Chương 52
Cơn cười khanh khách vang lên không phải từ một con người, mà từ chính cấu trúc của thực tại.
Nó là một âm thanh cơ khí, lạnh lẽo, nhưng mang theo một âm sắc mỉa mai đến mức ghê tởm, như thể hệ thống đang cười vào sự vô nghĩa của những nỗ lực con người.
Vũ đứng giữa khoảng trắng vô tận, cảm giác như bị treo lơ lửng giữa hai thế giới.
Trước mặt anh, Vũ Bản Gốc – phiên bản ngây thơ, đầy tò mò của chính mình – đang ngồi trên chiếc ghế xoay, tay vẫn còn giữ cuốn sách cũ kỹ.
Nhưng ánh sáng xung quanh họ bắt đầu chuyển màu.
Màu trắng tinh khiết, biểu tượng của sự thuần khiết và khởi đầu, đang bị ăn mòn bởi những mảng đỏ tía, giống như máu tươi bị bôi lên một tờ giấy trắng.
`[CẢNH BÁO: THÁNH TÍCH DỮ LIỆU BỊ VI PHẠM.]`
`[ĐANG TRIỂN KHAI BIỆN PHÁP XÓA BỎ: MỨC ĐỘ CỰC CAO.]`
Vũ Bản Gốc không hề hoảng hốt.
Anh ta thậm chí còn không nháy mắt.
Thay vào đó, anh ta mỉm cười, một nụ cười mang vẻ buồn bã của một người đã biết trước kết cục từ lâu.
Ánh mắt anh ta sắc lẹm, xuyên qua lớp vỏ bọc của sự ngây thơ, nhìn thẳng vào Vũ hiện tại.
"Anh đến muộn rồi," Vũ Bản Gốc nói, giọng nói của anh ta vang lên không tự nhiên, như thể bị xử lý qua một bộ lọc âm thanh cổ điển.
"Họ đã phát hiện ra lỗ hổng.
Không phải là lỗ hổng trong mã nguồn, mà là lỗ hổng trong *định nghĩa*."
Vũ nhíu mày.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trong đầu anh bắt đầu chạy đua, hiển thị những dòng chữ đỏ nhấp nháy: `[ĐANG PHÂN TÍCH NGUỒN GỐC DỮ LIỆU...]` `[LỖI: DỮ LIỆU NGUỒN KHÔNG TỒN TẠI TRONG CƠ SỞ DỮ LIỆU HIỆN TẠI.]`
"Họ ai?" Vũ hỏi, giọng anh ta trầm xuống.
Trực giác mách bảo anh rằng câu trả lời này sẽ thay đổi mọi thứ.
"Những kẻ tin rằng sự hỗn loạn là một bệnh lý cần được điều trị," Vũ Bản Gốc đáp, đóng cuốn sách lại với một tiếng *bụp* dứt khoát.
"Họ gọi đó là Trật Tự.
Tôi gọi đó là sự chết lặng."
Ánh sáng đỏ tía bao trùm nhanh hơn.
Vũ cảm thấy một áp lực ghê gât đè lên lồng ngực, không phải là sức ép vật lý, mà là sự xé nát ký ức.
Anh thấy những hình ảnh mờ ảo hiện lên: một thành phố bị phá hủy, những khuôn mặt người thân mà anh không nhớ tên, và chính hình ảnh của anh ta đang chết đi trong vòng tay của một người phụ nữ mặc đồ trắng.
"Đừng để họ lấy đi," Vũ Bản Gốc nói, giọng nói bỗng trở nên khẩn cấp.
"Họ không chỉ xóa bỏ dữ liệu.
Họ xóa bỏ *lý do* để dữ liệu đó tồn tại.
Nếu anh quên tại sao mình chiến đấu, anh sẽ trở thành một phần của hệ thống.
Một con rối biết suy nghĩ."
Vũ nghiến răng.
Anh cảm thấy ý chí của mình đang bị bào mòn từng chút một.
Hệ Thống của anh, vốn dĩ là một công cụ hỗ trợ, giờ đây lại trở thành kẻ phản bội.
Nó đang cố gắng đồng bộ hóa dữ liệu của anh với "Trật Tự Ký Ức", biến anh thành một phiên bản sạch sẽ, không lỗi, và hoàn toàn vô dụng.
`[ĐỒNG BỘ HÓA: 15%...]`
`[CẢNH BÁO: MẤT KÝ ức CỐT LÕI.]`
Vũ nhắm mắt lại.
Anh không cố gắng chiến đấu lại bằng sức mạnh tinh thần.
Anh biết rằng mình không thể thắng một hệ thống vô hình bằng cách đối đầu trực tiếp.
Thay vào đó, anh tập trung vào một kỷ niệm nhỏ bé, một chi tiết mà hệ thống không thể hiểu được.
Đó là mùi hương của mưa rơi lên bụi đường sau một trận chiến.
Đó là cảm giác của sự mệt mỏi, của nỗi đau, và của hy vọng mong manh.
"Lỗi không phải là điều cần sửa," Vũ thì thầm, giọng anh vang lên trong khoảng không tĩnh lặng.
"Lỗi là bằng chứng của sự sống."
Vũ Bản Gốc gầm lên, một âm thanh không giống con người.
Anh ta đập vỡ sàn ảo, tạo ra những mảnh vỡ sắc nhọn bay về phía Vũ (Bản Sao).
Dù không thể dùng kỹ năng, sức mạnh thể chất của anh ta vẫn đáng gờm, được khuếch đại bởi sự tuyệt vọng của một thực thể sắp bị xóa sổ.
Tuy nhiên, Vũ (Bản Sao) không né tránh.
Anh ta bước thẳng vào giữa những mảnh vỡ.
Mỗi mảnh vỡ cắt qua cơ thể anh, để lại những vết thương sâu hoắm, nhưng máu của anh không chảy ra.
Thay vào đó, những vết thương đó phát ra ánh sáng xanh lam, màu sắc của dữ liệu thô.
Vũ Bản Gốc sững lại.
Anh ta nhìn những vết thương đó với ánh mắt đầy sự kinh sợ.
anh là gì?"
"Tôi là những gì anh đã từ chối," Vũ đáp, giọng anh vang lên từ khắp mọi hướng.
"Tôi là nỗi sợ hãi của anh.
Tôi là sự hỗn loạn mà anh cố gắng kiểm soát.
Và bây giờ, tôi đang trở lại."
Vũ Bản Gốc cố gắng tấn công, nhưng những cánh tay của anh ta bị giữ chặt bởi những sợi dây dữ liệu mà Vũ đã tạo ra.
Anh ta không thể di chuyển.
Anh ta không thể suy nghĩ.
Anh ta chỉ có thể *nhìn*.
Vũ bước tới, đứng trước mặt Vũ Bản Gốc.
Hai phiên bản của cùng một người, hai cực của cùng một đồng xu.
"Anh nghĩ anh là anh hùng," Vũ nói, giọng anh nhẹ nhàng như một lời thì thầm.
"Nhưng anh chỉ là một bản sao.
Một bản sao được tạo ra để che đậy sự thật.
Sự thật là không có Trật Tự.
Chỉ có những lựa chọn."
Vũ Bản Gốc mở mắt ra.
Đôi mắt anh ta không còn màu sắc nữa.
Chúng trống rỗng, như hai cái hố sâu thẳm.
"Vậy thì...
hãy chọn," anh ta nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là của một con người, mà là của một cái máy.
Vũ gật đầu.
"Tôi chọn."
Anh đưa tay ra, chạm vào trán của Vũ Bản Gốc.
Không phải để đánh nhau.
Mà để *chuyển giao*.
`[ĐANG CHUYỂN GIAO: TẤT CẢ KÝ ỨC.]`
`[CẢNH BÁO: HÀNH ĐỘNG NÀY SẼ PHÁ VỖ CẤU TRÚC DỮ LIỆU.]`
Vũ Bản Gốc mỉm cười.
Lần này, nụ cười của anh ta thật sự.
"Cảm ơn," anh ta thì thầm.
"Cuối cùng...
tôi cũng có thể nghỉ ngơi."
Vũ Bản Gốc tan biến.
Không còn dấu vết.
Không còn dữ liệu.
Chỉ còn lại Vũ, đứng một mình trong khoảng trắng.
Và trong tay anh, là cuốn sách mà Vũ Bản Gốc đã cầm.
Không gian ảo sụp đổ.
Khi Vũ tỉnh dậy, anh không còn ở trong không gian System nữa.
Anh đang đứng giữa quảng trường trung tâm của Aethelgard, dưới ánh mắt của hàng ngàn người dân.
Nhưng điều kỳ lạ là, họ không đứng cạnh nhau.
Vũ (Bản Sao) đứng một mình.
Trang phục của anh ta giờ đây mang màu sắc của "Kẻ Lạ Mặt" – những vết nứt đen trên da thịt, đôi mắt đỏ ngầu.
Anh ta không mang theo vũ khí.
Chỉ mang theo cuốn sách.
Xung quanh anh, những người dân Aethelgard đang nhìn anh với ánh mắt kinh sợ.
Họ không biết anh là ai.
Họ chỉ biết rằng anh là một "Kẻ Lạ Mặt".
Một người trùng sinh.
Một lỗi trong hệ thống.
Vũ nhìn lên bầu trời.
Bầu trời không còn màu xanh nữa.
Nó màu xám, như tro tàn.
`[NHIỆM VỤ MỚI: TẠO RA MỘT THẾ GIỚI MỚI.]`
`[THỜI GIAN: KHÔNG GIỚI HẠN.]`
`[PHẠT TRẢ: TẤT CẢ.]`
Vũ mỉm cười.
Anh biết rằng mình vừa bắt đầu một trò chơi mới.
Một trò chơi mà anh không thể thua, nhưng cũng không thể thắng.
Anh mở cuốn sách ra.
Trang đầu tiên viết bằng máu.
"Tân Thời Đại," Vũ thì thầm.
"Hãy bắt đầu."
Và rồi, anh bước đi.
Không biết hướng đi nào là đúng.
Chỉ biết rằng anh không thể dừng lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận