Chương 41

Hốc đá ẩm ướt bám đầy lớp nhớt sinh học màu xanh đen, lạnh buốt da thịt Lâm Phong.

Mùi hôi thối của xác thối quyện với mùi kim loại gỉ sét từ máu đầm đìa trong mũi hắn, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự tan rã và tái sinh hỗn loạn.

Hắn quỳ trên nền đất sét nứt nẻ, mỗi nhịp tim đập như tiếng trống chiến trường vang vọng trong tai, đánh dấu giới hạn cuối cùng của cơ thể Tiến Hóa Bậc 3 đang bị bào mòn.

Lớp da ở lòng bàn tay chuyển dần sang màu đen bóng như obsidian trước đây giờ đã lan tỏa lên cổ tay, những đường vân sinh học phức tạp hiện lên rõ rệt dưới ánh sáng tím kỳ lạ từ bầu trời phía trên hốc đá.

Những đường gân này không chỉ là mô sẹo hay biến đổi bề ngoài.

Chúng là hệ thống dẫn truyền thần kinh mới, một mạng lưới sợi quang sinh học đang cố gắng kết nối trực tiếp với ý thức của cái gọi là "Bóng" trong hắn.

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn dữ dội chạy dọc theo cột sống.

Hắn biết rằng mọi nỗ lực trốn tránh trước đây đều là vô nghĩa.

Sự thật về virus Shenmu chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm chết người này.

Thứ nằm giữa hai tia sáng ấy không phải là con quái vật thông thường, mà là một cánh cửa mở rộng đang chờ đợi chủ nhân thực sự bước vào — và hắn biết chắc chắn rằng phía bên kia cánh cửa đó không có chỗ dành cho khái niệm "con người" nữa.

Vị thế thần bí kia bỗng mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu linh hồn hắn từ sâu trong tiềm thức.

Hắn cảm thấy máu trong người đóng băng, nỗi kinh hãi xé toạc ý chí.

Nhưng khi cánh cửa bắt đầu khép lại bởi áp lực của cơn mưa axit đang tăng dần cường độ, Lâm Phong nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ một chi tiết quan trọng.

Không phải là lối thoát.

Mà là thông tin.

Hắn cúi xuống, ngón tay đen bóng chạm vào lớp nhớt xanh đen bám trên vách đá gần đó.

Chất lỏng này không lạnh như hắn nghĩ ban đầu.

Nó ấm nóng, đập nhịp đều đặn giống như mạch máu của một sinh vật sống khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất.

Sự khám phá này khiến lông ốc gáy hắn dựng lên.

Đây không phải là hang động tự nhiên.

Cấu trúc tinh thể trong lớp nhớt phản chiếu ánh sáng theo quy tắc hình học phi Euclid, gợi nhớ đến những thiết kế công nghệ cao hơn bất kỳ nền văn minh nào trên Trái Đất từng biết đến trước thảm họa.

Lâm Phong rút dao rựa từ thắt lưng, lưỡi dao cắt vào khối gel sinh học đó.

Thay vì chảy ra như máu hay nước bọt, chất lỏng này tách thành hàng ngàn sợi tơ siêu nhỏ, mỗi sợi đều chứa đựng một lượng thông tin di truyền khổng lồ mà hắn có thể cảm nhận được qua xúc giác.

Một giọng nói không phải là âm thanh vang lên trong đầu hắn: *"Đừng chạm vào đó nếu bạn muốn giữ lại nhân tính."* Hắn giật lùi, trái tim đập thình thịch.

Đó không phải là tiếng của "Bóng".

Nó rõ ràng hơn, sắc bén hơn, và đáng sợ hơn nhiều.

Nó mang âm hưởng kim loại pha trộn với sự tĩnh lặng chết chóc của vũ trụ sâu thẳm.

Lâm Phong nhìn quanh hốc đá tối tăm.

Những khe nứt trên tường bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy theo tần số não sóng alpha — trạng thái thư giãn nhưng cũng là cổng mở cho những ký ức bị trở lại.

Hắn nhớ đến lời của Thượng Quan Vũ: *"Tiêu diệt tất cả Tiến Hóa Bậc cao để ngăn chặn sự tuyệt chủng."* Có lẽ gã đó không hoàn toàn sai.

Nhưng lý do thực sự có thể khác xa với những gì hắn nghĩ.

Virus Shenmu không chỉ là bệnh tật.

Nó là một chương trình cài đặt lại hệ điều hành sinh học của loài người.

Và hốc đá này.

đây là trung tâm xử lý dữ liệu đầu tiên.

Lâm Phong đứng dậy, chân bước trên lớp nhớt trơn trượt mà không hề lo lắng về sự mất cân bằng.

Cơ thể hắn đã thích nghi với môi trường độc hại này nhanh hơn bất kỳ ai khác.

Hắn tiến sâu vào bóng tối bên trong hốc đá, nơi những tia sáng xanh nhấp nháy dẫn lối như những con đom đóm ma quái.

Mỗi bước chân đều là một cuộc đấu tranh giữa nỗi sợ hãi nguyên thủy và trí tò mò khoa học bị kích thích tột độ bởi sự tiếp xúc trực tiếp với nguồn gốc của thảm họa.

Những giọt mưa axit đầu tiên rơi xuống từ khe hở trên trần hốc đá, chạm vào vai áo của Lâm Phong, lập tức tạo ra những lỗ thủng nhỏ và đau nhói như kim châm.

Anh cúi thấp người, dùng tốc độ tàn phá bản thân để lao về phía lối đi hẹp bên trong hang động.

Mỗi bước chân đều là một cuộc đối đầu với chính sự suy yếu đang lan tỏa từ hệ thống thần kinh bị nhiễm độc Shenmu.

Lâm Phong không quan tâm đến nỗi đau thể xác nữa.

Hắn chỉ tập trung vào mục tiêu: tìm ra nguồn phát sinh giọng nói kim loại vừa rồi.

Lớp nhớt trên sàn hang phản chiếu ánh sáng xanh, tạo thành những hình ảnh ảo giác khiến hắn phải nheo mắt để phân biệt thực tại và hư.

Nhưng khi hắn đi sâu hơn, những hình ảnh đó trở nên rõ ràng hơn.

Chúng không phải là ảo giác.

Đó là bản đồ gen di truyền được mã hóa bằng ánh sáng sinh học, hiển thị trên bề mặt vách đá như một màn hình hologram sống động nhưng tĩnh lặng đáng sợ.

Hắn dừng lại trước một bức tường đá lớn bị bao phủ bởi những mảng kết tinh màu tím sẫm.

Những khối tinh thể này rung động nhẹ nhàng khi hắn tiến gần, phát ra âm thanh tần số thấp khiến xương hàm của hắn kêu răng rắc.

Đây là phòng điều khiển?

Hay là nơi chôn cất xác chết của những kẻ tiên phong trong cuộc thí nghiệm sinh học quy mô hành tinh?

Lâm Phong đưa tay chạm vào khối tinh thể trung tâm.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ xộc vào ý thức hắn.

Hắn thấy hình ảnh của chính mình từ góc nhìn thứ ba — không phải là Lâm Phong hiện tại với lớp da đen bóng và đôi mắt lạnh lùng, mà là phiên bản trẻ hơn, sạch sẽ hơn, trước khi virus Shenmu bùng nổ.

Và xung quanh anh ta là những người mặc áo trắng phòng thí nghiệm, trên ngực có logo hình xoắn ốc kép — biểu tượng của dự án Shenmu bí mật được tài trợ bởi chính phủ cũ trước khi sụp đổ.

Một trong số họ quay sang nhìn thẳng vào ống kính ghi hình, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng nụ cười tự tin đến mức đáng sợ: *"Đối tượng 0 đã sẵn sàng cho giai đoạn tích hợp cuối cùng."* Lâm Phong rít lên một tiếng đau đớn và rút tay ra như bị bỏng.

Thông tin này không khớp với những gì hắn biết về cha mình — người đàn ông luôn giấu giếm quá khứ, sống cuộc đời ẩn dật ở vùng ngoại ô nghèo nàn trước khi cái chết bí ẩn xảy ra ngay trước ngày thảm họa bắt đầu.

Nếu Lâm Phong là đối tượng thử nghiệm số 0.

thì cha của hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.

Hắn là sản phẩm được thiết kế.

Nhưng tại sao lại chọn một đứa trẻ?

Tại sao lại để nó sống sót trong thế giới tàn khốc này thay vì tiêu hủy như những mẫu vật thất bại khác?

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí ẩm ướt, nặng nề hơn cả mùi ozone và máu tanh.

Và rồi, từ phía sau bức tường tinh thể, một cánh cửa kim loại cũ kỹ xuất hiện.

Nó không mở ra theo cơ chế khóa thông thường mà co giãn lại như mô mềm bị thủng, tiết ra dịch nhờn màu xanh lá cây nhạt tỏa mùi hương dễ chịu bất thường so với mùi thối rửa kinh khủng ở bên ngoài kia rất nhiều lần nữa mới nói hết được cái cảm giác mệt mỏi tột cùng mà hắn đang phải chịu đựng ngay lúc này đây sau khi vừa trải qua một cuộc đối đầu căng thẳng sinh tử chỉ chưa đầy vài phút trước đó thôi sao?

Lâm Phong nghi ngờ ngước nhìn vào khoảng trống tối đen bên trong cánh cửa.

Hắn không biết điều gì chờ đợi mình ở phía kia, nhưng trực giác nói với hắn rằng sự thật về cái chết của cha và nguồn gốc virus Shenmu đang nằm ngay sau bức màn này — cùng với lý do tại sao "Bóng" lại chọn hắn làm vật chủ duy nhất còn sót lại giữa hàng ngàn thí nghiệm thất bại.

Lâm Phong không rút thanh sắt ra để đỡ đòn hay chuẩn bị cho một cuộc chiến sắp tới.

Thay vào đó, anh dùng hết sức lực còn lại của cơ thể đã kiệt quệ vì nhiễm độc và sốc nhiệt để đẩy mạnh thân mình về phía trước, lao thẳng vào khe nứt của bức tường gần đó nơi có một van khí thải cũ kỹ đang rỉ nước dịch nhờn màu xanh lá cây ấy.

Hành động này tưởng chừng vô nghĩa đối với bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng điên rồ từ bên ngoài hang động này lúc bấy giờ — một gã đàn ông vừa trải qua biến đổi tiến hóa cực đoan lại tự nguyện lao vào cái bẫy sinh học rõ ràng nhất trong khu vực nguy hiểm chết người ấy chứ?

Tuy nhiên, mục tiêu của Lâm Phong không phải là tấn công hay phòng thủ đơn thuần.

Hắn nhắm chính xác vào điểm giao thoa giữa hai lớp màng tế bào khổng lồ cấu thành nên bức tường sống này — nơi mà các sợi dây thần kinh sinh học tập trung dày đặc nhất để truyền tín hiệu điều khiển toàn bộ hệ thống miễn dịch địa phương của hang động.

Khi bàn tay đen bóng của hắn cắm sâu vào khối thịt rung động ấy, một tiếng nổ đanh gọn vang lên khắp không gian hẹp hòi bên trong hang động như thể ai đó vừa đánh vỡ một quả cầu thủy tinh khổng lồ chứa đầy chất lỏng điện giải đặc biệt dành riêng cho việc nuôi dưỡng những sinh vật đột biến kỳ lạ ẩn nấp dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây vậy!

Dịch nhờn bắn ra tứ tung, phủ kín mặt và áo của Lâm Phong.

Nhưng thay vì bị ăn mòn hay gây độc như hắn đã lường trước từ đầu dựa trên kinh nghiệm sống sót trong môi trường mạt thế khắc nghiệt này suốt nhiều năm qua thì lại hoàn toàn ngược lại một cách đáng ngạc nhiên đến mức khó tin đối với bất kỳ nhà khoa học nào nghiên cứu về virus Shenmu hiện nay đang hoạt động ở các khu vực an toàn tương đối xa rời khỏi tâm điểm bùng phát dịch bệnh chết người nguy hiểm nhất hành tinh lúc bấy giờ ấy!

Chất lỏng này thấm vào da thịt hắn nhanh chóng hơn cả máu chảy từ vết thương hở, mang theo một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể khiến những cơn đau nhói do tiến hóa Bậc 3 gây ra dịu đi đáng kể trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng quý giá đó trước khi mọi thứ trở lại bình thường hay tệ hơn nữa tùy thuộc vào phản ứng tiếp theo của cơ thể đối với loại virus lạ này mà thôi chứ không gì khác ngoài sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước kia đâu!

Lâm Phong mở mắt, nhìn thấy rõ ràng những mạch máu dưới da mình bắt đầu phát sáng màu xanh lá cây rực rỡ tương tự như ánh đèn báo hiệu nguy hiểm trong các phòng thí nghiệm hạt nhân cũ kỹ bị bỏ hoang từ thời kỳ tiền thảm họa Shenmu cách đây không lâu lắm rồi.

Hắn biết rằng sự thay đổi này không đơn giản chỉ là một phản ứng miễn dịch thông thường đối với tác nhân ngoại lai xâm nhập vào cơ thể người mang mầm bệnh tiềm ẩn sẵn trong gen di truyền đặc biệt của họ mà thôi đâu!

Đây chính xác là quá trình đồng hóa tế bào đang diễn ra theo cấp số nhân bên trong từng millimeter khối lượng sinh học còn lại trên người anh ta lúc này đây sau khi đã tiếp xúc trực tiếp với nguồn gốc thực sự của thảm họa toàn cầu chưa bao giờ được tiết lộ công khai cho bất kỳ ai biết rõ ràng cụ thể chi tiết từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đẵng đầy rẫy những bí mật chôn vùi dưới lớp bụi thời gian dày cộp phủ kín bề mặt trái đất tàn phá nặng nề bởi thiên tai liên tục xảy ra không ngừng nghỉ suốt nhiều thập kỷ qua đây cả!

Hắn cố gắng hít thở sâu để kiểm soát cơn run rẩy không phải vì lạnh mà vì sốc nhiệt và ngộ độc khí đang dần lan tỏa khắp hệ thần kinh trung ương của mình theo từng nhịp đập chậm rãi nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết của trái tim đang hoạt động ở ngưỡng tối đa khả năng chịu đựng sinh lý con người bình thường có thể đạt được trong điều kiện khắc nghiệt như hiện tại này vậy!

Máu từ vết thương trên vai áo chảy ra hòa lẫn với dịch nhờn xanh lá cây tạo thành một hỗn hợp sền sệt bám dính vào tường đá xung quanh khiến hắn khó khăn lắm mới thoát ra khỏi vị trí bị kẹt chặt bởi lực hút sinh học mạnh mẽ phát xuất từ chính khối thịt đang co giãn liên tục không ngừng nghỉ bao bọc lấy cánh cửa bí ẩn phía trước kia nữa!

Lâm Phong dựa lưng vào tường, trượt xuống đất.

Máu từ những vết thương cũ và mới hòa lẫn với chất nhờn xanh tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh trên da hắn.

Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe âm thanh đập nhịp đều đặn của khối thịt xung quanh.

Nó không còn là tiếng của quái vật hay máy móc nữa.

Đó là nhịp tim của chính hang động này — và qua sự kết nối sinh học tạm thời mà chất nhờn đã tạo ra với cơ thể hắn, Lâm Phong có thể "cảm nhận" được ý thức mơ hồ đang ngủ say sâu thẳm bên dưới lòng đất.

Bên trong hầm ngầm phía sau cánh cửa sinh học mở ra bởi hành động liều lĩnh của Lâm Phong, bóng tối bao phủ hoàn toàn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ các khe hở của lớp màng tế bào bị thủng chiếu vào tạo thành những tia sáng mờ ảo lung linh như sao băng rơi chậm rãi xuống trần nhà đá nhẵn bóng lạnh lẽo vô cảm vốn có từ lâu rồi chứ không phải đột ngột thay đổi tính cách một cách kỳ lạ như vậy đâu!

Khi cơn mưa axit kết thúc bên ngoài, những con Chim Súc Sinh bắt đầu bay đi tìm nơi trú ẩn khác để tránh xa khu vực nguy hiểm chết người này tạm thời trước khi quay trở lại săn mồi tiếp theo vào ban đêm sắp tới đây không lâu nữa mới biết được kết quả cuối cùng của cuộc đối đầu căng thẳng sinh tử chỉ chưa đầy vài phút trước đó thôi sao?

Nhóm người trước đó đã chết, và xác họ đang bắt đầu tan chảy thành chất lỏng màu xanh lá cây nhạt tỏa mùi hương dễ chịu bất thường so với mùi thối rửa kinh khủng ở bên ngoài kia rất nhiều lần nữa mới nói hết được cái cảm giác mệt mỏi tột cùng mà hắn đang phải chịu đựng ngay lúc này đây sau khi vừa trải qua một cuộc đối đầu căng thẳng sinh tử chỉ chưa đầy vài phút trước đó thôi sao?

Cậu bé, người mà anh đã cứu trong quá khứ xa xăm nào đó ở đâu không rõ ràng cụ thể lắm nữa giờ cũng đã biến mất vào thinh không cùng với những ký ức đau thương bị chôn vùi sâu thẳm dưới đáy lòng khó có thể quên lãng dễ dàng như thổi bay một ngọn nến nhỏ bé trước cơn bão tố dữ dội của số phận phũ phàng dành cho những kẻ yếu đuối không đủ sức mạnh để chống đỡ lại hoàn cảnh khắc nghiệt đang ngày càng gia tăng nghiêm trọng hơn theo từng giây phút trôi qua trên hành tinh sắp chết dần mòn này.

Nhưng điều khiến Lâm Phong quên cả thở không phải là cảnh tượng đáng kinh ngạc ấy mà là dòng chữ hiện lên trên tấm gương phía sau lưng cậu bé – được viết bằng máu tươi chưa đông kết: “CHÀO MỪNG VỀ NHÀ, CON CÁI CỦA TA.” Lâm Phong quay phắt lại, bàn tay đen bóng siết chặt thành nắm đấm.

Không ai ở đây cả.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi kim loại ngày càng nồng nặc hơn trong không khí đóng băng xung quanh anh ta mà thôi!

Hắn bước vào căn phòng rộng lớn nằm sâu dưới lòng đất, nơi những bức tường được xây dựng bằng một loại hợp chất sinh học cứng như thép nhưng linh hoạt như da thịt người.

Ở trung tâm phòng là một cái bục tròn cao ngất, trên đó đặt một chiếc đĩa CD cũ kỹ — thứ công nghệ lạc hậu từ thời kỳ tiền thảm họa Shenmu cách đây hàng thập kỷ trước khi virus bùng nổ toàn cầu hủy diệt nền văn minh nhân loại hiện đại chúng ta đang biết đến ngày nay vậy!

Nhưng đáng chú ý hơn cả là dòng dữ liệu quang học chiếu thẳng từ trần nhà xuống chiếc đĩa CD đó, tạo thành một hình ảnh ba chiều sống động của chính cha Lâm Phong — người đàn ông luôn giấu giếm quá khứ bí ẩn đầy rẫy những khuất tất khó giải thích rõ ràng cụ thể chi tiết từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đẵng đầy rẫy những nghi vấn chưa được làm sáng tỏ thỏa đáng cho bất kỳ ai tò mò muốn biết thêm thông tin chi tiết về nguồn gốc thực sự của thảm họa toàn cầu chưa bao giờ được tiết lộ công khai rộng rãi cho cộng đồng khoa học quốc tế quan tâm nghiên cứu tìm hiểu kỹ lưỡng chuyên sâu hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây không lâu lắm rồi.

*"Con trai à,"* giọng nói của người đàn ông trên màn hình vang lên, trầm ấm nhưng đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng tột cùng trước sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước kia đâu!

*"Nếu con đang xem đoạn ghi âm này, nghĩa là cha đã thất bại trong việc bảo vệ con khỏi những kẻ săn đuổi.

Virus Shenmu không phải là bệnh tật hay thiên tai ngẫu nhiên xảy ra ngoài tầm kiểm soát của nhân loại chúng ta nữa rồi đâu!

Đoạn ghi âm bỗng chốc biến thành tiếng rít xé tai, kèm theo hình bóng đen xì hiện ra sau lưng cậu.

Cậu quay phắt người, kiếm khí vung ra trong tuyệt vọng nhưng không thấy gì cả.

Chỉ có một dòng máu tươi đang chậm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập