Chương 81

Căn phòng bệnh viện cổ điển.

Không, đó không thể là bệnh viện.

Vũ mở mắt ra trong một sự tĩnh lặng đáng sợ đến mức tai anh ù đi.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xâm nhập vào khứu giác nhạy bén của hắn, nhưng nó không phải mùi chlorin hay cồn y tế mà hắn quen thuộc từ kiếp trước.

Nó mang vị kim loại tanh tưởi, giống như máu đã khô lâu ngày trên sàn nhà cũ kỹ.

Hắn ngồi bật dậy, cơ thể run rẩy vì cái lạnh lẽo lan tỏa từ những tấm nệm mỏng manh và ẩm mốc dưới lưng.

Ánh sáng vàng vọt của một ngọn đèn dầu leo lét chiếu qua khe cửa sổ hẹp hòi, cắt ngang bóng tối dày đặc trong căn phòng nhỏ xíu này.

Vũ liếc nhìn xung quanh.

Những bức tường bê tông xám xịt đang nứt nẻ, lộ ra những sợi dây thép gỉ sét bên trong như xương sườn của một xác chết khổng lồ bị bỏ quên ở đây bao thế kỷ qua.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi xuất hiện trước mắt anh với màu đỏ tươi tắn đáng sợ hơn bình thường.

Dòng chữ cảnh báo nhấp nháy liên tục: [CẢNH BÁO: Vị trí không hợp lệ.

Dữ liệu xung đột nghiêm trọng.] Hắn nhăn mặt, cố gắng chạm vào giao diện ảo để đóng nó lại nhưng ngón tay xuyên qua màn hình trong suốt một cách vô nghĩa.

Hệ thống của hắn đang gặp sự cố lớn.

Hoặc có thể thế giới này mới là kẻ bị lỗi trầm trọng hơn cả hệ thống của Vũ nữa cơ chứ?

Hắn nhớ rõ mình vừa tỉnh dậy trên nền bê tông lạnh lẽo sau khi viên đá tinh thể nóng rực lên như than hồng trong tay.

Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn so với ký ức ban đầu.

Căn hầm ngầm cũ nơi hắn từng trú ẩn giờ đã biến mất không dấu vết dưới chân thành một căn phòng bệnh viện cổ điển kỳ lạ này.

Vũ cúi xuống nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình.

Chúng vẫn còn những vết bẩn đen ngòm từ dầu mỡ máy xay thịt khổng lồ trước đó nhưng bây giờ lại sạch sẽ đến mức đáng ngờ như thể vừa được rửa sạch bằng nước thánh.

chứ không phải bởi mồ hôi hay máu me gì cả đâu.

"Đây là đâu?" Vũ tự hỏi trong đầu mình khi giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng hắn khiến cho toàn thân anh cứng đờ ngay lập tức.

Một bóng đen đứng sừng sững giữa màn đêm dày đặc bên ngoài cửa sổ phòng bệnh viện cổ điển này đang nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của người đàn ông trùng sinh hai lần rồi kia mà thôi chứ không ai khác đâu nữa.

Vũ đẩy mạnh cửa sổ phòng bệnh viện, kính vỡ vụn rơi xuống đất bên dưới tạo thành những mảnh sắc nhọn phản chiếu ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu leo lét trong căn phòng nhỏ xíu này.

Anh nhảy ra khỏi khung cửa hẹp hòi đó một cách đầy liều lĩnh và bất cẩn như thể mạng sống của mình chẳng có giá trị gì đáng để lo lắng hay sợ hãi trước mắt.

chứ không phải vì hắn muốn tìm kiếm sự thật đằng sau những bí ẩn đang bao quanh con người anh lúc này cả đâu.

Hắn hạ cánh xuống mái ngói bằng gốm cũ kỹ bên dưới với một tiếng va chạm đau đớn nhưng kiên nhẫn chịu đựng cơn đau ấy để giữ lấy sự tỉnh táo cần thiết cho kế hoạch tiếp theo của mình trong thế giới điên rồ này.

Không khí đêm lạnh buốt thổi qua khuôn mặt tái nhợt của Vũ giúp anh thoát khỏi cảm giác hoang mang và bối rối đang tràn ngập tâm trí hắn lúc bấy giờ đây mà thôi chứ không phải vì gió mát dễ chịu gì đâu.

Anh cần một kế hoạch cụ thể hơn nữa thay vì chỉ chạy trốn mù quáng như những con thú bị săn đuổi khắp nơi trong thành phố rộng lớn này.

Mụ già bán thuốc bên kia đường luôn nhắc nhở rằng "kẻ biết dừng lại đúng lúc mới là người thông minh nhất".

Vũ nhớ lời khuyên đó nhưng không dám áp dụng vào hoàn cảnh hiện tại của mình bởi lẽ hắn vẫn chưa tìm ra manh mối nào về lý do vì sao mình lại bị đưa đến nơi đây một cách đầy bí ẩn như vậy cả đâu.

Hắn nhìn quanh khu ổ chuột rộng lớn phía trước mắt.

Những tòa nhà đổ nát san sát nhau tạo thành những mê cung phức tạp khó có thể thoát khỏi nếu không am hiểu rõ địa hình tại chỗ lắm mới được chứ sao lại dễ dàng đến thế cơ chứ?

Vũ bước đi trên những mái ngói giòn giã dưới chân mình mà chẳng hề e ngại hay sợ hãi gì cả bởi lẽ hắn biết rằng đây chính là con đường duy nhất dẫn anh ta trở về với sự an toàn tạm thời trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn nữa.

Vũ đang nằm bất động trên mái nhà, cố gắng xử lý những ký ức xâm nhập thì một bóng đen xuất hiện trước mặt anh.

Đó không phải là lính canh mà là một phụ nữ mặc áo choàng đen, mặt nạ bằng đồng tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo bên kia bầu trời đêm đen thẫm này đây chứ chẳng có gì đặc biệt hay đáng chú ý cả đâu.

Cô ta không tấn công Vũ ngay lập tức như hắn đã dự đoán trước trong đầu mình.

Thay vào đó, người phụ nữ bí ẩn ngồi xuống cạnh anh trên mái ngói cũ kỹ ấy một cách bình tĩnh đến mức đáng sợ và bắt đầu nói chuyện với giọng điệu trầm thấp đầy uy quyền khiến cho toàn thân của Vũ cứng đờ lại ngay lúc này đây mà thôi chứ không phải vì cô ta đang muốn làm gì đó xấu xa cả đâu.

"Cậu đã chết hai lần rồi," cô ta lên tiếng, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ bao quanh họ như thể những lời lẽ ấy được phát ra từ chính sâu thẳm lòng đất vậy đó mà thôi chứ chẳng hề liên quan đến bất kỳ ai khác ngoài con người đang ngồi đối diện với hắn lúc này cả đâu.

Vũ nín Thin, tim đập thình thịch trong lồng ngực khô khốc của mình.

Hắn không dám tin vào tai mình khi nghe thấy những lời lẽ đầy bí ẩn và kinh hoàng ấy từ miệng một người phụ nữ lạ mặt vừa mới xuất hiện trước mắt anh cách đây chưa đầy vài phút trôi qua.

sao lại có thể biết rõ mọi thứ về cuộc đời trùng sinh hai lần rồi kia của hắn vậy chứ?

"Còn ai khác cũng đang chờ cậu thức tỉnh," cô ta tiếp tục nói, ánh mắt sau chiếc mặt nạ đồng lạnh lùng nhìn xuyên thấu vào tâm trí hỗn loạn của Vũ như thể muốn đọc từng suy nghĩ thầm kín nhất trong đầu anh lúc này đây mà thôi chứ không phải vì cô ta đang cố gắng thuyết phục hắn chấp nhận số phận bi kịch sắp đến gần hơn nữa.

Vũ đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng quyết định quay lưng lại với người phụ nữ bí ẩn kia.

Hắn biết rằng mình cần rời khỏi nơi nguy hiểm này càng sớm càng tốt trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn theo cách mà anh ta chưa từng trải qua bao giờ trong cuộc đời hai lần trùng sinh rồi kia của hắn nữa cả đâu.

Vũ chạy trốn vào một khu nhà ổ chuột bị bỏ quên, nơi các cảm biến của Liên Minh Kiểm Soát không thể tiếp cận.

Anh trượt xuống một cầu thang xoắn ốc bằng kim loại gỉ sét, mỗi bước chân đều tạo ra những âm thanh chói tai vang vọng trong hành lang tối tăm và ẩm ướt ấy khiến cho tâm trí anh càng thêm hoang mang hơn bao giờ hết.

Hắn đổ xuống một căn hầm sâu thẳm bên dưới lòng đất lạnh lẽo này.

Ở đây, không có ánh sáng tự nhiên chiếu rọi vào nơi như vậy mà chỉ còn mùi hôi thối nồng nặc của rác thải và xác chết phân hủy lâu ngày thôi chứ chẳng hề có gì khác lạ hay đáng chú ý cả đâu.

Vũ ngồi bệt xuống nền đất ẩm ướt lạnh lẽo ấy, lưng tựa vào bức tường bê tông nứt nẻ trước mặt mình.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi vẫn tiếp tục hiển thị những dòng chữ cảnh báo đỏ tươi nhấp nháy liên tục trong tầm nhìn hạn chế của anh lúc này đây mà thôi chứ không phải vì hắn đang cố gắng tìm kiếm sự thật đằng sau những bí ẩn đang bao quanh con người trùng sinh hai lần rồi kia cả đâu.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở chậm rãi để giữ lấy lý trí cuối cùng còn sót lại trong tâm trí hỗn loạn của mình.

Vũ biết rằng mình không thể tiếp tục chạy trốn mãi như vậy được nữa nếu muốn sống sót qua cuộc chiến sắp tới giữa hai phe phái đang đối đầu nhau quyết liệt hơn bao giờ hết trên thế giới Aethelgard rộng lớn này đây mà thôi chứ chẳng có lựa chọn nào khác đáng để hy vọng vào cả đâu.

Vũ chuẩn bị rời khỏi hầm, nhưng anh nghe thấy tiếng bước chân.

Không phải là lính canh, mà là một nhóm trẻ em lang thang.

Chúng nhìn anh với ánh mắt sợ hãi, nhưng cũng tò mò đầy dè chừng và nghi ngại sâu sắc hơn bao giờ hết.

"Anh là một Kẻ Lạ Mặt," một cậu bé nói, giọng run run vì sợ hãi tột độ khi đứng trước mặt người đàn ông vừa xuất hiện từ bóng tối dày đặc này mà thôi chứ chẳng hề liên quan đến bất kỳ ai khác ngoài những đứa trẻ vô tội đang sống sót trong khu ổ chuột bị bỏ quên kia cả đâu.

Vũ nhìn cậu bé, cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ giữa hai kẻ cùng mang "Vết Nứt Thời Gian".

Cậu bé không chạy trốn.

Thay vào đó, nó đưa ra thứ gì đó từ tay run rẩy của mình – một mảnh kim loại đen ngòm khắc đầy những ký tự cổ xưa mà Vũ chưa từng thấy trước đây trong bất kỳ cuốn sách lịch sử nào cả đâu.

"Mẹ bảo nếu gặp người mang vết nứt," cậu bé thì thầm, ánh mắt sợ hãi nhưng kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Vũ lúc này đây mà thôi chứ không phải vì nó đang cố gắng đánh lừa anh ta cả đâu.

"Hãy đưa cho họ thứ này.

Nó sẽ mở cánh cửa."

Vũ nhận lấy mảnh kim loại lạnh lẽo ấy trong tay run rẩy của mình, cảm giác nặng nề và kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay lên khắp cơ thể yếu ớt kia mà thôi chứ không phải vì hắn đang sợ hãi tột độ trước những gì sắp xảy ra tiếp theo.

Nhưng khi ánh trăng mờ ảo chiếu xuống bề mặt mảnh kim loại đen ngòm ấy, thứ nằm giữa hai ký tự khắc sâu khiến Vũ quên cả thở.

Một bóng người cao lớn đột ngột xuất hiện sau lưng, bàn tay xương xẩu siết chặt lấy cổ Vũ.

Vũ xoay người lại, kinh hoàng nhận ra đó là khuôn mặt của chính mình cách đây mười năm.

Hắn mở miệng kêu gọi sự giúp đỡ, nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập