Chương 48

Không có mùi thuốc sát trùng, không có tiếng khóc của mẹ, chỉ có sự im lặng chết chóc của chân không.

Anh cố đứng dậy, nhưng cơ thể cảm giác nặng trịch, như thể bị neo giữ bởi một lực hấp dẫn vô hình.

Ánh sáng trắng bao quanh anh không phải là ánh sáng mặt trời, mà là một thứ chất lỏng phát quang, dày đặc và lạnh lẽo.

Nó chảy qua lỗ mũi, len lỏi vào phổi, nhưng anh không hề ngạt thở.

Thay vào đó, anh hít vào một mùi vị kỳ lạ: mùi ozone và mực in cũ kỹ.

Hệ thống trong đầu anh không hiển thị giao diện quen thuộc.

Không có thanh máu, không có chỉ số lực lượng, không có danh sách nhiệm vụ.

Thay vào đó, những dòng code màu đỏ tươi chạy loạn xạ trên thị giác của anh, giống như lỗi hiển thị trên một màn hình CRT cũ.

*[LỖI: Định danh người dùng không tìm thấy.]*
*[LỖI: Kết nối với chủ thể gốc bị ngắt.]*
*[LỖI: Bạn không tồn tại.]*

Vũ nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.

Trong ba đời trước, anh đã học cách điều khiển hệ thống bằng ý chí.

Nhưng lần này, ý chí của anh như ném một viên đá vào vực thẳm, không hề có tiếng đáp lại.

"Đừng phí sức," giọng nói của người phụ nữ vang lên.

Nó không đến từ bên ngoài, mà từ chính tủy xương của anh.

"Bạn đang ở trong bộ nhớ đệm.

Nơi đây không tuân theo luật vật lý.

Nó tuân theo logic của kẻ tạo ra nó."

Vũ mở mắt.

Trước mặt anh, trong khoảng trống trắng xóa, một chiếc ghế bành da màu nâu sẫm xuất hiện.

Chính chiếc ghế mà "Vũ quá khứ" từng ngồi.

Và trên đó, cuốn sổ da màu nâu đang mở ra.

Anh bước tới.

Mỗi bước chân đều để lại một vết nứt nhỏ trên mặt đất trắng, như thể không gian này đang vỡ vụn dưới áp lực của sự hiện diện của anh.

Khi anh ngồi xuống, cuốn sổ bỗng tự động lật trang.

Những dòng chữ hiện lên không phải là ký tự, mà là những hình ảnh.

Hình ảnh đầu tiên là một đứa trẻ đang khóc.

Một người đàn ông mặc vest đen đứng trước nó, tay cầm một cây bút máy.

Người đàn ông ấy viết gì đó vào cuốn sổ, và mỗi khi anh ta viết xong một dòng, đứa trẻ ngừng khóc và trở nên trống rỗng.

"Đây là gì?" Vũ hỏi, giọng anh nghe xa lạ, như thể vang vọng trong một căn phòng rộng lớn.

"Lịch sử," giọng nữ đáp.

"Lịch sử của những kẻ thất bại.

Và lịch sử của chính bạn."

Vũ nhìn kỹ hơn.

Người đàn ông trong hình ảnh...

đó là cha anh.

Không phải cha nuôi, mà là cha ruột, người đã bỏ rơi anh từ nhỏ.

Khuôn mặt ấy lạnh lùng, không có cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm như hố vô tận.

"Cha tôi..." Vũ lắp bắp.

"Không," giọng nữ ngắt lời.

"Anh ta không phải là cha bạn.

Anh ta là người thu thập.

Người dọn dẹp.

Và bạn, Vũ, bạn là sản phẩm của anh ta."

Vũ cảm thấy máu trong người mình đóng băng.

Những ký ức ập về, nhưng chúng không còn là của anh.

Chúng là ký ức của người khác.

Những người trùng sinh trước anh.

Những người đã cố gắng thay đổi dòng chảy thời gian và bị "xóa sổ".

Họ không chết.

Họ bị nhốt vào trong cuốn sổ này.

Và cuốn sổ này...

nằm trong đầu anh.

*[CẢNH BÁO: Mức độ đồng hóa ký ức đạt 40%.

Nguy cơ mất nhận thức cá nhân: Cao.]*

Dòng chữ đỏ cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng nó không phải là cảnh báo từ hệ thống.

Nó là cảnh báo từ chính cơ thể anh.

Vũ hét lên, ôm lấy đầu.

Một cơn đau dữ dội xé toạc não bộ anh, như thể ai đó đang dùng dao cùn khoét sâu vào ý thức của anh.

"Ngừng lại!" anh gào lên.

"Không thể ngừng được," giọng nữ nói, giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn.

"Bạn đã chạm vào cuốn sổ.

Bạn đã mở cánh cửa.

Bây giờ, bạn phải trả giá."

Vũ ngã xuống sàn nhà trắng.

Cơ thể anh bắt đầu tan rã, biến thành những hạt sáng màu xanh lam, giống như "Vũ quá khứ" đã làm.

Nhưng khác với lần trước, anh không cảm thấy sợ hãi.

Anh cảm thấy...

giải thoát.

"Vậy thì hãy cho tôi xem hết," Vũ thì thầm, mắt nhắm nghiền.

"Cho tôi xem tất cả."

Và thế giới xung quanh anh sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập