Chương 80
Vũ đứng sững giữa đống đổ nát, ngực phập phồng lên xuống gấp gáp.
Những xác chết của lũ Shadow Stalker nằm rải rác quanh hắn như những tấm thảm rách rưới, bóng tối đã bị xé toạc ra thành từng mảnh vụn.
Hắn vừa kết thúc một trận chiến sinh tử chỉ trong vài giây, nhưng cảm giác này không phải là sự giải tỏa mà là nỗi sợ hãi tột cùng đang len lỏi vào từng tế bào cơ thể.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi (Error Log System) trên của hắn liên tục nhấp nháy đỏ máu, báo động về những dị thường dữ liệu.
Vũ liếc nhìn dòng chữ trôi qua trước mắt: "[Cảnh báo: Vết Nứt Thời Gian đang mở rộng.
Mức độ ổn định thực tại: 14%]." Con số ấy thấp hơn cả ngưỡng cảnh báo nguy hiểm mà hắn từng thấy trong các ghi chép lịch sử kiếp trước.
Hắn không còn là một kẻ trùng sinh bình thường nữa.
Vũ đã trở thành tâm điểm của những biến động này.
Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào xác một con Stalker vừa chết.
Thay vì sự lạnh lẽo vô tri của cái chết, cơ thể quái vật lại nóng hổi và đang co giật nhẹ.
Những sợi dây ánh sáng xanh lam – dấu hiệu của "Trật Tự Ký Ức" bị cưỡng ép – vẫn còn bám chặt trên da thịt nó, giống như những mạch máu điện tử được cấy ghép vào xác sống.
Vũ nheo mắt, sử dụng khả năng phân tích của Hệ Thống.
"[Phân tích: Mẫu sinh học không rõ nguồn gốc.
Chứa đựng tàn dư ý thức nhân tạo.
Nguồn gốc: Dự án 'Người Sửa Chữa' - Giai đoạn thử nghiệm 3]."
Tên gọi đó như một cú đấm vào dạ dày Vũ.
"Dự án Người Sửa Chữa"?
Hắn nhớ ra trong ký ức mờ mịt của kiếp trước, Hội Đồng Trật Tự từng có những thí điểm bí mật nhằm tạo ra các thực thể để giám sát và loại bỏ những kẻ gây rối loạn thời gian.
Nhưng họ đã bị cấm cách đây mười năm.
Vậy mà bây giờ, chúng lại xuất hiện ở đây, ngay dưới chân hắn?
Vũ đứng dậy, chân bước chậm rãi giữa đống xác chết.
Hắn cần tìm hiểu thêm.
Không phải vì lòng tò mò, mà bởi sự sống còn của chính mình đang treo đầu sợi dây.
Nếu những sinh vật này là quân canh gác, thì chúng đang bảo vệ điều gì ở sâu trong hầm?
Và tại sao chúng lại mang dấu hiệu của Trật Tự Ký Ức – thứ vốn dĩ chỉ tồn tại trong ý thức tập thể của thế giới Aethelgard?
Hắn đi sâu hơn vào bóng tối.
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu cũ kỹ trên tay hắn leo lét, chiếu rọi lên những bức tường đá ẩm ướt.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt đá, không phải do sự xuống cấp theo thời gian, mà giống như ai đó đã khắc chúng bằng một năng lượng vô hình.
Vũ chạm vào một vết nứt.
Một luồng điện tĩnh nhẹ nhàng chạy qua ngón tay hắn, khiến lông gà dựng đứng lên.
"[Phát hiện: Cổng dịch chuyển không ổn định.
Hướng dẫn: Di chuyển về phía trước 5 mét để kích hoạt.] " Hệ Thống gợi ý với giọng điệu lạnh lùng, thiếu cảm xúc đặc trưng của nó.
Vũ nghi ngờ nhưng vẫn tuân thủ.
Hắn bước thêm năm bước nữa và dừng lại ngay trước một cánh cửa đá khổng lồ bị chặn bởi lớp niêm phong năng lượng màu tím sẫm.
Lớp niêm phong này không thuộc về công nghệ hiện đại hay phép thuật cổ xưa mà hắn biết.
Nó trông giống như những dòng code nhị phân được dệt thành vải, lấp lánh trong bóng tối.
Vũ nhai nghiến răng.
Hắn cần phá vỡ nó, nhưng trực giác mách bảo rằng việc chạm vào thứ gì đó mang tính "dữ liệu" thuần túy có thể khiến Hệ Thống của hắn bị lỗi hoàn toàn.
Hắn rút ra thanh kiếm năng lượng yếu ớt mà mình vừa chế tạo từ những mảnh vụn của các Stalker.
Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ lưỡi kiếm, đủ để cắt đứt niêm phong nếu nó chỉ là vật chất thông thường.
Vũ chém xuống một nhát mạnh.
Tiếng va chạm không phải là tiếng kim loại đập vào đá, mà giống như âm thanh của một file dữ liệu bị lỗi – một tiếng rè cọt rít xuyên qua tai hắn.
Lớp niêm phong rung động, những dòng code bắt đầu phân mảnh và rơi ra dưới dạng bụi phát sáng.
Vũ lùi lại để tránh làn sóng năng lượng giải phóng.
Khi lớp niêm phong tan biến hoàn toàn, cánh cửa đá từ từ mở ra, không hề có tiếng cọt kẹt của bản lề mà chỉ là sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng phía sau.
Hắn thò đầu vào nhìn.
Bên trong không phải là một kho báu hay bí mật quân sự như hắn mong đợi.
Đó là một phòng máy chủ khổng lồ, với hàng ngàn cột server chạy dọc theo chiều dài của căn hầm tối tăm.
Những ánh đèn LED xanh lá cây nhấp nháy liên tục trên các thiết bị cũ kỹ, tạo nên nhịp điệu giống như trái tim đang đập thình thịch trong bóng đêm.
Không khí ở đây lạnh hơn nhiều, mang mùi ozone nồng nặc và sự tĩnh lặng chết chóc.
Vũ bước vào phòng máy chủ, cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy hắn.
Hắn không thấy bất kỳ ai canh gác bên ngoài cánh cửa vừa mở ra.
Điều này quá dễ dãi đối với một cơ sở bí mật của Hội Đồng Trật Tự – hoặc ít nhất là những kẻ giả mạo danh nghĩa đó.
Có thứ gì đó đang chờ đợi hắn ở đây, và sự vắng lặng chính là cái bẫy lớn nhất mà Vũ từng gặp phải trong hai kiếp sống.
Hắn tiến sâu hơn vào căn phòng, đôi chân bước trên sàn bê tông lạnh lẽo vang lên tiếng vọng đơn độc.
Những cột server cao vút như những cây cổ thụ kim loại, tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng nhưng mang theo một áp lực tâm lý nặng nề.
Vũ cảm thấy Hệ Thống trong đầu mình bắt đầu hoạt động bất thường hơn nữa.
"[Kết nối đang được thiết lập.
Cảnh báo: Dữ liệu xung đột nghiêm trọng.] " Dòng thông tin đỏ lòm hiện lên, che khuất tầm nhìn của hắn tạm thời.
Hắn nhắm mắt lại một giây để hệ thống điều chỉnh lại mức độ hiển thị.
Khi mở mắt ra, Vũ thấy trước mặt mình không còn là những cột server nữa mà là một hình ảnh ảo – một giao diện người dùng quen thuộc đến rợn người.
Đó chính xác là Giao Diện Hệ Thống của hắn, nhưng phiên bản này lớn hơn gấp mười lần và đang được chiếu lên không khí giữa căn phòng máy chủ.
Những con số, biểu đồ và dòng lệnh trôi qua với tốc độ mắt thường khó có thể theo kịp.
Vũ sững sờ đứng đó, tay run rẩy chạm vào ảo ảnh trước mặt.
"Không thể nào." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc vì kinh ngạc.
"Hệ Thống của tôi.
nó không phải là một chương trình độc lập?
Nó đang được kết nối trực tiếp với cơ sở hạ tầng này?"
Hắn quay đầu nhìn quanh phòng máy chủ thực tế.
Những ánh đèn LED trên các server dường như đồng bộ hóa với nhịp đập của giao diện ảo trước mặt hắn.
Mỗi khi một biểu đồ tăng vọt, hàng ngàn bóng đèn cùng lúc sáng lên.
Vũ nhận ra sự thật đáng sợ: Hệ Thống Ghi Chép Lỗi mà anh đã sử dụng suốt hai kiếp sống không phải là công cụ hỗ trợ cá nhân đơn thuần.
Nó là một cổng kết nối đến mạng lưới toàn cầu này – và hắn đang đứng giữa trung tâm của nó.
Vũ bước về phía giao diện ảo, cố gắng đọc những dòng dữ liệu đang trôi qua nhanh như gió.
Hắn nhận ra nhiều đoạn mã quen thuộc từ ký ức kiếp trước của mình khi còn làm kỹ sư phần mềm cho Hội Đồng Trật Thời Gian.
Những thuật toán dự đoán tương lai mà hắn từng nghĩ là do Hệ Thống tự tính toán hóa ra lại được lấy trực tiếp từ cơ sở dữ liệu này.
"[Truy cập cấp độ quản trị viên: Đã cấp quyền.] " Một thông báo mới xuất hiện, khiến Vũ giật mình lùi về phía sau.
Hắn chưa hề thực hiện bất kỳ hành động xác minh nào cả.
Tại sao hệ thống lại tự động cho phép hắn truy cập?
Và hơn nữa.
tại sao những dòng lệnh này lại hiển thị bằng tiếng Việt có dấu – ngôn ngữ mẹ đẻ của hắn trong kiếp đầu tiên, thay vì mã nhị phân hay ký hiệu trừu tượng như thông thường?
Hắn liếc nhìn xuống tay mình.
Những vết nứt màu tím trên da thịt đang lan rộng hơn nữa, tỏa ra những tia sáng yếu ớt giống hệt với ánh đèn LED từ các server phía sau.
Vũ hiểu ra rằng mối liên kết giữa hắn và nơi này không chỉ là kỹ thuật số.
Nó mang tính sinh học – thậm chí có thể nói là metaphysical (siêu hình).
Hắn đưa tay lên, cố gắng chạm vào một trong những dòng lệnh đang trôi qua trước mặt.
Khi ngón tay hắn tiếp xúc với ảo ảnh dữ liệu, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu anh như một cơn bão dữ dội.
Những ký ức không thuộc về hắn – hay đúng hơn là những ký ức từ tương lai xa mà chưa từng xảy ra – bắt đầu hiện hình trong tâm trí Vũ dưới dạng các đoạn phim ngắn rời rạc.
Hắn thấy thành phố Aethelgard bị bao phủ bởi tuyết trắng dày đặc, nhưng đó không phải là tuyết nước đá thông thường.
Những hạt kết tinh màu tím bay lơ lửng trong gió, và những người dân đi trên đường phố đều đeo mặt nạ sắt đen bóng để tránh hít thở thứ khí độc này.
Vũ thấy những tòa nhà chọc trời sụp đổ một cách im lặng, giống như bị ăn mòn từ bên trong bởi chính cấu trúc vật liệu của chúng.
hắn nhìn thấy Hội Đồng Trật Tự – nhưng không phải phiên bản hào nhoáng và uy quyền mà anh biết ở kiếp trước.
Họ ngồi trong những cỗ máy duy trì sự sống khổng lồ, cơ thể họ đã mục rữa đi chỉ còn lại bộ não được kết nối trực tiếp vào mạng lưới này.
Những người "Sửa Chữa" thực ra là các drone tự hành do chính Hội Đồng điều khiển từ xa để dọn dẹp những kẻ gây rối loạn thời gian – và Vũ đang đứng trước mắt của một trong số họ.
Hắn rút tay về, thở hổn hển vì đau đớn dữ dội từ lượng thông tin quá tải.
Đầu óc hắn quay cuồng như muốn nổ tung.
Những hình ảnh đó không phải là ảo giác hay dự đoán mơ hồ.
Chúng là những ghi chép lịch sử đã được lưu trữ – hoặc ít nhất là một phiên bản tương lai mà mạng lưới này đang cố gắng thực hiện bằng mọi giá.
Vũ lau mồ hôi lạnh trên trán, cảm giác buồn nôn dâng trào trong dạ dày.
Hắn nhìn lại vào giao diện ảo trước mặt mình với ánh mắt đầy dè chừng và nghi ngại sâu sắc hơn bao giờ hết.
Nếu tất cả những gì hắn làm từ đầu đến cuối – kể cả việc trùng sinh hai lần này kia - đều nằm trong kế hoạch của mạng lưới dữ liệu khổng lồ này, thì tự do ý chí mà anh luôn tin tưởng chỉ là một ảo ảnh hão huyền được cài đặt sẵn để giữ cho người dùng tuân thủ theo quy trình..
Vũ nhắm mắt lại, cố gắng xua tan đi những dòng chữ vô nghĩa đang nhảy múa trước mí mắt hắn.
Khi mở mắt ra, mọi thứ đã trở về bình thường – hoặc ít nhất là vẻ bề ngoài của sự bình thường trong một thế giới điên rồ này.
Viên đá tinh thể trên tay hắn bỗng dưng nóng rực lên như than hồng dường như trầm thấp khí thế thần thông GPS
Nó nứt toác, lộ ra một con mắt đang mở to nhìn thẳng vào hắn.
Hắn hét lên, cố ném viên đá đi nhưng bàn tay như bị hút chặt vào da thịt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận