Chương 49

Chương 49 — "Tân Thời Đại"

Nước mắt của Vũ Gốc không rơi.

Trong thế giới vật lý, trọng lực là một định luật bất di bất dịch, nhưng ở đây, trong căn phòng khách sạn sang trọng đang sụp đổ này, chỉ có ý chí mới là trọng lực.

Những giọt nước mắt treo lơ lửng trước mặt Vũ, phản chiếu khuôn mặt biến dạng của người đàn ông đang gục ngã.

Chúng không phải là nước.

Chúng là những đoạn mã xanh lam, dày đặc và nhấp nháy, như thể chính nỗi đau đang được mã hóa thành dữ liệu thô.

Anh không chớp, không nháy.

Ánh sáng từ đèn chùm pha lê phía trên không còn trắng xóa nữa mà mang một màu tím sẫm, bệnh hoạn.

Không khí nặng nề, mùi hương hoa hồng ngọt ngào giờ đây chuyển thành mùi ozone và kim loại đốt cháy.

Cơ thể anh cảm thấy lạnh buốt, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự vắng mặt của "sự sống" tự nhiên.

Anh đang đứng giữa một hiện trường tử thi của thực tại.

"Đừng chạm vào chúng," Vũ Gốc thì thầm, giọng nói của anh ta nghe như tiếng xì của khí gas thoát ra từ một đường ống bị thủng.

"Chúng là ký ức bị nhiễm độc.

Nếu chúng chạm vào da bạn, bạn sẽ nhớ những điều không thuộc về bạn."

Vũ nhướn mày.

Hệ thống trong đầu anh, thứ mà anh đã gọi là *Error Log System*, đang rung lên dữ dội.

Màn hình holographic mờ ảo hiện ra trước mắt anh, nhưng các con số không còn là màu xanh an toàn.

Chúng chuyển sang màu đỏ sẫm, nhấp nháy liên tục như nhịp tim của một người đang bị suy tim.

*[CẢNH BÁO: Nhiễm độc dữ liệu đang lan tỏa.]*
*[Nguồn: Vũ Gốc (Glitch Class).]*
*[Đề xuất: Tách rời vật lý.

Khoảng cách an toàn: 5 mét.]*

Vũ lùi lại một bước.

Giày da của anh cọt kẹt trên thảm lông dày, âm thanh nhỏ bé ấy nghe như một tiếng súng nổ trong sự im lặng chết chóc.

"Tôi đã chạm vào chúng từ lâu rồi," Vũ đáp, giọng anh bình thản đến mức đáng sợ.

Anh chỉ vào mắt mình, đôi mắt giờ đây đỏ thẫm như máu đông.

"Cha tôi đã nhét chúng vào đầu tôi.

Vậy nên, tôi đoán tôi đã miễn dịch với loại virus này."

Vũ Gốc cười.

Tiếng cười khô khốc, giống như tiếng giấy xé rách.

Người thu thập?

Anh đang nhầm lẫn giữa người tạo ra và người bị tạo ra, Vũ.

Bạn nghĩ bạn là con người?

Bạn chỉ là một bản sao lưu trữ (Backup) đang cố gắng ghi đè lên phiên bản gốc."

Vũ không đáp.

Anh đang tập trung vào việc phân tích.

Ký ức kiếp trước của anh — Vũ của thế giới cũ — cho anh biết rằng Vũ Gốc là một kẻ thù nguy hiểm, nhưng không phải là không thể đánh bại.

Vũ Gốc là một "Lỗi Hệ Thống" (Glitch).

Và mọi lỗi hệ thống, dù lớn đến đâu, đều có một điểm chung: chúng hoạt động dựa trên một quy tắc logic bị hỏng.

Vũ cần tìm ra quy tắc đó.

Anh không cần sức mạnh C-rank hay S-rank.

Anh cần một nhà điều tra.


Hệ thống của Vũ phát ra tiếng báo động chói tai, át đi cả tiếng thở nặng nhọc của Vũ Gốc.

*[CẢNH BÁO: Mức độ腐蚀 (Thối rữa) của môi trường tăng lên.

70%...]
*[NHIỆM VỤ CẬP NHẬT: Tìm ra điểm yếu của Vũ Gốc.]*
*[PHÂN TÍCH: Vũ Gốc không phải là một thực thể độc lập.

Anh ta là sự kết hợp của hàng trăm ký ức thất bại.

Điểm yếu: Sự phân mảnh bản ngã.]*

Vũ biết rằng mình không thể thắng Vũ Gốc bằng sức mạnh vật lý.

Vũ Gốc là một phần của thực tại, giống như gravity hay thời gian.

Tấn công anh ta là tấn công vào chính cấu trúc của thế giới này.

Vũ sẽ bị đẩy lùi, bị thương, và thế giới sẽ sụp đổ thêm một chút nữa.

Thay vì rút súng, Vũ mở rộng lòng bàn tay.

Anh không tấn công.

Anh chiếu chiếu.

Anh tập trung vào *Error Log System*.

Thay vì dùng nó để quét dữ liệu, anh dùng nó để "đọc" những ký ức đang rò rỉ từ cơ thể Vũ Gốc.

Hệ thống của anh, vốn được thiết kế để ghi nhận lỗi, giờ đây trở thành một ống nghe y tế.

Nó bắt lấy những tín hiệu yếu ớt, những mảnh vỡ ký ức đang bay lơ lửng trong không khí.

"Đừng!" Vũ Gốc hét lên, lùi lại.

"Bạn đang làm gì?

Bạn đang mở những gì đã đóng lại!"

"Tôi đang khám phá bí ẩn," Vũ đáp, mắt anh nhắm nghiền, nhưng trong tâm trí anh, một bức tranh đang hiện ra.

Không phải là của anh.

Mà là của Vũ Gốc.

Anh thấy một cậu bé đứng giữa một đám cháy.

Cậu bé không khóc.

Cậu bé chỉ nhìn.

Anh thấy một người đàn ông mặc vest đen bước ra từ ngọn lửa, cầm một cuốn sổ.

Anh thấy cậu bé bị kéo vào trong cuốn sổ, không phải để chết, mà để "được cứu".

Nhưng sự cứu rỗi đó là sự giam cầm.

Vũ Gốc không phải là một người trùng sinh đơn lẻ.

Anh ta là tổng hợp của tất cả những người đã bị "thu thập".

Anh ta là một nhà tù sống.

Vũ mỉm cười.

Một nụ cười đen tối, đầy sự đồng cảm tàn nhẫn.

"Bạn không phải là lỗi hệ thống, Vũ Gốc.

Bạn là nạn nhân.

Và bạn đã trở thành kẻ canh ngục của chính mình."

Vũ Gốc rên lên.

Cơ thể anh ta bắt đầu co giật.

Những mạch code đỏ trên da thịt anh ta bắt đầu nứt vỡ, lộ ra những ánh sáng trắng xóa bên trong.

"Ngừng lại...

Đừng nhìn...

Đừng nhìn vào nó..."

"Nhìn kỹ hơn," Vũ nói, giọng anh vang vọng trong căn phòng đang tan rã.

"Nhìn xem ai đã bắt bạn.

Nhìn xem cha tôi đã làm gì với bạn.

Và nhìn xem...

bạn đã giết bao nhiêu người để giữ cho căn phòng này còn nguyên vẹn."

Vũ Gốc quỳ xuống.

Đôi tay anh ta ôm lấy đầu, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xé toạc tâm trí.

Những ký ức mà anh ta đã cố gắng xóa bỏ, những ký ức về quá khứ đau đớn, về sự cô đơn, về nỗi sợ hãi bị bỏ rơi...

chúng đang được Vũ, qua Hệ thống, chiếu lại lên tâm trí của anh ta.

Không phải để tra tấn, mà để giải phóng.

"Đây là gì?" Vũ Gốc thốt lên, giọng anh ta nghẹn ngào.

"Tại sao...

tại sao tôi không thể quên?"

"Vì bạn không muốn quên," Vũ đáp, bước tới gần hơn.

"Bạn sợ rằng nếu bạn quên, bạn sẽ biến mất.

Và đó là điều duy nhất bạn sợ nhất."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập