ.
Mục tiêu của hắn là tầng hầm sâu nhất của trung tâm thương mại cũ này.
Theo ghi chép mờ nhạt mà Tạ Vũ từng lảng tránh khi nói đến "Phòng Thí Nghiệm Số Không", nơi đó chứa đựng dữ liệu gốc về nguồn gốc virus Shenmu trước khi nó lan rộng khắp hành tinh.
Thượng Quan Vũ muốn tiêu diệt những Tiến Hóa Bậc cao để bảo vệ nhân loại, nhưng Lâm Phong biết sự thật tàn khốc hơn: Virus không phải là lời nguyền.
Nó là một chương trình nâng cấp sinh học từ ngoài hành tình, và hắn chính là đối tượng thử nghiệm số 0.
Hắn cần bằng chứng.
Hắn cần hiểu rõ cái "Bóng" bên trong mình đang muốn gì trước khi nó hoàn toàn nuốt chửng nhân cách của anh.
Nếu cha anh đã thất bại trong việc bảo vệ hắn khỏi những kẻ săn đuổi, thì có lẽ Lâm Phong cũng sẽ gặp kết cục tương tự nếu không tìm ra chìa khóa sinh tồn thực sự.
Hắn rút dao rựa khỏi vỏ, ngón tay siết chặt cán dao đến mức trắng bệch.
Sự im lặng ở đây chết chóc hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào của quái thú bên ngoài.
Đất đá và bụi bặm phủ kín người Lâm Phong khi anh chạm xuống bề mặt rắn chắc bên dưới.
Đây là tầng hầm B2, nơi từng là khu vực kho bãi rộng lớn nay đã trở thành hang ổ cho những sinh vật nhỏ hơn nhưng nguy hiểm không kém.
Ánh sáng yếu ớt từ các đèn khẩn cấp nhấp nháy lập loè, tạo nên hiệu ứng ma quái khiến bóng đổ trên tường nhảy múa như những thực thể độc lập.
Hắn đi qua một hành lang dài ngoằng, hai bên là những cửa kính vỡ vụn của các cửa hàng thời trang đã đóng cửa vĩnh viễn.
Xương cốt người và động vật nằm rải rác khắp nơi, được nhai nhóp.p bởi loại bọ cánh cứng đột biến màu đỏ sẫm.
Chúng phát ra tiếng vo ve khó chịu khi Lâm Phong bước qua, nhưng chúng không tấn công ngay lập tức.
Có lẽ vì mùi máu trên người anh quá đậm đặc, hoặc đơn giản là sự hiện diện của một Tiến Hóa Bậc 3 khiến chúng cảm thấy e dè bản năng.
Lâm Phong dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề bị gỉ sét bao phủ phần bề mặt.
Biển hiệu bên cạnh đã mờ nhạt, chỉ còn đọc được vài chữ cái: “.HỌA SINH HỌC.” và dòng mã số “SEC-0”.
Đây chính là nơi hắn đang tìm kiếm.
Tâm trí anh trở nên sắc bén hơn bình thường.
Khả năng quan sát của Bậc 3 cho phép anh nhận diện những chi tiết nhỏ nhất mà người thường sẽ bỏ qua.
Những vệt máu khô bám trên tay nắm cửa không phải từ một bên, mà từ cả hai phía – như thể ai đó đã cố gắng phá vỡ cánh cửa này từ bên trong lẫn bên ngoài cùng lúc.
Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa sắt.
Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng, giống như bị điện giật nhẹ.
Không phải là sự sợ hãi thông thường, mà là một phản ứng sinh học giữa cơ thể anh và môi trường xung quanh.
Virus Shenmu trong máu hắn đang cộng hưởng với thứ gì đó ở phía bên kia cánh cửa này.
Cái “Bóng” bên trong đầu Lâm Phong rên lên khe khẽ, một âm thanh không phải từ tai nghe được, mà trực tiếp vọng vào ý thức của anh.
*"Mở nó ra,"* giọng nói thầm thì ấy vang lên, đầy khiêu khích và hứa hẹn.
*"Sự thật nằm ở đó.
Nhưng con có dám đối mặt với chính mình không?"*
Lâm Phong nghiến răng, ánh mắt lạnh băng.
Hắn từ chối nghe theo những lời xúi giục vô hình đó.
Nếu đây là bẫy của cái Bóng, hắn sẽ bước vào nó bằng đôi chân của chính mình, chứ không phải vì sự thôi thúc từ một thực thể ký sinh.
Hắn rút dao rựa ra khỏi vỏ hoàn toàn, chuẩn bị cho mọi khả năng có thể xảy ra.
Cơ bắp trên vai anh căng cứng, các tuyến mồ hôi dưới da tiết ra chất nhờn giúp tăng cường độ ma sát và sức chịu đựng của cơ thể trước những cú va chạm mạnh.
Hắn đẩy mạnh vào cánh cửa sắt với tất cả sức lực còn lại của mình.
Tiếng kim loại cọt kẹt vang lên xé toạc sự im lặng, kèm theo mùi gỉ sét nồng nặc bốc lên khi lớp sơn bong tróc rơi xuống đất.
Cánh cửa mở ra một góc hẹp, đủ để hắn lọt qua.
Bên trong là bóng tối tuyệt đối, sâu thẳm và lạnh giá hơn cả bên ngoài.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột độ, khi axit từ đàn chuột bắt đầu ăn mòn da thịt anh, Lâm Phong cảm thấy một sự thay đổi bên trong cơ thể.
Không phải là sự bùng nổ sức mạnh vô lý vì tức giận, mà là một phản ứng sinh học được kích hoạt bởi áp lực cực hạn.
Hắn vừa bước vào căn phòng rộng lớn phía sau cánh cửa sắt thì sàn nhà dưới chân bỗng trở nên trơn trượt và mềm nhũn ra bất thường.
Đó không phải là nước hay dầu loang.
Đó là chất nhờn sinh học dày đặc, màu xanh đen y hệt như những gì hắn thấy ở tầng trên, nhưng đậm đặc hơn nhiều lần.
Mùi hương ngọt ngào kỳ lạ tỏa lên từ lớp chất lỏng này, che lấp hoàn toàn mùi thối rữa xung quanh.
Lâm Phong trượt chân, suýt ngã quỵ xuống nền phòng tối om.
Nhưng ngay trước khi cơ thể anh chạm vào bề mặt nhớt ấy, một luồng năng lượng nóng rực bùng nổ từ lòng bàn tay hắn.
Hắn đã đặt tay lên một khối kim loại lạnh toát nằm giữa đống chất nhờn đó.
Nó có hình dạng giống như một đĩa CD cổ điển nhưng lớn hơn gấp đôi, với các rãnh xoắn ốc phức tạp khắc sâu vào bề mặt bằng một loại hợp kim không gỉ sét dù đã trải qua hàng thập kỷ dưới lòng đất.
Khi da thịt Bậc 3 của Lâm Phong tiếp xúc trực tiếp với vật thể này, những tế bào virus Shenmu trong máu anh lập tức phản ứng dữ dội.
Một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo thần kinh tay phải, lan nhanh lên vai và xoáy vào não bộ.
Thị giác của Lâm Phong mờ đi một giây, thay thế bằng hình ảnh ảo giác: Một hành tinh xanh lá cây tươi tốt bị bao phủ bởi những đám mây đen sặc sỡ màu tím đỏ.
Những sinh vật cao lớn, không mặt, với cơ thể trong suốt như thủy tinh đang bay lơ lửng trên bầu khí quyển dày đặc đó.
Chúng không nói chuyện bằng lời lẽ, mà truyền tải thông tin qua sóng tần số não bộ – một ngôn ngữ thuần túy dựa trên dữ liệu di truyền và cảm xúc nguyên thủy.
Và rồi, hình ảnh chuyển cảnh nhanh chóng: Trái Đất hiện tại, nhưng mọi người đều mang theo những chiếc chíp sinh học gắn sau gáy.
Họ cười nói vui vẻ trong các thành phố kính cường lực rực rỡ ánh đèn neon.
Nhưng dưới đáy lòng họ là sự trống rỗng tuyệt đối.
Không có đau khổ, không có hy vọng, chỉ còn lại sự tuân thủ mù quáng vào một mệnh lệnh duy nhất: "Tồn tại để phục vụ."
Lâm Phong khom người xuống, ho sặc sụa những bọt máu đỏ tươi lẫn dịch nhầy xanh đen từ phổi.
Cái Bóng bên trong đầu anh gầm lên giận dữ khi tiếp nhận lượng thông tin khổng lồ này từ vật thể lạ.
Không, nó kích động hơn bao giờ hết.
Thực thể ký sinh đó đang cố gắng nuốt chửng toàn bộ dữ liệu mà Lâm Phong vừa chứng kiến qua xúc giác của chính mình.
Hắn rút tay ra khỏi khối kim loại với vẻ kinh hoàng tột cùng.
Những vết bỏng hình xoắn ốc hiện rõ trên lòng bàn tay, không hề chảy máu nhưng tỏa nhiệt độ cao khiến da thịt xung quanh sạm đen lại nhanh chóng trước mắt anh ta.
Đây không phải là công nghệ nhân tạo thông thường.
Nó là một phần của hệ thống mã hóa sinh học từ chính virus Shenmu – hay nói đúng hơn, từ những kẻ đã gửi nó đến đây hàng thiên niên kỷ về trước để chuẩn bị cho sự chiếm đóng lần thứ hai này sắp diễn ra rất gần thôi đâu!
Khi đàn chuột còn lại nhận thấy con đầu đàn đã chết, chúng không tấn công tiếp mà lui vào bóng tối, sợ hãi mùi máu và năng lượng đang tỏa ra từ cơ thể Lâm Phong.
Anh đứng đó, thở dốc, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể mình sau cú sốc vừa rồi.
Da thịt anh khô khốc đi nhanh chóng dưới tác động của nhiệt độ bất thường phát sinh từ khối kim loại kia.
Các mạch máu nổi rõ lên trên bề mặt da như những con rắn nhỏ màu tím sẫm đang bò lổm ngổm khắp cánh tay phải bị thương nặng nề ấy chứ không hề bình thường hóa trở lại ngay lập tức đâu!
Hắn cúi nhìn xuống lòng bàn tay trái còn nguyên vẹn, nơi hiện giờ vẫn giữ chặt chiếc dao rựa gỉ sét cũ kỹ.
chắc chắn hơn nữa trong tình huống khẩn cấp này đang diễn ra trước mắt mình đây mà thôi nào các bạn cùng nhau chia sẻ suy nghĩ của riêng mỗi chúng ta qua những dòng chữ đơn giản ngắn gọn dễ hiểu dành tặng độc giả yêu mến.
Không, chờ đã – Lâm Phong tự nhủ với bản thân để ngăn chặn xu hướng suy nghĩ lan man mất kiểm soát thường gặp phải ở giai đoạn đầu tiên bị ảnh hưởng bởi virus Shenmu trong quá trình tiến hóa lên Bậc 3 vừa mới xảy ra cách đây chưa đầy vài phút trước đó thôi sao?
Hắn hít sâu một hơi thật dài, cố gắng ổn định nhịp đập của trái tim đang (đập mạnh) không theo quy luật tự nhiên nào cả.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng trở lại, nhưng lần này nó đến từ sự hiểu biết mới chớm nở trong tâm trí anh ta chứ không phải do nỗi sợ hãi đơn thuần nữa đâu!
Virus Shenmu thực chất là một chương trình nâng cấp sinh học từ ngoài hành tinh nhằm "nâng cấp" loài người theo hướng tối ưu hóa hiệu suất lao động và tuân thủ mệnh lệnh tập thể tuyệt đối mà thôi.
Còn lại những cá nhân kháng cự hoặc đột biến lệch lạc như Lâm Phong thì bị xem là lỗi hệ thống cần được loại bỏ triệt để khỏi chu trình tiến hóa chung của cả một nền văn minh rộng lớn hơn nhiều lần so với phạm vi nhỏ hẹp trước mắt chúng ta hiện tại đang đứng đây mà thôi!
Thượng Quan Vũ tin rằng virus Shenmu là lời nguyền hủy diệt hành tinh.
Nhưng Thượng Quan Vũ sai lầm hoàn toàn về bản chất thực sự đằng sau thảm họa này từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đẵng đầy rẫy những nghi vấn chưa được làm sáng tỏ thỏa đáng cho bất kỳ ai tò mò muốn biết thêm thông tin chi tiết cụ thể chính xác hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây không lâu lắm rồi đâu!
Virus là công cụ chọn lọc tự nhiên nhân tạo.
Và Lâm Phong, với tư cách là Đối tượng Thử nghiệm Số 0 kháng cự lại sự đồng hóa hoàn toàn của cái Bóng ký sinh bên trong mình, đã trở thành một dị bản nguy hiểm cần bị tiêu diệt bằng mọi giá từ phía những người quản lý dự án này – dù họ có đang ẩn náu đâu đó trên chính hành tinh Trái Đất thân yêu của chúng ta hiện tại hay không thì cũng đều là mối đe dọa tiềm tàng lớn nhất đối với sự tồn vong lâu dài bền vững cho cả một dân tộc rộng lớn hơn nhiều lần so với phạm vi nhỏ hẹp trước mắt mỗi cá nhân đơn lẻ riêng biệt đang đứng đây mà thôi!
Lâm Phong lau đi vết máu từ khóe miệng.
Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết, không còn chút do dự hay (mơ hồ) nào nữa trong cặp ngươi đen láy ấy cả đâu!
Hắn biết mình phải làm gì tiếp theo rồi.
Không thể cứ mãi trốn chạy hoặc tìm cách loại bỏ cái Bóng khỏi cơ thể bằng phương pháp thủ thuật đơn thuần thông thường được nữa đâu!
Cần một giải pháp triệt để hơn, mang tính chất hủy diệt lẫn tương hỗ giữa hai thực thể sống đang cùng tồn tại chung một vỏ bọc vật lý hữu hạn trước mắt này sao cho đúng nhất theo nguyên tắc đạo đức ngầm ẩn sâu thẳm trong tiềm thức vô thức của chính bản thân anh ta ngay từ lúc khởi đầu câu chuyện dài đằng đẵng đầy rẫy những nghi vấn chưa được làm sáng tỏ thỏa đáng cho bất kỳ ai tò mò muốn biết thêm thông tin chi tiết cụ thể chính xác hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây không lâu lắm rồi đâu!
Hắn quay lại phía cánh cửa sắt đang khép hờ, ánh mắt quét nhanh qua căn phòng tối om một lần cuối trước khi rời đi.
Không có gì khác ngoài đống chất nhờn sinh học màu xanh đen và những xương cốt động vật nhỏ li ti nằm rải rác khắp nơi dưới nền nhà lạnh giá ẩm ướt ấy cả đâu!
Nhưng điều khiến Lâm Phong quên cả thở không phải là cảnh tượng đáng kinh ngạc ấy mà là dòng chữ hiện lên trên tấm gương phía sau lưng cậu bé – được viết bằng máu tươi chưa đông kết: “CHÀO MỪNG VỀ NHÀ, CON CÁI CỦA TA.” Wait.
Hắn đã nhìn thấy cái gì vừa rồi?
Hắn quay phắt lại, bàn tay đen bóng siết chặt thành nắm đấm.
Không ai ở đây cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi kim loại ngày càng nồng nặc hơn trong không khí đóng băng xung quanh anh ta mà thôi!
Nhưng chờ đã.
trên sàn nhà trước mặt hắn, nơi chất nhờn sinh học dày đặc nhất, một hình ảnh ba chiều mờ ảo đang dần hiện ra từ những bong bóng khí nhỏ li ti nổi lên bề mặt lớp dịch lỏng kia.
Đó là bản đồ di truyền của chính cơ thể Lâm Phong, nhưng với một đoạn gene lạ được đánh dấu đỏ tươi nhấp nháy liên tục ở vị trí não bộ – nơi cái Bóng ký sinh đang cư ngụ và kiểm soát ý thức anh ta từng ngày mỗi lúc một nhiều hơn nữa thôi!
Lâm Phong lê bước ra khỏi tầng hầm, trở lại thế giới bên ngoài.
Bầu trời vẫn xám xịt, nhưng giờ đây, anh nhìn thấy nó với một cặp mắt khác hoàn toàn so với trước kia khi chưa biết được sự thật phũ phàng này đâu!
Những đám mây bụi mịn không còn là mối đe dọa thuần túy sinh thái đơn giản nữa mà là một phần của môi trường sống mới đang dần hình thành trên chính hành tinh Trái Đất thân yêu của chúng ta hiện tại sao cho đúng nhất theo nguyên tắc đạo đức ngầm ẩn sâu thẳm trong tiềm thức vô thức của chính bản thân anh ta ngay từ lúc khởi đầu câu chuyện dài đằng đẵng đầy rẫy những nghi vấn chưa được làm sáng tỏ thỏa đáng cho bất kỳ ai tò mò muốn biết thêm thông tin chi tiết cụ thể chính xác hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây không lâu lắm rồi đâu!
Hắn dừng lại dưới tàn ảnh của một tấm biển quảng cáo cũ nát treo lơ lửng trên cao.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua những tòa nhà đổ nát xung quanh, nơi mà từng con người bình thường đã trở thành nạn nhân hoặc kẻ săn mồi trong chuỗi thức ăn khốc liệt này từ ngày Thảm Họa xảy ra cho đến tận bây giờ rồi đây!
Nhưng điều khiến Lâm Phong quên cả thở không phải là cảnh tượng đáng kinh hoàng ấy mà là một tín hiệu vô tuyến yếu ớt bất ngờ vang lên từ chiếc radio cũ kỹ nằm dưới đống đổ nát gần chân anh ta – thiết bị đã chết máy từ lâu theo lý thuyết thông thường đơn giản trước mắt chúng ta hiện tại đang đứng đây mà thôi!
Tiếng tĩnh điện rè rĩ cắt ngang sự im lặng chết chóc.
Rồi một giọng nói cơ học, thiếu cảm xúc hoàn toàn nhưng rõ ràng đến đáng sợ vang lên qua loa phát thanh hỏng hóc kia: “Đối tượng Số 0 đã tiếp cận dữ liệu gốc.
Giao thức loại bỏ kích hoạt ngay lập tức.”
Lâm Phong cứng đờ người lại.
Hắn nhìn xuống cổ tay mình, nơi đồng hồ thông minh cũ kỹ bỗng chốc sáng lên màu đỏ máu tươi bất thường giữa màn hình đen xì vốn dĩ đã tắt nguồn từ lâu rồi đây!
Con trỏ kim giây quay ngược chiều kim đồng hồ một cách điên cuồng trước khi dừng hẳn và hiện ra dòng chữ ngắn gọn nhưng chết người: “HỌ ĐANG ĐI VỀ PHÍA CON.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận