Chương 17
Không khí ở đây đặc quánh, mùi ozone và máu tanh tưởi hòa quyện tạo thành một hương vị kim loại đắng chát trên đầu lưỡi của Lâm Phong.
Hắn không nhìn vào Thượng Quan Vũ, cũng không nhìn vào hình ảnh cha mình trên màn hình.
Mối quan tâm duy nhất của hắn lúc này là cảm giác nóng rực đang lan tỏa từ lòng bàn tay phải.
Hắn vừa giết chết một sinh vật đột biến nhỏ bé mà không hề hay biết – một con thú nhân hóa, giống như một con chó sói nhưng với bộ xương ngoài phủ đầy gai góc, đã lao vào hắn trong khoảnh khắc hắn phân tâm trước video.
Dao găm của hắn vẫn cắm sâu vào lưng con thú, và hắn đang rút nó ra.
Khi lưỡi dao rời khỏi thịt, một lượng máu đen sẫm, sệt và nóng hổi tràn ra, chảy xuống mu bàn tay hắn.
Lâm Phong nhíu mày.
Thay vì cảm thấy ghê tởm, một cơn hưng phấn sinh học lạ lùng xâm chiếm cơ thể hắn.
Máu của con thú không chạm vào da thịt con người của hắn.
Nó thẩm thấu.
Những lỗ chân lông trên lòng bàn tay hắn, vốn đã mở rộng do tiến hóa Bậc 3, đang hoạt động như những ống hút vi mô.
Hắn cảm nhận được dòng chảy của năng lượng – không phải là ma thuật, mà là sự hấp thụ trực tiếp các chuỗi axit nucleic và protein đột biến từ nạn nhân.
"Đừng kháng cự nó," giọng nói trong đầu hắn vang lên, không phải là giọng của Thượng Quan Vũ, mà là giọng của 'Bóng'.
Giọng nói đó trầm đục, giống như tiếng vọng từ đáy một giếng sâu.
"Nó là nhiên liệu.
Nó là dữ liệu."
Lâm Phong cúi đầu nhìn tay mình.
Những mảng vảy xám đen trên cẳng tay đang chuyển động.
Chúng không chỉ là lớp vỏ bọc, mà là một hệ thống lọc sinh học phức tạp.
Khi tiếp xúc với máu của con thú, các tế bào da của hắn bắt đầu co giật nhẹ, tiết ra một loại enzyme tiêu hóa bề mặt.
Enzyme này phá vỡ các liên kết tế bào của con thú, giải phóng các đoạn gen Shenmu thuần khiết.
Hắn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay, đi lên dọc theo các tĩnh mạch, hướng thẳng về tim.
Cơ thể hắn đói.
Không phải đói thức ăn, mà đói thông tin di truyền.
Hắn nhớ lại những gì đã đọc trong tài liệu cũ về virus Shenmu.
Virus không giết chủ nhân ngay lập tức.
Nó xâm nhập, tái cấu trúc, và sau đó, nó tìm kiếm các nguồn gen khác để hoàn thiện bộ mã di truyền của chính nó.
Lâm Phong là vật chứa.
Và giờ, hắn đang trở thành một cỗ máy thu thập dữ liệu sinh học sống.
"Đau không?" Thượng Quan Vũ hỏi, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết.
Hắn bước gần hơn, ánh mắt sắc lạnh quét qua những mảng vảy trên tay Lâm Phong.
"Đau là dấu hiệu của sự thích nghi.
Nếu không đau, nghĩa là mày đang chết."
Lâm Phong không trả lời.
Hắn lau sạch dao găm bằng vạt áo, hành động cơ học và lạnh lùng.
Hắn cần hiểu rõ cơ chế này.
Nếu hắn có thể hấp thụ gen từ kẻ thù, thì giới hạn của hắn là gì?
Có thể hắn sẽ trở thành một quái vật lai tạp, mất đi nhân tính hoàn toàn.
Hoặc có thể, đây chính là chìa khóa để loại bỏ 'Bóng' – bằng cách thay thế toàn bộ cơ thể bằng một phiên bản hoàn thiện hơn, nơi ý chí của hắn thống trị tuyệt đối.
Hắn quay sang nhìn Tạ Vũ.
Kẻ buôn lậu đang dựa lưng vào tường, mặt mày tái nhợt, mồ hôi lạnh đẫm trán.
Ánh mắt của Tạ Vũ không còn là sự tham lam hay tính toán, mà là nỗi kinh hãi thuần túy.
Hắn vừa chứng kiến Lâm Phong giết một sinh vật và sau đó...
ăn thịt nó theo nghĩa đen, dù chỉ là qua da.
"Đừng nhìn nó," Tạ Vũ thì thào, giọng run rẩy.
"Đừng nhìn cái thứ đó.
Nó không phải là con người nữa."
Lâm Phong quay lại, ánh mắt lạnh băng nhìn Tạ Vũ.
"Con người đã chết từ ngày bầu trời sụp đổ, Tạ Vũ.
Giờ đây, chỉ còn lại những kẻ sống sót.
Và tôi là kẻ mạnh nhất trong phòng này."
Lời nói của hắn vang lên trong không gian kín, mang theo một sự uy quyền tự nhiên mà ngay cả chính hắn cũng ngạc nhiên.
Hắn cảm thấy sự thay đổi trong giọng điệu của mình.
Nó trầm hơn, có lực hơn, như thể thanh quản của hắn đã được tái cấu trúc để phát ra những tần số đe dọa.
Thượng Quan Vũ cười khẽ.
"Chính xác.
Đạo đức là một gánh nặng cho kẻ yếu.
Trong thế giới Shenmu, sự tồn tại mới là đạo đức duy nhất.
Và Lâm Phong, con đang tiến hóa vượt khỏi những ràng buộc đó."
Lâm Phong ngồi bệt xuống nền bê tông nứt nẻ, không phải vì kiệt sức, mà để kiểm soát hơi thở.
Hắn cần tập trung.
Cảm giác trong cơ thể hắn đang hỗn loạn.
Máu của con thú đang tuần hoàn trong hệ thống bạch huyết của hắn, va chạm với các tế bào gốc của 'Bóng'.
Hắn cảm thấy một sự xung đột dữ dội trong tâm trí.
Những ký ức mờ nhạt của con thú – mùi cỏ khô, sợ hãi, bản năng săn mồi – đang len lỏi vào ý thức của hắn.
*"Ta đang trở thành quái vật,"* Lâm Phong tự nhủ.
Cảm giác tội lỗi cố gắng trỗi dậy, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi một cơn đau nhói ở thái dương.
*"Hay ta đang trở thành một vũ khí hoàn hảo?"*
Giọng nói của 'Bóng' lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, đầy sự kích thích.
*"Hấp thụ thêm.
Cần nhiều hơn.
Mày cần sức mạnh của những kẻ mạnh để đè nén chúng.
Để kiểm soát chúng."*
Lâm Phong nghiến răng.
Hắn biết 'Bóng' đang thao túng cảm xúc của hắn, nhưng hắn không thể phủ nhận hiệu quả của nó.
Sự tỉnh táo của hắn hiện tại cao hơn bất kỳ lúc nào.
Hắn có thể nghe thấy nhịp đập của máu trong tĩnh mạch Thượng Quan Vũ, có thể ngửi thấy mùi sợ hãi trên người Tạ Vũ.
Đây là sự tiến hóa của giác quan.
Nhưng cái giá phải trả là sự xói mòn nhân tính.
Đột nhiên, tiếng động từ phía ngoài làm gián đoạn suy nghĩ của hắn.
Không phải tiếng sấm.
Mà là tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, và tiếng kim loại va chạm.
Lâm Phong đứng dậy, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả ý nghĩ.
Hắn di chuyển về phía cửa ra vào, cơ bắp co lại như lò xo.
Thượng Quan Vũ không ngăn cản, chỉ đứng đó với vẻ mặt tò mò, như thể đang xem một vở kịch.
"Chúng đến rồi," Thượng Quan Vũ nói.
"Những người dọn dẹp."
Cánh cửa kim loại nặng phía sau họ rung lên.
Một tiếng cào xé kim loại刺耳 vang lên, tiếp theo là tiếng la hét hoảng loạn.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong căn phòng.
Một nhóm năm người xuất hiện qua khe hở của cánh cửa bị phá vỡ.
Họ mặc những bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, được sửa chữa bằng nhựa đường và dây thừng.
Trên mặt họ là những chiếc mặt nạ khí độc thô sơ, ống thở nối với những bình oxy nhỏ xíu đeo sau lưng.
Nhưng điều khiến Lâm Phong chú ý không phải là trang bị của họ, mà là thứ họ kéo theo.
Một sinh vật khổng lồ, bị xích bằng những sợi dây cáp thép dày.
Nó trông giống như một con gấu, nhưng với ba chân và một cái miệng mở ra đến tận cổ, lộ ra hàng răng sắc nhọn như dao cạo.
Con thú đang gào lên, một âm thanh khàn khàn, đầy đau đớn.
Máu từ những vết thương trên da thịt nó chảy ra, nhưng thay vì chảy xuống đất, nó bốc hơi thành những đám sương mù đỏ.
"Kẻ Săn Thuế," Tạ Vũ thì thầm, giọng đầy kinh hoàng.
họ không giết thú.
Họ nuôi chúng.
Họ dùng thuốc kích thích để làm chúng điên cuồng, rồi bán thịt và gen của chúng cho những Tiến Hóa Bậc thấp để họ có thể tiến hóa nhanh hơn."
Lâm Phong cảm thấy một cơn ghê tởm dâng lên, nhưng ngay lập tức, nó bị thay thế bằng một sự tính toán lạnh lùng.
Con thú đó...
nó chứa đựng một lượng lớn gen Shenmu đã được kích hoạt.
Nó là một nguồn năng lượng sống.
Gã lãnh đạo của nhóm Kẻ Săn Thuế bước vào.
Hắn ta cao lớn, vai rộng, một tay cầm một khẩu súng lục tự chế, tay kia cầm một thanh sắt gỉ sét có gắn những mảnh kính vỡ.
Ánh mắt của hắn, qua những lỗ hổng trên mặt nạ, quét qua căn phòng.
Khi nhìn thấy Lâm Phong, hắn dừng lại.
"Khốn nạn," gã lãnh đạo nói, giọng khàn đặc qua mặt nạ.
"Một con chim non.
Và một con thú cưng chết."
Hắn chỉ vào xác con thú mà Lâm Phong vừa giết.
"Con này đã được đánh dấu.
Nó thuộc về tôi.
Mày đã ăn mất phần thưởng của tôi, con khốn."
Lâm Phong không đáp.
Hắn đang quan sát.
Hắn thấy những đường ống nhỏ nối từ thắt lưng gã lãnh đạo vào lưng con con gấu đột biến.
Hắn hiểu ngay cơ chế.
Họ không chỉ kiểm soát con thú bằng dây xích.
Họ đang tiêm trực tiếp adrenaline và hormone stress vào máu của nó, biến nó thành một cỗ máy giết người không cảm giác đau.
Và khi con thú chết, họ sẽ thu thập máu và mô để bán.
Đây không phải là sinh tồn.
Đây là công nghiệp hóa sự tàn bạo.
"Đưa nó ra," Lâm Phong nói, giọng lạnh lẽo.
"Hoặc tôi sẽ lấy nó từ xác mày."
Gã lãnh đạo cười, một âm thanh khô khốc.
Nhưng mày không hiểu quy tắc ở đây.
Chúng ta không chiến đấu để thắng.
Chúng ta chiến đấu để thu thập."
Hắn ra hiệu.
Hai thuộc hạ của hắn, những người đang giữ con gấu, thả dây xích ra.
Con gấu đột biến gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu quay về phía Lâm Phong.
Nó không tấn công ngay.
Nó đang chờ lệnh.
Chờ một cú sốc điện từ những điện cực trên lưng nó.
Lâm Phong nhìn ra cửa sổ nhỏ phía trên, nơi những tia sét đang劈 xuống bầu trời.
Cơn bão đang đạt đỉnh điểm.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề, tĩnh điện tích tụ dày đặc.
Hắn cảm thấy những sợi tóc trên đầu mình dựng đứng lên.
Thời tiết ảnh hưởng đến kỹ năng.
Đây là quy luật.
Và hiện tại, hắn đang ở giữa một cơn bão tĩnh điện.
"Đúng lúc," Lâm Phong thì thầm.
Gã lãnh đạo ra lệnh: "Giết nó.
Lấy máu."
Con gấu lao tới.
Lâm Phong không lùi.
Hắn đứng yên, nhắm mắt lại trong một phần giây.
Hắn không tập trung vào con thú.
Hắn tập trung vào không khí.
Hắn cảm nhận những hạt bụi Shenmu lơ lửng trong phòng, những hạt bụi này đang tích điện mạnh do ma sát với gió bão bên ngoài.
Chúng là những chất dẫn truyền.
Khi con gấu cách hắn ba mét, Lâm Phong mở mắt.
Con ngươi của hắn không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển sang màu trắng đục, phát ra một ánh sáng yếu ớt.
Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía con thú.
Những mảng vảy trên tay hắn bắt đầu rung động, phát ra một tần số âm thanh cực cao mà chỉ có thể nghe thấy bằng xương.
"Kỹ năng: Dẫn Điện Sinh Học," hắn nói.
Một tia sét nhỏ, màu xanh nhạt, bắn ra từ đầu ngón tay của hắn.
Nó không mạnh.
Nó quá yếu để gây thương tích.
Nhưng nó không nhắm vào con thú.
Nó nhắm vào những điện cực trên lưng con thú – những điện cực đang nối với bộ điều khiển của gã lãnh đạo.
Tia sét va vào điện cực, và thay vì dừng lại, nó lan truyền dọc theo dây cáp kim loại, đi thẳng vào người gã lãnh đạo.
Gã lãnh đạo hét lên, cơ thể hắn giật mạnh, khói tỏa ra từ bộ đồ bảo hộ của hắn.
Bộ điều khiển trên tay hắn nổ tung, phát ra một tia lửa nhỏ.
Nhưng điều đó chưa đủ.
Lâm Phong bước tới, nhanh như一道 lightning.
Hắn không dùng dao.
Hắn dùng tay trần.
Hắn nắm lấy đầu con gấu đang hoảng loạn vì cú sốc điện.
Máu của con thú bắn ra, phun vào mặt hắn.
Và hắn bắt đầu hấp thụ.
Không phải chậm chạp như trước.
Lần này, hắn chủ động mở rộng các thụ thể trên da.
Hắn ép cơ thể mình vào trạng thái quá tải.
Máu của con thú, chứa đầy hormone kích thích và gen đột biến, tràn vào cơ thể hắn.
Nhưng cùng với đó là sức mạnh.
Cơ bắp của hắn phình to, gân xanh nổi rõ trên da.
Xương sống của hắn phát ra tiếng lục bật, kéo dài ra một chút.
Hắn cảm thấy 'Bóng' trong người hắn đang cười, đang ăn mừng.
Nó đang nuốt chửng năng lượng từ con thú.
Gã lãnh đạo, vẫn còn đang co giật vì sốc điện, nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt kinh hoàng.
Hắn không sợ Lâm Phong.
Hắn sợ thứ đang xảy ra trên cơ thể Lâm Phong.
Và rồi, từ trong xác con thú mà Lâm Phong đang đè nén, một thứ gì đó nhỏ bé, đen xì, hình thù giống như một con sâu não, bò ra khỏi sọ não của con thú.
Nó không chết theo chủ nhân.
Nó là ký sinh trùng.
Và nó đang tìm kiếm một vật chủ mới.
Nó nhảy vào mắt của Lâm Phong.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận