Chương 16

Chương 16: Tạo Bóng: Chìa Khóa Sinh Tồn



Lâm Phong khựng lại.

Hơi thở của hắn ngắt quãng, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự kinh hãi tột độ khi nhìn vào vũng máu đen đặc dưới chân.

Phản chiếu trên mặt nước không phải là khuôn mặt người quen thuộc mà hắn đã biết suốt hai mươi lăm năm qua.

Đôi mắt kia—đôi mắt của một thú săn mồi—đồng tử co lại thành hai đường thẳng sắc lẹm, không còn tròng trắng, chỉ toàn là một màu đen thăm thẳm, lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo.

Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.

Hắn nâng tay lên, những ngón tay dài và gầy guộc kia đang biến đổi.

Da thịt trở nên sần sùi, xuất hiện những mảng vảy nhỏ li ti màu xám xịt, giống như da cá chình chết khô.

Khi hắn nắm chặt tay, những khớp xương phát ra tiếng lách cách khô khốc, như thể đang gãy và lắp ráp lại theo một cấu trúc mới, tối ưu hơn cho việc giết chóc.

"Mày đang làm gì?" một giọng nói vang lên từ trong đầu hắn.

Không phải là giọng của hắn.

Nó trầm更低, lạnh lùng, và mang theo một sự tò mò cổ xưa.

Lâm Phong nghiến răng, cố gắng đẩy ý thức của 'Bóng' ra xa.

Hắn biết rằng mỗi lần hắn sử dụng năng lượng đen, ranh giới giữa chủ và khách càng trở nên mong manh.

Virus Shenmu không chỉ biến đổi cơ thể; nó đang viết lại mã di truyền của hắn, thay thế các đoạn ADN con người bằng những chuỗi gen lạ, có nguồn gốc từ ngoài hành tinh.

Hắn cúi xuống, dùng dao găm gạt lớp bùn đen bám trên mặt đất.

Dưới lớp bùn là những mảnh vỡ kim loại và xác thịt phân rã của con Gấu Thợ Săn Bậc 2.

Nhưng thứ khiến hắn chú ý không phải là xác chết, mà là khối u đen đang đập thình thịch trong tay.

Nó nóng hổi, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào nhưng gây nôn nao, giống như mùi thịt thối trộn lẫn với ozone sau một trận sét đánh.

Khối u này không phải là cơ quan sinh học thông thường.

Nó là một tụ điểm năng lượng, một pin sinh học sống.

Khi hắn chạm vào nó, những sợi dây thần kinh trong tay hắn run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích.

Bóng trong hắn đói khát.

Nó muốn nuốt chửng thứ này, muốn hấp thụ năng lượng để tiếp tục quá trình tiến hóa.

"Đừng," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc.

Hắn ném khối u vào túi vải canvas bên hông.

Hành động đó gây ra một cơn đau nhói ở thái dương, như thể Bóng đang phản đối quyết định của chủ nhân.

Nhưng hắn không có lựa chọn khác.

Nếu hắn ăn nó ngay bây giờ, hắn có thể sẽ mất kiểm soát hoàn toàn, biến thành một con quái vật vô tri chỉ biết săn mồi.

Hắn cần sự thật, không phải sức mạnh mù quáng.

Hắn đứng dậy, lau sạch máu trên tay.

Bầu trời phía trên đang chuyển màu.

Những đám mây đen dày đặc, nặng trĩu axit, đang di chuyển nhanh chóng về phía họ.

Gió bắt đầu thổi mạnh, mang theo mùi chua cay của lưu huỳnh.

Thời tiết đang thay đổi.

Và trong thế giới Shenmu, thời tiết không chỉ là cảnh quan; nó là một biến số sinh học chết người.

Tiếng sét nổ đùng đùng, xé toạc bầu trời xám xịt.

Những tia sét xanh lam chiếu xuống, làm nổi bật những tòa nhà đổ nát xung quanh như những bộ xương khổng lồ của một thành phố đã chết.

Lâm Phong nhìn về phía cửa vào phòng thí nghiệm mà hắn vừa bước qua.

Cánh cửa kim loại khổng lồ vẫn mở, nhưng ánh đèn huỳnh quang bên trong đã tắt hẳn.

Chỉ còn lại bóng tối dày đặc, nuốt chửng mọi thứ.

Hắn cần một nơi trú ẩn.

Mưa axit sắp đổ xuống.

Đối với một Tiến Hóa Bậc 3 như hắn, mưa axit không gây chết người ngay lập tức, nhưng nó sẽ làm chậm tốc độ tái sinh của da thịt, gây ra những vết bỏng hóa học đau đớn và kéo dài.

Quan trọng hơn, Bóng trong cơ thể hắn sẽ trở nên hung hãn hơn dưới tác động của axit, khiến việc kiểm soát nó trở nên khó khăn gấp bội.

Hắn quay lại nhìn nhóm sinh viên.

Lý Kiệt và những người còn lại đang nằm trên nền đất, thở hổn hển, mắt đầy kinh hoàng.

Họ nhìn Lâm Phong như thể hắn là một con quái vật từ địa ngục.

Họ không hiểu.

Họ không hiểu rằng hắn vừa cứu mạng họ, và hắn cũng vừa giết chết con người trong chính mình.

"Đi," Lâm Phong nói, giọng lạnh lẽo.

"Tìm nơi kín gió.

Đừng nhìn vào mắt tôi."

Lý Kiệt nuốt nước bọt, gật đầu máy móc.

Hắn kéo những người bạn còn lại đứng dậy, lảo đảo bước vào một lối đi tắt dẫn xuống tầng hầm của trung tâm thương mại.

Họ biến mất trong bóng tối, để lại Lâm Phong một mình giữa cơn bão đang ập đến.

Hắn quay lại nhìn cánh cửa phòng thí nghiệm.

Bóng tối bên trong dường như đang pulsate, nhịp đập của một trái tim khổng lồ.

Và rồi, hắn nghe thấy một tiếng động.

Không phải tiếng bước chân.

Mà là tiếng...

Tiếng kim loại bị ăn mòn bởi thời gian và axit.

Một bóng đen lướt qua khe hở của cánh cửa.

Nhanh, quá nhanh.

Không phải là con người.

Không phải là thú vật.

Đó là một thứ gì đó mượt mà, không có hình dạng cố định, như một dòng chất lỏng đen đang chảy ngược lại trọng lực.

Lâm Phong nắm chặt dao găm.

Bóng trong hắn bùng lên, một cảm giác kích thích điên cuồng lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn cảm thấy da thịt mình căng cứng, những mảng vảy xám trên tay lan rộng xuống cẳng tay.

Hắn không còn sợ hãi.

Và sự tò mò, trong thế giới này, thường dẫn đến cái chết hoặc sự tiến hóa.

Hắn bước vào hành lang tối om.

Không khí bên trong phòng thí nghiệm lạnh lẽo và khô khốc.

Mùi formalin và máu cũ nồng nặc, kích thích khứu giác nhạy bén của Lâm Phong.

Ánh sáng từ những ngọn đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường.

Hắn đi chậm rãi, từng bước chân đều đặn.

Tai hắn lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất.

Tiếng nhỏ giọt của nước từ các đường ống vỡ.

Tiếng rít của gió lùa qua các khe hở.

Và tiếng...

Không phải tiếng người.

Mà là tiếng của những ký ức.

Khi hắn bước qua một căn phòng thí nghiệm cũ, những hình ảnh hiện lên trước mắt hắn.

Những ống nghiệm vỡ vụn.

Những xác chết được bảo quản trong chất lỏng xanh lá.

Và những con người...

những phiên bản khác của chính hắn.

Hắn dừng lại trước một cửa kính vỡ.

Bên trong là một bể chứa lớn, hiện đang trống rỗng.

Nhưng trên thành bể, những vệt đen còn sót lại gợi nhớ về một sinh vật khổng lồ từng bị giam cầm ở đó.

Trên bảng điều khiển bên cạnh, một màn hình máy tính cũ vẫn còn sáng lên, hiển thị những dòng mã di truyền chạy liên tục.

Lâm Phong tiến lại gần.

Hắn không biết nhiều về công nghệ, nhưng hắn nhận ra những chuỗi gen này.

Chúng giống với những gì hắn cảm thấy trong cơ thể mình.

Nhưng chúng phức tạp hơn, hoàn thiện hơn.

Đây là bản thiết kế.

Bản thiết kế cho sự tiến hóa.

Và ở cuối cùng của chuỗi mã, có một dòng chữ nhỏ, được đánh dấu bằng màu đỏ: *THÍ NGHIỆM SỐ 0: LINH HỒN TÁCH BIỆT.*

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Linh hồn tách biệt?

Bóng không phải là một phần của hắn?

Nó là một thực thể riêng, được tạo ra để...

Một tiếng bước chân vang lên phía sau hắn.

Nhẹ, nhưng rõ ràng.

Lâm Phong quay lại, dao găm đã trong tay.

Không ai ở đó.

Chỉ có bóng tối.

Nhưng không khí xung quanh hắn trở nên nặng nề, áp lực tăng lên như thể có ai đó đang đứng ngay sau lưng, thở vào tai hắn.

"Bạn tìm thấy nó rồi," một giọng nói vang lên.

Không phải từ loa.

Mà từ chính trong đầu hắn.

Nhưng lần này, giọng nói đó không phải của Bóng.

Nó thuộc về ai đó khác.

Ai đó quan sát hắn từ rất lâu.

" Ai đó?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.

"Chúng tôi," giọng nói đáp.

"Và chúng tôi đã chờ đợi bạn rất lâu."



Từ bóng tối, một hình người bước ra.

Hắn mặc một bộ đồ bảo hộ trắng, bẩn thỉu và rách nát.

Mặt nạ khí độc trên mặt hắn đã vỡ, để lộ khuôn mặt gầy guộc, mắt trũng sâu, và một nụ cười méo mó.

Lâm Phong nhận ra hắn.

Người buôn lậu thông tin.

Kẻ đã bán cho hắn bản đồ đến đây.

" Tao biết mày sẽ đến," Tạ Vũ nói, giọng khàn khàn.

Hắn bước về phía Lâm Phong, tay cầm một cây súng ngắn cũ kỹ.

Nhưng hắn không giơ súng lên.

Hắn chỉ nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy sự thương hại.

"Tại sao?" Lâm Phong hỏi.

"Tại sao mày dẫn tao đến đây?"

" Vì tao cần thuốc," Tạ Vũ nói, giọng run rẩy.

" Em gái tao...

nó bị đột biến xấu.

Da thịt nó đang tan rã.

Tao cần thứ gì đó trong phòng thí nghiệm này để cứu nó.

Và tao biết...

tao biết mày là chìa khóa."

"Chìa khóa cho cái gì?"

" Cho việc mở cánh cửa cuối cùng," Tạ Vũ chỉ vào một cánh cửa kim loại nặng phía sau Lâm Phong.

" Cánh cửa đó chỉ mở cho những người mang gen Shenmu thuần chủng.

mày là Thí Nghiệm Số 0.

Mày là người duy nhất có thể mở nó."

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Ký ức của anh trai hắn, của những thí nghiệm thất bại, của Thượng Quan Vũ...

tất cả đang quay cuồng trong đầu.

Hắn nhìn Tạ Vũ, nhìn sự tuyệt vọng trong mắt hắn.

Và rồi, hắn nhìn vào cánh cửa.

Hắn bước tới, đặt tay lên cánh cửa.

Những mảng vảy trên tay hắn bắt đầu phát sáng, một màu đen ngòm, sâu thẳm.

Cánh cửa rung lên, rồi từ từ mở ra.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, trống rỗng, chỉ có một chiếc ghế và một màn hình lớn.

Trên màn hình, một đoạn video đang tự động phát.

Đó là hình ảnh của cha hắn.

Người đàn ông mà hắn tin là đã chết trong thảm họa.

Nhưng trong video, cha hắn đang sống, đang cười, và đang nói: "Con yêu quý, nếu con đang xem video này, nghĩa là con đã trở thành một phần của dự án.

Và con đã sẵn sàng để trở về nhà."



Lâm Phong đứng đó, bất động.

Thế giới xung quanh như thể đã dừng lại.

Mưa axit bên ngoài đang trút xuống, nhưng hắn không còn cảm thấy lạnh.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ trong lồng ngực.

Cha hắn không phải là nạn nhân.

Cha hắn là người tạo ra virus.

hắn không phải là con trai của cha hắn theo nghĩa đen.

Hắn là một sản phẩm.

Một công cụ.

Và rồi, từ trong bóng tối của căn phòng, một giọng nói khác vang lên.

"Chào mừng con về nhà, Lâm Phong."

Thượng Quan Vũ bước ra từ góc tối.

Hắn không mặc đồ bảo hộ.

Hắn mặc một bộ vest đen, sạch sẽ, gọn gàng, như thể hắn vừa bước ra từ một cuộc họp kinh doanh.

Ánh mắt hắn nhìn Lâm Phong, không phải với sự thù hận, mà với sự...

" Con đã làm rất tốt," Thượng Quan Vũ nói.

" Con đã tiến hóa đúng như kế hoạch.

Và bây giờ, con đã sẵn sàng để hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng."

"Nhiệm vụ gì?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc.

" Tiêu diệt," Thượng Quan Vũ nói.

" Tiêu diệt tất cả những kẻ tiến hóa sai lệch.

Tiêu diệt tất cả những phiên bản thất bại.

Và trở về với bản chất thuần khiết của loài người."

Lâm Phong nhìn Thượng Quan Vũ, rồi nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh cha hắn vẫn đang cười.

Và rồi, hắn nhìn vào tay mình, nơi những mảng vảy đen đang lan rộng, ăn mòn da thịt con người.

Hắn hiểu rồi.

Sự thật bị đàn áp không phải là bí mật của Thượng Quan Vũ.

Sự thật bị đàn áp là chính hắn.

Hắn không phải là người hùng.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là vũ khí.

Và vũ khí, khi đã được kích hoạt, không bao giờ có thể ngừng bắn.

Bóng trong hắn bùng lên, một tiếng cười điên cuồng vang lên từ sâu thẳm trong đầu.

Và Lâm Phong biết, từ giây phút này, hắn sẽ không còn bao giờ là con người nữa.

Hắn giơ dao găm lên, hướng về phía Thượng Quan Vũ.

"Thế nào," Lâm Phong nói, giọng lạnh lẽo như băng giá, "tụi mình sẽ bắt đầu?"

Và trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn nhấp nháy của phòng thí nghiệm, bóng của Lâm Phong không còn phản chiếu hình dáng con người nữa.

Nó biến dạng, kéo dài, và mọc ra những chiếc sừng đen ngòm, giống như một con quỷ từ địa ngục.

Và nó đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập