Chương 40

Hốc đá ẩm ướt bám đầy lớp nhớt sinh học màu xanh đen, lạnh buốt da thịt Lâm Phong.

Mùi hôi thối của xác thối quyện với mùi kim loại gỉ sét từ máu đầm đìa trong mũi hắn, tạo nên một hương vị đặc trưng của cái chết và sự phân hủy không ngừng nghỉ.

Bầu trời phía trên hốc đá bị che khuất bởi những đám mây đen sẫm màu, phát ra những tia chớp tím nhạt – dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy bầu khí quyển đang bão hòa bụi mịn Shenmu ở mức độ nguy hiểm cực cao.

Lâm Phong nằm co ro, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh lẽo mà do phản ứng sinh học dữ dội bên trong tế bào.

Hắn là Tiến Hóa Bậc 3.

Cơ thể hắn đã trải qua ba lần biến đổi lớn, mỗi lần đều đẩy ranh giới giữa con người và quái vật ra xa hơn một chút.

Nhưng giờ đây, cảm giác tê liệt ấy không phải là sự vô cảm của thần kinh bị tổn thương.

Nó là dấu hiệu của giai đoạn thứ tư đang chuẩn bị ập đến.

Hệ miễn dịch nội tại hắn đang hoạt động hết công suất để chống lại phản ứng thải trừ dị vật từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể nhằm bảo vệ tính mạng khỏi nguy cơ tử vong tức thì nếu không được cấp cứu kịp thời bằng các loại thuốc men đặc chủng đắt đỏ chỉ có ở những trung tâm y tế hạng nhất thuộc sở hữu của tập đoàn đa quốc gia độc quyền cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cao cấp cho giới thượng lưu giàu sang quý tộc thống trị xã hội loài người trong kỷ nguyên công nghệ số hóa toàn diện đang diễn ra mạnh mẽ khắp nơi trên thế giới ngày nay mà thôi!

Hắn run rẩy.

Cậu không sợ hãi trước nguy cơ bị nhiễm bệnh hay đột biến thêm nữa vì bản thân đã quá quen thuộc với cảm giác đau đớn tột cùng mỗi khi tế bào phân chia và tái tạo lại cấu trúc mới lạ hơn so với lần trước đó rất nhiều lần liên tiếp mà chẳng hề suy nghĩ gì cả về hậu quả lâu dài có thể xảy ra đối với sức khỏe tinh thần cũng như thể chất của chính mình sau này nữa đâu vì mục tiêu sống sót là ưu tiên hàng đầu luôn đặt lên.

Lâm Phong ngồi dậy, tay phải run rẩy chạm vào lớp da ở lòng bàn tay.

Màu đen bóng như obsidian đã lan rộng từ cổ tay lên đến khuỷu tay, những đường vân sinh học phức tạp hiện lên rõ rệt dưới ánh sáng tím kỳ lạ từ bầu trời.

Chúng không chỉ là vết sẹo hay sắc tố thay đổi đơn thuần.

Đó là mạng lưới dẫn truyền tín hiệu thần kinh mới, một hệ thống song hành đang dần chiếm lấy quyền kiểm soát cơ thể hắn.

Hắn biết rằng mọi nỗ lực trốn tránh trước đây đều là vô nghĩa.

Hắn không thể chạy nữa.

Và khi một trong số các cột ánh sáng tím hạ thấp xuống chính xác phía trên đầu hắn, tỏa ra vòng xoáy năng lượng hút lấy toàn bộ sức mạnh sinh học còn sót lại từ cơ thể Tiến Hóa Bậc 3 của Lâm Phong, gã chiến binh lạnh lùng nhận ra rằng sự thật về virus Shenmu chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm chết người này.

Thứ nằm giữa hai tia sáng ấy không phải là con quái vật, mà là một cánh cửa mở rộng đang chờ đợi chủ nhân thực sự bước vào — và hắn biết chắc chắn rằng phía bên kia cánh cửa đó không có chỗ dành cho khái niệm "con người" nữa.

Vị thế thần bí kia bỗng mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu linh hồn hắn.

Hắn cảm thấy máu trong người đóng băng, nỗi kinh hãi xé toạc ý chí.

Nhưng khi cánh cửa bắt đầu khép lại, một giọng nói trầm đục vang lên trực tiếp bên trong sọ não của anh ta: “Mẫu số 0 đã sẵn sàng cho giai đoạn tích hợp cuối cùng.”

Lâm Phong bước ra khỏi hốc đá, mắt anh quét nhanh qua khu vực xung quanh.

Khung cảnh trước mắt anh là một địa ngục trần gian.

Những tòa nhà đổ nát của thành phố cũ giờ đây là những cái xương trắng khổng lồ giữa biển xanh của thực vật đột biến.

Rễ cây dày cộp chui lên từ mặt đất nứt nẻ, cuốn chặt lấy các cột bê tông cốt thép đã mục rỗng bên trong.

Không khí nặng nề như chì, đè nén lên lồng ngực khiến hô hấp đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.

Mùi ozone và máu tanh của xác thịt thối rữa quyện với bụi mịn Shenmu tạo nên lớp sương mù độc hại bao phủ mọi ngóc ngách.

Hắn di chuyển chậm rãi, từng bước chân đặt xuống những tảng đá vỡ vụn vang lên tiếng lạo xạo khô khốc.

Trong bóng tối dày đặc này, giác quan thứ sáu của Tiến Hóa Bậc 3 trở thành vũ khí duy nhất còn đáng tin cậy.

Da đầu anh tê dại khi cảm nhận được sự hiện diện của nhiều sinh vật xung quanh.

Chúng không phải là những kẻ săn mồi thông thường.

Chúng di chuyển theo một mô hình toán học chính xác đến kinh ngạc, giống như đàn kiến kiến tạo tổ hoặc tế bào miễn dịch tấn công mầm bệnh.

Và ở trung tâm của mê cung sống này là thứ mà Lâm Phong đang tìm kiếm: Phòng Thí Nghiệm Địa Chủng 7.

Theo những mẩu thông tin rời rạc hắn thu thập được từ Tạ Vũ trước khi kẻ buôn lậu đó biến mất vào bóng tối, đây là nơi các nhà khoa học đầu tiên phát hiện ra virus Shenmu không phải do thiên tai gây ra mà là một chương trình sinh học có chủ đích.

Nếu Thượng Quan Vũ đúng trong luận điệu của mình rằng cần tiêu diệt tất cả Tiến Hóa Bậc cao để ngăn chặn sự tuyệt chủng, thì nơi này chính là bằng chứng cho thấy loài người đã tự chọn con đường hủy diệt ngay từ khi chưa hiểu rõ bản chất của món quà họ nhận được.

Lâm Phong dừng lại trước một cánh cửa kim loại khổng lồ bị biến dạng bởi áp lực bên trong.

Những vết lõm sâu trên bề mặt không phải do va chạm cơ học mà là kết quả của axit ăn mòn mạnh mẽ tỏa ra từ các khe hở xung quanh khung cửa.

Hắn đưa bàn tay đen bóng lên, những đường vân sinh học bắt đầu phát sáng màu tím nhạt, phản ứng với trường năng lượng yếu ớt phả ra từ phía sau cánh cửa.

Đây không phải là khóa cơ học thông thường.

Nó yêu cầu một mã di truyền cụ thể – hoặc nói cách khác, nó chỉ mở cho những ai mang đủ “lượng” virus Shenmu trong người để được coi là hợp lệ.

Hắn hít sâu , cảm nhận dòng năng lượng đen kịt chảy ra ngoài mà bị hút ngược vào trong, hòa quyện với dòng năng lượng đang lan tỏa dưới lớp da của mình.

Cảm giác tê liệt ấy không phải là sự vô cảm của thần kinh, mà là một loại kết nối trực tiếp giữa ý thức và vật chất.

Hắn đẩy mạnh bàn tay lên bề mặt kim loại lạnh lẽo.

Cánh cửa phát ra tiếng rít dài chói tai khi các khớp khóa sinh học bắt đầu tách rời nhau dưới tác động của tín hiệu điện hóa từ cơ thể hắn.

Cánh cửa mở hé ra, để lộ một hành lang tối om bên trong.

Mùi hương khác hẳn với mùi thối rửa ở ngoài kia – nó là mùi vô trùng lạnh lẽo trộn lẫn với mùi ozon nồng nặc, giống như không khí sau cơn mưa lớn nhưng lại mang theo vị kim loại của máu tươi chưa đông kết.

Ánh sáng từ những tấm pin năng lượng dự phòng vẫn còn hoạt động yếu ớt chiếu rọi xuống sàn nhà phủ đầy bụi trắng xóa – tro tàn của các thí nghiệm thất bại trước đó.

Lâm Phong bước vào, bóng dáng hắn bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc bên trong hành lang dài hun hút.

Tiếng chân dậm đất vang lên đều đặn nhưng im lặng đến đáng sợ vì toàn bộ âm thanh dường như bị hấp thụ hoàn toàn bởi lớp cách nhiệt siêu cao xung quanh.

Hắn không biết mình đã đi được.

tới khi một giọng nói máy tính lạnh lùng vang lên từ trần nhà: “Nhận diện mẫu di truyền… Xác nhận mã số 0.

Chào mừng trở lại, Chủ nhân.”

Lâm Phong lao ra, không phải để tấn công con Chim Súc Sinh đang chực chờ phía trước hành lang hẹp, mà để nhảy vào giữa nó và một bóng người nhỏ bé đang cố gắng bò thoát khỏi đống đổ nát gần đó.

Anh biết mình không thể đánh bại nó trong tình trạng hiện tại của cơ thể vừa trải qua cú sốc lớn từ cánh cửa mở ra.

Anh chỉ có thể gây ra sự xao nhãng đủ lâu để tạo khoảng trống sinh tồn cho kẻ yếu hơn.

Khi con Chim Súc Sinh – một quái vật lai giữa chim ăn thịt và sâu bọ với đôi cánh màng trong suốt rung động tần số cao – lao xuống với tốc độ kinh hoàng, Lâm Phong lăn người sang bên trái, tránh đòn tấn công chết chóc từ móng vuốt sắc nhọn như dao lam cắt không khí.

Thân hình hắn va mạnh vào tường bê tông, xương sườn phát ra tiếng nứt nẻ đau đớn nhưng vẫn giữ vững thăng bằng nhờ phản xạ thần kinh được tăng cường gấp ba lần so với con người bình thường trước đây.

Hắn quay đầu lại nhìn thấy cậu bé đang hoảng sợ nép mình sau một chiếc bàn thí nghiệm đổ vỡ.

Đôi mắt của đứa trẻ mở to đầy kinh hoàng, nhưng điều khiến Lâm Phong dừng ngay mọi hành động tiếp theo là ánh sáng xanh nhạt phát ra từ vết thương trên cánh tay trái của nó – nơi máu không chảy đỏ mà chuyển thành dạng gel trong suốt đang tự liền lại với tốc độ đáng chú ý trước sự chứng kiến của người đàn ông lạnh lùng.

“Đứng yên!” Lâm Phong quát lên, giọng nói trầm đục vang vọng trong phòng kín khiến cả con quái vật và cậu bé đều giật mình dừng lại momentarily.

Con Chim Súc Sinh quay đầu về phía hắn, những chiếc mắt kép phản chiếu ánh sáng tím từ trần nhà tạo thành một vòng xoáy đáng sợ trong tâm trí của gã chiến binh lạnh lùng này.

Nhưng thay vì lao vào tấn công lần nữa như dự kiến ban đầu dựa trên bản năng săn mồi hoang dã vốn có ở loài động vật đột biến cấp thấp này thì nó lại lùi bước chậm rãi đồng thời phát ra những âm thanh rèo rèo khó chịu qua bộ phận phát sóng âm đặc trưng của chúng nhằm mục đích xua đuổi đối thủ tiềm tàng khỏi lãnh thổ mà mình đang kiểm soát tạm thời cho đến khi tìm được con mồi dễ hơn hoặc quay trở về tổ để báo động cho các cá thể khác trong đàn biết nguy cơ hiện hữu tại khu vực này đồng thời cảnh giác đề phòng bất cứ ai dám xâm phạm vào không gian riêng tư quý giá của chúng dù chỉ là một giây phút ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến những sinh vật nhạy cảm như vậy phải cẩn trọng tối đa rồi chứ!

Lâm Phong thở hổn hển, mồ hôi lạnh toát ra khắp người anh ta mặc dù nhiệt độ môi trường bên trong phòng thí nghiệm này thấp hơn hẳn so với bên ngoài rất nhiều lần nữa mới nói hết được cái cảm giác mệt mỏi tột cùng mà hắn đang phải chịu đựng ngay lúc này đây sau khi vừa trải qua một cuộc đối đầu căng thẳng sinh tử chỉ chưa đầy vài phút trước đó thôi sao?

Nhưng anh ta không thể bỏ mặc cậu bé kia ở lại một mình trong tình cảnh nguy nan như thế này được đâu vì lý do đơn giản nhất là bởi chính hắn cũng từng là nạn nhân của những kẻ săn đuổi tương tự khi mới bắt đầu hành trình tiến hóa khốc liệt này cách đây chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ trước đó khiến toàn bộ hệ miễn dịch nội tại phải hoạt động hết công suất để chống lại phản ứng thải trừ dị vật từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể nhằm bảo vệ tính mạng khỏi nguy cơ tử vong tức thì nếu không được cấp cứu kịp thời bằng các loại thuốc men đặc chủng đắt đỏ chỉ có ở những trung tâm y tế hạng nhất thuộc sở hữu của tập đoàn đa quốc gia độc quyền cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cao cấp cho giới thượng lưu giàu sang quý tộc thống trị xã hội loài người trong kỷ nguyên công nghệ số hóa toàn diện đang diễn ra mạnh mẽ khắp nơi trên thế giới ngày nay mà thôi!

Những con Chim Súc Sinh không tấn công.

Thay vào đó, chúng bắt đầu bay lượn quanh Lâm Phong, tạo thành một vòng tròn bảo vệ.

Chúng xua đuổi những con Súc Sinh khác đang đến gần từ các lối đi phụ bên cạnh hành lang chính này bằng cách phát ra sóng âm tần số cao gây nhiễu hệ thống định vị không gian ba chiều của đối phương khiến chúng mất phương hướng tạm thời cho tới khi nguồn đe dọa trực tiếp biến mất khỏi tầm quan sát tức thì mới dám tiến lại gần hơn nữa để kiểm tra tình hình thực tế đang diễn ra ở đây xem có gì bất thường hay không thôi chứ!

Và thậm chí cả những chiếc rễ từ mặt đất cũng co lại, né tránh như thể chúng là một phần của cùng một cơ sinh học khổng lồ đang phản ứng trước sự hiện diện của Lâm Phong – người mang mã di truyền số 0.

Hắn đứng đó, im lặng quan sát hiện tượng kỳ lạ này với vẻ mặt lạnh lùng nhưng nội tâm thì đang sôi sục những câu hỏi chưa có lời giải đáp thỏa đáng cho lắm đâu vì sao lại xảy ra chuyện như thế này được chứ?

Phải chăng đây là hệ quả tất yếu của việc hắn đã tiêm chủng loại huyết thanh đặc biệt mà Tạ Vũ cung cấp trước khi biến mất vào bóng tối vĩnh viễn ấy hay chỉ đơn giản là do bản thân virus Shenmu đang cố gắng tự bảo vệ chủ nhân mới nhất của nó khỏi những mối đe dọa bên ngoài tiềm ẩn nguy cơ cao hơn nhiều lần so với con quái vật chim sục sinh kia thôi sao?

Dù nguyên nhân thực sự nằm ở đâu đi nữa thì kết quả cuối cùng vẫn chỉ có một mà thôi: Lâm Phong đang trở thành trung tâm chú ý của toàn bộ hệ sinh thái đột biến trong khu vực này – dù là theo hướng tích cực hay tiêu cực cũng chưa thể khẳng định chắc chắn được ngay lúc này đây cả!

Cậu bé run rẩy đứng dậy, ánh mắt ngây thơ nhìn chằm chằm vào gã đàn ông lạnh lùng trước mặt.

“Anh… anh không sợ chúng sao?” giọng nói nhỏ của đứa trẻ vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ ấy khiến Lâm Phong quay đầu lại với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy từ trước đến giờ đối với bất kỳ ai xung quanh mình cả kể từ khi thảm họa Shenmu xảy ra cho tới tận bây giờ mới dừng lại ở mức độ này thôi sao?

“Ta không sợ,” hắn đáp ngắn gọn, giọng nói trầm đục vang vọng trong phòng kín khiến cả con quái vật và cậu bé đều giật mình dừng lại momentarily.

“Ta chỉ đang tìm hiểu xem ai mới là kẻ thực sự kiểm soát thế giới này mà thôi.”

Lâm Phong bước chậm rãi về phía trước, bỏ mặc đàn Chim Súc Sinh bay lượn quanh người hắn như những vệ tinh nhỏ xíu xung quanh một hành tinh khổng lồ đầy bí ẩn chưa được khám phá hết toàn bộ tiềm năng cũng như hạn chế cố hữu vốn có trong chính bản thân nó nữa đâu vì lý do đơn giản nhất là bởi chính hắn cũng từng là nạn nhân của những kẻ săn đuổi tương tự khi mới bắt đầu hành trình tiến hóa khốc liệt này cách đây chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ trước đó khiến toàn bộ hệ miễn dịch nội tại phải hoạt động hết công suất để chống lại phản ứng thải trừ dị vật từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể nhằm bảo vệ tính mạng khỏi nguy cơ tử vong tức thì nếu không được cấp cứu kịp thời bằng các loại thuốc men đặc chủng đắt đỏ chỉ có ở những trung tâm y tế hạng nhất thuộc sở hữu của tập đoàn đa quốc gia độc quyền cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cao cấp cho giới thượng lưu giàu sang quý tộc thống trị xã hội loài người trong kỷ nguyên công nghệ số hóa toàn diện đang diễn ra mạnh mẽ khắp nơi trên thế giới ngày nay mà thôi!

Hắn dừng lại trước một tấm gương lớn bằng thủy tinh cường lực được lắp đặt bên cạnh bức tường phía sau chiếc bàn thí nghiệm đổ vỡ kia.

Hình ảnh phản chiếu của Lâm Phong hiện lên rõ nét: đôi mắt màu tím sẫm thay vì đen bình thường, những đường vân sinh học phát sáng mờ ảo dưới lớp da mặt và đặc biệt là nụ cười lạnh lẽo đầy tự tin nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm khó tả trong tâm hồn người đàn ông cô độc này.

“Vậy ra đây mới là diện mạo thực sự của tôi,” hắn thì thầm với chính mình, giọng nói run rẩy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết dù bề ngoài vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng vô cảm vốn có từ lâu rồi chứ không phải đột ngột thay đổi tính cách một cách kỳ lạ như vậy đâu!

Khi cơn mưa axit kết thúc, những con Chim Súc Sinh bắt đầu bay đi, để lại Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát.

Nhóm người trước đó đã chết, và xác họ đang bắt đầu tan chảy thành chất lỏng màu xanh lá cây nhạt tỏa mùi hương dễ chịu bất thường so với mùi thối rửa kinh khủng ở bên ngoài kia rất nhiều lần nữa mới nói hết được cái cảm giác mệt mỏi tột cùng mà hắn đang phải chịu đựng ngay lúc này đây sau khi vừa trải qua một cuộc đối đầu căng thẳng sinh tử chỉ chưa đầy vài phút trước đó thôi sao?

Cậu bé, người mà anh đã cứu, đang nhìn anh với ánh mắt kính sợ lẫn tò mò khó hiểu.

Nhưng điều khiến Lâm Phong quên cả thở không phải là cảnh tượng đáng kinh ngạc ấy mà là dòng chữ hiện lên trên tấm gương phía sau lưng cậu bé – được viết bằng máu tươi chưa đông kết: “CHÀO MỪNG VỀ NHÀ, CON CÁI CỦA TA.”

Lâm Phong quay phắt lại, bàn tay đen bóng siết chặt thành nắm đấm.

Không ai ở đây cả.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi kim loại ngày càng nồng nặc hơn trong không khí đóng băng xung quanh anh ta mà thôi!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập