Chương 21

Chương 21 — Tạo Bóng: Chìa Khóa Sinh Tồn



Bầu không khí trong hang động ẩm ướt, nặng mùi ozone và máu thối.

Lâm Phong không kịp đứng dậy hoàn toàn.

Cơ thể anh vẫn còn rung động dư âm từ cú va chạm trước đó, những sợi thần kinh Bậc 3 đang cố gắng tái kết nối sau khi bị overload bởi năng lượng sét.

Con sói thứ hai, với đôi mắt đỏ rực đầy sát khí, lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Đây không phải là ma thuật hay năng lượng huyền bí, mà là sức mạnh cơ bắp thuần túy được khuếch đại bởi đột biến gen.

Cơ bắp của nó phồng lên, căng phồng dưới lớp da xám xịt, mỗi bước chân đều làm rung chuyển những viên đá dưới nền đất.

Răng nanh nhọn hoắt, dài như những chiếc dao găm, nhắm thẳng vào cổ họng anh.

Phản xạ sinh tồn kích hoạt.

Não bộ của Lâm Phong, giờ đây đã được virus Shenmu cải tạo, xử lý hình ảnh chậm hơn gấp mười lần so với con người bình thường.

Anh nhìn thấy từng sợi lông trên mõm con sói, thấy hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi nó, mang theo mùi tanh của thịt thối.

Anh không né tránh.

Thay vào đó, anh đẩy mạnh chân phải, lợi dụng quán tính của con sói lao tới.

Da thịt trên cánh tay anh nứt ra, lộ ra những mảng vảy đen bóng, cứng như thép.

Anh chặn đòn tấn công bằng cẳng tay, xương cốt phát ra tiếng kêu lạo xạo.

Lực va chạm đẩy anh trượt lùi trên nền đá trơn trượt, để lại hai vệt bùn đất dài.

"Bậc 3, hệ thống phòng thủ thụ động," Lâm Phong thì thầm, giọng anh khàn đặc.

Anh cần không gian.

Anh cần hiểu rõ thứ đang xảy ra bên trong cơ thể mình.

Những cơn đau dữ dội trong tủy sống không phải là dấu hiệu của tổn thương, mà là sự thích nghi.

Virus Shenmu đang cố gắng viết lại mã di truyền của anh mỗi giây, nhưng thứ gì đó khác — thứ mà anh gọi là "Bóng" — đang cản trở quá trình đó.

Lâm Phong nhìn xung quanh.

Hang động này nằm sâu dưới lòng đất, cách xa khu vực mặt đất nơi Thượng Quan Vũ vừa kích hoạt giao thức thanh trừng.

Ánh sáng từ các loại nấm phát sáng trên trần hang chiếu xuống, tạo ra những vệt bóng dài và méo mó.

Thời tiết bên ngoài đang thay đổi.

Dù ở sâu dưới lòng đất, anh vẫn cảm nhận được sự thay đổi của áp suất khí quyển.

Một cơn bão từ đang quét qua khu vực phía trên.

Thông thường, bão từ sẽ gây ra nhiễu loạn cho các kỹ năng dựa trên năng lượng, nhưng đối với Lâm Phong, nó lại là một bữa tiệc Buffet.

Năng lượng tĩnh điện trong không khí dày đặc, tích tụ trên da thịt anh, khiến những sợi lông trên cánh tay anh dựng lên.

Anh cần đi sâu hơn.

Hang động này không phải là nơi trú ẩn ngẫu nhiên.

Cấu trúc đá tự nhiên ở đây quá hoàn hảo, những đường hầm uốn lượn theo một quy luật toán học nào đó mà mắt thường khó nhận ra.

Đây là dấu hiệu của sự can thiệp nhân tạo, hoặc ít nhất là sự định hướng của một loài sinh vật thông minh.

Lâm Phong bước đi, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh làm động đất đá.

Anh không muốn thu hút sự chú ý của những sinh vật khác đang ẩn nấp trong bóng tối.

Sự cô lập là nguyên tắc sống còn.

Anh không tin ai, kể cả chính bản thân mình.

Và chắc chắn là không tin vào cái bóng đang bám sát sau lưng anh.

Lâm Phong dừng lại, mắt nheo lại nhìn xuống mặt đất.

Bóng của anh dài và méo mó, nhưng có điều gì đó không đúng.

Thông thường, bóng chỉ phản chiếu hình dáng cơ thể, bị ràng buộc bởi nguồn sáng và vật cản.

Nhưng bóng của anh đang *chuyển động độc lập*.

Nó không bám sát vào chân anh.

Nó tách ra, như một mảng mực đen loang trên giấy thấm, sau đó ngưng tụ lại thành một hình dạng mơ hồ, giống như một con thú đang rình mồi.

Nó không có mắt, không có miệng, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Một sự hiện diện lạnh lẽo, hung dữ, và đầy tham vọng.

"Shadow," anh gọi tên nó trong lòng.

Không có phản hồi bằng lời nói, chỉ có một xung động điện yếu ớt chạy dọc theo tủy sống, làm tê liệt tạm thời bàn chân trái của anh.

Đây là lúc khám phá bí ẩn thực sự bắt đầu.

Lâm Phong nhận ra rằng hang động này không chỉ là một lối đi.

Những bức tường đá xung quanh bắt đầu phát ra một loại ánh sáng xanh nhạt, phản ứng với sự hiện diện của năng lượng tĩnh điện trong cơ thể anh.

Anh chạm tay vào bức tường.

Đá lạnh buốt, nhưng bên dưới lớp đá là một mạng lưới các ống dẫn nhỏ, giống như hệ thống mạch máu.

Chúng đang rung động, truyền tải một loại chất lỏng phát sáng màu xanh ngọc bích — cùng màu với chất lỏng mà anh đã tiết ra khi hấp thụ tia laser từ quỹ đạo.

"Đây là hệ thống tuần hoàn của hang động," Lâm Phong thầm nghĩ.

"Hoặc là hệ thống tuần hoàn của một sinh vật khổng lồ."

Anh di chuyển ngón tay dọc theo các ống dẫn.

Chất lỏng bên trong chảy chậm lại khi tiếp xúc với da thịt anh, như thể đang nếm thử.

Rồi nó bắt đầu chảy nhanh hơn, cuốn theo một lượng nhỏ năng lượng từ cơ thể anh.

Lâm Phong rút tay ra, thở mạnh.

Anh vừa phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: Hang động này là một phần của cơ thể sống.

Những tảng đá, những hầm hào, thậm chí cả không khí ẩm ướt này, tất cả đều là một phần của một sinh vật địa ngục khổng lồ đang ngủ say.

Và anh, với lượng virus Shenmu trong người, đang là một tác nhân kích thích.

Shadow rít lên trong tâm trí anh, một âm thanh giống như tiếng kim loại cạo vào kính.

Nó muốn tiến vào sâu hơn.

Nó muốn tiếp xúc với nguồn năng lượng này.

Lâm Phong nghi ngờ.

Anh luôn nghi ngờ.

Nhưng sự tò mò — thứ cảm xúc hiếm hoi còn sót lại của con người trong anh — đã chiến thắng.

Anh bước vào một lối đi hẹp hơn, nơi ánh sáng xanh ngọc bích trở nên dày đặc hơn.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên nặng nề.

Áp suất tăng lên, ép vào lồng ngực anh.

Nhưng thay vì khó thở, anh cảm thấy một sự sảng khoái kỳ lạ.

Cơ thể anh đang thích nghi.

Những lỗ chân lông trên da thịt anh mở ra, hấp thụ các hạt bụi sinh học trong không khí.

Đây không phải là sự tiến hóa bình thường.

Đây là sự cộng sinh.

Và anh nhận ra rằng, Shadow không phải là một ký sinh trùng.

Nó là một người hướng dẫn.

Một người hướng dẫn độc ác, vô cảm, nhưng hiệu quả.

Lâm Phong rút lui vào trong một hốc đá nhỏ, tạm thời dừng chân.

Tiếng gầm rú của bầy sói tiến hóa đang lại gần, nhưng chúng dường như không dám đi vào sâu hơn.

Có một mùi hương nào đó trong không khí ở đây — một mùi hương của sự nguy hiểm, của một kẻ săn mồi đỉnh cao.

Anh dựa lưng vào bức tường bê tông lạnh giá, cố gắng hiểu rõ hơn về “Bóng”.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trong tủy sống.

Bóng đen ở ngoài kia khẽ rung lên.

Một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức anh, nhưng anh không chống cự.

Anh để cho cơn đau len lỏi vào sâu thẳm nhất.

Trong cơn đau, anh thấy những hình ảnh.

Không phải là ký ức của anh.

Mà là ký ức của Shadow.

*Hàng triệu năm trước.

Một hành tinh chết.

Những sinh vật bóng tối sống trong lòng đất, chờ đợi sự sống từ bên ngoài rơi xuống.

Chúng không ăn thịt.

Chúng ăn năng lượng.

Chúng ăn ký ức.

Và chúng cần một vật chủ để tồn tại trên mặt đất.*

Lâm Phong mở mắt ra, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Shadow không phải là một thực thể độc lập.

Nó là một phần của virus Shenmu.

Nó là cơ chế kiểm soát.

Nó không muốn anh chết, vì nếu anh chết, nó sẽ mất vật chủ.

Nhưng nó cũng không muốn anh sống như một con người.

Nó muốn anh trở thành một cỗ máy giết chóc, một công cụ hoàn hảo để thu thập năng lượng và ký ức.

"Đạo đức," Lâm Phong thì thầm, giọng anh run rẩy.

"Trong thế giới này, đạo đức chỉ là một từ ngữ để những kẻ yếu đuối tự an ủi mình."

Anh nhớ lại cha mình.

Người đàn ông đã hy sinh để cứu anh.

Người đàn ông đã dạy anh rằng sức mạnh đi kèm với trách nhiệm.

Nhưng trách nhiệm với ai?

Với những người đã bỏ rơi anh?

Với những kẻ đang săn đuổi anh?

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy mỉa mai.

Trách nhiệm là của kẻ mạnh.

Và anh đang trở nên mạnh hơn mỗi giây.

Anh nhìn vào chai vaccine trong túi.

Đó là thứ anh đã lấy từ phòng thí nghiệm của Thượng Quan Vũ.

Thượng Quan Vũ tin rằng virus Shenmu là một lời nguyền.

Nhưng Lâm Phong biết sự thật.

Virus là một món quà.

Một món quà độc hại, nhưng nó mang lại sức mạnh.

Và anh sẽ sử dụng sức mạnh đó.

Không phải để cứu nhân loại.

Mà để tìm ra sự thật.

Để tìm ra nguồn gốc của Shadow.

Để tìm ra cách loại bỏ nó khỏi cơ thể mình — hoặc kiểm soát nó hoàn toàn.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi hốc đá.

Những con sói vẫn đang gầm gừ ở xa, nhưng chúng không dám tiến tới.

Chúng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

Sự hiện diện của một kẻ săn mồi cao hơn cấp độ của chúng.

Lâm Phong không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ.

Sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là một sự tập trung tuyệt đối.

Anh là một nhà khoa học trong phòng thí nghiệm của chính mình.

Và thế giới này là đối tượng thử nghiệm.

Con sói đầu tiên nhảy vào tàn tích, răng nanh lộ ra.

Nó đã vượt qua được sự sợ hãi bản năng, hoặc có lẽ là đói khát đã chiến thắng.

Nó nhắm vào cổ anh, với tốc độ nhanh hơn lần trước.

Lâm Phong không né.

Anh đứng yên, hai tay buông thõng.

Tim anh đập chậm lại, nhịp thở đều đặn.

Anh không sử dụng cơ bắp.

Anh không sử dụng kỹ năng.

Anh ra lệnh bằng *ý chí*.

*“Tấn công.”*

Bóng đen bên cạnh anh đột ngột phóng ra, nhanh hơn ánh sáng.

Nó không chạm vào con sói.

Nó xuyên qua không khí, tạo ra một luồng chân không nhỏ, hút lấy oxy xung quanh.

Con sói bị hút vào trong bóng đen, cơ thể nó co rút lại, xương cốt vỡ vụn dưới áp lực chân không.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Con sói biến thành một đống máu và thịt nát bét, bám vào bức tường đá.

Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.

Chúng đang run rẩy.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự phấn khích.

Anh vừa giết một sinh vật tiến hóa Bậc 2 mà không cần chạm vào nó.

Shadow cười trong tâm trí anh.

Tiếng cười đó vang lên như tiếng kim loại va vào nhau,刺耳 và đầy vẻ khinh miệt.

*“Tuyệt vời,”* Shadow thì thầm.

*“Mày đang bắt đầu hiểu.

Bóng không phải là vũ khí.

Bóng là sự mở rộng của ý thức.

Và ý thức của mày đang trở nên hung dữ hơn.”*

Lâm Phong không đáp.

Anh bước qua đống xác sói, tiếp tục đi sâu vào hang động.

Anh cảm thấy sự kết nối giữa mình và Shadow trở nên chặt chẽ hơn.

Không còn là sự đối kháng.

Mà là sự cộng sinh.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói khác thì thầm.

Giọng nói của cha anh.

*“Con đang làm gì?”*

Lâm Phong dừng lại.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe.

Nhưng giọng nói đó mờ dần, bị drowned out bởi tiếng cười của Shadow và tiếng gầm gừ của những con sói khác đang tụ tập lại.

Anh không quan tâm.

Anh không có thời gian cho những ký ức cũ.

Anh cần sức mạnh.

Và sức mạnh đang chờ đợi anh ở phía trước.

Lâm Phong cúi xuống, nhặt lấy một chai vaccine từ đống đổ nát gần đó.

Nhãn hiệu đã phai màu, nhưng mã vạch còn nguyên.

Đây là thứ anh tìm kiếm.

Một loại thuốc đặc biệt mà Tạ Vũ đã nhắc đến.

Một loại thuốc có thể ổn định virus Shenmu, ngăn chặn sự đột biến xấu.

Nhưng khi anh chạm vào chai vaccine, Bóng của anh khẽ run lên.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì *tham muốn*.

Lâm Phong cảm nhận được sự kích thích trong tủy sống.

Bóng muốn hấp thụ thứ đó.

Không phải vaccine.

Mà là thứ gì đó bên trong chai.

Một loại chất lỏng màu đỏ sẫm, phát ra một mùi hương ngọt ngào và chết chóc.

Anh nhìn vào chai vaccine.

Ánh sáng xanh ngọc bích từ các ống dẫn trên tường chiếu vào chai, làm cho chất lỏng bên trong trở nên trong suốt.

Và trong chất lỏng đó, anh thấy một thứ gì đó đang di chuyển.

Một con mắt.

Một con mắt nhỏ xíu, màu đen hoàn toàn, đang nhìn anh.

Lâm Phong lùi lại một bước, tim anh đập thình thịch.

Đây không phải là vaccine.

Đây là một bào thai.

Một bào thai nhân tạo, được nuôi dưỡng trong dung dịch bảo quản.

Và nó đang gọi tên anh.

*“Cha...”*

Giọng nói đó vang lên trong đầu anh.

Không phải là giọng của Shadow.

Không phải là giọng của cha anh.

Mà là giọng của chính anh.

Một phiên bản khác của anh.

Một phiên bản hoàn hảo, không có vết nứt, không có nỗi đau.

Lâm Phong nhìn vào chai vaccine.

Và anh nhận ra rằng, sự thật về cái chết của cha mình, về nguồn gốc virus Shenmu, và về chính bản thân anh, tất cả đều nằm trong chai nhỏ bé này.

Và anh phải quyết định.

Mở nó ra, và chấp nhận số phận.

Hoặc phá hủy nó, và tiếp tục sống trong bóng tối.

Shadow rít lên, đầy kích động.

*“Mở nó ra.

Mở nó ra.”*

Lâm Phong nâng chai vaccine lên.

Bàn tay anh run rẩy.

Và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy sự cô đơn tột cùng.

Không ai ở đây với anh.

Chỉ có bóng tối, và sự thật đang chờ đợi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập