Chương 77

Bóng tối trong hành lang ngầm không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó dày đặc, nặng nề như thể đang cố gắng nhấn chìm Vũ vào đáy một đại dương đen ngòm.

Cảm giác bàn tay lạnh lẽo siết chặt lấy cổ anh vẫn còn in hằn trên da thịt, kèm theo lời thì thầm đầy đe dọa: "Ta đợi ngươi."

Vũ rít qua kẽ răng, linh khí bùng nổ mạnh mẽ hơn trước.

Một vòng xoáy năng lượng màu xanh nhạt quét sạch xung quanh, đẩy bóng tối ra xa.

Không có ai cả.

Chỉ có những bức tường bê tông ẩm ướt và mùi hôi thối của cống rãnh cũ kỹ.

Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không tan biến.

Nó lan tỏa trong từng phân tử không khí, như một con mắt vô hình đang quan sát mọi cử động của hắn.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi rung lên dữ dội trước trán Vũ.

Những dòng chữ đỏ máu hiện ra giữa tầm nhìn mờ ảo:
[Cảnh báo: Phát hiện dị thường không gian.]
[Đang quét.

Quét hoàn tất.]
[Kết quả: Một lối đi bí mật đã được mở khóa ở phía sau cột nước số 4.]

Vũ nghiến răng.

Kiếp trước, hắn biết khu vực này là một bẫy tử thần dành cho những kẻ trùng sinh sơ cấp.

Nhưng kiếp nay, với Hệ Thống trong tay và ký ức về sự sụp đổ của Aethelgard, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi tiếp.

Ngồi lại nghĩa chấp nhận trở thành chuột thí nghiệm.

Hắn di chuyển theo trực giác, bước qua đống phế liệu kim loại gỉ sét.

Cột nước số 4 nằm sâu trong bóng tối, dòng nước đục ngầu chảy ra từ một ống sắt rỉ sét tạo nên âm thanh gào thét liên tục, che đi mọi tiếng động khác.

Vũ tiến lại gần, ánh mắt sắc bén quét từng centimet bề mặt cột nước.

Không có gì bất thường cả.

Chỉ là bê tông và gỉ sét.

Nhưng Hệ Thống không bao giờ sai lầm khi nói về "dị thường".

Vũ đưa tay chạm vào lớp bê tông lạnh lẽo.

(ngón tay) anh run nhẹ.

Một cảm giác kỳ lạ truyền từ lòng bàn tay lên dọc cánh tay, như thể hắn đang chạm vào da thịt sống thay vì đá cứng.

[Phát hiện mã khóa sinh học.] Hệ Thống thông báo lạnh lùng.

[Nguồn gốc: Vết Nứt Thời Gian trên lưng tay trái của Vũ.]

Vũ nhìn xuống bàn tay trái mình.

Làn máu tươi phun ra từ vết nứt trước đó đã ngừng chảy, nhưng nó không đóng lại.

Thay vào đó, những khe hở nhỏ li ti đang nhấp nháy ánh sáng tím sẫm, cùng màu với tia sét tĩnh điện mà hắn thấy trong ký ức của các hiệp sĩ.

Hắn hiểu ngay lập tức.

Đây không phải là một cánh cửa vật lý thông thường.

Nó là một cổng kết nối trực tiếp đến "Trật Tự Ký Ức" — nền tảng vận hành thế giới này.

Hắn ấn mạnh lòng bàn tay trái vào bề mặt cột nước.

Cảm giác chông gai, đau đớn xé toạc thần kinh chạy dọc toàn bộ cơ thể Vũ.

Anh nghiến chặt răng để không hét lên.

Bê tông trước mắt bắt đầu tan chảy như sáp nến dưới nhiệt độ cao, lộ ra một khoảng trống đen ngòm bên trong.

Mùi ozone nồng nặc phả vào mũi hắn, kèm theo hương vị kim loại chua chát của sự sợ hãi — đúng như những gì anh đã cảm nhận từ chương trước.

Vũ hít một hơi thật sâu và bước vào bóng tối phía sau cột nước.

Đây là nơi bắt đầu của bí ẩn mà cả thế giới Aethelgard đều không dám chạm tới: Hầm Dưới Đáy Ký Ức.

Khoảng cách giữa thế giới thực và Hầm Dưới Đáy ký ức được đo bằng sự im lặng tuyệt đối.

Khi Vũ hoàn toàn bước vào, âm thanh gào thét của nước ngừng lại ngay lập tức.

Không khí ở đây tĩnh mịch đến mức hắn có thể nghe thấy tiếng đập của chính trái tim mình trong lồng ngực — một nhịp chậm rãi, nặng nề như chuông đồng cổ đang đánh dấu thời gian cuối cùng.

Trước mặt anh là một hành lang dài vô tận, hai bên tường được ốp bằng những tấm kính mờ đục.

Bên trong mỗi tấm kính không phải là phản chiếu hình ảnh của Vũ, mà là những đoạn ký ức rời rạc.

Hắn nhìn thấy cảnh một đứa trẻ khóc nức nở giữa đống đổ nát của thành phố Capitol cũ.

Hắn nhìn thấy một vị tướng lĩnh quỳ gối cầu xin tha mạng trước khi bị chặt đầu.

Hắn nhìn thấy chính mình — phiên bản Vũ từ kiếp trước, đang nằm chết trong vũng máu trên sàn nhà bệnh viện, mắt trợn ngược đầy kinh hoàng.

Mỗi bước chân của Vũ vang lên tiếng "bộp" khô khan, như thể hắn đang dẫm lên xương sống của những người đã khuất.

Hệ Thống liên tục phát ra cảnh báo:
[Cảnh báo: Mức độ ô nhiễm ký ức tăng 15%.]
[Khuyến nghị: Rút lui ngay lập tức.]

Vũ phớt lờ nó.

Hắn cần thông tin.

Kiếp trước, hắn chết vì thiếu hiểu biết về bản chất thật sự của "Trật Tự Ký Ức".

Lần này, hắn sẽ xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo đó để tìm ra gốc rễ mọi đau khổ.

Hắn đi sâu hơn vào hành lang.

Những tấm kính hai bên bắt đầu nứt vỡ khi anh tiến qua.

Từ những vết nứt nhỏ li ti, một loại sương mù màu xám xịt tràn ra, bám chặt vào quần áo và da thịt của Vũ.

Nó lạnh buốt, thấm sâu vào tận tủy xương.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía trước hành lang.

Không phải là âm thanh phát ra qua không khí, mà nó trực tiếp xâm nhập vào tâm trí hắn, mang theo cảm giác buồn bã vô cùng bi thiết:
*"Tại sao ngươi lại trở về?"*

Vũ dừng bước.

Cơ thể anh căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Hắn quay đầu nhìn phía sau, nhưng chỉ thấy bóng tối dày đặc đang nuốt chửng lối đi vừa qua.

Hắn quay lại phía trước, nơi giọng nói phát ra.

Ở cuối hành lang, một người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ bằng vải nhung đỏ đã mục nát.

Tóc của bà ta dài đến tận sàn nhà, màu trắng như tuyết, che khuất phần lớn khuôn mặt.

Chỉ có đôi mắt là lộ ra — hai hốc đen ngòm không đồng tử, sâu thẳm và trống rỗng.

"Bà là ai?" Vũ hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng đầy cảnh giác.

Linh khí trong người anh sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào nếu đối phương tấn công.

Người phụ nữ nhếch môi cười, một nụ cười chua chát không mang chút vui vẻ nào: "Ta là thứ còn sót lại sau khi thế giới này quyết định quên đi sự thật." Bà ta giơ tay chỉ về phía Vũ.

Ngón tay của bà dài và gầy guộc như cành cây khô.

"Ngươi mang theo Vết Nứt Thời Gian, Vũ.

Nhưng ngươi không hiểu nó đại diện cho điều gì phải không?"

Vũ nhíu mày.

Hắn biết tên mình được gọi ra là một dấu hiệu nguy hiểm.

Trong thế giới này, ít ai biết đến danh tính thật sự của những kẻ trùng sinh trước khi họ tự tiết lộ.

Và Hệ Thống cũng im bặt bất thường, không đưa ra bất kỳ cảnh báo nào về mối đe dọa từ người phụ nữ bí ẩn này.

"Vết Nứt Thời Gian là kết quả của việc cưỡng ép ký ức trở lại," Vũ đáp lại chậm rãi, từng chữ như đóng đinh vào không khí tĩnh lặng.

"Nó phá vỡ sự cân bằng."

"Sai lầm nghiêm trọng," giọng nói trong đầu vang lên một lần nữa, sắc thái mỉa mai rõ rệt.

"Vết Nứt không phải là lỗi của ngươi.

Nó là cổng kết nối duy nhất giữa thực tại giả tạo và thế giới thật.

Và ngươi đang đứng trước cánh cửa đó mà thậm chí còn chưa cầm chìa khóa."

Người phụ nữ đứng dậy, những tấm kính hai bên hành lang vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ dưới áp lực của linh khí tỏa ra từ bà ta.

Sương mù xám xịt dày đặc hơn, bao trùm lấy Vũ như một chiếc kén tử thần.

"Đưa tay ra," bà ta yêu cầu, giọng điệu chuyển sang mệnh lệnh tuyệt đối.

"Nếu ngươi muốn biết tại sao Aethelgard lại sụp đổ trong kiếp trước của mình."

Vũ do dự chỉ một giây.

Hệ Thống ghi chép lỗi hiển thị dòng chữ: [Phát hiện thực thể cấp độ S-rank đang ẩn danh.]
Anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích tột độ khi đối mặt với bí mật lớn nhất của thế giới này.

Hắn đưa bàn tay trái có Vết Nứt ra trước ngực.

Người phụ nữ chạm vào lòng bàn tay anh bằng ngón tay lạnh như băng.

Một luồng dữ liệu khổng lồ xôn xao chạy qua hệ thần kinh của Vũ, làm cho đầu óc anh quay cuồng đến mức gần ngất đi.

Nhưng hắn nghiến răng chịu đựng.

Hắn cần phải biết sự thật.

Cho dù nó có thể hủy hoại lý trí của mình hiện tại thì cũng không sao cả.

Miễn là sau đó còn sống để chiến đấu tiếp.

Khi luồng dữ liệu kết thúc, Vũ sững người đứng giữa đám sương mù đang dần tan biến đi nhanh chóng xung quanh khu vực rộng lớn phía trước kia nữa rồi đây kìa ạ nào ngờ đâu chính nơi đây lại chính xác đúng y chang hệt giống hệt hình dạng của Vết Nứt Thời Gian đang lan rộng trên lòng bàn tay trái của Vũ ngay trước mắt hắn lúc này đây!

Làn máu tươi phun ra từ vết nứt, không rơi xuống đất mà bay ngược lên tạo thành ký hiệu cảnh báo.

Vũ kinh hãi khi nhận ra ký hiệu đó chính là mật mã tự hủy của toàn bộ hệ thống.

Hắn đưa tay ra.

chờ đợi phản ứng tiếp theo từ phía người phụ nữ bí ẩn.

đây nào biết đâu lại có chuyện gì xảy ra nữa chứ.

Dù sao thì cũng đã quá muộn rồi.

vì mọi thứ đều đang diễn ra nhanh hơn dự kiến rất nhiều lần so với những gì mà Vũ từng nghĩ đến trong đầu mình trước giờ phút này đây thôi!

Nhưng thay vì một cú sốc thông tin hay cuộc tấn công bất ngờ, người phụ nữ chỉ nhẹ nhàng rút tay lại.

Khuôn mặt của bà ta trở nên rõ ràng hơn qua lớp tóc trắng bệch — đó là gương mặt của Vũ.

Chính xác là Vũ ở tuổi già, với những nếp nhăn sâu hoắm và ánh mắt mệt mỏi đã trải qua ngàn năm đau khổ.

"Ngươi không cần phải sợ," phiên bản Vũ già nói, giọng nói giờ đây hòa quyện hoàn toàn với âm thanh thực tại chứ không còn trong đầu nữa.

"Ta chỉ là một đoạn ký ức bị loại bỏ từ Trật Tự Ký Ức.

Và ta đã đợi ngươi ở đây rất lâu."

Vũ trẻ nhìn chăm chằm vào người đàn ông trước mặt mình, cảm giác mâu thuẫn tột độ giữa lý trí và trực giác đang xé toạc tâm trí anh.

Nếu đây là ký ức của chính hắn trong tương lai xa xôi thì tại sao lại xuất hiện ở hầm dưới đáy như thế này?

Và quan trọng hơn cả đó chính là mục đích thực sự đằng sau tất cả những gì mà Vũ già muốn nói với cậu ta lúc này giờ mới chỉ đang bắt đầu thôi chứ đâu phải đã kết thúc ngay lập tức.

"Nghe đây, kẻ mang Vết Nứt," Vũ già bước xuống bậc thang của chiếc ghế bành cũ kỹ, tiến lại gần hơn nữa cho đến khi hai người đứng cách nhau chưa đầy một mét.

Mùi hương hoa tử đằng tàn phai phảng phất trong hơi thở của ông ta.

"Thế giới Aethelgard không vận hành dựa trên Trật Tự Ký Ức như những gì họ dạy dỗ ngươi từ nhỏ.

Nó là một nhà tù khổng lồ được xây dựng để giam cầm linh hồn của những kẻ mạnh nhất từng tồn tại."

"Để ngăn chặn sự thật về nguồn gốc thực sự của năng lượng," Vũ già đáp lại lạnh lùng.

"Mỗi khi một người trùng sinh, họ không chỉ mang theo ký ức mà còn để lại 'Vết Nứt Thời Gian'.

Những vết nứt đó là những lỗ hổng trong nhà tù này.

Và thế giới vô thức nhận ra chúng bằng cách loại bỏ chủ nhân của nó — gọi đó là kỳ thị, thực chất là cơ chế phòng vệ tự động."

Thông tin này làm cho Vũ trẻ cảm giác như bị đánh trúng vào vùng trống ngực đau đớn nhất có thể xảy ra đối với bất kỳ ai trong hoàn cảnh tương tự giống hệt y chang đúng y nguyên không sai lệch chút nào cả đâu.

Anh luôn nghi ngờ rằng sự thù địch của xã hội dành cho những kẻ trùng sinh là vô lý, nhưng giờ đây anh mới hiểu rõ bản chất tàn khốc đằng sau nó.

"Vậy thì làm sao để phá vỡ nhà tù này?" Vũ hỏi, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.

Vũ già mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch: "Bằng cách trở thành 'Người Quan Sát' thứ nhất mà Hệ Thống của ngươi đang tìm kiếm.

Nhưng cảnh báo cho ngươi — con đường đó sẽ đòi hỏi cái giá phải trả là toàn bộ ký ức hiện tại của chính mình."

Vũ đứng yên giữa khoảng trống rộng lớn, những mảnh vỡ ký ức từ các tấm kính vỡ vụn bay lơ lửng xung quanh anh như những hạt bụi sao trong vũ trụ.

Thông tin vừa nhận được làm cho đầu óc Vũ quay cuồng đến mức gần ngất đi bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra ngay bây giờ luôn ấy chứ!

Nhưng hắn không hề nao núng dù chỉ một chút xíu thôi đâu.

vì biết rằng mình đang đứng trước ranh giới giữa sống và chết trong chính nghĩa vụ thiêng liêng nhất của đời người làm nghề trùng sinh chuyên nghiệp đúng chưa.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi hiển thị lên dòng chữ cuối cùng trước khi tắt nguồn tạm thời: [Mục tiêu mới được xác định: Tìm kiếm 'Người Quan Sát' thứ nhất.]
Vũ cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ ký ức từ dưới sàn nhà lên.

Bề mặt lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay đang run rẩy của anh, mang theo một cảm giác chông gai khó chịu như thể nó đang cố gắng đâm thủng da thịt để xâm nhập trực tiếp vào hệ tuần hoàn máu trong cơ thể Vũ ngay lập tức mà không cần thông qua bất kỳ quy trình kiểm tra an ninh nào từ phía chủ nhân hiện tại là chính bản thân cậu ta nữa rồi.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ghi chép lỗi của mình ra, thứ nằm giữa hai trang giấy cũ kỹ khiến hắn quên cả thở vì kinh ngạc tột độ: đó không phải là một đoạn mã thông thường hay dữ liệu đơn giản được lưu trữ tạm thời trong bộ nhớ máy tính cá nhân nhỏ gọn tiện lợi mang theo bên người mọi lúc mọi nơi đâu.

Mà nó lại chính xác giống hệt hình dạng của Vết Nứt Thời Gian đang lan rộng trên lòng bàn tay trái của Vũ ngay trước mắt hắn lúc này đây!

Làn máu tươi phun ra từ vết nứt, không rơi xuống đất mà bay ngược lên tạo thành ký hiệu cảnh báo.

Vũ kinh hãi khi nhận ra ký hiệu đó chính là mật mã tự hủy của toàn bộ hệ thống.

Hắn đưa tay ra.

và chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của cánh cửa sắt khổng lồ ở cuối hành lang tối om phía trước kia nữa rồi đây kìa ạ nào ngờ đâu chính nơi đây lại chính xác đúng y chang hệt giống hệt hình dạng của Vết Nứt Thời Gian đang lan rộng trên lòng bàn tay trái của Vũ ngay trước mắt hắn lúc này đây!

Vũ xoay nắm khóa với tất cả sức lực còn lại trong người.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, lộ ra khoảng trống đen ngòm bên kia như miệng thú đói đang há rộng chờ đợi con mồi.

Vũ hít một hơi thật sâu và bước vào bóng tối mà không ngoảnh lại nhìn những kẻ đã từng là đồng loại của hắn.

Và ngay khi thân hình hắn biến mất hoàn toàn trong bóng đêm, System hiển thị lên dòng chữ cuối cùng trước khi tắt nguồn tạm thời: [Mục tiêu mới được xác định: Tìm kiếm 'Người Quan Sát' thứ nhất.]
Đột nhiên, một bàn tay lạnh lẽo siết chặt lấy cổ hắn từ chính bóng tối dày đặc.

Hắn nghiến răng, linh khí bùng nổ quét sạch xung quanh nhưng vẫn không thấy được đối thủ.

Lời thì thầm vang lên đúng bên tai: "Ta đợi ngươi."

Khi Vũ bước ra khỏi cửa chính của Hội trường Trật Tự Ký Ức — nơi mà thực chất chỉ là ảo ảnh do ký ức tạo nên — cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại phía sau lưng anh, tạo ra một tiếng động như tiếng đóng nắp quan tài.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống từ khe hở trên mái vòm đá cũ kỹ, nhưng với Vũ, nó không hề ấm áp (một chút nào).

Hệ Thống của hắn vẫn im bặt, để mặc cho sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ ăn mòn lý trí từng li một.

Vũ nhìn vào lòng bàn tay trái mình lần nữa.

Vết Nứt Thời Gian giờ đây đã lan rộng lên đến cổ tay, những đường nứt nhỏ li ti nhấp nháy ánh sáng tím sẫm cùng màu với tia sét tĩnh điện mà hắn thấy trong ký ức của các hiệp sĩ.

Hắn hiểu ngay lập tức rằng thời gian đang cạn kiệt.

Không chỉ đối với cuộc sống vật lý của mình, mà còn là sự tồn tại của chính thực tại xung quanh anh.

"Người Quan Sát thứ nhất," Vũ lẩm bẩm dưới giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

"Ai cũng có thể trở thành nạn nhân tiếp theo nếu ta không tìm ra hắn trước."

Hắn quay lưng lại với bóng tối đang dần nuốt chửng hành lang phía sau, bước từng bước nặng nề trên con đường dẫn lên bề mặt thế giới giả tạo này.

Mỗi bước chân đều mang theo trọng lượng của một bí mật vừa được xé toạc lớp vỏ bọc giả dối lâu đời nhất trong lịch sử Aethelgard.

Và đằng sau lưng hắn, từ sâu thẳm bóng tối nơi Vũ già biến mất, một tiếng cười khô khan vang lên lần cuối cùng trước khi im bặt vĩnh viễn:

"Chúc may mắn cho kẻ mang Vết Nứt.

vì ngươi sẽ cần nó hơn bất kỳ thứ gì khác trong thế giới này."

Chiếc kiếm trong tay hắn bỗng phát sáng rực rỡ, cắt ngang không khí để lộ ra một khe hở đen ngòm đang há miệng chờ mồi.

Hắn kinh hoàng nhận ra năng lượng trong cơ thể đang bị hút sạch qua chính vết thương trên lòng bàn tay.

Không phải hắn đang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập