Chương 20

Chương 20: Tạo Bóng: Chìa Khóa Sinh Tồn



Lâm Phong hít một hơi sâu, không khí trong lồng ngực anh hiện nay mang vị kim loại chua loét của bụi Shenmu.

Anh không chớp mắt, vì mí mắt mới tiến hóa có lớp màng trong suốt bảo vệ, tự động điều chỉnh độ nhạy sáng.

Thế giới trước mắt anh không còn là những mảng màu xám xịt quen thuộc.

Thay vào đó, nó là một bức tranh sinh học sống động, nơi mọi thứ đều phát ra những tín hiệu nhiệt và điện từ yếu ớt.

Anh đang đứng giữa những tàn tích của Trung tâm Y tế Quân sự.

Những bức tường bê tông nứt nẻ không còn là chướng ngại vật, mà là những ống dẫn âm thanh.

Tiếng bước chân của anh, dù nhẹ như lông vũ, vẫn vang lên như tiếng sấm trong đôi tai nhạy cảm của anh.

Da thịt anh, ở giai đoạn Bậc 3, đã bắt đầu tiết ra một lớp nhờn trơn trượt màu xanh đen, giúp anh trượt dọc theo các bề mặt trơn láng mà không cần bám.

"Đừng tin vào những gì mắt mày thấy, Phong," Shadow thì thầm.

Tiếng nói của nó không đến từ tai, mà trực tiếp rung động trong xoang não, gây ra một cơn đau nhói nhẹ.

"Mắt chỉ ghi lại ánh sáng phản xạ.

Tai mới là thứ nhận ra sự dối trá."

Lâm Phong gật đầu, tay vẫn đặt lên chuôi dao rựa bằng hợp kim titan.

Anh không sợ hãi.

Sự sợ hãi là một phản ứng sinh học tốn kém năng lượng, và anh cần tiết kiệm mọi calo cho việc tìm hiểu sự thật.

Anh tiến vào hành lang chính, nơi ánh sáng đèn khẩn cấp nhấp nháy yếu ớt.

Không khí ở đây tĩnh lặng đến mức đáng ngờ.

Không có mùi máu thối, không có tiếng rên rỉ của xác sống.

Chỉ có mùi ozone – mùi của tĩnh điện và sự chết chóc công nghệ.

Đột nhiên, màng nhĩ của anh rung lên.

Một tần số âm thanh cực cao, nằm ngoài ngưỡng nghe của con người bình thường, nhưng đối với anh, nó giống như một mũi kim đâm vào não.

"Có gì đó...

ở phía sau bức tường này," Lâm Phong nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một âm sắc kim loại lạ thường.

Shadow, hiện thân dưới dạng một đám sương mù đen đặc sệt bám vào vai trái anh, cười một tiếng lạnh lùng.

"Không phải sau tường.

Nó đang *trong* tường.

Và nó đang đói."

Lâm Phong không hỏi thêm.

Anh đưa tay phải ra, những ngón tay dài và sắc nhọn của anh chạm vào bề mặt bê tông lạnh lẽo.

Anh đóng mắt, tập trung vào giác quan thứ sáu mới nảy sinh – khả năng cảm nhận dòng chảy điện từ trong vật chất.

Anh cảm thấy được sự rung động.

Không phải của một con người.

Nhịp đập của một thứ gì đó lớn hơn, nặng nề hơn, và cổ xưa hơn.

Anh rút dao, nhưng không để tấn công.

Anh dùng lưỡi dao để khắc một ký hiệu lên tường – một dấu hiệu cảnh báo cho chính mình nếu anh không sống sót.

Sau đó, anh dùng vai đập mạnh vào bức tường.

Bê tông vỡ vụn, bụi bay mù mịt.

Và từ phía bên kia, một đôi mắt màu đỏ sẫm mở ra.

Nó không phải là mắt của con người.

Đó là mắt của một sinh vật đã bị biến dạng bởi virus Shenmu, nhưng không hoàn toàn.

Nó còn lại một phần trí tuệ.

Bên ngoài, bầu trời đang thay đổi.

Một cơn bão từ đang hình thành, những đám mây đen sẫm màu tím xoáy tròn trên đỉnh tòa nhà đổ nát.

Đây không phải là hiện tượng thời tiết bình thường.

Trong thế giới Shenmu, thời tiết là một biến số sinh học.

Mưa axit hòa tan da thịt, nhưng bão từ lại kích hoạt các tế bào thần kinh.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình run lên.

Không phải vì lạnh, mà vì sự thu hút.

Trường từ trường của cơn bão đang tương tác với các mảng vảy trên lưng anh.

Những mảng vảy này, vốn dĩ là một lớp giáp sinh học cứng như thép, giờ đây đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, phản ứng với từ trường.

"Bão từ làm tăng độ dẫn điện của mô thần kinh," Shadow giải thích, giọng nó vang lên rõ ràng hơn, như thể nó đang tận hưởng khoảnh khắc này.

"Kỹ năng của mày sẽ mạnh gấp ba lần, nhưng tổn thương tế bào cũng sẽ tăng theo.

Mày có thể chết vì quá tải năng lượng trước khi mày chạm vào thứ đó."

Lâm Phong không đáp.

Anh bước vào căn phòng phía sau bức tường.

Đây không phải là một phòng bệnh.

Nó là một phòng thí nghiệm ngầm, được che giấu dưới tầng hầm của trung tâm y tế.

Ánh sáng đèn LED màu đỏ nhấp nháy, chiếu sáng những chiếc bể chứa lớn bằng thủy tinh cường lực.

Ở trung tâm phòng, một chiếc bể chứa lớn đứng sừng sững.

Bên trong bể không phải là bào thai nữa, mà là một khối gelatin màu đỏ sẫm, xung quanh quấn quanh là những dây thần kinh phát sáng màu xanh neon.

Khối gelatin đó đang *thở*.

"Thời tiết này," Lâm Phong nói, giọng anh lạnh băng.

"Nếu tôi chạm vào nó bây giờ, với cường độ sét hiện tại, tôi có thể giải mã nó mà không cần thiết bị."

"Rủi ro 80% là tử vong," Shadow đáp.

"Tế bào não của mày sẽ bị đốt cháy."

"Rủi ro 100% nếu tôi không làm," Lâm Phong đáp lại.

Anh bước tới, đặt cả hai tay lên bể chứa.

Ngay khi da thịt anh tiếp xúc với thủy tinh, một luồng điện chạy dọc theo cánh tay anh, từ bể chứa vào cơ thể anh.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Không phải là hình ảnh.

*Một phòng họp.

Những người đàn ông mặc vest đen, mặt nạ gas.

Họ đang nhìn vào màn hình hiển thị DNA của Lâm Phong.

Một người đàn ông, Thượng Quan Vũ, đang đứng đó.

Anh ta không đeo mặt nạ.

Khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn.*

*"Mẫu số 0 đã ổn định,"* Thượng Quan Vũ nói trong ký ức.

*"Nhưng nó cần một chất xúc tác để hoàn tất giai đoạn Bậc 3.

Nếu không, nó sẽ thoái hóa thành quái thú."*

*"Chúng ta sẽ cho nó vào Vùng Chết,"* một giọng nói khác đáp.

*"Để nó tự chọn.

Nếu nó sống sót, nó là vũ khí của chúng ta.

Nếu nó chết, chúng ta sẽ tạo ra Mẫu số 1."*

Lâm Phong rút tay về, mồ hôi lạnh tuôn xuống trán anh.

Anh vừa phát hiện ra sự thật tàn khốc nhất: Cuộc sống của anh, những đau khổ, những cái chết, tất cả đều là một thí nghiệm được thiết kế sẵn.

Và Thượng Quan Vũ không phải là kẻ thù ngẫu nhiên.

Anh ta là người giám sát.

"Mày đã biết rồi," Shadow nói.

Giọng nó không còn là cảnh báo.

Nó là một lời mời gọi.

"Bây giờ, mày phải chọn.

Tiếp tục chạy trốn như một con mồi, hoặc chấp nhận vai trò của mình."

Lâm Phong nhìn vào khối gelatin trong bể.

Nó đang co bóp mạnh hơn, như thể cảm nhận được sự hiện diện của anh.

Anh nhận ra rằng khối gelatin đó không phải là quái thú.

Nó là một *trung tâm dữ liệu sinh học*.

Nó chứa đựng mã di trình của tất cả những người đã chết trong Vùng Chết.

Và nó đang chờ đợi một chủ nhân mới.

"Bão đang tăng cường," Lâm Phong nói.

"Nếu tôi chạm vào nó bây giờ, với cường độ sét hiện tại, tôi có thể giải mã nó mà không cần thiết bị."

"Rủi ro 80% là tử vong," Shadow đáp.

"Tế bào não của mày sẽ bị đốt cháy."

"Rủi ro 100% nếu tôi không làm," Lâm Phong đáp lại.

Anh bước tới, đặt cả hai tay lên bể chứa.

Ngay khi da thịt anh tiếp xúc với thủy tinh, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài.

Cánh cửa phòng thí nghiệm bị thổi bay.

Không phải bởi quái thú.

Mà bởi một vụ nổ định hướng.

Khói mù tràn vào phòng.

Và trong làn khói, một bóng người bước vào.

Thượng Quan Vũ.

Anh ta không mặc giáp.

Anh ta mặc một bộ vest trắng tinh tươm, không hề bị bẩn bởi bụi Shenmu.

Trong tay anh ta là một khẩu súng năng lượng, nhưng anh ta không chỉ nó vào Lâm Phong.

Anh ta chỉ nó vào bể chứa.

"Tôi đã nói với mày rồi, Phong," Thượng Quan Vũ nói, giọng anh ta bình tĩnh, lạnh lùng như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ nghịch ngợm.

"Mày không đủ trưởng thành để cầm nắm thứ này.

Mày sẽ làm hỏng mọi thứ."

Lâm Phong không quay lại.

Anh vẫn giữ tay trên bể chứa.

Năng lượng từ bão sét bên ngoài đang chảy vào cơ thể anh, qua bàn tay, vào bể chứa, và sau đó quay trở lại anh dưới dạng thông tin.

Những dòng mã di truyền đang viết lại não bộ của anh.

Anh cảm thấy sự đau đớn.

Một cơn đau dữ dội, như thể ai đó đang dùng búa đập vào sọ não anh.

Nhưng anh không buông tay.

"Thật ra," Lâm Phong nói, giọng anh giờ đây vang lên với một âm sắc kép, một nửa là con người, một nửa là thứ gì đó cổ xưa và hung dữ.

"Tôi không cần trưởng thành.

Tôi cần *điều khiển*."

Thượng Quan Vũ nhíu mày.

Anh ta nhận ra sự thay đổi.

Ánh mắt của Lâm Phong không còn màu vàng hổ phách nữa.

Nó đang chuyển sang màu đen hoàn toàn, không có tròng trắng.

"Kỹ năng: Hấp Thụ Điện Từ," Lâm Phong thì thầm.

Anh không tấn công Thượng Quan Vũ.

Anh tấn công *nguồn cung cấp năng lượng* của khẩu súng.

Một tia sét màu tím, dày như cánh tay người, phóng ra từ bàn tay Lâm Phong, xuyên qua bể chứa thủy tinh (vẫn không vỡ) và đánh thẳng vào khẩu súng của Thượng Quan Vũ.

Khẩu súng phát ra tiếng rè nổ, sau đó là một vụ nổ nhỏ.

Thượng Quan Vũ bị hất văng ra sau, va vào tường.

Lâm Phong quay lại.

Cơ thể anh đang phát sáng rực rỡ.

Những mảng vảy trên lưng anh giờ đây đã phủ kín toàn bộ thân hình, tạo thành một lớp áo giáp sinh học hoàn chỉnh.

Anh đã đạt đến đỉnh cao của Bậc 3.

Và anh mới chỉ bắt đầu.

"Shadow," Lâm Phong nói.

"Chuẩn bị cho Bậc 4."

Shadow cười.

Lần đầu tiên, cái bóng cười.

"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."

Thượng Quan Vũ đứng dậy, lau máu ở khóe miệng.

Anh ta không sợ hãi.

"Tuyệt vời," Thượng Quan Vũ nói.

"Cuối cùng, thí nghiệm cũng đến giai đoạn thú vị.

Nhưng mày chưa hiểu, Phong.

Bậc 4 không phải là con người.

Và mày sẽ không còn là chính mình."

Lâm Phong bước về phía anh ta, mỗi bước chân đều làm rung chuyển sàn nhà.

"Tôi không quan tâm tôi là gì.

Tôi chỉ quan tâm ai sẽ sống sót."

Và rồi, bầu trời phía trên khu phức hợp ngầm sụp đổ.

Một cột ánh sáng trắng xóa, dày hàng trăm mét, đánh thẳng xuống phòng thí nghiệm.

Không phải là sét.

Đó là một tia laser từ quỹ đạo.

Thượng Quan Vũ không né tránh.

Anh ta chỉ nhìn lên, và hét lên: *"Kích hoạt giao thức thanh trừng!"*

Lâm Phong bị ép xuống sàn bởi áp lực của tia laser.

Nhưng thay vì chết, anh cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong cơ thể.

Tia laser không đốt cháy anh.

Nó *nuôi dưỡng* anh.

Shadow cười vang, tiếng cười của nó làm vỡ tất cả các ống nghiệm trong phòng.

"Chúc mừng," Shadow thì thầm vào tai Lâm Phong.

"Mày vừa trở thành mục tiêu chính của toàn bộ thế giới.

Và mày vừa thức tỉnh."



Lâm Phong nhìn lên, qua cột ánh sáng, nhìn thấy một con mắt khổng lồ mở ra trong bầu trời.

Nó không phải là mặt trời.

Nó là một con mắt sinh học, treo lơ lửng trong không gian, đang nhìn thẳng vào anh.

Và nó đang *nhìn* anh với sự hung đói.

Cơ thể anh đau đớn.

Những tế bào trong cơ thể anh đang phân chia với tốc độ khủng khiếp, hấp thụ năng lượng từ tia laser và chuyển hóa chúng thành sinh khối mới.

Da thịt anh nứt ra, nhưng từ những vết nứt đó, không phải là máu, mà là một chất lỏng màu xanh ngọc bích, phát sáng.

Thượng Quan Vũ nhìn thấy cảnh tượng đó và mặt anh ta tái nhợt.

Lần đầu tiên, sự bình tĩnh của anh ta bị lung lay.

"Không thể," anh ta thì thầm.

"Virus Shenmu không thể hấp thụ năng lượng từ quỹ đạo.

Nó chỉ phá hủy."

"Virus không phá hủy," Shadow nói, giọng nó giờ đây vang vọng khắp phòng, đè nặng lên ý thức của Lâm Phong.

"Nó *chọn lọc*.

Và Phong là kết quả của sự chọn lọc đó."

Lâm Phong đứng dậy.

Cơ thể anh cao hơn, cơ bắp săn chắc hơn.

Đôi mắt anh hoàn toàn đen, không còn dấu vết của con người.

Anh cảm thấy một sự kết nối mới.

Không phải với Thượng Quan Vũ.

Không phải với Shadow.

Mà với thứ gì đó ở trên cao, thứ đang nhìn xuống anh qua con mắt khổng lồ.

Anh cảm thấy được ý nghĩ của nó.

Không phải là lời nói.

Mà là một xung động.

Một mệnh lệnh.

Hoặc chết.*

Lâm Phong nhìn Thượng Quan Vũ.

Anh ta đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh hoàng trước sự thật.

"Mày không hiểu," Thượng Quan Vũ nói, giọng anh ta vỡ vụn.

"Thứ đó không phải là thiên thần.

Nó là kẻ thu hoạch.

Nó chờ đợi chúng ta trưởng thành để...

để ăn thịt chúng ta."

Lâm Phong không đáp.

Anh không quan tâm.

Anh chỉ quan tâm đến sức mạnh.

Và sức mạnh đang gọi tên anh.

Anh giơ tay lên, và lần này, không phải để hấp thụ điện.

Anh giơ tay lên để *gọi* sét.

Những tia sét từ cơn bão từ bên ngoài đáp xuống cơ thể anh, không làm anh tổn thương, mà làm anh rực sáng.

Anh trở thành một cột sáng giữa bóng tối.

Shadow bay lơ lửng phía sau vai anh, hình dạng của nó trở nên ổn định hơn, giống như một con hạc đen được tạo thành từ bóng tối và tĩnh điện.

"Bây giờ," Shadow nói, giọng nó đầy vẻ hân hoan.

"Mày mới thực sự bắt đầu."

Lâm Phong nhìn vào con mắt khổng lồ trong bầu trời.

Và anh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy tham vọng.

"Cho tôi biết," anh nói với con mắt đó, giọng anh vang lên như tiếng sấm.

"Mày có dám ăn thịt tôi không?"

Con mắt đó nhấp nháy.

Và lần đầu tiên, Lâm Phong cảm thấy một sự sợ hãi thực sự.

Không phải sợ hãi trước cái chết.

Mà sợ hãi trước sự trống rỗng trong chính tâm trí mình.

Vì anh nhận ra rằng, từ giây phút này, anh không còn là Lâm Phong nữa.

Anh là một công cụ.

Và công cụ không có cảm xúc.

Nhưng sâu thẳm trong bóng tối của tâm trí anh, một giọng nói khác thì thầm.

Giọng nói của cha anh.

con đang làm gì?"*

Lâm Phong dừng lại.

Và trong khoảnh khắc đó, con mắt khổng lồ trong bầu trời nhắm lại.

Và bóng tối bao trùm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập