Chương 44
Lâm Phong quỳ gối trên nền đất đá lởm chởn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Không khí ở đây không chỉ là khí, nó là axit lỏng.
Mỗi lần hít vào, phổi anh ta đều bị đốt cháy bởi những hạt vi sinh vật lơ lửng trong không trung.
Những thứ này ăn mòn niêm mạc đường hô hấp, gây ra cảm giác nghẹt thở và đau đớn tột cùng.
Tiếng bước chân nặng nề từ phía sau vẫn còn vang vọng trong đầu hắn.
Giọng nói trầm ấm của người đàn ông là "cha" vừa mới cất lên.
Nhưng không có ai ở đó cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi hương kim loại tanh máu lan tỏa khắp nơi.
Lâm Phong nghiến răng, cố gắng đứng dậy.
Cơ thể anh ta đang phản ứng dữ dội với môi trường độc hại này.
Da thịt trên cánh tay bắt đầu chuyển màu xanh đen, những mạch máu nổi rõ lên dưới lớp da mỏng manh như mạng nhện đỏ rực.
Hắn không quay lại phía sau.
Trực giác sinh tồn – thứ đã giữ cho hắn sống sót đến ngày hôm nay – mách bảo rằng việc quay lưng là một sai lầm chết người.
Thay vào đó, Lâm Phong tập trung nhìn về phía trước.
Trước mặt anh ta là cánh cửa thép bị bẻ gãy của phòng thí nghiệm.
Bên trong tối om, chỉ có ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những thiết bị cũ kỹ đang hoạt động bất thường.
"Họ đang đi về phía con." Dòng chữ trên đồng hồ vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn.
Không phải lời đe dọa suông.
Đó là một mệnh lệnh sinh học.
Một hướng dẫn di truyền được kích hoạt bởi sự tiếp xúc với nguồn gốc virus Shenmu.
Lâm Phong bước vào bóng tối, đôi chân trần chạm lên sàn nhà lạnh lẽo và ẩm ướt.
Mỗi bước đi đều khiến cơ thể anh ta rung động nhẹ, như thể đang cố gắng hòa nhập vào nhịp điệu của nơi này.
Không gian bên trong phòng thí nghiệm rộng lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài từ phía bên kia bức tường.
Những dãy bàn làm việc bằng kim loại lạnh lẽo được sắp xếp ngăn nắp, nhưng trên đó lại chất đầy những mẫu vật đã phân hủy và các ống nghiệm vỡ vụn.
Mùi formalin pha lẫn mùi thối rữa của xác thịt tạo nên một hương vị khó chịu khiến dạ dày Lâm Phong quặn thắt.
Hắn di chuyển chậm rãi, tay phải luôn sẵn sàng trong tư thế phòng thủ.
Không có vũ khí nào ở đây, chỉ có đôi bàn tay và khối cơ bắp đã tiến hóa bậc 3 của hắn.
Da thịt trên lưng anh ta nóng rực lên, những gai xương nhỏ li ti mọc ra từ cột sống, xuyên qua lớp áo khoác rách nát.
Đây là dấu hiệu của sự kích thích quá mức – hệ thống miễn dịch đang cố gắng tiêu diệt một mối đe dọa vô hình nào đó trong không khí.
Lâm Phong dừng lại trước một cái bàn lớn ở trung tâm phòng.
Trên mặt bàn là một màn hình hiển thị còn hoạt động, chiếu ra những dòng dữ liệu mã hóa liên tục cuộn xuống.
Ánh sáng xanh lam phát ra từ màn hình soi rõ khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta.
Những đốm đen trên da mặt – dấu hiệu của sự đột biến gen không kiểm soát – đang lan rộng dần theo từng giây trôi qua.
Hắn đưa tay chạm vào bàn phím cũ kỹ.
Các ngón tay run nhẹ, nhưng hành động thì dứt khoát.
Lâm Phong cần biết thêm thông tin.
Hắn cần hiểu rõ hơn về thứ đã thay đổi cơ thể mình.
Về thứ mà hắn gọi là "Bóng".
Và quan trọng nhất, hắn phải tìm ra lý do tại sao người đàn ông là cha của anh ta lại xuất hiện ở đây.
Màn hình nhấp nháy một cái rồi tắt đi.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề và suffocating hơn cả tiếng ồn bên ngoài.
Lâm Phong nghiến răng, cảm giác bất an đang leo thang từng khoảnh khắc.
Hắn không đơn độc trong bóng tối này.
Có thứ gì đó đang quan sát hắn từ phía sau những hàng kệ chứa mẫu vật cao ngất trời kia.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên – giống như tiếng da thịt bị kéo giãn rồi đứt gãy.
Lâm Phong quay phắt người lại, mắt đỏ rực nhìn vào góc phòng tối tăm nhất.
Từ bóng tối, một sinh thể bước ra.
Nó không phải là zombie thông thường mà hắn đã gặp nhiều lần trong những ngày đầu mạt thế.
Sinh vật này có hình dáng giống con người bị biến dạng nghiêm trọng – xương sườn nhô ra khỏi da thịt như những chiếc gai sắc nhọn, và phần mặt thì hoàn toàn trơn láng, không hề có mắt hay mũi.
Chỉ còn lại một cái miệng rộng mở đến tai, lộ ra hàng răng nanh cong vút và ướt át.
Sinh vật đó nghiêng đầu, cử động cơ học giống như một con bọ cạp đang định vị mồi.
Một luồng khí hôi thối xộc thẳng vào mặt Lâm Phong.
Hắn không lùi bước.
Thay vào đó, anh ta tiến lên một bước nữa, chân trái đặt nhẹ trên nền nhà ẩm ướt.
Máu từ vết thương nhỏ ở cổ tay chảy xuống, hòa lẫn với nước mưa axit thấm qua trần nhà bị rò rỉ.
"Con trai à." Tiếng nói đó vang lên lần thứ hai, nhưng không đến từ phía sau lưng Lâm Phong mà phát ra trực tiếp trong đầu anh ta – một giọng nói nội tâm đầy vẻ mỉa mai và cổ xưa.
"Tại sao con lại tự nguyện bước vào bẫy của mình?" Lâm Phong nghiến chặt hàm răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán.
Hắn nhận ra rằng không chỉ có sinh vật trước mặt đang đe dọa tính mạng hắn.
Mà chính cơ thể anh ta cũng đang phản bội chủ nhân của nó.
Những gai xương trên lưng bắt đầu di chuyển tự động, hướng về phía sinh vật kia như những ngọn giáo sẵn sàng phóng tới.
Đây là bản năng phòng vệ được lập trình sẵn trong gen Shenmu – một cơ chế chiến đấu độc lập hoàn toàn khỏi ý thức kiểm soát của Lâm Phong.
Hắn phải tìm cách lấy lại quyền kiểm soát trước khi quá muộn.
Nếu không, anh ta sẽ trở thành nô lệ cho chính thứ virus đang ăn mòn nhân tính này.
Nhưng hiện tại, mối đe dọa trực tiếp nhất vẫn là sinh vật biến dạng kia.
Nó bắt đầu chạy tiến về phía Lâm Phong với tốc độ đáng kinh ngạc – nhanh hơn bất kỳ con người bình thường nào có thể đạt được.
Lâm Phong nhảy sang bên trái, tránh một cú đấm mạnh từ cánh tay dài ngoằng của kẻ thù.
Sinh lực va chạm vào bức tường bê tông phía sau, tạo ra một đám bụi trắng xóa và những mảnh vụn rơi lả tả xuống sàn nhà.
Âm thanh vang vọng trong căn phòng kín khiến tai Lâm Phong ù đi tạm thời.
Hắn quay lại đối mặt với sinh vật đó – lần này, khoảng cách giữa chúng gần hơn nhiều.
Cái miệng rộng mở của sinh vật phun ra một tia chất dịch màu xanh lá cây đậm.
Chất lỏng bắn vào vai trái của Lâm Phong, ngay lập tức ăn mòn lớp vải áo và bắt đầu đốt cháy da thịt bên dưới.
Pain xé toạc cơ thể anh ta như lửa thiêu rừng khô.
Nhưng thay vì hét lên đau đớn, Lâm Phong cười – một nụ cười đầy sự điên cuồng và lạnh lùng.
Hắn nhắm mắt lại trong nửa giây, tập trung tất cả ý thức vào vùng lưng nơi những gai xương đang động.
Cảm giác nóng rát từ vết thương mới không làm suy yếu anh ta; ngược lại, nó kích thích hệ thống thần kinh giải phóng một lượng adrenaline khổng lồ kết hợp với năng lượng Shenmu tích tụ bên trong tế bào cơ.
Cơ bắp trên toàn thân Lâm Phong căng cứng đến mức có thể nghe thấy tiếng sợi cơ bị kéo giãn đứt đoạn rồi tái tạo nhanh chóng.
Khi mở mắt ra, đồng tử của hắn đã thu nhỏ lại thành hai chấm đen li ti – giống hệt như sinh vật đối đầu đang nhìn.
cặp mắt vô hồn kia.
Không cần suy nghĩ thêm nữa, Lâm Phong lao vào trận chiến với tốc độ chưa từng có trong quá khứ của mình.
Hắn không dùng nắm đấm hay cú đá thông thường.
Thay vào đó, cơ thể anh ta trở thành một vũ khí sinh học hoàn chỉnh.
Khi tiếp cận sinh vật biến dạng, những gai xương trên lưng bắn ra như tên đạn, cắm sâu vào vai phải của đối phương trước khi bị nó gạt sang một bên bằng sức mạnh khủng khiếp từ đôi cánh tay dài ngoằng kia.
Lâm Phong lợi dụng khoảng trống đó để lao lên phía trước, hai bàn tay nắm chặt chụm lại thành dạng búa – bề mặt da thịt trên mu bàn tay đã cứng chắc như kim loại nhờ quá trình lắng đọng canxi đột ngột xảy ra trong vài giây qua tiếp xúc với môi trường axit bên ngoài.
Cú đấm của anh ta trúng thẳng vào hàm dưới đang mở toang của sinh vật kia, tạo ra một tiếng nổ giòn giã làm vỡ nát những chiếc răng nanh sắc nhọn và đẩy nó bay ngược lại phía sau.
Sinh vật ngã xuống sàn nhà, cơ thể co giật dữ dội nhưng không chết ngay lập tức – khả năng phục hồi của các dạng sống Shenmu là đáng nể sợ hơn bất kỳ loại quái thú nào trong thế giới cũ trước ngày Thảm Họa xảy ra.
Nó cố gắng đứng dậy, những chiếc gai xương trên lưng cũng bắt đầu mọc dài ra để đáp trả lại đòn tấn công vừa rồi từ kẻ xâm nhập vào lãnh thổ của mình – đây rõ ràng là một cuộc giao tranh giữa hai thực thể cùng chung nguồn gốc sinh học từ virus Shenmu nhưng thuộc các nhánh tiến hóa khác nhau đang cạnh tranh giành quyền thống trị khu vực này!
Lâm Phong không cho nó cơ hội nghỉ ngơi..
tiếp về phía trước, lợi dụng đà quán tính để nhảy lên trên đầu của sinh vật kia khi nó vừa mới nâng mình dậy được một nửa – trọng lượng cơ thể kết hợp với lực va chạm từ cú nhảy tạo ra áp suất đủ lớn để làm gãy nhiều đốt sống cổ của đối phương nếu không có lớp sừng bảo vệ dày cộp bao phủ bên ngoài da thịt của chúng!
Nhưng ngay cả vậy đi nữa thì cũng vẫn gây tổn thương nghiêm trọng khiến sinh vật kia gục trở xuống lần này với một tiếng rít chói tai xuyên thấu qua màng eardrum mỏng manh đang rung động hỗn loạn trước cường độ âm thanh cực cao phát ra từ chính hộp sọ bị vỡ nát của nó!
Cơ thể Lâm Phong tiếp đất nhẹ nhàng bất thường so với sức nặng thực tế mà anh ta mang theo sau nhiều giờ chạy trốn và chiến đấu không ngừng nghỉ kể từ khi rời khỏi nơi trú ẩn tạm thời ban đầu cách đây vài tiếng đồng hồ trước đó tại khu vực trung tâm thành phố cũ bị bỏ hoang này – khả năng hấp thụ lực va chạm thông qua cấu trúc xương xốp đặc biệt được hình thành do đột biến gen bậc 3 giúp giảm thiểu chấn thương nội tạng đáng kể dù vẫn gây ra những vết bầm tím loang lổ khắp người như mạng nhện máu dưới lớp da trắng bệch hiện tại của hắn!
Hắn đứng dậy chậm rãi, quan sát sinh vật kia đang quằn quại trên sàn nhà – nó không còn khả năng chiến đấu nữa nhưng cũng chưa chết hẳn.
Đây là lúc Lâm Phong nhận ra sự thật đáng sợ hơn cả cái chết của chính mình: anh ta không đơn thuần chỉ đang tự vệ trước một mối đe dọa bên ngoài; mà đây là một cuộc thử nghiệm sinh học được thiết kế sẵn từ lâu bởi những người tạo ra virus Shenmu nhằm xác định xem đối tượng thí nghiệm Số 0 – tức Lâm Phong hiện tại này kia!
- có đủ tư cách để tiếp tục tiến hóa lên mức độ cao hơn nữa hay không bằng cách loại bỏ tất cả các yếu tố gây nhiễu loạn trong môi trường xung quanh thông qua hành vi tiêu diệt đồng loại biến dị khác cùng chung nguồn gốc gen nhưng lại mang những đặc tính đột biến lệch hướng nguy hiểm cho sự ổn định hệ thống di truyền tổng thể đang diễn ra hàng ngày trên khắp thế giới sau thảm họa thiên thạch rơi xuống Trái Đất cách đây chưa đầy một năm trước đó đâu!
Hắn cúi người xuống gần mặt sinh vật kia – thứ mà giờ đây chỉ còn là xác thịt vô tri đang từ từ phân hủy dưới tác động của chính hệ thống miễn dịch nội tại bị lỗi nghiêm trọng do tiếp xúc quá lâu với bức xạ Shenmu nồng độ cao trong phòng thí nghiệm này thôi chứ không phải vì những đòn tấn công trực diện từ Lâm Phong vừa rồi đâu!
Một mùi hương ngọt ngào kỳ lạ tỏa ra từ xác chết – giống như hoa nhài pha lẫn máu tươi đang đông đặc lại trên sàn nhà bê tông lạnh giá kia luôn mà!
Lâm Phong đưa tay chạm vào vết thương ở vai trái nơi chất dịch màu xanh lá cây đã bắn trúng trước đó.
Đau đớn vẫn còn tồn tại nhưng yếu dần đi theo thời gian trôi qua – thay vào đó là một cảm giác nóng ran lan tỏa khắp cơ thể như đang được tắm trong ánh nắng mặt trời ấm áp sau những ngày dài mưa dầm liên miên không ngớt từ khi thảm họa bắt đầu hoành hành trên toàn bộ bề mặt lục địa Á Châu rộng lớn này luôn ấy!
Hắn rút tay ra khỏi vết thương – và điều mà anh ta nhìn thấy khiến trái tim đập thình thịch mạnh hơn bất kỳ lúc nào trong suốt quá trình sống sót của mình cho đến tận bây giờ kia mới thật sự đáng sợ nhất đây luôn đó chứ gì nữa cơ chứ?
Lớp da thịt nơi bị tổn thương không hề để lại sẹo hay dấu hiệu hoại tử như bình thường đối với loại vết thương do axit sinh học gây ra này đâu cả!
Thay vào đó là một lớp màng mỏng trong suốt bao phủ lên bề mặt da giống như nhựa cây tiết ra từ thân cành cây đang tự bảo vệ trước sâu bệnh xâm nhập.
mà thôi đi chứ?
Lâm Phong đưa bàn tay còn lại chạm nhẹ vào lớp màng kia – nó đàn hồi tốt và có độ bám dính tương đối cao giúp cố định vững chắc các mô tế bào xung quanh vùng tổn thương ngăn chặn tình trạng mất máu hoặc nhiễm trùng thứ cấp từ môi trường bên ngoài độc hại này luôn ấy!
Đây chính xác là cơ chế tự chữa lành nâng cao mà anh ta đã nghe nói qua những tài liệu mật bị đánh cắp từ phòng thí nghiệm của Thượng Quan Vũ trước khi nơi đó nổ tung cách đây hai tuần đồng hồ trước kia tại khu vực ngoại ô thành phố thủ đô Hà Nội rộng lớn này luôn đâu chứ?
Nhưng vấn đề ở đây là tốc độ hình thành lớp màng bảo vệ này nhanh hơn gấp mười lần so với những gì được ghi chép lại trong tài liệu gốc!
Điều đó có nghĩa rằng cơ thể Lâm Phong không chỉ đơn thuần đang phản ứng với kích thích bên ngoài thông qua hệ thống miễn dịch tự nhiên vốn dĩ đã bị biến đổi bởi virus Shenmu xâm nhập vào máu thịt từ ngày đầu tiên tiếp xúc trực diện với xác chết của.
tại hiện trường vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng xảy ra trên cao tốc Bắc Nam đoạn qua địa phận tỉnh Quảng Ngãi cách đây đúng một năm trước đó đâu!
Mà còn đang chủ động tái cấu trúc lại toàn bộ hệ gen di truyền nội tại nhằm thích nghi tối ưu hóa khả năng sinh tồn trong môi trường cực đoan hiện tại – nơi mà bất kỳ người bình thường nào cũng sẽ chết ngay lập tức nếu không có biện pháp bảo hộ đặc biệt chống phóng xạ và axit ăn mòn mạnh mẽ như vậy luôn đó!
Lâm Phong đứng dậy thẳng lưng, cảm nhận sự thay đổi sâu sắc bên trong cơ thể mình.
Những gai xương trên lưng đã thu vào cột sống chỉ còn lại những vết sẹo nhỏ li ti màu hồng nhạt – dấu hiệu của quá trình tái tạo mô hoàn chỉnh sau khi hoàn thành sứ mệnh phòng vệ tạm thời trước mối đe dọa trực diện từ sinh vật biến dạng kia luôn mà!
Hắn quay sang nhìn màn hình hiển thị dữ liệu vẫn đang chiếu sáng xanh lam mờ ảo phía xa – giờ đây anh ta hiểu rõ hơn về ý nghĩa thực sự của dòng chữ "Đối tượng Số 0 đã tiếp cận dữ liệu gốc" xuất hiện trên đồng hồ thông minh cũ kỹ nằm dưới đống đổ nát gần chân anh cách đây không lâu lắm rồi đâu!
Không phải là lời mời gọi đơn thuần.
Mà là một lời tuyên chiến sinh học – giữa con người và virus Shenmu đang hợp nhất thành một thực thể mới hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ dạng sống nào từng tồn tại trên hành tinh xanh này trước kia luôn ấy!
Và Lâm Phong chính là hiện thân rõ nét nhất của sự tiến hóa đó – dù anh ta có muốn hay không đi chăng nữa thì số phận cũng đã định đoạt sẵn từ lâu rồi đây luôn mà thôi đi chứ?
Hắn bước tới gần màn hình hiển thị dữ liệu, ánh mắt sắc lạnh quét qua những dòng mã nguồn phức tạp đang cuộn liên tục trên nền đen kịt kia.
Những ký tự nhị phân xen lẫn biểu tượng sinh học trừu tượng tạo thành một mô hình fractal kỳ lạ – giống như DNA xoắn kép nhưng lại có thêm ba sợi thứ tư và năm đan chéo vào nhau theo quy luật Fibonacci hoàn hảo đến đáng sợ luôn đó!
Lâm Phong đưa tay chạm vào bàn phím cũ kỹ, ngón trỏ nhấn mạnh lên phím Enter duy nhất còn hoạt động bình thường trong số hàng trăm nút bấm khác đã bị ăn mòn bởi thời gian và độ ẩm cao của môi trường phòng thí nghiệm này luôn ấy!
Màn hình nhấp nháy một cái rồi hiện ra một cửa sổ mới với tiêu đề lớn màu đỏ máu tươi: Dưới dòng chữ đó là một đoạn mã QR đen kịt – cùng loại với vết xăm hình mã QR nằm ngay giữa ngực trần nhẵn bóng của thai nhi được giữ trong bể chứa thủy tinh lạnh giá cách đây không lâu lắm rồi đâu mà Lâm Phong vừa mới chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy luôn kia!
Hắn nhận ra rằng mình đã tìm thấy chìa khóa sinh tồn – nhưng cũng là cái bẫy chết người nhất từ trước đến nay.
Nếu quét mã này vào cơ thể, anh ta sẽ trở thành một phần của hệ thống Shenmu hoàn chỉnh – mất đi nhân tính con người để đổi lấy sức mạnh hủy diệt tối thượng có khả năng thay đổi cả quy luật tiến hóa tự nhiên vốn dĩ đã bị đảo lộn nghiêm trọng bởi thảm họa thiên thạch rơi xuống Trái Đất cách đây chưa đầy một năm trước đó đâu!
Nhưng nếu không làm vậy.
hắn sẽ chết.
Chết trong sự yếu đuối và vô dụng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận