Chương 50

Hơi thở của Đan Lương cắt ngang không khí tĩnh lặng chết chóc, tạo thành những đám sương trắng mờ ảo trong căn phòng tối om.

Mùi hương giấy cũ và mực tàu từ chương trước đã tan biến, thay vào đó là một mùi vị nồng nặc, khó chịu như sắt gỉ pha lẫn máu tươi đang chảy chậm trên sàn gỗ mục rữa.

Hắn đứng sững người, tay vẫn còn giữ chặt chuôi kiếm lạnh toát.

Cánh cửa gỗ cong vênh trước mặt hắn không hề mở ra theo chiều hướng vật lý bình thường.

Nó bị bẻ cong từ bên trong, như thể có một lực vô hình đang cố gắng ép mình chui qua lớp vỏ bọc mỏng manh của hiện thực.

Những giọt chất lỏng đen sẫm rỉ ra từ các khe hở trên tường bắt đầu chuyển động.

Chúng không rơi xuống sàn mà trôi ngược lên trần nhà, tụ lại thành những dòng chữ (twisted) khó đọc.

Đan Lương nheo mắt, cố gắng phân tích hình dạng của chúng nhưng não bộ hắn dường như bị tê liệt bởi sự phi lý trước mắt.

Đây không phải là ma thuật hay phép thuật nào hắn từng gặp trong các tài liệu cổ xưa về Vạn Cổ Ma Giới.

Đây là sự vi phạm trực tiếp vào nguyên tắc nhận thức.

Hắn cảm thấy tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp đều giống như một tiếng trống giục báo hiệu cái chết sắp đến gần hơn nữa.

Hắn lùi lại một bước, gót chân chạm phải mảnh vỡ gỗ sắc nhọn dưới sàn nhưng không hề đau đớn.

Cảm giác tê dại lan tỏa từ bàn chân lên khắp cơ thể khiến hắn nghi ngờ liệu bản thân có đang tỉnh táo hay không.

Bóng đen phía sau lưng chương trước đã biến mất, nhưng áp lực đè nặng lên vai hắn lại càng lớn hơn gấp bội.

Không khí trở nên đặc quánh, khó thở như thể hắn đang chìm sâu dưới đáy một hồ nước thối rữa.

Đột nhiên, cánh cửa vỡ tung.

Không phải bởi sức mạnh vật lý nào có thể đo đếm được bằng cơ học thông thường.

Một khối sương mù xám xịt tràn vào phòng với tốc độ kinh hoàng, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ khe hở cửa sổ.

Mùi vị của đất ẩm và nước mắt — một mùi hương quen thuộc đến đau lòng mà Đan Lương không nhớ ra nguồn gốc — xộc thẳng vào mũi hắn.

Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng giữ cho ý thức tỉnh táo trước khi bị đám sương mù đó xâm chiếm hoàn toàn cơ thể và tâm trí.

Giữa đám sương mù dày đặc ấy, hình ảnh một cậu bé khoảng mười tuổi hiện ra rõ mồn một.

Nhưng khuôn mặt của đứa trẻ không hề ngây thơ hay vô tội như những gì thường thấy trong ký ức tuổi thơ bình thường.

Nó nhăn nheo, đầy đặn những nếp gấp sâu hoắm giống như da của một cụ già trăm tuổi đã chết từ lâu nhưng xác vẫn chưa thối rữa hoàn toàn.

Đôi mắt của cậu bé ấy trống rỗng, không có đồng tử hay tròng trắng, chỉ là hai hố đen thăm thẳm hút lấy mọi ánh nhìn và sự sợ hãi của người đối diện.

Đan Lương run lên bần bật khi nhận ra bộ quần áo mà đứa trẻ đang mặc chính xác y hệt trang phục hắn đã từng sở hữu trong năm đầu tiên bước vào thế giới Tu Luyện đầy rẫy cạm bẫy này.

Đó là lúc chưa có kiếm, chưa có danh tiếng và cũng chưa biết đến khái niệm Luật Vô Sát tàn khốc chi phối toàn bộ quy luật sinh tồn nơi đây.

Cậu bé đứng yên giữa phòng, hai tay buông thõng xuống hai bên sườn, ngón tay dài ngoằng với móng đen sẫm như than củi đang cào nhẹ vào không khí trước mặt mình theo nhịp điệu đều đặn.

là ai?" Đan Lương hỏi, giọng nói của hắn khàn đặc đến mức chính bản thân cũng phải ngạc nhiên vì sự yếu đuối tột cùng mà nó thể hiện ra bên ngoài.

Câu hỏi này vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp lại tạo thành tiếng vọng kỳ lạ, như thể có nhiều người khác đang lặp lại câu trả lời đó từ những chiều không gian song song chồng chéo lên nhau tại ngay thời điểm hiện tại này.

Cậu bé không đáp lại bằng lời nói hay cử chỉ giao tiếp thông thường của con người bình thường nữa mà quay đầu sang hướng khác một cách chậm chạp, khớp xương cổ phát ra tiếng kêu lạo xạo đáng sợ mỗi khi nó xoay thêm vài độ nhỏ xíu thôi cũng đủ khiến cho bất kỳ ai nghe thấy đều muốn (muốn nôn) lên ngay lập tức rồi.

Khi khuôn mặt già nua ấy quay trở lại đối diện với Đan Lương thì đôi môi nứt nẻ của nó mở ra thành một nụ cười rộng đến mức không tưởng, lộ rõ hàm răng đen ngòm và thưa thớt như những chiếc cọc gỗ mục nát bị nhổ bật khỏi nền đất sau cơn bão tố khủng khiếp nhất từng xảy ra trên mảnh đất chết chóc này.

"Luật Vô Sát." cậu bé thì thầm bằng giọng nói của một đứa trẻ nhưng lại mang theo âm sắc già cỗi, mệt mỏi và đầy sự tuyệt vọng đến cùng cực mà Đan Lương chưa từng nghe qua trong bất kỳ hoàn cảnh nào khác trước đây kể từ khi hắn bước chân vào thế giới ma quỷ này lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi.

Đan Lương nhận ra sự thật kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ hệ thống niềm tin vốn đã lung lay của mình: Thực thể đứng trước mặt không phải là một kẻ thù độc lập hay ảo giác do tâm trí suy nhược tạo nên nhằm mục đích thử thách ý chí con người trong những khoảnh khắc yếu đuối nhất.

Nó chính là một phần tách rời khỏi chính linh hồn hắn — mảnh vỡ bị cắt xén ra khi lần đầu tiên vi phạm Luật Vô Sát cách đây mười hai năm trước, lúc còn quá non nớt để hiểu rõ hậu quả nghiêm trọng của hành động giết chết sinh vật vô tội trong rừng sâu vắng vẻ gần làng quê nghèo khổ nơi cậu bé Đan Lương đã từng sống cùng gia đình thân yêu giờ chỉ còn là ký ức xa vời mờ ảo không thể nắm bắt được nữa.

Hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến lông dựng ngược trên da đầu hắn lên hết mức có thể chống đỡ trước cơn gió rét cắt da cắt thịt thổi qua cánh đồng cỏ khô cằn vào mùa đông giá băng năm ấy khi cậu bé mười hai tuổi cầm con dao rựa cũ kỹ của cha để chặt lấy cành cây mục nằm ngang lối đi mà không ngờ rằng bên trong thân cây đó lại ẩn chứa một sinh linh nhỏ bé đang ngủ say peacefully (yên bình) dưới lớp vỏ gỗ dày đặc bao bọc bảo vệ nó khỏi những tác động khắc nghiệt từ môi trường xung quanh bên ngoài kia.

Khi lưỡi dao xé toạc qua lớp da thịt mềm mại trắng bệch của con vật đáng thương ấy, máu tươi phun ra không chỉ làm bẩn tay áo mà còn nhuộm đỏ cả linh hồn trong sạch vốn chưa từng biết đến mùi vị tội lỗi hay sự dơ bẩn thuộc về thế giới người lớn đầy rẫy những (toan tính) và lòng tham vô đáy luôn ăn mòn dần đi đạo đức cũng như nhân cách con người mỗi ngày trôi qua chậm chạp nhưng chắc chắn không khoan nhượng chút nào cả.

Mảnh vỡ đó đã tồn tại độc lập trong bóng tối suốt mười hai năm ròng rã, tích tụ tất cả nỗi sợ hãi, cảm giác tội lỗi và sự tự ghét bỏ mà Đan Lương cố tình (ức chế) lại sâu thẳm bên dưới lớp mặt nạ lạnh lùng, kiên định thường ngày nhằm che đậy những vết thương lòng không thể lành lặn hoàn toàn dù có chữa trị bằng bất kỳ loại thuốc tiên hay pháp thuật cao cấp nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là tạm thời làm dịu cơn đau chứ không hề giải quyết triệt để nguyên nhân gốc rễ dẫn đến tình trạng này kéo dài dai dẳng theo từng năm tháng trôi qua nhanh như chớp sáng trong đêm đen tối mịt mù bao trùm lên khắp mọi ngóc ngách của Vạn Cổ Ma Giới rộng lớn vô cùng tận kia mà thôi.

là tôi?" Đan Lương hỏi, giọng run rẩy không kiểm soát được nữa bởi sự kinh hoàng tột đỉnh đang chiếm lấy toàn bộ não bộ và hệ thần kinh trung ương khiến cho các chức năng cơ thể hoạt động chậm chạp lại đáng kể so với bình thường trước đây rất nhiều lần rồi mới xảy ra tình trạng tương tự như thế này bao giờ hết đâu mà nói chứ!

Cậu bé gật đầu chậm rãi, cử động của cái cổ già nua phát ra tiếng kêu lạo xạo khó chịu mỗi khi nó di chuyển thêm một góc nhỏ xíu nào đó nữa thôi cũng đủ khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng quái dị ấy đều muốn quay mặt đi chỗ khác để tránh nhìn thấy những hình ảnh gây sốc quá mức vượt xa khả năng tiếp nhận thông tin từ bên ngoài thế giới thực tế khách quan đang diễn ra ngay trước mắt họ tại thời điểm hiện tại này rồi.

"Ta là cái giá mà cậu phải trả cho sự sống còn của chính mình," cậu bé đáp, giọng nói vang lên trong đầu Đan Lương thay vì qua không khí truyền tải âm thanh thông thường nữa rồi.

"Mỗi lần cậu giết một người để tự vệ hoặc mưu cầu lợi ích cá nhân thì ta lại lớn mạnh thêm một chút xíu thôi cũng đủ khiến cho sức nặng đè nén lên vai con người tên là Đan Lương trở nên càng lúc càng khó chịu hơn gấp bội so với những gì mà hắn tưởng tượng ra trong đầu óc mình rồi." Đan Lương nhắm mắt lại, cố gắng đẩy bớt cảm giác tội lỗi đang xâm chiếm lấy toàn bộ tâm trí yếu đuối của mình đi thật xa khỏi vùng não bộ kiểm soát lý trí và hành động thực tế hàng ngày nữa.

Nhưng càng cố gắng kháng cự thì những ký ức về những cái chết do tay hắn gây ra trong quá khứ gần đây lại hiện lên rõ mồn một trước mắt với độ phân giải cao đến mức đáng sợ, từng chi tiết nhỏ nhất đều được tái hiện sống động như thể vừa mới xảy ra ngay lúc này tại chỗ này vậy.

Hắn nhớ khuôn mặt kinh hoàng của tên tu sĩ tà đạo bị hắn chém đứt làm đôi trên lưng chừng cầu treo giữa hai vách đá dựng đứng cách đây ba ngày trước kia khi đang truy đuổi theo dấu vết kẻ thù giấu mình trong sương mù dày đặc bao trùm khắp khu rừng già cổ xưa rộng lớn vô cùng tận bên cạnh đó.

Hắn nhớ tiếng khóc than van xin (tha mạng) của tên lính canh gác cổng thành bị hắn đâm xuyên qua tim bởi thanh kiếm lạnh toát không chút tình người nào cả vào buổi sáng sớm mai mờ sương vừa mới tan biến hết hoàn toàn rồi.

Và giờ đây, tất cả những linh hồn chết oan uổng ấy đều hội tụ lại trong đôi mắt trống rỗng của cậu bé già nua đứng trước mặt hắn tại căn phòng tối om đầy mùi máu tươi và sự thối nát đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách không gian chật hẹp này nữa.

"Nếu vậy thì hãy cho ta cách để tiêu diệt nó đi!" Đan Lương hét lên, giọng gào thét vang vọng trong căn phòng nhỏ hẹp tạo thành tiếng dội âm kỳ lạ như thể có hàng ngàn người khác cũng đang lặp lại câu nói đó từ những chiều không gian song song chồng chéo lên nhau tại ngay thời điểm hiện tại này.

Cậu bé cười nhạt, nụ cười đầy sự khinh miệt và thương cảm pha trộn lẫn vào với nhau một cách hài hòa đến mức đáng sợ khó tin nổi đối với bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng quái dị ấy bằng mắt thường trực tiếp ở đây lúc nãy rồi.

"Không thể tiêu diệt được đâu," cậu bé đáp, giọng nói vang lên trong đầu Đan Lương thay vì qua không khí truyền tải âm thanh thông thường nữa mà thôi.

"Bởi vì nó chính là một phần không thể tách rời khỏi linh hồn của cậu ta tên gọi là Đan Lương kia đang cố gắng che đậy sự thật đau đớn này bằng cách tạo ra những lớp mặt nạ giả dối nhằm mục đích bảo vệ bản thân mình khỏi cảm giác tội lỗi tột cùng luôn ăn mòn dần đi đạo đức cũng như nhân tính con người mỗi ngày trôi qua chậm chạp nhưng chắc chắn không khoan nhượng chút nào cả đâu mà nói chứ!" Đan Lương hét lên, vung kiếm chém xuống phía trước mặt cậu bé già nua đang đứng đó.

Lưỡi thép xé toạc làn sương mù xám xịt bao trùm khắp căn phòng nhỏ hẹp này nhưng lại chém trúng vào không khí loãng đặc quánh đầy mùi vị đất ẩm và nước mắt của một đứa trẻ đã chết từ lâu rồi mà thôi.

Không có tiếng va chạm kim loại hay máu tươi phun ra từ cơ thể bị thương tổn nặng nề nào cả tại thời điểm hiện tại này nữa đâu!

Thay vào đó, cậu bé già nua ấy lại biến mất ngay lập tức trước khi lưỡi kiếm chạm đến người nó, để lại phía sau một mùi hương lạ lùng khó tả nhưng rất quen thuộc với Đan Lương trong ký ức tuổi thơ xa vời mờ ảo không thể nắm bắt được nữa kia.

Mùi của hoa nhài nở rộ vào buổi sáng sớm mai thanh khiết và tinh khôi nhất trên thế giới này từng ghi nhận bao giờ hết đâu mà nói chứ!

Hơi thở gấp gáp của hắn vang lên trong căn phòng tĩnh lặng chết chóc, mỗi nhịp hít vào đều khiến phổi đau buốt như thể đang cố gắng nuốt trọn một khối than hồng rực đỏ nóng bỏng đang cháy âm ỉ bên trong lồng ngực chật hẹp ấy.

Đan Lương đứng sững người giữa đống đổ nát của cánh cửa gỗ mục rữa và đám sương mù xám xịt đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại những mảnh vụn nhỏ li ti bám dính trên sàn nhà như thể chúng là dấu vết cuối cùng chứng minh cho sự tồn tại thực tế của thứ vừa mới rời đi cách đây vài giây ngắn ngủi trước kia mà thôi.

Nhưng cảm giác tội lỗi không hề giảm bớt (một nửa).

Ngược lại, nó còn trở nên nặng nề hơn gấp bội so với lúc đầu khi cậu bé già nua ấy xuất hiện trong căn phòng tối om đầy mùi máu tươi và sự thối nát đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách không gian chật hẹp này nữa.

Hắn cảm thấy như thể có một phần nhỏ nào đó bên trong chính linh hồn mình vừa mới bị xé toạc ra khỏi cơ thể vật lý hữu hình kia, để lại phía sau một khoảng trống lớn lao đến mức đáng sợ khó tin nổi đối với bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng quái dị ấy bằng mắt thường trực tiếp ở đây lúc nãy rồi.

Đan Lương cúi đầu nhìn xuống tay mình.

Những vết nhăn trên da vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là dấu hiệu của sự suy thoái nhanh chóng do Tuổi Thọ Đảo Ngược chi phối toàn bộ quy luật sinh tồn nơi đây nữa mà giống như những đường vân gỗ tự nhiên được tạo thành từ quá trình lão hóa bình thường theo thời gian trôi qua chậm chạp nhưng chắc chắn không khoan nhượng chút nào cả đâu mà nói chứ!

Hắn chạm nhẹ vào lòng bàn tay phải, cảm nhận sự nhám sần của lớp da già nua bao bọc lấy khung xương bên trong cơ thể vật lý hữu hình kia.

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn: Có lẽ cậu bé già nua ấy không chỉ là một mảnh vỡ tâm trí bị tách ra khi lần đầu tiên vi phạm Luật Vô Sát cách đây mười hai năm trước nữa đâu mà còn là biểu tượng cho chính sự thật đau đớn đang chờ đợi được hé lộ rõ ràng hơn nữa tại những chương tiếp theo sắp tới trong câu chuyện dài lê thê đầy rẫy cạm bẫy và nguy hiểm tiềm tàng luôn ẩn nấp ở khắp mọi ngóc ngách của Vạn Cổ Ma Giới rộng lớn vô cùng tận kia mà thôi!

Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía cửa sổ nhỏ hẹp nằm trên tường đối diện với cánh cửa gỗ mục nát vừa bị vỡ tung cách đây không lâu trước kia.

Ánh sáng mặt trời ban ngày ló qua kẽ nứt trên kính mờ đục chiếu vào phòng tạo thành những tia nắng vàng cam ấm áp nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương tủy cốt khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng quái dị ấy bằng mắt thường trực tiếp ở đây lúc nãy rồi đều muốn quay mặt đi chỗ khác để tránh nhìn thấy những hình ảnh gây sốc quá mức vượt xa khả năng tiếp nhận thông tin từ bên ngoài thế giới thực tế khách quan đang diễn ra ngay trước mắt họ tại thời điểm hiện tại này nữa.

Đan Lương bước qua ngưỡng cửa, đặt bàn chân trần lạnh buốt lên nền đá cũ kỹ phủ đầy bụi bặm và rêu xanh mọc bám chặt lấy các khe hở giữa những viên gạch xếp chồng lên nhau tạo thành lối đi hẹp dẫn vào hành lang tối om phía trước mặt hắn đang chờ đợi được khám phá thêm nhiều bí mật nữa trong tương lai gần sắp tới đây không lâu đâu mà nói chứ!

Màu sắc của Vạn Cổ Ma Giới dường như nhạt hơn, như thể bức tranh đang bị rửa trôi bởi dòng nước lũ tràn về ồ ạt từ thượng nguồn xa xôi nào đó mà hắn chưa từng biết đến trước giờ.

Những tòa nhà cổ kính hai bên đường nay chỉ còn là những khối u tối mờ ảo trong sương mù dày đặc bao trùm khắp khu vực trung tâm thành phố rộng lớn vô cùng tận kia mà thôi!

Hắn nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối hành lang, nơi ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ cao vút phía trên đầu chiếu xuống tạo thành vùng sáng hình bầu dục nhỏ bé giữa biển tối mịt mù bao trùm lên khắp mọi ngóc ngách của không gian chật hẹp này nữa.

Bóng dáng đó mặc áo choàng đen dài che khuất phần lớn cơ thể, chỉ để lộ đôi bàn tay trắng bệch như tuyết rơi vào mùa đông giá băng năm ấy khi cậu bé mười hai tuổi cầm con dao rựa cũ kỹ của cha để chặt lấy cành cây mục nằm ngang lối đi mà không ngờ rằng bên trong thân cây đó lại ẩn chứa một sinh linh nhỏ bé đang ngủ say peacefully (yên bình) dưới lớp vỏ gỗ dày đặc bao bọc bảo vệ nó khỏi những tác động khắc nghiệt từ môi trường xung quanh bên ngoài kia.

Đan Lương nheo mắt, cố gắng nhận dạng khuôn mặt của kẻ đứng trong vùng sáng hình bầu dục nhỏ bé ấy nhưng lại không thể nào phân biệt được rõ ràng hơn nữa đâu mà nói chứ!

Bởi vì khi hắn tiến gần thêm một bước nữa thì bóng người đó bỗng nhiên quay đầu sang hướng khác một cách chậm chạp, khớp xương cổ phát ra tiếng kêu lạo xạo đáng sợ mỗi khi nó xoay thêm vài độ nhỏ xíu thôi cũng đủ khiến cho bất
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập