Chương 19

Hơi thở của Lâm Phong dồn dập, mỗi nhịp hít vào đều giống như nuốt phải thủy tinh vỡ.

Bụi mịn Shenmu trong không khí chưa lắng xuống hoàn toàn, tạo thành một lớp màng mỏng bám trên da thịt đang chuyển màu xám xịt.

Anh không còn cảm thấy đau đớn nữa – thay vào đó là một cơn khát dữ dội, không phải là khát nước, mà là khát *năng lượng*.

Những tế bào trong cơ thể anh đang phân chia với tốc độ điên cuồng, ăn mòn các chất dinh dưỡng dự trữ và đòi hỏi sự bổ sung tức thì.

Anh đứng trước cánh cửa kim loại đen bóng vừa mở ra, ánh sáng xanh lè từ cơ thể Bậc 3 của mình chiếu rọi vào căn phòng thí nghiệm ngầm sâu dưới lòng đất.

Không khí ở đây lạnh lẽo, khô hanh và mang mùi ozone nồng nặc, kết hợp với mùi máu tanh từ những ống nghiệm đã vỡ vụn bên ngoài hành lang.

"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì," Shadow thì thầm trong đầu anh.

Giọng nói của nó không còn là tiếng vọng cơ học nữa, mà mang một âm sắc trầm đục, như thể nó đang cố gắng giữ một bí mật nào đó không muốn để Lâm Phong biết.

"Nơi này không được xây dựng để bảo vệ con người.

Nó được xây dựng để nuôi dưỡng chúng."

Lâm Phong nhíu mày, mắt anh – giờ đây tròng đen đã mở rộng bất thường, chiếm gần một nửa nhãn cầu – quét qua phòng.

Đây là trung tâm điều khiển.

Những màn hình hologram cũ kỹ vẫn còn hoạt động, chiếu ra những dòng mã di truyền cuộn tròn liên tục.

Trên bàn làm việc chính, một cuốn nhật ký giấy nằm mở ra, trang giấy đã vàng úa nhưng mực in vẫn còn rõ nét.

Anh bước tới, đôi bàn chân mang móng vuốt sắc nhọn của Bậc 3 in hằn nhẹ lên sàn bê tông.

Anh không dùng tay trần.

Lớp da dày như sừng bò trên mu bàn tay của anh có thể xé toạc thép, nhưng anh cần sự tinh tế.

Anh dùng đầu ngón tay cái, nơi vân tay đã biến đổi thành những đường rãnh sinh học phức tạp, lật nhẹ trang giấy.

*Ngày 47 sau Sự Kích Hoạt.*
*Viết bởi: Lâm Kiệt.*

Lâm Phong dừng lại.

Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ – sự xác nhận.

Cha anh không chết.

Ít nhất, không phải ngay lập tức.

*"Tôi đã hiểu sai hoàn toàn bản chất của Shenmu,"* dòng chữ viết vội vàng, nét bút run rẩy cho thấy sự hoảng loạn của tác giả.

*"Nó không phải là virus.

Nó là một công cụ chỉnh sửa gene cưỡng bức.

Và chúng ta...

chúng ta là vật nuôi."*

Lâm Phong đọc tiếp, ánh mắt sắc lạnh.

*"Quái thú không phải là kẻ thù.

Chúng là những 'thành công' đầu tiên.

Những cá thể không đủ sức chịu đựng sự thay đổi đột ngột, não bộ của chúng sụp đổ trước khi cơ thể hoàn tất biến đổi.

Còn những người như con trai tôi, Lâm Phong...

họ là những 'hạt giống' hoàn hảo.

Shenmu chọn lọc.

Nó loại bỏ những yếu kém và đẩy những người mạnh nhất vào con đường tiến hóa cưỡng bức."*

"Đồ ngốc," Lâm Phong thì thầm, giọng anh khàn đặc, khác hẳn với giọng nói của một thanh niên 20 tuổi.

"Cha tôi đã tự coi mình là nhà khoa học, nhưng thực ra anh ta chỉ là một người chăn nuôi."

Shadow bay lơ lửng phía sau vai anh, hình dạng của nó trở nên ổn định hơn, giống như một con hạc đen được tạo thành từ bóng tối và tĩnh điện.

"Có thứ gì đó ở góc phòng," Shadow nói.

"Một tín hiệu sinh học.

Nó không thuộc về quá khứ.

đang sống."

Lâm Phong quay sang góc phòng tối nhất.

Ở đó, một chiếc bể chứa lớn bằng thủy tinh cường lực đứng sừng sững.

Bên trong bể không phải là bào thai nữa, mà là một khối gelatin màu đỏ sẫm, xung quanh quấn quanh là những dây thần kinh phát sáng màu xanh neon.

Khối gelatin đó đang *thở*.

Anh tiến lại gần, cẩn thận tránh các bước chân của những xác sống đang bị tê liệt bên ngoài.

Thời tiết bên ngoài đang thay đổi.

Một cơn bão từ đang hình thành trên tầng thượng của khu phức hợp ngầm.

Những tia sét bắt đầu chui xuống các khe nứt của lòng đất, tìm kiếm nguồn dẫn điện tốt nhất.

Cơ thể Lâm Phong run lên.

Không phải vì lạnh, mà vì sự thu hút.

Bão từ bên ngoài đang tương tác với trường sinh học của anh.

Da thịt anh nóng lên, những mảng vảy trên lưng bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, phản ứng với từ trường.

"Thời tiết này," Shadow giải thích, giọng nó vang lên rõ ràng hơn, như thể nó đang tận hưởng khoảnh khắc này.

"Bão từ làm tăng độ dẫn điện của mô thần kinh.

Kỹ năng của mày sẽ mạnh gấp ba lần, nhưng tổn thương tế bào cũng sẽ tăng theo.

Mày có thể chết vì quá tải năng lượng trước khi mày chạm vào thứ đó."

Lâm Phong không đáp.

Anh đưa tay ra, những ngón tay dài và sắc nhọn của anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bể chứa.

Ngay lập tức, một luồng điện chạy dọc theo cánh tay anh, từ bể chứa vào cơ thể anh.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Không phải là hình ảnh.

*Một phòng họp.

Những người đàn ông mặc vest đen, mặt nạ gas.

Họ đang nhìn vào màn hình hiển thị DNA của Lâm Phong.

Một người đàn ông, Thượng Quan Vũ, đang đứng đó.

Anh ta không đeo mặt nạ.

Khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn.*

*"Mẫu số 0 đã ổn định,"* Thượng Quan Vũ nói trong ký ức.

*"Nhưng nó cần một chất xúc tác để hoàn tất giai đoạn Bậc 3.

Nếu không, nó sẽ thoái hóa thành quái thú."*

*"Chúng ta sẽ cho nó vào Vùng Chết,"* một giọng nói khác đáp.

*"Để nó tự chọn.

Nếu nó sống sót, nó là vũ khí của chúng ta.

Nếu nó chết, chúng ta sẽ tạo ra Mẫu số 1."*

Lâm Phong rút tay về, mồ hôi lạnh tuôn xuống trán anh.

Anh vừa phát hiện ra sự thật tàn khốc nhất: Cuộc sống của anh, những đau khổ, những cái chết, tất cả đều là một thí nghiệm được thiết kế sẵn.

Và Thượng Quan Vũ không phải là kẻ thù ngẫu nhiên.

Anh ta là người giám sát.

"Mày đã biết rồi," Shadow nói.

Giọng nó không còn là cảnh báo.

Nó là một lời mời gọi.

"Bây giờ, mày phải chọn.

Tiếp tục chạy trốn như một con mồi, hoặc chấp nhận vai trò của mình."

Lâm Phong nhìn vào khối gelatin trong bể.

Nó đang co bóp mạnh hơn, như thể cảm nhận được sự hiện diện của anh.

Anh nhận ra rằng khối gelatin đó không phải là quái thú.

Nó là một *trung tâm dữ liệu sinh học*.

Nó chứa đựng mã di trình của tất cả những người đã chết trong Vùng Chết.

Và nó đang chờ đợi một chủ nhân mới.

"Bão đang tăng cường," Lâm Phong nói, giọng anh lạnh băng.

"Nếu tôi chạm vào nó bây giờ, với cường độ sét hiện tại, tôi có thể giải mã nó mà không cần thiết bị."

"Rủi ro 80% là tử vong," Shadow đáp.

"Tế bào não của mày sẽ bị đốt cháy."

"Rủi ro 100% nếu tôi không làm," Lâm Phong đáp lại.

Anh bước tới, đặt cả hai tay lên bể chứa.

Ngay khi da thịt anh tiếp xúc với thủy tinh, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài.

Cánh cửa phòng thí nghiệm bị thổi bay.

Không phải bởi quái thú.

Mà bởi một vụ nổ định hướng.

Khói mù tràn vào phòng.

Và trong làn khói, một bóng người bước vào.

Thượng Quan Vũ.

Anh ta không mặc giáp.

Anh ta mặc một bộ vest trắng tinh tươm, không hề bị bẩn bởi bụi Shenmu.

Trong tay anh ta là một khẩu súng năng lượng, nhưng anh ta không chỉ nó vào Lâm Phong.

Anh ta chỉ nó vào bể chứa.

"Tôi đã nói với mày rồi, Phong," Thượng Quan Vũ nói, giọng anh ta bình tĩnh, lạnh lùng như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ nghịch ngợm.

"Mày không đủ trưởng thành để cầm nắm thứ này.

Mày sẽ làm hỏng mọi thứ."

Lâm Phong không quay lại.

Anh vẫn giữ tay trên bể chứa.

Năng lượng từ bão sét bên ngoài đang chảy vào cơ thể anh, qua bàn tay, vào bể chứa, và sau đó quay trở lại anh dưới dạng thông tin.

Những dòng mã di truyền đang viết lại não bộ của anh.

Anh cảm thấy sự đau đớn.

Một cơn đau dữ dội, như thể ai đó đang dùng búa đập vào sọ não anh.

Nhưng anh không buông tay.

"Thật ra," Lâm Phong nói, giọng anh giờ đây vang lên với một âm sắc kép, một nửa là con người, một nửa là thứ gì đó cổ xưa và hung dữ.

"Tôi không cần trưởng thành.

Tôi cần *điều khiển*."

Thượng Quan Vũ nhíu mày.

Anh ta nhận ra sự thay đổi.

Ánh mắt của Lâm Phong không còn màu vàng hổ phách nữa.

Nó đang chuyển sang màu đen hoàn toàn, không có tròng trắng.

"Kỹ năng: Hấp Thụ Điện Từ," Lâm Phong thì thầm.

Anh không tấn công Thượng Quan Vũ.

Anh tấn công *nguồn cung cấp năng lượng* của khẩu súng.

Một tia sét màu tím, dày như cánh tay người, phóng ra từ bàn tay Lâm Phong, xuyên qua bể chứa thủy tinh (vẫn không vỡ) và đánh thẳng vào khẩu súng của Thượng Quan Vũ.

Khẩu súng phát ra tiếng rè nổ, sau đó là một vụ nổ nhỏ.

Thượng Quan Vũ bị hất văng ra sau, va vào tường.

Lâm Phong quay lại.

Cơ thể anh đang phát sáng rực rỡ.

Những mảng vảy trên lưng anh giờ đây đã phủ kín toàn bộ thân hình, tạo thành một lớp áo giáp sinh học hoàn chỉnh.

Anh đã đạt đến đỉnh cao của Bậc 3.

Và anh mới chỉ bắt đầu.

"Shadow," Lâm Phong nói.

"Chuẩn bị cho Bậc 4."

Shadow cười.

Lần đầu tiên, cái bóng cười.

"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."

Thượng Quan Vũ đứng dậy, lau máu ở khóe miệng.

Anh ta không sợ hãi.

"Tuyệt vời," Thượng Quan Vũ nói.

"Cuối cùng, thí nghiệm cũng đến giai đoạn thú vị.

Nhưng mày chưa hiểu, Phong.

Bậc 4 không phải là con người.

Và mày sẽ không còn là chính mình."

Lâm Phong bước về phía anh ta, mỗi bước chân đều làm rung chuyển sàn nhà.

"Tôi không quan tâm tôi là gì.

Tôi chỉ quan tâm ai sẽ sống sót."

Và rồi, bầu trời phía trên khu phức hợp ngầm sụp đổ.

Một cột ánh sáng trắng xóa, dày hàng trăm mét, đánh thẳng xuống phòng thí nghiệm.

Không phải là sét.

Đó là một tia laser từ quỹ đạo.

Thượng Quan Vũ không né tránh.

Anh ta chỉ nhìn lên, và hét lên: *"Kích hoạt giao thức thanh trừng!"*

Lâm Phong bị ép xuống sàn bởi áp lực của tia laser.

Nhưng thay vì chết, anh cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong cơ thể.

Tia laser không đốt cháy anh.

Nó *nuôi dưỡng* anh.

Shadow cười vang, tiếng cười của nó làm vỡ tất cả các ống nghiệm trong phòng.

"Chúc mừng," Shadow thì thầm vào tai Lâm Phong.

"Mày vừa trở thành mục tiêu chính của toàn bộ thế giới.

Và mày vừa thức tỉnh."

Lâm Phong nhìn lên, qua cột ánh sáng, nhìn thấy một con mắt khổng lồ mở ra trong bầu trời.

Nó không phải là mặt trời.

Nó là một con mắt sinh học, treo lơ lửng trong không gian, đang nhìn thẳng vào anh.

Và nó đang *nhìn* anh với sự hung đói.

"Hết chương."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập