Chương 47
Hệ Thống trong đầu anh đột nhiên chuyển sang màu đỏ cảnh báo, những dòng chữ chạy ngang màn hình ảo với tốc độ chóng mặt: *[CẢNH BÁO: TẠO ĐỘNG KHÍ KÝ ỨC.
ĐỘ TƯƠNG THÍCH VỚI THẾ GIỚI: -99%.]*
Vũ đứng giữa phòng ngủ của cậu bé Vũ-Gốc, nơi ánh sáng trắng xóa đang dần tan biến, để lộ ra một thực tại méo mó.
Những bức tường không còn là bê tông hay gỗ, mà là những lớp dữ liệu mỏng manh, trong suốt như thủy tinh vỡ.
Qua những khe nứt đó, anh có thể nhìn thấy những khuôn mặt.
Hàng ngàn khuôn mặt.
Tất cả đều giống nhau.
Tất cả đều là Vũ.
“Đừng nhìn,” Vũ thì thầm, giọng anh khàn khốc.
Anh biết quy tắc.
Trong thế giới Aethelgard, khi một người trùng sinh để lại “Vết Nứt Thời Gian”, thế giới sẽ phản ứng lại bằng cách tạo ra những bóng ma ký ức.
Những bóng ma này không phải là ảo giác.
Chúng là những mảnh vỡ của quá khứ, những phiên bản của chính nhân vật đó trong các dòng thời gian song song bị xóa bỏ.
Và chúng đói khát.
Hệ Thống của anh, thứ mà anh từng tin là công cụ trung lập, giờ đây phát ra những tiếng bíp liên hồi, giống như tiếng tim đập của một sinh vật đang hoảng loạn.
`[PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG...]`
`[PHÁT HIỆN: 14,302 THỰC THỂ KÝ ỨC.]`
`[ĐẶC TÍNH: CẢM THƯƠNG / THÙ DỊCH.]`
`[LỜI KHUYÊN: CHẠY.]`
Vũ không chạy.
Anh từ từ đưa tay ra, chạm vào một bức tường dữ liệu.指尖 (ngón tay) anh xuyên qua bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận được một dòng chảy ấm áp, nhớt nháp.
Đó là ký ức.
Ký ức của một Vũ khác, một Vũ đã chọn con đường hợp tác với Hội Đồng, và cuối cùng bị loại bỏ vì “hiệu suất thấp”.
“Ngon,” Vũ nói, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi.
“Các em đang đói.
Và tôi có thức ăn.”
Anh không phải là người duy nhất ở đây.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ khác.
Những “Kẻ Lạ Mặt” khác.
Những người cũng đã chết và quay trở lại, mang theo những vết nứt tương tự.
Nhưng khác với anh, họ không có Hệ Thống.
Họ chỉ có ký ức đau thương và sự tuyệt vọng.
Và sự tuyệt vọng là thứ dễ bị khai thác nhất.
Nếu Kael đúng, thì mọi nỗ lực của Vũ trong kiếp trước đều vô nghĩa.
Anh đã chiến đấu, hy sinh, chỉ để trở thành một công cụ trong tay một nhóm người không có nhân tính.
Nhưng nếu anh là bản sao, tại sao anh lại cảm thấy sợ hãi?
Tại sao tim anh lại đập nhanh như vậy?
Hệ Thống bỗng nhiên bật lên một thông báo lạ, làm ngắt quãng dòng suy nghĩ của Vũ.
`[NHIỆM VỤ ẨN: KHÁM PHÁ NGUỒN GỐC CỦA LỖI.]`
`[MÔ TẢ: Tìm ra nguyên nhân gốc rễ của sự trùng sinh.
Không phải là Hội Đồng, không phải là Vũ-Gốc.
Mà là thứ gì đó sâu hơn.]`
`[THỜI GIAN: 10:00:00.]`
`[PHẠT: XÓA BỎ TỒN TẠI.]`
Vũ nhìn đồng hồ đếm ngược trong đầu.
Chỉ có mười phút để tìm ra sự thật trước khi anh bị xóa sổ.
“Mười phút,” Vũ lẩm bẩm.
“Đủ để chạy trốn, hay đủ để chết?”
Anh quay lại nhìn Kael.
“Anh biết đường đi, phải không?”
Kael gật đầu.
“Tôi biết tất cả.
Nhưng tôi không thể đi cùng ngươi.
Tôi là một phần của hệ thống.
Nếu tôi rời khỏi đây, tôi sẽ tan biến.”
“Vậy thì chỉ đường,” Vũ nói, giọng anh quyết liệt.
“Dẫn tôi đến nơi mà ngay cả Hội Đồng cũng không dám đặt chân đến.”
Kael mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
“Đi thẳng về phía trước.
Qua cánh cửa kia.
Đừng nhìn lại.
Đừng tin vào bất cứ thứ gì mà ngươi thấy.
Và quan trọng nhất, đừng tin vào chính mình.”
Vũ bước về phía cánh cửa cuối hành lang.
Cánh cửa đó không có tay nắm, không có khóa.
Nó chỉ là một khoảng trống trong không khí, giống như lỗ hổng mà anh đã tạo ra trước đó.
Nhưng lần này, anh không dùng kiếm để phá vỡ nó.
Anh dùng ý chí.
Anh bước qua.
Mọi thứ trở về tĩnh lặng.
Đám đông bản sao đã biến mất.
Chỉ còn lại Vũ và Hệ Thống, giờ đây hiển thị một giao diện mới, tối giản và đáng sợ hơn bao giờ hết.
`[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH.
XẾP LOẠI: F.
ĐÁNH GIÁ: THẤT BẠI.
LÝ DO: KHÔNG TUÂN THỦ KỊCH BẢN.]`
Vũ nghiến răng, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu mới.
Nhưng trước khi anh có thể cử động, một dòng chữ mới hiện lên, lớn hơn, đỏ hơn, và đáng sợ hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy.
`[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG ĐANG BỊ LÂY NHIỄM.]`
`[NGUỒN LÂY NHIỄM: VŨ.]`
`[HÀNH ĐỘNG: CÁCH LY NGAY LẬP TỨC.]`
Vũ nhìn xung quanh.
Căn phòng đang biến đổi.
Những bức tường dữ liệu đang sụp đổ, để lộ ra một khoảng không vô tận, đen kịt.
Và ở giữa khoảng không đó, một cánh cửa đang mở ra.
Một cánh cửa bằng xương, bằng thịt, và bằng nỗi sợ hãi.
Và từ bên trong cánh cửa đó, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của chính Vũ.
“Vào đây,” giọng nói ấy thì thầm.
“Và tìm ra ai mới là người thật.”
Vũ đưa chân bước về phía cánh cửa.
Anh không biết phía sau đó là gì.
Anh chỉ biết rằng, nếu anh không bước vào, anh sẽ không bao giờ biết được sự thật.
Và trong thế giới của những kẻ trùng sinh, sự thật là thứ duy nhất có thể giết chết anh.
Hoặc cứu sống anh.
Bàn chân của Vũ chạm xuống nền đá lạnh lẽo, nhưng cảm giác truyền lên não bộ lại là một sự trơn trượt kinh hoàng, như thể anh đang bước lên một lớp mỡ động vật vừa mới được tách ra.
Không khí trong căn phòng này không phải là không khí.
Nó đặc quánh, nặng mùi sắt gỉ và một mùi hương ngọt ngào đến ngán ngấy của hoa thối rữa – mùi của sự phân hủy bị che giấu dưới lớp son phấn đắt tiền.
Hệ thống trong đầu anh im bặt.
Không có tiếng bíp báo động, không có dòng chữ đỏ nhấp nháy cảnh báo mức độ nguy hiểm.
Chỉ có một dòng trạng thái nhỏ xíu, màu xám xịt, lơ lửng ở góc mắt trái: *[Đang phân tích môi trường...
Dữ liệu không tương thích với logic thế giới hiện tại.]*
"Logic," Vũ lầm bầm, giọng anh nghe xa lạ trong không gian kín mít này.
"Thứ duy nhất mà những kẻ trùng sinh như chúng ta vứt bỏ từ lâu."
Anh tiến sâu hơn.
Cánh cửa bằng thịt – nếu có thể gọi đó là cánh cửa – đóng sầm lại phía sau lưng với một tiếng rít giống như da bị xé rách.
Ánh sáng từ bên ngoài, ánh sáng của thế giới thực với những tòa nhà chọc trời và màn hình LED, biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh xao, phát ra từ những mạch máu lớn ngoằn ngoèo trên trần nhà và tường.
Chúng đập thình thịch, nhịp điệu chậm rãi, nặng nề, như trái tim của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.
Vũ rút ra khẩu súng ngắn từ thắt lưng.
Hành động này vô nghĩa.
Anh biết điều đó.
Nhưng thói quen sinh tồn trong ba đời trước đã ăn sâu vào tủy xương.
Bắn vào một thực thể bằng thịt sống?
Bắn vào chính bản thân mình ở một thời điểm khác?
Hay bắn vào một bóng ma do hệ thống tạo ra?
Anh không bắn.
Anh chỉ giữ nó như một vật trấn an, giống như một đứa trẻ cầm con gấu bông vào bệnh viện.
Phía trước là một hành lang dài, hẹp, hai bên là những bức tường được lót bằng da người.
Nhưng không phải da người bình thường.
Những nốt ruồi, những vết sẹo, những đốm đồi mồi trên bề mặt tường ấy...
Vũ nhận ra chúng.
Vết sẹo hình chữ V trên khóe mắt trái của bức tường bên phải.
Đó là vết sẹo của anh.
Vết sẹo anh đã có từ kiếp thứ hai, khi một mảnh kính vỡ từ cửa sổ xe hơi cắt vào trong vụ tai nạn có chủ đích.
"Chào mừng trở lại, Vũ," giọng nói từ phía trước vang lên, không còn thì thầm nữa mà rõ ràng, vang vọng.
"Bạn thích thiết kế nội thất này chứ?
Tôi đã dành rất nhiều thời gian để...
tái cấu trúc."
Vũ dừng bước.
Tim anh đập mạnh, nhưng anh cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn.
Đây là bẫy.
Tất cả là bẫy.
Nhưng bẫy dành cho ai?
Cho Vũ hiện tại?
Hay cho Vũ trong ký ức?
"Không phải tôi," Vũ nói, giọng khàn đặc.
"Ai đó đang giả mạo."
Giọng cười đáp lại, nhẹ nhàng, đầy mỉa mai.
Vũ, bạn thực sự ngây thơ.
Trong thế giới của chúng ta, 'thực' và 'giả' chỉ là vấn đề của góc nhìn.
Nếu tôi nhớ được mùi hương của ngày bạn ra đời, nếu tôi cảm nhận được nỗi đau khi bạn chết lần đầu tiên, thì tôi có phải là bạn không?"
Vũ nhíu mày.
Hệ thống vẫn im lặng.
Anh cố tình kích hoạt lệnh truy cập dữ liệu cá nhân.
*[Lệnh từ chối.
Nguồn gốc dữ liệu bị khóa bởi cấp độ bảo mật: Omega.]*
Omega.
Cấp độ cao nhất.
Chỉ dành cho những kẻ đã vượt qua ranh giới của hệ thống, những kẻ không còn bị hệ thống kiểm soát mà ngược lại, họ đang kiểm soát hệ thống.
"Vậy ai là Omega?" Vũ hỏi, mắt liếc nhìn xung quanh.
Những mạch máu trên tường đang đập nhanh hơn.
Ánh sáng xanh xao chuyển sang màu đỏ thẫm.
"Đừng hỏi câu hỏi ngớ ngẩn," giọng nói ấy đáp.
"Hãy nhìn xung quanh bạn."
Vũ quay đầu.
Hành lang không còn dài nữa.
Nó đang co lại, như thể không gian xung quanh đang bị hấp thụ vào một điểm trung tâm.
Và ở cuối hành lang, một hình bóng hiện ra.
Đó là một người đàn ông.
Cứng đờ, mặc bộ vest đen sang trọng, tóc cắt ngắn gọn gàng.
Khuôn mặt...
là khuôn mặt của Vũ.
Nhưng không phải Vũ của hiện tại.
Đó là Vũ của kiếp thứ nhất, trước khi anh biết đến sự tồn tại của hệ thống, trước khi anh trở thành một cỗ máy giết người hiệu quả.
Khuôn mặt ấy còn non nớt, còn mang vẻ ngây thơ và một sự tò mò đáng sợ.
Người đàn ông đó đang ngồi trên một chiếc ghế bành cũ kỹ, tay cầm một cuốn sổ da màu nâu sẫm.
Anh ta đang viết gì đó, ngòi bút chuyển động liên tục, tạo ra tiếng cào xé giấy rất lớn trong không gian tĩnh lặng.
tôi có thể xem không?" Vũ hỏi, bước tới gần.
Cơn sợ hãi trong anh đã chuyển hóa thành một sự tò mò lạnh lùng.
Đây là cơ hội.
Một cơ hội hiếm hoi để hiểu rõ kẻ thù, hoặc hiểu rõ chính mình.
Người Vũ trong quá khứ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt anh ta trống rỗng, không có đồng tử, chỉ có hai vầng đen sâu thẳm như hố vô tận.
"Đây là nhật ký của những kẻ thất bại," người Vũ kia nói, giọng nói không phát ra từ miệng mà trực tiếp vang lên trong đầu Vũ.
"Những người trùng sinh trước bạn.
Những người đã cố gắng thay đổi dòng chảy thời gian và bị hệ thống...
xóa sổ."
Vũ nuốt nước bọt.
Ý anh là giết chết?"
"Không," người Vũ kia lắc đầu, nụ cười méo mó hiện lên trên môi.
"Họ không chết.
Họ trở thành một phần của hệ thống.
Những dữ liệu lỗi.
Những mảnh vỡ ký ức mà hệ thống không thể xử lý nên đã nhét chúng vào đây.
Vào trong...
cơ thể của chính bạn."
Vũ cảm thấy lạnh sống lưng.
Anh nhớ lại những cơn đau đầu dữ dội những đêm trước, những ký ức không thuộc về anh đột ngột xuất hiện.
Những mảnh vỡ.
tôi là gì?" Vũ hỏi, giọng run rẩy.
"Bạn là thùng rác," người Vũ kia đáp thẳng thừng.
"Và tôi là người dọn dẹp."
Người Vũ kia đứng dậy.
Cơ thể anh ta bắt đầu tan rã, biến thành những hạt sáng màu xanh lam, bay vào không khí và hòa quyện vào những mạch máu trên tường.
Vũ cố gắng lùi lại, nhưng chân anh như bị đóng đinh vào chỗ đứng.
"Đừng sợ," giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi.
"Đây không phải là sự trừng phạt.
Đây là sự tiến hóa.
Hệ thống cần sự đa dạng.
Nó cần những góc nhìn khác nhau để hoàn thiện.
Và bạn, Vũ, bạn là tổng hợp của tất cả những sai lầm trước đó."
Vũ nhìn xuống cuốn sổ da màu nâu sẫm mà người Vũ kia để lại trên ghế.
Nó nằm đó, im lìm, như một lời mời gọi chết chóc.
*[Cảnh báo: Tiếp xúc với vật phẩm lạ có thể gây nhiễm độc dữ liệu.
Xác suất sống sót: 12%.]*
Dòng chữ đỏ của hệ thống cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng nó quá muộn.
Vũ đã với tay ra.
Anh không thể không làm vậy.
Trong thế giới của những kẻ trùng sinh, sự tò mò là thứ duy nhất mạnh hơn nỗi sợ hãi.
Và anh cần biết.
Anh cần biết ai là người thật, ai là người giả, và quan trọng nhất, ai đang điều khiển con rối này.
Bàn tay anh chạm vào bìa cuốn sổ.
Và có một nhịp đập yếu ớt bên trong.
Vũ mở trang đầu tiên.
Chỉ có một dòng chữ, viết bằng mực đỏ tươi, vẫn còn ướt:
*"Đừng tin vào giọng nói trong đầu bạn.
Nó không phải là hệ thống.
Nó là thứ mà hệ thống đang cố gắng giấu giếm."*
Vũ ngẩng đầu lên.
Những mạch máu trên tường ngừng đập.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề hơn cả tiếng hét.
Và rồi, từ sâu thẳm trong đầu anh, một giọng nói khác vang lên.
Không phải giọng của Vũ.
Không phải giọng của hệ thống.
Đó là giọng của một phụ nữ, dịu dàng, nhưng đầy sát khí.
*"Con đã tìm thấy nó rồi à?"*
Vũ nhắm mắt lại.
Anh biết rằng từ giây phút này, mọi chiến lược, mọi kế hoạch, mọi lợi thế mà anh từng có đều trở nên vô nghĩa.
Anh đã bước vào trò chơi của một con cờ khác.
Một con cờ mà anh chưa từng biết đến.
Và con cờ đó, đang cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận