Chương 82

Không khí trong quảng trường trung tâm không chỉ là mùi ozon và máu tanh, nó mang theo vị kim loại của sự hư vô đang ăn mòn thực tại.

Vũ đứng giữa đống đổ nát, ngực phập phồng như một con thú bị dồn vào thế cùng đường.

Hệ thống trong đầu hắn nhấp nháy đỏ chót, những dòng chữ cảnh báo chạy dọc màn hình ảo với tốc độ khiến mắt người ta đau buốt: *CẢNH BÁO: VẾT NỨT THỜI GIAN ĐANG MỞ RỘNG.

TỶ LỆ PHẢN HỒI NGUY HIỂM.* Những người xung quanh không còn là những kẻ thù rõ ràng hay nạn nhân vô tội nữa.

Họ trở thành những bóng ma mờ ảo, khuôn mặt biến dạng bởi nỗi sợ hãi và sự kỳ thị dành cho "Kẻ Lạ Mặt".

Vũ nhìn xuống tay mình.

Mảnh kim loại đen ngòm mà cậu bé đưa trước đó giờ đã tan chảy vào da thịt hắn, để lại một vết sẹo hình con mắt đang mở to, đỏ rực như than hồng.

Hắn nhớ lại cảm giác khi viên đá tinh thể nứt ra ở hầm ngầm cũ.

Không phải ngẫu nhiên.

Đó là hệ thống tự sửa lỗi, hay chính xác hơn, đó là thế giới này đang cố gắng "xóa" hắn đi để duy trì trật tự ký ức vốn có.

Vũ hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo cứa vào phổi.

Hắn biết mình sai lầm nếu nghĩ rằng đây chỉ là một trò chơi sinh tồn đơn thuần.

Đây là chiến tranh giữa hai thực tại: cái đã xảy ra và cái đang diễn ra.

"Các ngươi gọi đó là trật tự," Vũ thì thầm, giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

"Nhưng với ta, đây chỉ là nhà tù." Hắn bước đi, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung động nhẹ.

Những khe nứt màu tím loang rộng ra từ dưới giày hắn, ăn mòn cả bê tông lẫn đá hoa cương.

Hệ thống ghi chép lỗi (Error Log System) trong đầu hắn bắt đầu phân tích dữ liệu xung quanh với tốc độ chóng mặt.

Hắn không cần nhìn thấy kẻ thù để biết chúng ở đâu.

Cảm giác ma thuật của "Vết Nứt" cho phép hắn cảm nhận dòng chảy năng lượng bị rối loạn – và đó là nơi những tên tuần tra đang ẩn nấp, chờ đợi cơ hội kết liễu anh.

Cuộc chiến bắt đầu không với một cú va chạm dữ dội, mà với sự im lặng đáng sợ đến nghẹt thở.

Một tia sáng xanh lam cắt ngang không khí, nhắm thẳng vào cổ Vũ.

Hắn nghiêng người, cảm giác gió lạnh từ lưỡi kiếm lướt qua sát nút da thịt mình.

Tên tuần tra bước ra từ bóng tối của những cột đá đổ vỡ, áo choàng đen phủ kín toàn thân, chỉ để lộ đôi mắt phát sáng màu vàng kim – đặc trưng của lính canh Trật Tự Ký Ức.

"Ngừng ngay," giọng nói của tên tuần tra vang lên, không phải qua miệng mà trực tiếp trong đầu Vũ.

"Kẻ mang Vết Nứt là bệnh nhân cần được chữa trị, không phải chiến binh." Vũ cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và mệt mỏi.

Bằng cách xóa sạch ký ức của ta?" Tên tuần tra vung cây trượng pháp thuật lên cao.

Một hàng rào ánh sáng bao vây Vũ, siết chặt lại từng giây mỗi khi hắn cố gắng di chuyển.

Áp lực từ bức tường năng lượng khiến xương cốt Vũ kêu răng rắc.

Hắn không né tránh thêm nữa.

Thay vào đó, hắn lao thẳng về phía trước, thanh kiếm trong tay cắt ngang qua lớp ánh sáng ấy.

Thay vì va phải một vật thể rắn, lưỡi kiếm của Vũ đi xuyên qua hàng rào như thể nó là ảo ảnh.

Nhưng ngay lập tức, phản ứng dây chuyền xảy ra.

Những "Vết Nứt Thời Gian" trên cơ thể hắn bùng nổ năng lượng.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, những mảnh vỡ đá lơ lửng giữa không trung, ngừng rơi xuống đất.

Đó không phải là sức mạnh của một S-rank thông thường.

Đó là sự từ chối chấp nhận thực tại được áp đặt.

Vũ cảm thấy hệ thống trong đầu hắn đang cố gắng ghi lại mọi thứ: vị trí, hướng tấn công, điểm yếu của đối phương.

Nhưng lần này, dữ liệu bị lỗi.

Hệ thống không thể dự đoán hành động tiếp theo của hắn vì chính Vũ cũng chưa biết mình sẽ làm gì.

Hắn đang đi trên ranh giới mỏng manh giữa sự tự do và hủy diệt.

Tên tuần tra thứ hai lao vào từ bên hông, cố gắng ngăn cản Vũ trước khi hắn có thể kích hoạt kỹ năng cấm.

Thanh kiếm của đối phương sáng rực lên, nhắm thẳng vào tim Vũ.

Lần này, Vũ không né tránh.

Hắn đứng yên như một bức tượng đá, nhìn thẳng vào lưỡi kiếm đang tiến lại gần với tốc độ chết người.

Ký ức kiếp trước ùa về trong khoảnh khắc đó.

Hắn nhớ cảm giác đau đớn khi bị phản bội, nỗi cô đơn của kẻ mang kiến thức tương lai nhưng không có quyền lực để thay đổi nó.

Và giờ đây, hắn có cả hai.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Thanh kiếm xuyên qua vai Vũ.

Máu bắn ra, nhưng thay vì chảy xuống đất, những giọt máu đó bay lên trời, bốc hơi thành sương tím nhạt.

Vũ nhắm mắt lại trong giây lát, sau đó mở ra với một ánh sáng hoàn toàn khác – lạnh lùng và quyết đoán.

Hắn dùng chính vết thương đó để kích hoạt kỹ năng cấm: "Hồi Quy Nguồn Gốc".

Không gian xung quanh hắn vỡ tung như kính vỡ dưới áp lực cực lớn.

Một sóng xung kích vô hình lan tỏa từ cơ thể Vũ, quét sạch mọi thứ trong bán kính mười mét.

Tên tuần tra bị hất văng.

đập vào bức tường đá và sụp đổ xuống đất, bất tỉnh nhân sự hoặc tệ hơn – đã bị xóa khỏi thực tại tạm thời.

Vũ đứng đó, vai trần trụi với vết thương đang tự lành một cách kỳ lạ nhờ năng lượng từ "Vết Nứt".

Hắn cảm thấy kiệt sức nhưng lại tràn đầy sinh lực hơn bao giờ hết.

Hệ thống trong đầu hắn im lặng hoàn toàn, không còn những cảnh báo đỏ chót nữa.

Thay vào đó, là một dòng chữ trắng xóa hiện lên: *DỮ LIỆU ĐANG TẢI LẠI.

NHẬN DIỆN NGƯỜI DÙNG MỚI.* Hắn vừa phá vỡ quy tắc cơ bản nhất của thế giới này: người mang Vết Nứt không được phép sử dụng sức mạnh gốc.

Và hắn đã sống sót.

Không, hơn thế nữa – hắn đang kiểm soát nó.

Nhưng cảm giác tội lỗi và lo âu vẫn gnawing trong dạ dày hắn.

Hắn vừa trở thành mối đe dọa lớn nhất cho cả hai phe: những kẻ muốn duy trì trật tự cũ và những kẻ muốn xóa sổ tất cả để bắt đầu lại từ con số không.

Thay vì một vụ nổ dữ dội phá hủy quảng trường, mọi thứ trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ đến rợn người.

Những khe hở thời gian mà Vũ tạo ra không hề ăn mòn thêm bất cứ thứ gì.

Ngược lại, chúng bắt đầu "chữa lành" những vết nứt trên mặt đất.

Đá hoa cương vỡ vụn tự động ghép lại với nhau.

Những tòa nhà đổ nát xung quanh quảng trường dường như đang hồi sinh, các mảnh tường bay ngược trở về vị trí cũ của chúng dưới ánh mắt kinh hoàng của Vũ.

Không phải bằng cách quay ngược thời gian theo nghĩa đen.

Mà là thế giới này đang cố gắng "điền vào chỗ trống" mà Vết Nứt tạo ra.

Vũ nhận ra sự thật đáng sợ: những "Vết Nứt Thời Gian" không chỉ là dị biến, chúng còn là công cụ sửa chữa cho một thực tại đã bị vỡ nát từ lâu.

Trật Tự Ký Ức đang cố gắng che giấu sự thật rằng thế giới Aethelgard này vốn dĩ là một bản sao lỗi – và hắn, cùng với những kẻ trùng sinh khác, chính là những mảnh ghép cần thiết để hoàn thiện nó.

Những người xung quanh bắt đầu quay lại bình thường.

Họ quên đi nỗi sợ hãi, quên đi sự kỳ thị dành cho Vũ.

Họ bước ra từ bóng tối, nhìn anh bằng ánh mắt tò mò thay vì thù hận.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí họ, có một phần nào đó đang bị đè nén, bị che giấu bởi lớp màng ký ức nhân tạo mà Trật Tự Ký Ức đặt lên.

Vũ ngồi xuống bên cạnh đống đổ nát của bức tường vừa được "chữa lành".

Hắn nhìn vào bàn tay run rẩy của mình.

Mảnh kim loại đen ngòm giờ đã biến mất hoàn toàn, nhưng vết sẹo hình con mắt vẫn còn đó, nhấp nháy nhẹ nhàng dưới ánh trăng mờ ảo.

Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu hiển thị một bản đồ mới – không phải bản đồ địa lý, mà là bản đồ các "Vết Nứt" khác trên thế giới này.

Có hàng trăm điểm sáng nhỏ li ti đang rải rác khắp nơi.

Mỗi điểm đó đại diện cho một người trùng sinh khác.

Và họ đều đang bị săn đuổi.

Hắn vừa khám phá ra bí mật lớn nhất của hệ thống: nó không phải là kẻ thù, cũng không phải là đồng minh trung thành.

Nó là một tù nhân – giống như hắn vậy.

Cả hai cùng bị mắc kẹt trong trò chơi này, chờ đợi người đủ mạnh để lật đổ bàn cờ.

Nhưng ai sẽ là người đó?

Và cái giá cho tự do thực sự có đáng để trả bằng việc hủy hoại những ký ức của hàng triệu người vô tội không?

Vũ ngồi xuống, thở gấp.

Hệ thống trong đầu hắn im lặng tuyệt đối, nhưng một thông báo mới xuất hiện – không phải từ hệ thống trùng sinh quen thuộc với giao diện xanh lam lạnh lùng, mà từ một nguồn khác hoàn toàn.

Font chữ cổ xưa, màu sắc đỏ sẫm như máu khô.

Một tin nhắn mật, được mã hóa bằng chính ký ức sâu kín nhất của Vũ – thứ hắn chưa từng kể cho bất kỳ ai nghe trong cả hai kiếp sống trước đó.

Nó chỉ có một dòng chữ ngắn gọn nhưng đủ để làm lạnh toát xương tủy: "Họ đã thức tỉnh." Vũ ngẩng đầu lên, tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến tranh.

Hắn nhìn về phía bầu trời đêm đen kịt, nơi những vì sao đang lấp lánh một cách giả tạo.

Nhưng khi hắn tập trung ánh mắt vào một ngôi sao cụ thể – thứ mà trước đây chỉ là điểm sáng vô tri trên nền vũ trụ – nó bỗng dưng chuyển thành màu đỏ máu và nháy liên tục như tín hiệu SOS.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối của quảng trường, một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến Vũ quên cả thở: "Em đã chờ anh lâu lắm rồi." Vũ đứng đơ tại chỗ.

Mồ hôi lạnh sống lưng chảy xuống, tạo thành những vệt ẩm ướt bám dính vào da thịt.

Giọng nói ấy.

nó không chỉ quen thuộc.

Nó là bản sao hoàn hảo của người con gái mà hắn từng mất đi trong kiếp trước.

Nhưng giọng điệu thì khác.

Nóng bỏng hơn.

Đắm đuối đến mức đáng sợ.

Hệ thống trên nhãn mắt Vũ nhấp nháy đỏ rực, cảnh báo nguy hiểm cấp độ A+.

[WARNING: Thực thể bất ổn định phát hiện.] [Tên gọi: Ma Ảnh - Tử Hà (Phiên bản sai lệch)] [Khoảng cách: 5 mét] [Lời khuyên: CHẠY.

NGAY LẬP TỨC.] Vũ không cần hệ thống nhắc nhở.

Trực giác sinh tồn của một kẻ trùng sinh đã kích hoạt toàn bộ cơ thể.

Cơ bắp căng thẳng, hơi thở dồn dập nhưng được kiểm soát chặt chẽ.

Hắn quay lưng lại với bóng tối đang tiến tới và chạy.

Không phải theo bản năng hoảng loạn, mà là chiến lược lui quân để tạo khoảng cách quan sát.

Quảng trường trống trải lúc này giống như một mê cung vô hình dưới ánh trăng mờ ảo.

Những cột đá cổ xưa bao quanh quảng trường không còn đứng yên nữa.

Chúng dịch chuyển chậm chạp, kẽo kẹt, đóng lại những lối đi vừa mới mở ra.

Vũ búng người qua một tảng đá vỡ vụn, mắt lia nhanh quét ngang tầm nhìn.

Không có Tử Hà.

Không có bóng dáng nào khác ngoài sự im lặng chết chóc của đêm đen.

Hắn dừng chân sau ba mươi mét chạy, lưng áp vào thân cây cổ thụ khô héo ở rìa quảng trường.

Tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Vũ hít sâu một hơi, cố gắng lắng nghe âm thanh xung quanh.

Đó là tiếng thở dài của những linh hồn bị mắc kẹt.

Hắn đưa tay lên trán, triệu hồi giao diện hệ thống.

Màn hình ảo mờ nhạt hiện ra trước mắt.

Bản đồ radar quét khu vực rộng mười mét quanh hắn.

Chỉ có một chấm đỏ duy nhất đang di chuyển về phía vị trí cũ của hắn.

Tốc độ chậm chạp, như thể kẻ đó không hề vội vã.

"Đáng lẽ tôi đã chết từ lâu," Vũ thầm thì với chính mình, giọng khàn đặc vì sợ hãi nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng.

"Vậy nên thứ đó là gì?" Hắn nhớ lại kiếp trước.

Trong lần đầu tiên bước vào vùng đất này, hắn đã gặp một bóng ma mang hình hài của người yêu cũ.

Hắn đã bị dụ dỗ, đã tin tưởng, và kết quả là nhận phải vết thương chí mạng từ phía sau lưng.

Lần này khác.

Hắn biết quy luật của nơi đây: mọi thứ quá hoàn hảo đều là bẫy.

Mọi sự trở lại đều có giá phải trả.

Vũ rút ra một mảnh kính vỡ từ túi áo.

Cạnh sắc lẹm, phản chiếu ánh trăng bạc trắng.

Đây không phải vũ khí để chiến đấu, mà là công cụ để quan sát.

Trong thế giới này, hình ảnh thực và ảo thường bị đảo ngược qua các bề mặt phản xạ.

Hắn ngó đầu ra khỏi thân cây, hướng mảnh kính về phía bóng tối nơi giọng nói vừa vang lên.

Ánh trăng chiếu vào tấm kính vỡ, rồi (khúc xạ) lại vào khoảng không trước mặt hắn.

Hình ảnh hiện lên trong kính mờ ảo và méo mó.

Nhưng ở đó.

có một khuôn mặt.

Khuôn mặt của Tử Hà.

Nhưng nó bị xoay ngược 180 độ, miệng mở rộng đến mức bất thường, lộ ra những chiếc răng đen ngòm như than củi.

Và đôi mắt.

không có tròng trắng, chỉ còn lại hai hố sâu thẳm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Vũ nuốt một ngụm nước bọt lớn, cổ họng khô khốc.

Hắn hạ tấm kính xuống chậm rãi.

Tim hắn đập nhanh hơn nữa.

Không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là vì sự nhận ra rợn người.

Thứ này không phải là ảo ảnh.

Nó có vật lý học riêng của nó.

Hắn cần thông tin.

Cần hiểu rõ quy luật hoạt động của kẻ này trước khi đối đầu trực tiếp hoặc bỏ chạy hoàn toàn.

Vũ quay lại phía quảng trường trung tâm, nơi những cột đá đang xếp thành một vòng tròn kín kẽ.

Ở giữa vòng tròn đó là một đài phun nước đã khô từ lâu, nhưng hiện tại, mặt hồ cạn bên dưới đang tỏa ra một lớp sương mù màu tím nhạt.

Hắn chưa từng thấy thứ này trong ghi chép của hệ thống.

Đây chính là "bí ẩn" mà hắn cần khám phá.

Và cũng có thể là cái bẫy chết người nhất từ trước đến nay.

Vũ bước đi nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều được tính toán để giảm thiểu âm thanh.

Giày da cũ kỹ của hắn đã quen với việc di chuyển trong bóng tối.

Hắn dừng lại cách đài phun nước mười lăm mét.

Mùi hương thoang thoảng bay lên từ lớp sương tím khiến mũi hắn nhăn lại.

Không phải mùi thối rữa của xác chết, mà là mùi hoa lan tươi mới, ngọt ngào đến mức ngạt thở.

"Ngọt ngào," Vũ lẩm bẩm, nhớ lại câu nói của một lão tu sĩ trong kiếp trước: "Độc dược thường có hương vị dễ chịu nhất." Hắn lấy từ túi ra một cuộn dây thừng nhỏ, buộc vào cổ tay trái rồi ném nhẹ nhàng về phía lớp sương.

Dây thừng rơi xuống, chìm vào màu tím nhạt mà không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.

Không có sóng nước.

Không có tiếng va chạm với đá.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối khi đầu dây biến mất trong hư vô.

Vũ kéo căng sợi dây.

Nó cứng đờ như thể đã bị đóng băng từ bên trong lớp sương đó.

Hắn lắc mạnh tay, cố gắng rút lại.

Sợi dây không di chuyển (phân).

Như thể nó đang được giữ chặt bởi một bàn tay vô hình dưới sâu thẳm.

[SYSTEM ALERT: Vật liệu hữu cơ tiếp xúc với khu vực cấm địa.] [Cảnh báo: Nguy cơ bị đồng hóa sinh học là 85%.] [Khoảng thời gian còn lại trước khi mất kiểm soát thần kinh: 120 giây.] Vũ nhìn vào đồng hồ đeo tay ảo.

Kim giây quay nhanh hơn bình thường gấp ba lần.

Thời gian ở đây đang bị bóp méo.

Hắn có hai phút để giải quyết tình thế này, hoặc là cắt đứt sợi dây và rời đi ngay lập tức trước khi nó lan ngược lên cánh tay hắn.

Hắn rút con dao găm từ thắt lưng ra.

Lưỡi dao sáng lạnh dưới ánh trăng.

Vũ nhắm mắt lại một giây, tập trung vào luồng năng lượng hệ thống trong người mình.

Hắn không mạnh về sức mạnh vật lý, nhưng khả năng thao túng trường lực ở cự ly gần là lợi thế duy nhất của hắn lúc này.

Hắn đưa tay phải ra phía trước, ngón tay cái và trỏ chụm lại như thể đang kẹp một viên đạn vô hình.

Một tia sáng xanh nhạt lóe lên giữa hai đầu ngón tay.

Trường lực co giãn.

Hắn đẩy mạnh về phía sợi dây thừng bị mắc kẹt.

Sợi dây đứt ngang gọn lẹ dưới tác động của áp suất trường lực.

Nhưng thay vì bay ngược lại, phần đuôi còn lại trong lớp sương tím bỗng nhiên phun ra một luồng khí màu đỏ tươi.

Không, đó là hơi thở mang theo mùi sắt gỉ và sự thối nát kinh tởm.

Luồng khí này lao thẳng về phía Vũ.

Hắn nhảy lùi lại, nhưng không đủ nhanh.

Một phần nhỏ của nó bám vào áo khoác của hắn.

Vải vóc bắt đầu mục rữa ngay lập tức, lộ ra làn da bên dưới đang biến đổi màu sắc thành xanh tím và xuất hiện những nốt sần u bướu li ti.

Vũ hét lên vì đau đớn dữ dội chạy dọc sống lưng.

Hắn lao về phía trước, không phải để trốn thoát, mà là lao thẳng vào lớp sương tím đó!

Nếu rút lui bây giờ, vết thương này sẽ lan tỏa khắp cơ thể trong vòng năm phút.

Cách duy nhất để loại bỏ độc tố sinh học của nơi đây là dùng chính năng lượng của nó để trung hòa lại – một kỹ thuật nguy hiểm mà hắn chỉ đọc được trong những trang sách cấm của thư viện cũ trước khi thế giới sụp đổ.

Hắn lao vào lớp sương mù tím như nhảy vào một bể nước lạnh giá.

Cảm giác đầu tiên không phải là ướt, mà là tê liệt.

Mọi dây thần kinh trên cơ thể Vũ dường như bị cắt đứt kết nối với não bộ trong tích tắc.

Hắn chìm xuống sâu hơn, hai tay bơi lội vô định trong chất lỏng dày đặc và nhờn nhợt này.

Dưới đáy đài phun nước khô cằn đó không phải là đá hay bùn đất.

Mà là hàng ngàn cuốn sách cũ nát đang nổi lềnh bềnh trên mặt lớp sương tím.

Những trang giấy trắng xoá, nhưng khi chạm vào chúng bằng lòng bàn tay run rẩy của Vũ, những dòng chữ bắt đầu hiện ra
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập