Chương 76
Không khí ở đây dày đặc, nặng mùi ozone và máu tanh từ những trận chiến trước đó, nhưng giờ nó mang thêm một hương vị khác: sự sợ hãi lắng đọng.
Những ánh mắt hướng về anh từ các khe hở trong đống đổ nát không phải là sự ngưỡng mộ dành cho một chiến binh E-rank vừa giải phóng khu vực.
Chúng dè dặt, đầy nghi kỵ, như thể Vũ đang mang theo một bệnh dịch vô hình hơn là sức mạnh cứu rỗi.
Hắn bước đi giữa những bóng tối dày đặc, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động khô khốc trên nền bê tông vỡ vụn.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trong đầu hắn vẫn hoạt động bình thường, nhưng màn hình hiển thị lại xuất hiện những dòng chữ nhấp nháy màu đỏ mà hắn chưa từng thấy trước đây.
[Thông báo: Phát hiện dị biến Trật Tự Ký Ức.]
[Cảnh báo: Vết Nứt Thời Gian đang mở rộng bất thường.]
Vũ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua khu vực cách ly.
Hắn biết mình không thể ở lại đây quá lâu.
Khu ổ chuột là nơi tụ tập của những kẻ bị xã hội loại bỏ, và giờ thì hắn cũng trở thành một trong số đó — "Kẻ Lạ Mặt".
Nhưng điều khiến hắn lo lắng hơn cả sự kỳ thị này chính là cảm giác rợn người từ sâu thẳm linh thức.
Ký ức kiếp trước mách bảo rằng, khi Trật Tự Ký Ức bị xáo động như vậy, những thứ ẩn náu trong bóng tối sẽ bắt đầu xuất hiện để dọn dẹp "lỗi hệ thống".
Hắn dừng lại trước một ngã ba đường dẫn vào sâu hơn lòng đất.
Ở đó, ánh sáng từ các đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt tạo ra những hình ảnh méo mó trên tường.
Và rồi, hắn nhìn thấy họ.
Ba bóng người đứng chắn ngang lối đi, trang phục đen tuyền hòa lẫn với bóng tối.
Sát Thủ Ký Ức — những kẻ chuyên xử lý những "lỗi" mà Trật Tự không thể dung thứ.
Cuộc chiến bắt đầu trước khi Vũ kịp lên tiếng.
Hai trong số ba gã sát thủ lao vào hắn với tốc độ đáng kinh ngạc, kiếm của họ cắt không khí tạo ra những tiếng rít chói tai như móng thú cào trên kính vỡ.
Vũ né tránh thành thạo, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ nhờ ký ức từ kiếp trước.
Hắn biết chính xác góc tấn công và điểm yếu trong thế đứng của chúng.
Nhưng lần này có điều khác biệt.
Những cú đánh không chỉ nhằm vào thân thể mà còn nhắm thẳng vào linh thức của hắn.
Mỗi khi kiếm lưỡi lướt qua, Vũ cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang cố gắng cào xé ký ức khỏi đầu hắn.
Hắn lùi lại , chân đạp mạnh vào tường để tăng tốc độ di chuyển, đồng thời kích hoạt khả năng đặc biệt của hệ thống: [Phân Tích Động Tác].
Những dòng dữ liệu xanh lá cây hiện lên trước mắt, chỉ ra quỹ đạo công kích tiếp theo.
Vũ xoay người, tránh một nhát kiếm chí mạng rồi tung quyền đấm thẳng vào ngực gã sát thủ đầu tiên.
Cú đánh kết hợp với ma pháp hạng nhẹ khiến kẻ địch bay ngược lại, va mạnh vào bức tường bê tông.
Hắn chưa dừng lại, lợi dụng khoảng trống để lao về phía gã thứ hai đang chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.
Tuy nhiên, thay vì đối kháng trực diện, Vũ quyết định sử dụng chiến thuật lui tiến.
Hắn cần tìm hiểu xem tại sao những kẻ này lại xuất hiện ở đây và mục đích thực sự của chúng là gì.
Không phải để giết hắn — ít nhất không chỉ vậy.
Ký ức kiếp trước nhắc nhở rằng, Sát Thủ Ký Ức hiếm khi hành động đơn thuần vì tiền bạc hay mệnh lệnh thông thường.
Chúng luôn mang theo một "nhiệm vụ dọn dẹp" cụ thể từ Trật Tự.
Hắn rút ra hai lưỡi dao nhỏ từ thắt lưng, vật phẩm duy nhất còn lại sau trận chiến trước đó với kẻ thù đã phân rã.
Dao được phủ lớp năng lượng ma pháp mỏng manh nhưng đủ sắc để cắt đứt những dây thần kinh chính trong cơ thể đối thủ nếu hắn tìm đúng điểm yếu.
Đúng lúc Vũ tưởng chừng đã kiểm soát được tình thế, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ chính cơ thể của gã Sát Thủ thứ hai — kẻ đang nằm bất tỉnh sau cú va chạm trước đó.
Không phải là tiếng kêu cứu hay đau đớn thông thường.
Đó là âm thanh giống như kim loại vỡ vụn bên trong xương cốt, kèm theo mùi đốt cháy tỏa ra nồng nặc.
Gã sát thủ thứ ba vẫn đứng yên tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào Vũ với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ.
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay lên chạm nhẹ vào cổ họng của đồng đội đang nằm dưới đất.
Ngay lập tức, những vết nứt đen tối bắt đầu lan rộng từ điểm tiếp xúc đó trên cơ thể gã sát thủ thứ hai.
Vũ kinh hãi lùi lại vài bước.
Đây không phải là thương tích chiến đấu thông thường.
Những vết nứt này giống hệt như "Vết Nứt Thời Gian" mà hắn đã thấy trong ký ức kiếp trước — nhưng chúng xuất hiện ngay lập tức, nhân tạo và có chủ đích.
Hắn nhận ra rằng mình đang chứng kiến một thí nghiệm sống động: việc loại bỏ ký ức khỏi cơ thể người trùng sinh để xem xét phản ứng của Trật Tự Ký Ức.
Gã sát thủ thứ hai bắt đầu co giật dữ dội, máu tươi phun ra từ mọi lỗ chân lông không phải do vết thương mà như bị ép buộc thoát ra ngoài.
Khuôn mặt hắn biến dạng, mắt trợn ngược khi ký ức cá nhân đang bị cưỡng bức loại bỏ khỏi hệ thần kinh.
Vũ cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng đây mới chính là vũ khí đáng sợ nhất của Trật Tự: không phải tiêu diệt cơ thể, mà xóa sổ bản sắc con người để tạo ra những cỗ máy phục tùng hoàn toàn cho "Trật Tự".
Hắn nhanh chóng đưa tay lên che mắt tránh nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó, nhưng hệ thống trong đầu hắn lại tự động ghi nhận mọi dữ liệu.
Những dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục báo động về sự bất ổn định của không gian xung quanh họ.
Vũ hiểu rằng mình đang đứng trước một ranh giới nguy hiểm: nếu can thiệp vào quá trình này, hắn sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên số một; nhưng nếu để mặc, hắn sẽ chứng kiến cái chết của nhân tính con người ngay trước mắt.
Vũ đứng giữa đống đổ nát của cuộc chiến ngắn ngủi nhưng đầy ám ảnh, thở dốc.
Ba gã Sát Thủ Ký Ức đều nằm bất động trên nền đất lạnh lẽo, không còn là mối đe dọa trực tiếp nữa — cũng không còn là những con người theo nghĩa đen mà hắn hiểu biết.
Gã thứ hai đã mất đi toàn bộ ký ức cá nhân sau khi bị "xóa sạch", trở thành một khối thịt sống khô khốc với đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào hư vô..
Hắn nhận ra rằng những kẻ này không đơn thuần là sát thủ — chúng là công cụ thí nghiệm.
Và Vũ vừa trở thành đối tượng quan trọng nhất trong cuộc thử nghiệm đó khi hắn sở hữu cả ký ức kiếp trước lẫn Hệ Thống Ghi Chép Lỗi.
Gã sát thủ thứ ba từ từ đứng dậy, cơ thể hắn dường như đã hoàn toàn bị kiểm soát bởi một thực tại nào khác — không còn là con người nữa mà chỉ là vỏ bọc cho ý chí của Trật Tự Ký Ức..
Tâm trí hắn đang quay cuồng vì những dòng dữ liệu đỏ tươi của System liên tục bắn ra trước mắt.
Nhưng cơ thể thì cứng đờ như đá.
Gã sát thủ thứ ba bước tới, từng bước một nặng nề và kỳ dị.
Chân trái co lại rồi duỗi thẳng với góc độ không tự nhiên của khớp xương người thường.
Da thịt trên mặt gã bị xé toạc, lộ ra những sợi dây thần kinh phát sáng màu tím nhạt dưới lớp biểu bì thối rữa.
Đó không phải là phép thuật.
Đó là công nghệ sinh học biến dạng.
Vũ nhận ra điều đó từ ký ức kiếp trước, khi hắn từng nghe lỏm cuộc nói chuyện của hai nhà nghiên cứu cấp cao trong phòng thí nghiệm ngầm của Trật Tự Ký Ức.
Họ gọi loại này là "Thùng Rác Sống".
Những kẻ thất bại trong quá trình ghép nối ý thức vào mạng lưới trung tâm.
Vũ hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim chậm lại.
Nếu hắn hoảng loạn, System sẽ ghi nhận sự bất ổn và có thể tự động kích hoạt cơ chế phòng thủ sơ khai — điều mà hắn chưa kiểm soát được hoàn toàn.
Hắn cần thời gian để tính toán.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi đang phân tích cấu trúc của gã sát thủ trước mặt.
[Phân tích mục tiêu: Thực thể sinh học biến dạng.]
[Lớp vỏ bọc: Protein tổng hợp chịu lực cao.]
[Yếu điểm tiềm năng: Nút kết nối thần kinh tại sau gáy, độ bền thấp do thiếu máu nuôi dưỡng.]
Thông tin hiện ra lạnh lùng và vô cảm.
Vũ mỉm cười trong đầu.
Hắn luôn biết rằng thông tin là vũ khí mạnh nhất.
Sức mạnh thuần túy chỉ giúp ngươi sống sót qua một trận đấu.
Nhưng hiểu rõ đối phương mới giúp ngươi chiến thắng cả cuộc chiến.
Gã sát thủ giơ tay lên, những ngón tay dài ngoằng và đen nhẻm xoáy vào không khí như muốn bắt giữ linh hồn Vũ đang run rẩy.
Vũ lùi lại bước.
Giày của hắn trượt trên sàn nhà phủ đầy máu và mảnh kính vỡ.
Âm thanh lạo xạo đó nghe thật chói tai trong sự im lặng chết chóc của căn phòng rộng lớn này.
Hắn cần một vật cản, hoặc một thứ gì đó để gây nhiễu loạn thị giác của kẻ địch.
Ánh mắt Vũ quét nhanh xung quanh.
Những bức tượng bằng đá cẩm thạch vẫn đứng sừng sững, lạnh lùng chứng kiến màn trình diễn grotesque này.
Vũ giơ tay lên, không phải để phòng thủ, mà để kích hoạt một lệnh hệ thống nhỏ bé nhưng cực kỳ nguy hiểm: [Ghi lại lỗi vật lý].
Hắn đã thử nghiệm khả năng này từ ba ngày trước trên những quả bóng tennis cũ.
Nếu hắn có thể làm cho não bộ của gã sát thủ bị "lỗi" trong việc xử lý hình ảnh, hắn sẽ có khoảng trống 0.5 giây để di chuyển.
Ánh sáng từ ngọn nến gần đó bỗng chốc tắt ngấm.
Vũ không chạm vào nó.
Nhưng System đã can thiệp vào trường điện từ vi mô xung quanh nguồn sáng, tạo ra một hiện tượng quang học ảo giác tạm thời.
Gã sát thủ dụi mắt, những sợi dây thần kinh trên mặt giật mạnh lên như đang chịu đựng cơn đau dữ dội.
Không phải lùi lại, mà tiến tới.
Hắn nhắm thẳng vào khoảng trống giữa hai chân gã sát thủ đang rối loạn giác quan.
Gió thổi phất qua tai hắn mang theo mùi tanh của sắt và sự thối rữa cổ xưa.
Vũ cảm thấy xương sống mình lạnh toát khi lướt qua bên cạnh cánh tay quái dị kia.
Một vết cắt nhỏ xuất hiện trên vai trái, nóng rát như bị axit bắn vào da thịt.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn quay người nhanh chóng, sử dụng đà để hất mạnh bức tượng đá nặng nề phía sau lưng gã sát thủ đổ xuống.
Tiếng va chạm sấm dậy làm rung chuyển cả sàn nhà.
Bức tượng đập trực tiếp vào lưng sinh vật đó, đè nó xuống dưới một khối đá khổng lồ.
Những tiếng gào thét không phải của con người vang lên xé toạc bầu không khí, đầy sự giận dữ và.
Vũ thở hồng hộc, tay ôm chặt vết thương trên vai.
Máu chảy ra ấm áp nhưng đau nhói.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai gã sát thủ còn lại đang đứng ở góc khuất của căn phòng.
Chúng chưa di chuyển.
Chúng chỉ đứng đó, quan sát.
Và lần này, Vũ nhận ra điều kinh hoàng hơn: chúng không định tấn công hắn ngay lập tức.
Chúng đang chờ lệnh từ một nơi nào khác.
Từ chính cái "hư vô" mà gã thứ ba đã nhìn vào trước khi chết.
Vũ biết mình không thể chiến đấu với cả bộ máy này bằng sức mạnh đơn thuần.
Hắn cần bí ẩn, và hắn vừa tìm thấy manh mối đầu tiên trong đống hỗn loạn này.
Gã sát thủ bị đè dưới tảng đá vẫn đang cử động tay chân yếu ớt, cố gắng bò ra.
Vũ bước tới gần nó, không sợ hãi mà với sự tò mò của một nhà nghiên cứu đối mặt với mẫu vật hiếm hoi.
Hắn cúi xuống, dùng dao găm nhỏ trên thắt lưng — thứ vũ khí duy nhất hắn còn lại.
bị giới hạn quyền năng trong khu vực này — để cứa nhẹ vào cổ họng sinh vật đó.
Không phải để giết, mà để lấy máu.
Máu của những kẻ thuộc Trật Tự Ký Ức luôn chứa đựng mã di truyền đặc biệt, thứ có thể giải mã được cấu trúc mạng lưới kiểm soát chúng.
Vũ thấm một chút dịch lỏng màu tím trên lưỡi dao vào miếng vải sạch trong túi áo.
Hệ Thống lập tức bắt đầu phân tích nhanh chóng.
[Phân tích mẫu sinh học.]
[Đang giải mã trình tự gen.]
[Cảnh báo: Phát hiện ký hiệu số hóa trong DNA.]
Vũ nheo mắt.
Điều đó có nghĩa là chúng không chỉ được tạo ra từ công nghệ, mà còn bị can thiệp bởi một lực lượng siêu việt hơn — những người đã vượt qua ranh giới giữa sinh học và dữ liệu thuần túy.
Trật Tự Ký Ức không đơn giản là một tổ chức khủng bố hay hội kín.
Chúng là những kiến trúc sư của thực tại mới.
Vũ đứng dậy, chân hơi run nhưng thần thái vẫn lạnh lùng.
Hắn lau vết máu trên mặt bằng tay áo bẩn thỉu.
Ánh mắt hắn quét qua hai gã sát thủ còn lại lần nữa.
Lần này, hắn không thấy sự thù địch thuần túy mà là một thứ gì đó giống như.
Chúng đang quan sát phản ứng của hắn trước khi bị tấn công.
Đây là một thử nghiệm hành vi.
Vũ hiểu ra rồi.
Hắn không phải nạn nhân ngẫu nhiên.
Hắn là đối tượng kiểm soát biến số trong thí nghiệm này.
Sự tồn tại của System Ghi Chép Lỗi và ký ức trùng sinh chính là "biến số" mà Trật Tự Ký Ức đang theo dõi sát sao để thu thập dữ liệu về khả năng thích nghi của ý thức con người trước sự sụp đổ của quy luật vật lý thông thường.
Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm và tuyệt vọng.
Vậy ra cuộc đời hắn từ lúc chết đi sống lại đều nằm trong tầm ngắm của những kẻ quan sát vô hình này.
Vũ nắm chặt tay, cảm thấy sức nóng bùng lên trong lòng bàn tay không phải do tức giận mà do sự quyết liệt muốn thoát khỏi cạm bẫy.
Hắn cần một lối thoát, và hơn thế nữa, hắn cần hiểu rõ quy tắc của trò chơi này trước khi bước vào vòng đấu tiếp theo.
Vũ quay lưng lại với những kẻ đang quan sát, chậm rãi đi về phía cánh cửa sắt khổng lồ ở cuối hành lang tối om.
Hắn biết rằng mở nó ra có thể là cái chết tức tưởi, nhưng đóng sập nó lại thì hắn sẽ trở thành chuột thí nghiệm mãi mãi trong lồng này.
Hắn đặt tay lên nắm khóa lạnh lẽo của cánh cửa kim loại dày cộp.
Hệ Thống phát ra âm thanh báo động chói tai: [Cảnh báo nguy cơ tử vong 98%].
Vũ phớt lờ nó.
Hắn đã sống sót qua cái chết một lần, hắn sẽ không để sự sợ hãi chi phối quyết định cuối cùng này.
Vũ xoay nắm khóa với tất cả sức lực còn lại trong người.
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, lộ ra khoảng trống đen ngòm bên kia như miệng thú đói đang há rộng chờ đợi con mồi.
Vũ hít một hơi thật sâu và bước vào bóng tối mà không ngoảnh lại nhìn những kẻ đã từng là đồng loại của hắn.
Và ngay khi thân hình hắn biến mất hoàn toàn trong bóng đêm, System hiển thị lên dòng chữ cuối cùng trước khi tắt nguồn tạm thời: [Mục tiêu mới được xác định: Tìm kiếm 'Người Quan Sát' thứ nhất.]
Đột nhiên, một bàn tay lạnh lẽo siết chặt lấy cổ hắn từ chính bóng tối dày đặc.
Hắn nghiến răng, linh khí bùng nổ quét sạch xung quanh nhưng vẫn không thấy được đối thủ.
Lời thì thầm vang lên đúng bên tai: "Ta đợi ngươi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận