Chương 51

Chương 51: Tân Thời Đại

Kiếm của Kael lao xuống với tốc độ ánh sáng, kèm theo âm thanh rên rỉ của không gian bị xé toạc – hiệu ứng đặc trưng của "Vết Nứt Thời Gian".

Vũ không né.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại và *lắng nghe* mã nguồn của thế giới.

Trong đầu Vũ, Hệ Thống Error Log System không còn là một giao diện phẳng màu xanh lá cây nữa.

Nó đang gào thét.

Những dòng chữ đỏ tươi chạy dọc theo thính giác của anh, không phải là cảnh báo lỗi, mà là một bản báo cáo cái chết.

`[CẢNH BÁO: MỘT THỰC THỂ NGOÀI HỆ THỐNG ĐANG GẮP GẦN.]`
`[ĐANG PHÂN TÍCH VÕ KHÍ: KIẾM VẾT NỨT.]`
`[NGUYÊN LÝ: CẮT LẤY KÝ ỨC ĐỂ NUÔI DƯỠNG THỰC TẠI.]`

Vũ cảm thấy lưỡi kiếm lạnh lẽo lướt qua má anh.

Một vết cắt nhỏ, nhưng máu không chảy ra.

Thay vào đó, những ký tự nhị phân màu đen tuôn ra từ vết thương, tan biến vào không khí như khói thuốc lá.

Kael, kẻ thù cũ, đồng minh tạm thời, và nạn nhân của trò chơi này, đang đứng trước mặt Vũ với đôi mắt trống rỗng.

Không có sự thù hận trong đó.

Chỉ có sự tuân thủ.

"Bạn là lỗi," Kael nói, giọng nói vang lên như tiếng cào_scratch_ trên đĩa than cũ.

"Và tôi là công cụ sửa lỗi."

Vũ nhướn mày, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.

"Nếu tôi là lỗi, thì tại sao bạn lại còn tồn tại?

Hệ thống không xóa bỏ những thứ vô dụng sao?"

Kael không trả lời.

Anh ta chỉ giơ kiếm lên lần nữa.

Lần này, Vũ không dùng sức mạnh vật lý.

Anh dùng *sự hiểu biết*.

Trong kiếp trước, Vũ đã chết vì cố gắng đánh bại Kael bằng sức mạnh.

Lần này, anh chọn cách khác.

Anh bước vào phạm vi kiếm, không phải để nhận đòn, mà để chạm vào tay cầm kiếm.

`[ĐANG TIẾP CẬN...]`
`[ĐANG ĐỌC DỮ LIỆU...]`

Vũ cảm thấy ý thức của mình bị kéo vào một dòng chảy dữ liệu hỗn loạn.

Anh thấy ký ức của Kael.

Không phải ký ức con người, mà là ký ức của một chương trình bị hỏng.

Kael từng là một người bảo vệ, một anh hùng.

Nhưng khi "Trật Tự Ký Ức" sụp đổ, Kael đã cố gắng giữ lại quá nhiều ký ức đau thương.

Hệ thống đã định nghĩa anh ta là "Quá tải" và định xóa bỏ.

Nhưng Kael đã kháng cự.

Anh ta đã tự xé mình ra, trở thành một "Vết Nứt" sống, một kẻ đi lang thang giữa các lớp thực tại, săn đuổi những kẻ trùng sinh như Vũ vì nghĩ rằng họ là nguyên nhân gây ra sự mất cân bằng.

"Đừng hiểu lầm," Vũ thì thầm, ngón tay của anh lướt qua lòng bàn tay Kael, nơi những mạch code đỏ đang đập mạnh.

"Bạn không phải là công cụ sửa lỗi.

Bạn là nạn nhân đầu tiên của sự tham lam của Admin."

Kael run rẩy.

Lưỡi kiếm chệch hướng, cắt vào không khí.

không sai..."

"Admin sai," Vũ khẳng định, giọng nói của anh vang lên không cần mở miệng, trực tiếp truyền vào vùng não bộ của Kael.

"Admin sợ sự hỗn loạn.

Nhưng hỗn loạn là nơi sinh ra sáng tạo.

Nếu không có lỗi, làm sao có bản vá?

Nếu không có bản vá, làm sao có sự tiến hóa?"

Vũ đẩy Kael ra xa.

Không phải bằng lực, mà bằng một dòng lệnh đơn giản: `[RELEASE_GRIP]`.

Kael ngã xuống, quỳ trên nền đất bằng đá đen.

Đôi mắt anh ta mở to, màu đỏ của máu dần chuyển sang màu xanh lam của dữ liệu thuần khiết.

Vũ đứng đó, thở吁吁.

Cơ thể anh đau đớn.

Mỗi tế bào trong người anh đang kêu gào vì việc phải xử lý lượng thông tin khổng lồ vừa hấp thụ.

Nhưng anh không sụp đổ.

Anh đang *thức tỉnh*.


Vũ đứng giữa khoảng không, nhìn Kael đang quỳ xuống, vật vã vì mất trí.

Từ xa, những bóng đen của "Thần" – những thực thể vô hình điều khiển hệ thống – bắt đầu tụ tập.

Chúng cảm nhận được sự bất ổn trong mã nguồn.

Một giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.

Nó không đến từ một người, mà từ chính không khí, từ những bức tường, từ chính máu trong cơ thể Vũ.

`[ĐIỂM LỖI PHÁT HIỆN.]`
`[ĐANG TRIỂN KHAI BIỆN PHÁP XÓA BỎ.]`

Những bóng đen hạ thấp xuống.

Chúng không có hình dạng rõ ràng.

Chúng là những khoảng trống trong thực tại, những nơi mà ánh sáng không thể chạm tới.

Vũ nhận ra chúng.

Chúng là những "Quản Trị Viên" cấp thấp.

Những thực thể được tạo ra để duy trì trật tự bằng cách loại bỏ bất kỳ yếu tố nào không phù hợp.

Vũ không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.

Như thể anh đã đứng ở vị trí này trong một cuộc sống khác.

"Kael," Vũ gọi.

Kael ngẩng đầu lên.

Đôi mắt anh ta vẫn còn mờ đục, nhưng có một tia sáng nhận thức lóe lên.

"Đừng để chúng xóa bạn," Vũ nói.

"Hãy nhớ lại.

Nhớ lại lý do tại sao bạn cầm kiếm."

Kael run rẩy.

Anh ta cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay anh ta không nghe lời.

Những bóng đen bao vây họ.

Chúng không tấn công.

Chúng chỉ *tồn tại*.

Sự hiện diện của chúng tạo ra một áp lực tâm lý khủng khiếp, khiến ký ức của Kael bắt đầu tan biến.

`[ĐANG XÓA: KÝ ỨC VỀ MẤT MÁT...]`
`[ĐANG XÓA: KÝ ỨC VỀ THÙ HẬN...]`

Kael hét lên.

Anh ta ôm đầu, cơ thể anh ta co giật.

Vũ bước tới.

Anh đặt tay lên vai Kael.

"Không," Vũ nói, giọng anh vang lên như một lời phán quyết.

"Tôi không cho phép."

Vũ kích hoạt Chế Độ Admin giả tạo.

Anh không tấn công những bóng đen.

Anh tấn công *lý do* sự tồn tại của chúng.

`[ĐANG TRUY CẬP: NGUYÊN NHÂN TỒN TẠI CỦA QUẢN TRỊ VIÊN.]`
`[ĐANG CHèn: KÝ ỨC CỦA VŨ.]`

Vũ đẩy ký ức của chính mình vào những bóng đen.

Không phải ký ức về sức mạnh.

Mà là ký ức về sự yếu đuối.

Ký ức về nỗi sợ hãi.

Ký ức về những đêm không ngủ vì lo lắng cho tương lai.

Ký ức về những lần anh ta đã bỏ chạy, đã từ bỏ, đã thất bại.

Những bóng đen rung động.

Chúng không được lập trình để xử lý sự hỗn loạn của cảm xúc con người.

Chúng chỉ được lập trình để loại bỏ nó.

`[LỖI: DỮ LIỆU KHÔNG TƯƠNG THÍCH.]`
`[ĐANG QUÁ TẢI...]`

Những bóng đen bắt đầu co lại.

Chúng không biến mất.

Chúng *đóng băng*.

Chúng trở thành những khối băng đen, đóng lại trong không trung.

Kael thở吁吁.

Anh ta nhìn Vũ với ánh mắt kinh sợ.

bạn đã làm gì?"

"Không có gì," Vũ đáp.

"Tôi chỉ cho chúng thấy rằng chúng không thể xóa bỏ những gì chúng không thể hiểu."

Vũ quay đi.

Nơi này không còn an toàn cho bạn nữa.

Trật Tự sẽ gửi những thứ mạnh hơn.

Và lần này, chúng sẽ không chỉ xóa ký ức.

Chúng sẽ xóa *bạn*."

Kael không nói gì.

Anh ta đứng dậy, chầm chậm, và biến mất vào bóng tối.

Vũ đứng một mình.

Anh biết rằng mình vừa tạo ra một con đường thứ ba.

Một con đường không dựa trên Trật Tự, cũng không dựa trên Hỗn Loạn.

Mà dựa trên *sự chấp nhận*.

Nhưng anh cũng biết rằng con đường này sẽ đầy rẫy những cái giá phải trả.


Nhưng trước khi ngón tay Vũ bản gốc chạm vào màn hình ảo, một tiếng cười khanh khách vang lên từ phía sau.

Vũ quay lại.

Đứng ở đó là một người phụ nữ.

Cô ta mặc một bộ đồ trắng tinh, không một vết bẩn.

Trên trán cô ta là một con dấu đỏ, hình dạng của một con mắt mở to.

"Đáng yêu quá," người phụ nữ nói, giọng nói của cô ta ngọt ngào như mật ong, nhưng lạnh lùng như băng giá.

"Hai phiên bản của cùng một lỗi, trò chuyện với nhau như thể họ là những anh hùng."

Vũ nhận ra cô ta.

Không phải từ ký ức.

Mà từ trực giác.

Cô ta là một phần của hệ thống.

Một phần mà Vũ chưa từng gặp.

" Ai là bạn?" Vũ hỏi, giọng anh ta cứng rắn.

"Tôi là Người Bảo Vệ," cô ta đáp.

"Và tôi đã đến để dọn dẹp."

Cô ta giơ tay lên.

Một luồng sáng trắng, mạnh hơn bất kỳ thứ gì Vũ từng thấy, bắt đầu tụ tập trên lòng bàn tay cô ta.

Vũ không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc.

"Và tôi," Vũ nói, "đang đến để phá hủy bạn."

Vũ bước tới.

Không phải để chiến đấu.

Mà để *hỏi*.

"Vì sao?" Vũ hỏi.

"Tại sao bạn lại bảo vệ một thế giới dựa trên sự dối trá?"

Người Bảo Vệ mỉm cười.

"Vì sự thật quá đau đớn.

Và con người không thể chịu đựng được nó."

Vũ nhướn mày.

"Thì ra chúng ta giống nhau hơn tôi nghĩ."

Vũ giơ tay lên.

Không phải để tấn công.

Mà để *mở*.

`[ĐANG MỞ: TỆP DỮ LIỆU NGUỒN.]`
`[CẢNH BÁO: HÀNH ĐỘNG NÀY KHÔNG THỂ HOÀN TÁC.]`

Vũ mỉm cười.

"Thì ra nó không thể hoàn tác."

Vũ nhấn vào phím ảo.

Và thế giới, lần nữa, bắt đầu sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập