Chương 53
Vũ (Bản Sao) đứng bất động giữa vòng tròn ánh sáng ảo, đôi mắt anh không chớp.
Ánh mắt anh quét ngang qua đám đông những "Kẻ Lạ Mặt" đang run rẩy nép mình sau các bức tường đổ nát.
Họ sợ hãi, không phải vì Vũ Bản Gốc, mà vì chính Vũ (Sao) – một thực thể vừa bị hệ thống xác nhận là "Lỗi", vừa là hy vọng duy nhất của họ.
Tâm trí Vũ hoàn toàn tập trung vào bóng dáng đứng ở phía kia của quảng trường — Vũ Bản Gốc.
Khác với vẻ ngoài rách nát và tuyệt vọng của những kẻ bị loại bỏ, Vũ Bản Gốc trong khoảnh khắc này trông vô cùng chỉnh tề.
Anh ta mặc bộ vest đen bóng loáng, không một nếp nhăn, trên tay cầm một chiếc ô dù cổ điển màu đen.
Chiếc ô không che mưa, mà che đi một phần khuôn mặt, để lộ đôi mắt đỏ ngầu phát sáng rực rỡ trong bóng tối.
Anh ta bước đi với tư thế uy nghi, như thể đang đi trên thảm đỏ chứ không phải là nền đá nứt nẻ của một thế giới đang sụp đổ.
"Anh trông thật...
buồn cười," Vũ Bản Gốc nói, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Mang theo ký ức của những kẻ thất bại, lại tự xưng là anh hùng.
Hệ Thống không cho phép điều đó, Vũ.
Hệ Thống chỉ cho phép sự tuân thủ."
Vũ (Sao) nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo.
Anh không rút kiếm.
Thay vào đó, anh đưa tay lên chạm vào cổ tay mình, nơi System Interface đang hiển thị những dòng mã lỗi nhấp nháy màu đỏ.
"Tuân thủ?" Vũ hỏi, giọng nói vang lên rõ ràng trong sự im lặng chết chóc.
"Nếu tuân thủ nghĩa là phải xóa bỏ những ký ức đau thương, thì tôi thà chọn sự hỗn loạn.
Anh nghĩ anh là phiên bản hoàn chỉnh?
Anh chỉ là bản sao được tinh chỉnh để chấp nhận nỗi đau.
tôi là người từ chối quên lãng."
Vũ Bản Gốc nhíu mày.
Anh ta giơ chiếc ô lên, không phải để tấn công, mà như một dấu hiệu của sự phán xét.
"Sự từ chối là bệnh lý.
Và bệnh lý cần được điều trị.
tiêu diệt."
Căng thẳng leo thang khi cả hai phe đều mắc sai lầm chiến lược.
Đám đông "Kẻ Lạ Mặt" (những người bị kỳ thị) đang chực chờ Vũ (Sao) tấn công để họ có thể tham chiến hoặc chạy trốn.
Họ nghĩ Vũ (Sao) là một người hùng đơn lẻ, một kẻ điên đang thách thức hệ thống.
Họ không biết rằng Vũ đang thực hiện một cuộc phẫu thuật tinh thần.
Trong khi đó, Vũ Bản Gốc tin rằng anh ta có thể áp chế Vũ (Sao) bằng sức mạnh áp đảo của Trật Tự.
Anh ta bắt đầu triệu hồi những "Quản Lý Trật Tự" – những thực thể vô hình được tạo ra từ dữ liệu sạch, những kẻ không có cảm xúc, không có ký ức, và do đó, không thể bị thao túng bằng ký ức.
Những bóng đen xuất hiện xung quanh Vũ Bản Gốc, chúng không có khuôn mặt, chỉ là những khoảng trống hình người.
Chúng tiến về phía Vũ (Sao) với bước đi đều đặn, không một tiếng động.
Vũ (Sao) không di chuyển.
Anh đứng yên như một tảng đá giữa dòng chảy dữ dội.
System trong đầu anh liên tục cảnh báo.
Đây là điểm yếu của Vũ.
System của anh dựa vào việc ghi nhận và thao túng ký ức.
Nhưng những thực thể này không có ký ức.
Chúng là những công cụ trống rỗng.
Vũ Bản Gốc cười, một tiếng cười khô khan.
"Thấy chưa?
Hệ Thống của anh vô dụng trước những thứ không có quá khứ.
Anh không thể đánh bại sự trống rỗng bằng ký ức."
Vũ (Sao) nhắm mắt lại một lần nữa.
Anh không cố gắng phân tích những thực thể đó.
Thay vào đó, anh tập trung vào *bản thân*.
Anh nhớ lại ký ức của chính mình – ký ức của một người từng chết, từng đau đớn, từng yêu và từng hận.
Anh nhớ lại cảm giác của những vết thương, mùi của máu, và sự ấm áp của những tay nắm chặt.
Anh không cần phân tích kẻ thù.
Anh cần khẳng định sự tồn tại của mình.
Một lớp ánh sáng xanh lam bao quanh Vũ (Sao).
Nó không phải là một lá chắn vật lý, mà là một trường lực của ý chí.
Khi những bóng đen chạm vào lớp ánh sáng đó, chúng bắt đầu rung động.
Chúng không thể xuyên qua, vì chúng không thể hiểu được khái niệm "cảm xúc".
Chúng bị chặn lại bởi chính sự trống rỗng của chúng.
"Anh sai," Vũ nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.
"Tôi không đánh bại sự trống rỗng bằng ký ức.
Tôi đánh bại nó bằng *sự hiện diện*.
Và tôi sẽ không cho phép anh xóa bỏ điều đó."
Cơ thể Vũ Bản Gốc biến thành bụi tro đen, tan biến vào không khí.
Sự im lặng bao trùm.
Không có chiến thắng rực rỡ, không có pháo hoa.
Chỉ còn lại mùi ozone và sự trống rỗng.
Vũ (Sao) đứng đó, thở hổn hển.
System trong đầu anh ta hiển thị một thông báo lạ:
Vũ nhìn vào tay mình.
Những vết nứt đen trên da thịt anh không còn nữa.
Thay vào đó, chúng phát ra ánh sáng trắng xóa.
Anh cảm thấy một sự thay đổi bên trong.
Không phải là sức mạnh, mà là sự *nhận thức*.
Anh vừa lấy lại ký ức của Vũ Bản Gốc.
Và trong ký ức đó, anh tìm thấy một thứ gì đó đáng sợ hơn cả Trật Tự.
Một thông điệp ẩn, được mã hóa trong sâu thẳm của Vũ Bản Gốc, một thông điệp mà ngay cả Trật Tự cũng không thể xóa bỏ.
Vũ sững sờ.
Anh nhìn lên bầu trời xám xịt.
Những đám mây bắt đầu chuyển động, tạo thành một khuôn mặt khổng lồ.
Không phải khuôn mặt của một con người.
Mà là khuôn mặt của một thực thể mà anh chưa từng gặp, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.
System của anh phát ra một âm thanh cảnh báo chưa từng có.
Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy sự mệt mỏi và chấp nhận.
Trò chơi mới đã bắt đầu.
Và lần này, anh không chơi một mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận