Chương 18
Không khí nồng nặc mùi ozone và sắt máu, nhưng Lâm Phong không thở hổn hển.
Tim anh đập đều đặn, nhịp độ của một cỗ máy tối ưu hóa, không phải của một con người vừa sát hại đồng đội.
Người Shadow đứng im lìm trong góc khuất, hình ảnh mờ ảo như một vết nứt trên thực tại.
Nó không quan sát, nó *thấm*.
Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.
Những mảng vảy đen bóng đang lan rộng từ cổ tay lên khuỷu tay, chúng không phải là da nữa, mà là một loại keratin sinh học siêu cứng, phản chiếu ánh sáng xanh lè từ những tia sét bên ngoài.
Con sâu não kia – thứ ký sinh từ xác con gấu đột biến – đã không xâm nhập vào mắt anh.
Thay vào đó, nó đã bị 'Bóng' bên trong cơ thể anh nuốt chửng ngay khi vừa chạm vào mí mắt.
Cơn đau nổ ra không phải ở mắt, mà ở tủy sống.
"Đừng kháng cự," giọng nói của Bóng vang lên trong đầu Lâm Phong, không còn là tiếng thì thầm mà là một lệnh hành quân.
"Nó là chìa khóa.
Nó là trình biên dịch."
Lâm Phong nghiến răng, hàm răng anh giờ sắc nhọn hơn, nhọn hơn bất kỳ con thú nào trong rừng.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc từ bên trong.
Các tế bào máu trắng của anh đang tự hủy để nhường chỗ cho các tế bào mới, những tế bào mang gen Shenmu đã được kích hoạt bởi sự hấp thụ ký sinh trùng.
Đây không phải là tiến hóa tự nhiên.
Đây là cưỡng bức sinh học.
Anh quay sang xác của Trương Vũ.
Gã buôn lậu này đã chết, nhưng trước khi chết, hắn đã nhét một thiết bị định vị vào tay Lâm Phong.
Không phải vì lòng tốt.而是因为贪婪.
Hắn muốn Lâm Phong mang thứ đó đến nơi an toàn, nơi có thể bán lấy một khoản tiền khổng lồ.
Nhưng giờ đây, Trương Vũ chỉ còn là một đống thịt đang phân hủy nhanh chóng dưới tác động của axit trong không khí.
Lâm Phong cúi xuống, nhặt chiếc thiết bị lên.
Nó lạnh buốt, phát ra một ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt.
Đây là bản đồ.
Bản đồ dẫn đến nơi mà Thượng Quan Vũ gọi là "Ngọn nguồn của sự ô nhiễm".
"Chúng ta đi," Lâm Phong nói, giọng anh khàn khốc, như thể hai mảnh đá mài vào nhau.
Shadow bay lơ lửng trước mặt anh, hình dạng của nó trở nên rõ ràng hơn.
Nó không còn là một bóng đen đơn thuần.
Nó có cấu trúc, có chiều sâu, và quan trọng nhất, nó có *ý chí*.
Lâm Phong mở bản đồ Trương Vũ để lại.
Những vùng màu đỏ sẫm đánh dấu các khu vực có nồng độ bụi Shenmu cực cao – nơi mà con người bình thường sẽ chết ngạt trong 5 phút.
Nhưng với cơ thể mới của mình, những vùng đó là mỏ vàng.
Shadow chiếu một hình ảnh hologram từ bàn tay trong suốt lên tấm bản đồ.
"Dữ liệu từ xác Trương Vũ cho thấy một cấu trúc ngầm ở trung tâm Vùng Chết.
Nó không được ghi trong bất kỳ bản đồ quân sự nào.
Nó được xây dựng trước thảm họa.
nó được xây dựng *cho* thảm họa."
Lâm Phong nhíu mày.
"Ai xây dựng nó?"
"Đó là câu hỏi mà Thượng Quan Vũ đang cố gắng trả lời," Shadow đáp.
"Và cũng là câu hỏi mà cha mày đã chết vì nó."
Lâm Phong dừng bước.
Tên cha anh – Lâm Kiệt – là một nhà sinh học cấp cao, người đã biến mất cùng với cả nhóm nghiên cứu của mình vào ngày thứ nhất của thảm họa.
Mọi người đều nghĩ anh ta đã chết.
Nhưng giờ đây, với những mảnh ghép thông tin từ Trương Vũ và Shadow, một bức tranh khác đang hiện ra.
Lâm Kiệt không chạy trốn.
Anh ta đã đi sâu vào Vùng Chết.
Lâm Phong tiếp tục đi.
Những xác sống bắt đầu di chuyển.
Chúng không gầm gào, không la hét.
Chúng chỉ lặng lẽ tiến tới, những bước chân nặng nề, đều đặn.
Chúng bị thu hút bởi mùi máu và năng lượng sinh học của Lâm Phong.
Lâm Phong không rút dao.
Anh giơ tay lên.
Những tia sét từ trên trời bắt đầu tụ tập xung quanh bàn tay anh.
Da thịt của anh nóng lên, những đường gân nổi rõ, phát sáng màu xanh điện.
"Kỹ năng: Sấm Rền Sinh Học," anh thì thầm.
Một luồng năng lượng điện mạnh mẽ phóng ra từ lòng bàn tay anh, quét ngang qua đám xác sống.
Chúng không chết.
Chúng bị *đóng băng*.
Dòng điện làm tê liệt hệ thần kinh của chúng, khiến chúng đứng im như những bức tượng.
Lâm Phong bước qua chúng.
Anh không nhìn lại.
Anh không cảm thấy tội lỗi.
Trong thế giới này, cảm xúc là một gánh nặng.
Và anh đang cố gắng loại bỏ mọi thứ không cần thiết.
Họ đi sâu hơn vào Vùng Chết.
Cảnh quan thay đổi.
Những tòa nhà bê tông nhường chỗ cho những cấu trúc kỳ lạ, được làm từ một loại kim loại đen bóng, không bị rỉ sét dù đã qua hàng thập kỷ.
Những đường ống lớn chạy dọc theo mặt đất, dẫn vào một cái hầm sâu thẳm.
Khói trắng bốc lên từ những khe nứt trên mặt đất.
Mùi vị của nó không phải là mùi thối rữa, mà là mùi của...
ozone và máu tươi.
"Đây là nó," Shadow nói.
"Cửa vào."
Lâm Phong nhìn xuống cái hầm.
Nó sâu, tối đen, và phát ra một tiếng hum低频, như thể trái đất đang thở.
"Chúng ta xuống," Lâm Phong nói.
Lâm Phong bước ra khỏi Vùng Chết.
Cơ thể anh đã thay đổi hoàn toàn.
Da dẻ cứng như đá cuội, mắt sáng lên màu vàng hổ phách.
Anh đã vượt qua ngưỡng Bậc 0.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sức mạnh mới.
Shadow bay xuống, hình ảnh của nó trở nên sắc nét hơn, gần như thực.
Lần đầu tiên, Shadow mở miệng nói một điều không phải là cảnh báo hay thông tin.
"Mày đã thấy rồi," Shadow nói, giọng của nó trầm xuống, mang theo một sự thương cảm kỳ lạ.
"Mày không phải là nạn nhân.
Mày là *mục tiêu*."
Lâm Phong nhìn vào những ống nghiệm.
Nhìn vào những bào thai đang đánh trong chất lỏng.
Và anh nhận ra một sự thật đáng sợ hơn.
Chúng không chỉ là tiến hóa.
Chúng đang *nhìn* anh.
Và chúng đang *cười*.
Một trong những bào thai, cái lớn nhất, quay đầu lại.
Nó không có mắt.
Nhưng nó biết anh đang ở đó.
Và nó biết anh là ai.
"Cha," nó nói, qua chất lỏng, qua kính, qua không gian.
"Con đã đợi mày rất lâu."
Lâm Phong đứng đơ tại chỗ.
Cơ thể anh ngừng chuyển động.
Não bộ anh ngừng suy nghĩ.
Chỉ còn lại sự kinh hoàng.
Shadow bay sát vào tai anh, thì thầm: "Chạy đi.
Nếu không, mày sẽ không còn là chính mình nữa."
Nhưng Lâm Phong không chạy.
Anh không thể.
Vì anh vừa nhận ra rằng, giọng nói đó không phải đến từ bào thai.
Nó đến từ bên trong anh.
Và nó vừa mới thức tỉnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận