Chương 78
Mùi ozone nồng nặc, pha trộn với mùi máu khô và kim loại gỉ sét, xộc lên mũi hắn khiến cổ họng quặn lại.
Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy phía trên đầu chiếu xuống, tạo ra những vệt bóng đen dài ngoằng và méo mó.
Hắn nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, gạch men trơn trượt như thể vừa được rửa sạch bằng axit.
Không có tiếng nói chào hỏi.
Không có lời giải thích nào từ Hội Đồng Trật Tự, tổ chức mà hắn từng nghe tên trong những câu chuyện kinh dị của kiếp trước.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và bốn bóng người đứng xung quanh.
Họ mặc bộ đồ bảo hộ màu xám xịt, tay nắm chặt những cây gậy dẫn điện đang phát ra tiếng rè rè đáng sợ.
Những chiếc mặt nạ kim loại che kín toàn bộ khuôn mặt họ phản chiếu ánh sáng yếu ớt, khiến Vũ không thể đọc được bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt của kẻ thù.
Hệ Thống trong đầu hắn hiển thị một dòng chữ đỏ rực, nhấp nháy liên tục như cảnh báo nguy cấp: [Cảnh báo: Năng lượng linh khí suy giảm 80%.
Vết Nứt Thời Gian ổn định tạm thời.] Vũ cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh nặng trĩu, mỗi khớp xương đều kêu lên tiếng.
Hắn nhìn xung quanh căn phòng giam giữ này.
Bức tường bằng bê tông dày cộp không có cửa sổ, chỉ duy nhất một cánh cửa sắt khổng lồ ở phía đối diện đang đóng chặt.
Cảm giác bị cô lập hoàn toàn khiến trí tuệ của Vũ phải hoạt động hết công suất.
Tại sao họ lại bắt hắn?
Và tại sao họ không nói gì cả?
Hắn nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi bất tỉnh.
Tiếng cười khô khan của lão già trong bóng tối, bàn tay lạnh lẽo siết chặt lấy cổ họng, và cảm giác thời gian như bị kéo dãn ra vô tận.
Vũ chạm nhẹ vào lòng bàn tay phải nơi vết thương đang rỉ máu đen ngòm.
Đó không phải là máu bình thường.
Nó mang tính chất ăn mòn, giống như axit của ký ức đang cố gắng bào mòn hiện tại.
Hắn nhận ra rằng mình đã sai lầm khi nghĩ rằng trốn chạy sẽ giúp hắn thoát khỏi số phận.
Trong thế giới Aethelgard vận hành dựa trên Trật Tự Ký Ức, việc trùng sinh không chỉ là sự trở lại của một linh hồn mà còn là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.
Và Hội Đồng Trật Tự chính là những kỹ sư bảo trì tàn nhẫn nhất.
Vũ hít sâu , cố gắng bình tĩnh.
Hắn biết rằng hoảng loạn sẽ khiến hắn chết nhanh hơn bất kỳ vũ khí nào trong tay bốn kẻ canh gác kia.
Thay vì kháng cự vô ích, hắn bắt đầu quan sát chi tiết môi trường xung quanh.
Những vết nứt trên sàn nhà không tuân theo quy luật vật lý thông thường mà lại giống như những đường gân mạch máu đang vận chuyển năng lượng ma thuật ngầm dưới lòng đất.
Đây là một phòng giam đặc biệt, được thiết kế để khóa chặt linh khí và ngăn chặn bất kỳ nỗ lực thoát ra nào bằng phép thuật truyền thống.
Nhưng Vũ không dùng phép thuật thông thường.
Hắn sở hữu Hệ Thống Ghi Chép Lỗi – một công cụ mà chính thế giới này cũng chưa từng biết đến sự tồn tại của nó.
Đột nhiên, tiếng động kim loại nặng nề vang lên phá vỡ sự im lặng đáng sợ.
Cánh cửa sắt phía trước bắt đầu mở ra với âm thanh kẽo kẹt.
Vũ chuẩn bị tư thế phòng thủ, linh khí còn lại trong cơ thể dồn về hai lòng bàn tay tạo thành những lớp màng bảo vệ mỏng manh.
Tuy nhiên, không phải quân lính hay kẻ thù bước vào.
Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest đen bóng loáng và đeo mặt nạ đồng lạnh lẽo, chậm rãi đi vào phòng.
Hắn ta mang theo một thiết bị đo đạc phức tạp trên tay trái, phát ra những tia sáng xanh lá cây quét qua không gian xung quanh Vũ.
Người đàn ông này không nói lời nào.
Hắn chỉ đứng đó, quan sát Vũ với ánh mắt tò mò như thể đang nhìn một con thú lạ trong sở thú.
Thiết bị đo đạc của hắn phát ra tiếng beep liên tục, ghi lại mọi dữ liệu sinh học và năng lượng từ cơ thể Vũ.
Vũ nhận ra rằng đây không phải là một cuộc thẩm vấn thông thường mà là một thí nghiệm khoa học tàn nhẫn.
Hội Đồng Trật Tự muốn hiểu rõ hơn về "Vết Nứt Thời Gian" – hiện tượng dị biến mà hắn mang theo sau khi trùng sinh.
Họ không sợ hãi sức mạnh của hắn, họ chỉ đơn giản coi hắn như một mẫu vật quý hiếm cần được phân tích kỹ lưỡng trước khi bị tiêu hủy hoặc khai thác triệt để.
Người đàn ông đeo mặt nạ đồng đưa tay ra hiệu cho bốn vệ sĩ xung quanh tiến lại gần hơn.
Vũ hiểu ngay lập tức rằng thời gian dành cho sự chuẩn bị của anh đã hết.
Không có chỗ cho thương lượng, không có cơ hội chạy trốn trong căn phòng kín mít này.
Hắn phải hành động nhanh và quyết liệt.
Hệ Thống trong đầu hắn hiển thị một thông báo mới: [Nhiệm vụ khẩn cấp: Sinh tồn qua cuộc đối mặt với 'Người Quan Sát' thứ hai.
Phần thưởng: Mở khóa khả năng 'Nhìn Xuyên Thời Gian'.] Vũ mỉm cười bitterly.
Đây không phải là phần thưởng mà là lời đe dọa ngầm từ chính hệ thống của hắn.
Nếu thất bại, tất cả sẽ kết thúc ở đây.
Những vệ sĩ bắt đầu tiến lại gần, những cây gậy dẫn điện trong tay họ phát ra tia lửa xanh lè nguy hiểm.
Vũ biết rằng một cú đánh từ chúng đủ để làm tê liệt thần kinh và phá hủy cơ thể anh hoàn toàn.
Thay vì chờ đợi bị tấn công, hắn chủ động kích hoạt khả năng đặc biệt của mình – Khả năng cảm nhận dòng chảy ký ức xung quanh.
Hắn đóng mắt lại trong giây lát, tập trung tinh thần vào những rung động nhỏ nhất của không gian bên trong căn phòng này.
Và rồi, hắn thấy nó.
Những sợi dây vô hình kết nối giữa các vật thể, con người và chính thời gian trôi qua.
Đó là mạng lưới Trật Tự Ký Ức mà thế giới Aethelgard dựa trên đó để tồn tại.
Vũ mở mắt ra với ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Hắn không còn là một nạn nhân bị động nữa.
Hắn đã khám phá ra bí mật lớn nhất của căn phòng giam giữ này: nó không chỉ được xây dựng bằng bê tông và sắt thép mà còn được củng cố bởi những ký ức đau khổ của vô số tù nhân trước đó.
Những bức tường thấm đẫm nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và hy vọng tan vỡ.
Và chính những cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ ấy đang nuôi dưỡng năng lượng giam giữ Vũ tại đây.
Nhưng đồng thời, chúng cũng tạo ra một điểm yếu chí mạng cho hệ thống phòng thủ của Hội Đồng Trật Tự: nếu ai đó có thể làm rối loạn dòng chảy ký ức này, toàn bộ cấu trúc phòng giam sẽ sụp đổ từ bên trong.
Hắn bắt đầu di chuyển cơ thể theo cách kỳ lạ, không phải để né tránh mà là để tạo ra những xung động năng lượng nhỏ nhằm kích thích phản ứng dây chuyền trong mạng lưới ký ức xung quanh.
Mỗi bước chân của Vũ đều rơi đúng vào một điểm yếu cụ thể trên sàn nhà nơi các dòng chảy cảm xúc giao thoa mạnh nhất.
Những vệ sĩ bối rối trước hành động vô nghĩa này, nhưng họ vẫn tiếp tục tiến lại gần hơn nữa, tin rằng con mồi đang kiệt sức và không còn khả năng chiến đấu.
Người đàn ông đeo mặt nạ đồng cuối cùng cũng lên tiếng bằng giọng nói trầm thấp, méo mó qua lớp kim loại: "Dừng ngay lập tức.
Ngươi đang làm hỏng dữ liệu quan trọng." Vũ phớt lờ lời cảnh báo đó.
Hắn biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định sinh tử.
Nếu không hành động dứt khoát bây giờ, hắn sẽ mãi mãi trở thành một phần của bộ sưu tập kỳ quặc thuộc về Hội Đồng Trật Tự – một hiện vật sống còn được trưng bày trong tủ kính cùng với những kẻ trùng sinh khác đã thất bại trước số phận.
Khi khoảng cách giữa Vũ và nhóm vệ sĩ chỉ còn vài mét, hắn đột ngột quay người lại và hét lên bằng tất cả sức lực tàn dư của mình: "Hãy nhìn kỹ vào ký ức của chính ngươi!" Đây không phải là một câu nói suông mà là một lệnh gọi trực tiếp đến Hệ Thống Ghi Chép Lỗi.
Vũ yêu cầu hệ thống giải phóng toàn bộ năng lượng tích trữ trong Vết Nứt Thời Gian ngay tại điểm giao thoa cảm xúc mạnh nhất trên sàn nhà này.
Hắn biết rằng điều này sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng cho chính cơ thể mình, nhưng đó là cái giá phải trả để thoát khỏi cạm bẫy chết người này một lần và mãi mãi.
Ánh sáng bùng nổ từ lòng bàn tay Vũ khi hắn đập chúng xuống sàn nhà với lực nặng nề nhất có thể.
Những tia sét màu tím sẫm lan tỏa ra khắp căn phòng như những nhánh cây cổ thụ đang vươn lên tìm kiếm ánh nắng mặt trời.
Bốn vệ sĩ bị thổi bay ngược trở lại tường đối diện, va chạm mạnh đến mức họ không còn khả năng đứng vững được nữa.
Người đàn ông đeo mặt nạ đồng kinh hoàng lùi bước vài bước khi thiết bị đo đạc trong tay hắn bắt đầu phát ra những âm thanh báo động chói tai không ngừng nghỉ.
Toàn bộ căn phòng giam giữ bắt đầu rung lắc dữ dội như thể đang nằm giữa tâm điểm của một trận động đất kinh hoàng.
Những bức tường bê tông dày cộp giờ đây trở nên mờ ảo, biến thành những tấm gương phản chiếu quá khứ đen ngòm.
Vũ nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong từng mảnh vỡ ký ức: khoảnh khắc chết đi lần đầu tiên, sự hồi sinh đầy đau đớn và cả những dự đoán mơ hồ về tương lai phía trước mà hắn chưa thể nắm bắt được hoàn toàn.
Hắn nhận ra rằng đây không chỉ là một phòng giam thông thường mà còn là nơi lưu giữ những bí mật tối tăm nhất của Hội Đồng Trật Tự – những thí nghiệm thất bại và những kẻ trùng sinh đã bị loại bỏ khỏi vòng xoạt thời gian vĩnh viễn.
Vũ bước đi giữa mê cung ký ức này với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.
Hắn biết rằng mình đang đứng trên ranh giới mong manh giữa thực tại và ảo tưởng, nơi mọi quy luật vật lý đều có thể bị bóp méo tùy ý bởi sức mạnh của Trật Tự Ký Ức.
Nhưng thay vì sợ hãi, hắn cảm thấy một niềm vui điên cuồng lan tỏa trong tâm hồn.
Đây chính là lợi thế mà chỉ những kẻ mang Vết Nứt Thời Gian mới sở hữu được: khả năng thao túng thực tại thông qua việc làm rối loạn dòng chảy ký ức xung quanh mình.
Những mảnh vỡ gương bắt đầu hợp lại thành một hình dạng kỳ lạ trước mặt Vũ – đó không phải là bóng dáng của bất kỳ ai trong phòng mà chính là phản chiếu tương lai gần nhất có thể xảy ra nếu hắn tiếp tục con đường này.
Hình ảnh hiện lên cho thấy Vũ đang đứng giữa руїn đổ nát của tòa nhà Hội Đồng Trật Tự, tay cầm một cuốn sách cổ xưa viết bằng ngôn ngữ đã thất truyền từ lâu đời.
Cuốn sách đó chính là chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến "Node Thời Gian" – nơi khởi nguồn của tất cả những Vết Nứt và cũng là mục tiêu cuối cùng mà hệ thống trong đầu hắn luôn nhắc nhở anh phải tìm kiếm cho bằng được dù bất cứ giá nào.
Vũ nắm chặt tay lại, cảm giác quyền lực chưa từng có đang tràn ngập cơ thể.
sử dụng thành công kỹ năng mới này lần đầu tiên.
Hắn hiểu rằng mình vừa chạm vào một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì mà Hội Đồng Trật Tự muốn che giấu đi khỏi thế giới bên ngoài.
Và giờ đây, không ai trong số họ – kể cả chính Vũ nữa – có thể quay trở lại thời điểm trước khi cánh cửa kia được mở ra vĩnh viễn dưới tác động của Vết Nứt Thời Gian đang ngày càng lan rộng hơn mỗi giây trôi qua trên hành tinh Aethelgard này rồi.
Hắn bước ra khỏi căn phòng giam giữ đã biến dạng hoàn toàn và đi vào một hành lang dài, nơi những ngọn đèn huỳnh quang phát ra tiếng rè rè khó chịu như thể đang cố gắng gào thét trong sự tuyệt vọng cuối cùng của chúng trước khi tắt nguồn vĩnh viễn vì mất khả năng cung cấp đủ điện năng cho khu vực này nữa sau vụ nổ ký ức vừa diễn ra bên cạnh đó vài mét.
cũng ảnh hưởng lớn đến hệ thống chiếu sáng chung rồi chứ chưa nói gì đến các thiết bị đo đạc đắt tiền khác đang nằm la liệt trên sàn nhà như những món đồ chơi trẻ em vỡ vụn không còn giá trị sử dụng nào đáng kể nữa đối với bất kỳ ai trong số những người chuyên trách bảo trì nơi đây cả đâu.
Vũ cần tìm một lối thoát nhanh chóng trước khi Hội Đồng Trật Tự có thể huy động thêm lực lượng đến khu vực này để ngăn chặn hắn tiếp tục khám phá ra nhiều bí mật nguy hiểm hơn nữa liên quan trực tiếp đến nguồn gốc thực sự của chính mình trong cuộc đời kiếp trước mà giờ đây anh đã nhớ lại phần nào đó qua những mảnh ghép ký ức còn sót lại đang dần hiện hình rõ ràng hơn dưới tác động mạnh mẽ từ Vết Nứt Thời Gian mới được kích hoạt hoàn toàn chỉ vài phút ngắn ngủi trước kia.
cũng đủ khiến cho mọi thứ trở nên khác biệt hoàn toàn so với kế hoạch ban đầu của Hội Đồng Trật Tự rồi.
Hệ Thống trong đầu Vũ đột ngột hiển thị một thông báo lạ lùng chưa từng xuất hiện bao giờ kể từ khi anh bắt đầu sử dụng nó cách đây vài tháng trước: "[Kết nối đến Node Thời Gian đã được thiết lập thành công.
Đang tải dữ liệu lịch sử thế giới.]"
Vũ dừng bước lại ngay tại chỗ, kinh ngạc nhìn vào dòng chữ đó với vẻ mặt không thể tin nổi những gì mà chính đôi mắt của mình đang chứng kiến được rõ ràng trước mũi mình lúc này đây nữa cả đâu.
Dữ liệu lịch sử bỗng chốc chuyển thành màu đỏ máu, hiển thị dòng thông báo: "Người quan sát đã bị phát hiện."
Vũ run lên bần thần khi cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai mình từ phía sau.
Hắn quay đầu lại và thấy khuôn mặt của chính mình đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận