Chương 50
Cơn đau không đến từ thể xác.
Nó đến từ sự nhận thức.
Vũ đứng giữa khoảng trống trắng xóa, bàn tay vẫn còn dính vào tay nắm cửa gỗ cũ kỹ.
Nhưng mùi hương của gỗ mục và bụi thời gian đã biến mất, thay vào đó là mùi ozone nồng nặc, mùi của một cái máy vừa bị quá tải.
Hệ thống của anh, thứ đã từng là một người bạn đồng hành lạnh lùng và hữu ích, giờ đây lại phát ra những âm thanh giống như tiếng kim loại bị bẻ gãy.
*[LỖI: Dữ liệu xung đột.]*
*[LỖI: Bản sắc không thể xác định.]*
*[CẢNH BÁO: ANH LÀ BẢN SAO.
TỈ LỆ PHẢN XẠ THỰC TẠI: 0.04%]*
Vũ cúi xuống nhìn đôi tay mình.
Da thịt anh không còn màu sắc tự nhiên.
Những đường vân đen kịt, giống như mực tàu bị vương vãi, đang lan tỏa từ cổ tay lên khắp cánh tay.
Chúng không phải là vết thương.
Chúng là những "Vết Nứt Thời Gian" – dấu hiệu vật lý của việc một người trùng sinh đang bị thế giới này từ chối.
"Đừng hoảng," Vũ thì thầm với chính mình, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe xa lạ.
"Nếu đây là giấc mơ, thì đau đớn là bằng chứng cho sự tỉnh táo."
Anh bước ra khỏi căn phòng "Phòng Điều Khiển" ảo.
Cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng, không tạo ra tiếng động, chỉ có một cảm giác như bị hút chân không.
Trước mặt anh không phải là căn hầm ngầm ẩm ướt ở khu ổ chuột, mà là một hành lang dài vô tận, được lát bằng những tấm gương vỡ.
Mỗi tấm gương phản chiếu một phiên bản khác của Vũ.
Một Vũ đang khóc.
Một Vũ cầm súng.
Một Vũ đang chết trong ngọn lửa.
Và một Vũ mặc vest đen, lạnh lùng nhìn anh qua lớp kính.
Hệ thống Error Log System cuối cùng cũng ổn định lại, nhưng giao diện đã thay đổi hoàn toàn.
Thay vì màu xanh lam quen thuộc, nó chuyển sang màu đỏ máu, nhấp nháy theo nhịp tim của Vũ.
*[NHIỆM VỤ MỚI: Xác định nguồn gốc của "Vết Nứt".]*
*[THƯỞNG: Sự thật.]*
*[TRỪNG PHẠT: Sự tồn tại.]*
Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy mệt mỏi nhưng sắc bén.
"Sự thật luôn có giá.
Và hôm nay, tôi sẵn sàng thanh toán."
Anh bắt đầu chạy.
Không phải để trốn thoát, mà để tìm ra điểm giao thoa giữa những tấm gương.
Nếu thế giới này là một phòng thí nghiệm, thì phải có một nơi chứa đựng các mẫu vật gốc.
Và anh cần tìm ra nó trước khi những vết nứt trên da thịt ăn sâu vào tim.
Hành lang kết thúc bằng một cánh cửa lớn bằng đồng thau, khắc đầy những ký tự mà Vũ không thể đọc được.
Chúng không phải là chữ, mà là những đoạn mã nhị phân bị lỗi, uốn lượn như những con rắn đang ngủ.
Vũ đẩy cửa vào.
Đại sảnh bên trong rộng lớn đến chóng mặt.
Trần nhà cao vút, mất hút trong bóng tối.
Ánh sáng không đến từ đâu cả, mà phát ra từ chính sàn nhà – một bề mặt đen bóng phản chiếu bầu trời sao giả tạo.
Ở trung tâm đại sảnh, một chiếc ghế xoay hướng ra phía Vũ.
Một người đàn ông ngồi đó.
Vũ dừng bước.
Tim anh đập thình thịch, không vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra kinh hoàng.
Người đàn ông đó có khuôn mặt của Vũ.
Nhưng khác biệt.
Khuôn mặt đó không mang vẻ mệt mỏi, không mang những vết sẹo của chiến tranh và mất mát.
Nó sắc sảo, gọn gàng, và lạnh lùng như một tảng băng.
Người đàn ông mặc bộ vest đen nhũn, tay cầm một tách cà phê bốc hơi – dù không có bàn nào xung quanh.
"Điêu kỳ," Vũ nói, giọng anh vang vọng trong đại sảnh.
"Tôi gặp chính mình.
Và tôi cảm thấy như đang gặp một kẻ lạ mặt."
Người đàn ông trong vest đen nhai một miếng gì đó – có vẻ như là một chiếc bánh quy – rồi liếc nhìn Vũ qua mí mắt hạ xuống.
"Ngược lại, Vũ.
Tôi là người duy nhất ở đây còn 'thực'.
Bạn là một lỗi hệ thống.
Một bản sao dữ liệu bị hỏng, đang cố gắng giả vờ là người dùng gốc."
"Vũ Gốc?" Vũ hỏi, mặc dù anh đã biết câu trả lời.
"Đừng gọi tôi là Vũ Gốc," người đàn ông đáp, giọng nói lạnh tanh.
"Đó là cái tên bạn đặt cho tôi để dễ dàng khinh thường.
Vũ đã không chết trong vụ nổ năm đó.
Vũ đã tỉnh dậy và thấy thế giới này là một sai lầm cần được sửa chữa."
Vũ nhướn mày.
"Vậy tại sao bạn lại để cho tôi tồn tại?
Tại sao lại cho tôi Hệ Thống?
Tại sao lại cho tôi ký ức?"
"Vì tôi cần một người kiểm thử," Vũ-Gốc đáp, đặt tách cà phê xuống một không gian trống không, nơi nó lơ lửng giữa không trung.
"Trật Tự Ký Ức không thể tự sửa chữa chính nó.
Nó cần một yếu tố hỗn loạn.
Một biến số không thể đoán trước.
Bạn, Vũ, với sự ngu ngốc và lòng tham của bạn, là công cụ hoàn hảo để tôi xác định các điểm yếu của hệ thống."
Vũ cảm thấy một cơn giận dữ bốc lên, nhưng anh nén nó lại.
"Vậy thì tôi đã làm tốt công việc của mình.
Tôi đã phá vỡ quy tắc.
Tôi đã kết nối với những kẻ bị bỏ rơi.
Tôi đã tạo ra một con đường thứ ba."
"Con đường thứ ba?" Vũ-Gốc cười, một nụ cười khinh miệt.
"Không có con đường thứ ba.
Chỉ có Trật Tự và Hỗn Loạn.
Và bạn,可怜的 (đáng thương), bạn đang đứng trên bờ vực của sự xóa sổ."
Vũ-Gốc giơ tay.
Một luồng năng lượng đen kịt, dày đặc như nhựa đường, bắt đầu hình thành trên lòng bàn tay anh ta.
Nó không phải là ma thuật.
Nó là mã lệnh.
Là quyền quản trị.
"Trật Tự đòi hỏi sự ổn định," Vũ-Gốc nói, giọng anh vang lên như một phán quyết.
"Và bạn là sự bất ổn lớn nhất.
Bạn mang theo ký ức của những người đã chết.
Bạn mang theo hy vọng của những kẻ thất bại.
Bạn là tiếng ồn trong một bản giao hưởng hoàn hảo."
Vũ không di chuyển.
Anh đóng mắt lại, tập trung vào Hệ Thống Error Log System.
*[PHÂN TÍCH: Năng lượng đối phương là "Mã Trật Tự".]*
*[ĐIỂM YẾU: Nó dựa trên sự chấp nhận của mục tiêu.]*
*[ĐỀ XUẤT: Từ chối thực tại.]*
Vũ mở mắt.
"Bạn nói sai một điều, Vũ-Gốc.
Bạn cho rằng Trật Tự và Hỗn Loạn là hai cực đối nghịch.
Nhưng bạn đã quên mất thứ thứ ba."
"Đó là gì?" Vũ-Gốc hỏi, luồng năng lượng đen kịt bắt đầu phát sáng.
"Ký ức," Vũ đáp.
"Trật Tự muốn xóa bỏ ký ức đau thương để tạo ra sự ổn định.
Hỗn Loạn muốn giải phóng ký ức để tạo ra sự tự do.
Nhưng cả hai đều quên rằng ký ức không chỉ là dữ liệu.
Ký ức là trải nghiệm.
Và trải nghiệm không thể bị kiểm soát hay xóa bỏ.
Nó chỉ có thể được chuyển hóa."
Vũ bước tới.
Mỗi bước chân của anh đều để lại một vết nứt trên sàn nhà gương.
"Tôi không chọn Trật Tự.
Tôi cũng không chọn Hỗn Loạn.
Tôi chọn *Ký ức*.
Tôi sẽ mang theo tất cả những nỗi đau, tất cả những sai lầm, và tất cả những hy vọng.
Và tôi sẽ xây dựng một thế giới mới dựa trên chúng.
Không phải bằng cách xóa bỏ, mà bằng cách chấp nhận."
Vũ-Gốc nhíu mày.
Bạn sẽ bị tải trọng ký ức giết chết.
Không não người nào có thể chứa đựng nỗi đau của hàng ngàn kiếp sống."
"Thì ra tôi không đơn độc," Vũ cười, nụ cười đen tối và đầy sự đồng cảm tàn nhẫn.
"Và nếu tôi chết, thì ít nhất tôi đã chết với một câu chuyện đáng kể.
Bạn sẽ sống mãi trong sự trống rỗng của một nhà tù không có tù nhân."
Vũ-Gốc gầm lên, tung luồng năng lượng đen kịt về phía Vũ.
Nó không phải là một đòn tấn công vật lý.
Nó là một lệnh xóa.
Một lệnh định nghĩa lại Vũ thành "Không tồn tại".
Vũ không né tránh.
Anh đưa tay lên, không phải để chặn, mà để *chạm* vào luồng năng lượng đó.
Hệ Thống Error Log System của anh phát ra một âm thanh chói tai, như tiếng kim loại bị mài sát.
*[ĐANG HẤP THỤ...]*
*[ĐANG MÃ HÓA...]*
*[LỖI: Dữ liệu quá tải.]*
Vũ cảm thấy đau đớn.
Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn của việc nhớ lại.
Anh nhớ lại ngày Vũ-Gốc giết chết người bạn thân nhất của mình.
Không phải vì thù hận, mà vì sự sợ hãi.
Sợ hãi rằng nếu không loại bỏ yếu tố bất ổn, Trật Tự sẽ sụp đổ.
Vũ chèn ký ức đó vào luồng năng lượng đang tiến tới.
"Nhìn đi!" Vũ hét lên.
"Nhìn vào thứ bạn đã làm!
Bạn không phải là người bảo vệ Trật Tự.
Bạn là kẻ đã phá vỡ nó đầu tiên!"
Vũ-Gốc hoảng loạn.
Anh ta cố gắng rút lại năng lượng, nhưng quá muộn.
Ký ức về cái chết của người bạn thân nhất – một ký ức mà Vũ-Gốc đã cố tình chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của "Sự cần thiết" – đang lan tỏa trong cơ thể anh ta.
Những mạch code đỏ trên da thịt Vũ-Gốc bắt đầu nứt vỡ.
Không phải vì bị tấn công, mà vì sự mâu thuẫn nội tại.
Sai rồi..." Vũ-Gốc thì thầm, khuôn mặt sắc sảo của anh ta bắt đầu biến dạng.
"Tôi đã làm đúng...
Tôi đã làm đúng..."
"Không," Vũ nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng vang vọng như tiếng sét.
"Bạn đã chọn con đường dễ nhất.
Bạn đã chọn xóa bỏ nỗi đau thay vì đối mặt với nó.
Và đó là lý do tại sao bạn luôn cô đơn.
Lý do tại sao bạn luôn sợ hãi."
Vũ-Gốc quỳ xuống.
Những hạt sáng màu xanh lam bắt đầu thoát ra từ cơ thể anh ta, giống như Vũ đã thấy trước đó.
Nhưng lần này, chúng không biến mất.
Chúng bay về phía Vũ, xâm nhập vào cơ thể anh.
"Chúc may mắn, Vũ," Vũ-Gốc nói, giọng anh ta giờ đây nghe xa lạ, như thể anh ta đang nói bằng một ngôn ngữ khác.
"Bây giờ, hãy cố gắng đừng chết.
Vì bạn đã trở thành gánh nặng của cả thế giới."
Vũ-Gốc tan rã.
Không còn một người đàn ông mặc vest đen.
Chỉ còn lại một chiếc ghế xoay, và một tách cà phê lạnh ngắt lơ lửng trong không trung.
Vũ đứng đó, bất động.
Anh cảm thấy những hạt sáng xâm nhập vào da thịt, vào máu, vào não bộ.
Hệ thống của anh biến mất.
Không còn màn hình holographic.
Không còn cảnh báo.
Không còn nhiệm vụ.
Thay vào đó, một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải từ Hệ thống.
Không phải từ Vũ-Gốc.
Mà là từ chính Vũ.
Nhưng không phải Vũ hiện tại.
Mà là Vũ của kiếp thứ nhất.
Vũ ngây thơ, Vũ tò mò, Vũ chưa biết đến sự tồn tại của hệ thống.
*"Hãy nhìn xung quanh bạn, Vũ,"* giọng nói ấy thì thầm.
*"Thế giới này không phải là thực.
Nó là một giấc mơ.
Và bạn, bạn là người đang ngủ."*
Vũ bước ra khỏi Tòa Tháp Ký Ức.
Thế giới bên ngoài vẫn hỗn loạn.
Những tòa nhà vẫn trôi nổi trong không trung, những mảnh vỡ của thực tại vẫn rơi xuống như mưa.
Nhưng có một sự khác biệt.
Những tòa nhà ngừng trôi nổi.
Chúng hạ xuống, chạm đất với một tiếng động沉闷 (chìm).
Người dân bắt đầu lấy lại khuôn mặt.
Những "Vết Nứt Thời Gian" trên da thịt họ bắt đầu mờ đi.
Nhưng họ không nhìn anh với ánh mắt kính sợ hay thù hận.
Họ nhìn anh với sự...
trống rỗng.
Họ nhìn anh như thể anh là một khoảng trống.
Một lỗ hổng trong thực tại.
Điện thoại của Vũ rung lên.
Một thiết bị cũ kỹ, mà anh đã nghĩ là đã bị phá hủy từ lâu.
Anh nhìn xuống.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Một tin nhắn từ số không rõ danh tính:
*"Chúc mừng đã thắng vòng loại.
Nhưng trò chơi thực sự mới bắt đầu.
Bạn đã giải phóng ký ức, nhưng bạn đã không giải phóng thế giới.
Bây giờ, hãy chọn: Tiếp tục làm giấc mơ, hoặc tỉnh dậy và đối mặt với ác mộng."*
Vũ nhìn lên bầu trời.
Những ngôi sao giả tạo bắt đầu mờ dần, lộ ra một màn hình đen khổng lồ phía sau chúng.
Và trên màn hình đen đó, một dòng chữ trắng hiện lên:
*[SYSTEM REBOOT INITIATED...]*
*[WELCOME, ADMIN.]*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận