Chương 49

Không khí trong phòng thay đổi mùi vị.

Nó không còn là mùi thối rữa của thịt đang phân hủy hay sự ẩm mốc ngấm vào từng thớ gỗ mục nát nữa.

Thay vào đó, một hương thơm kỳ lạ lan tỏa.

Mùi của giấy cũ, mực in bay hơi và những trang sách đã bị đốt cháy nhưng vẫn giữ lại tàn dư của kiến thức.

Đan Lương đứng giữa căn phòng rộng lớn mà trước đây là hành lang tối tăm.

Ánh sáng từ đâu đó phát ra, không phải từ đèn huỳnh quang nhấp nháy điên cuồng như Đan Lương tưởng tượng lúc đầu, mà từ chính những bức tường.

Những vết nứt trên vách đá giờ đây đang rỉ ra một thứ ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt nhưng đủ để chiếu rõ từng hạt bụi bay lơ lửng trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.

Cậu thở hổn hển.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo vẫn còn dính ở yết hầu, nhưng máu đã ngừng chảy.

Thay vì đau đớn xé toạc cơ thể, một cảm giác tê liệt lan tỏa từ cổ xuống toàn thân.

Không phải là sự chết chóc.

tĩnh lặng tuyệt đối.

"Đây không phải là ký ức của mẹ," Đan Lương thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong phòng trống trải.

"Và cũng không phải ảo giác."

Hắn cúi nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay run rẩy đang nắm chặt chuôi kiếm.

Nhưng khi hắn đưa bàn tay kia lên chạm vào vết thương ở cổ, hắn chỉ cảm thấy lạnh giá của da thịt bình thường.

Không có máu.

Không có đau đớn.

Chỉ có một lỗ hổng nhỏ, đen ngòm như một cái mắt đang mở to nhìn thẳng vào linh hồn cậu.

Đan Lương lùi lại hai bước, gót giày va chạm với sàn nhà tạo ra tiếng kêu lạo xạo khô khan.

Hắn quay lưng về phía tấm gương mà hình ảnh phản chiếu đã xuyên thấu qua nó ở chương trước.

Tấm kính vỡ vụn thành vô số mảnh li ti, nhưng chúng không rơi xuống đất.

Chúng lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi như những con bọ cánh kiến bị mắc kẹt trong nhựa cây thời gian.

Trong mỗi mảnh gương nhỏ xíu đó, Đan Lương nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình.

Một người đang cười khẩy với vẻ mặt đầy mỉa mai.

Một người đang khóc nức nở với hai tay ôm đầu.

Một người đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh băng như đá.

Và hàng trăm khuôn mặt khác, tất cả đều là hắn, nhưng mang những biểu cảm mà cậu chưa từng có trong đời thực của mình ở Vạn Cổ Ma Giới.

"Luật Vô Sát," một giọng nói vang lên từ phía sau những mảnh gương lơ lửng.

Giọng đó không đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào.

Nó giống như tiếng vọng bên trong sọ não, trầm ấm và cổ xưa.

"Cậu đã giết chết khả năng sợ hãi của mình để tồn tại.

Nhưng cái giá phải trả là gì?"

Đan Lương nghiến răng.

Hắn biết rằng mọi thứ ở đây đều có mục đích.

Ngôi Nhà Ác Mộng không chỉ là một mê cung vật lý.

Nó là sự phản chiếu nội tâm, nơi những nỗi sợ và ký ức bị chèn ép được hiện hình hóa thành thực tại tang tóc.

Nếu hắn muốn thoát ra, hoặc ít nhất là hiểu rõ hơn về thân phận bí ẩn của mình, cậu phải khám phá thứ đang chờ đợi ở trung tâm của căn phòng này.

Ở giữa sàn nhà, dưới ánh sáng vàng nhạt từ những bức tường rỉ sét, có một chiếc bàn gỗ đen bóng.

Trên đó đặt một cuốn sách da bò màu đỏ thẫm, mở rộng ra với hai trang giấy trắng bệch.

Không có chữ viết nào trên đó.

Chỉ có một cái bóng đổ xuống từ trần nhà hình dạng giống hệt như chính Đan Lương đang đứng trước nó.

Hắn bước tới gần chiếc bàn mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Cảm giác đè nén lên vai không phải là trọng lực, mà là sự hiện diện của những cặp mắt vô hình đang quan sát từ mọi phía.

Những mảnh gương lơ lửng tiếp tục xoay tròn, phát ra âm thanh leng keng sắc bén như trong ký ức trước đó, nhưng lần này, âm thanh ấy tạo thành một giai điệu có nhịp điệu.

Một bản nhạc tang lễ cho ai đó chưa chết nhưng đã bị xóa bỏ khỏi thế giới thực.

Khi Đan Lương đặt tay lên cuốn sách lạnh lẽo, những trang giấy bắt đầu rung động.

Những dòng chữ đen nhánh hiện ra từng từ một, như thể chúng đang được viết bởi một bàn tay vô hình ngay trước mắt hắn.

*“Sự thật không giải thoát con người khỏi đau khổ.”*
*“Nó chỉ khiến nỗi đau trở nên rõ ràng hơn.”*

Đan Lương nhíu mày.

Đây là lời cảnh báo hay lời hứa?

Hắn cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến, kèm theo mùi sắt tanh tưởi từ vết thương ở cổ dù nó đã khô lại.

Ký ức về con dao găm trong mưa quay trở lại, nhưng lần này, góc nhìn thay đổi.

Hắn không còn đứng trước mộ mẹ mình nữa.

Hắn đang nằm dưới đất, nhìn lên bầu trời xám xịt qua kẽ tay của người cầm dao.

Người đó có bàn tay giống hệt hắn.

Nhưng ngón trỏ thiếu một đốt.

"Không," Đan Lương thì thầm, rút tay ra khỏi cuốn sách như thể nó vừa bị bỏng nhiệt.

"Đó không phải là tôi."

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói khác lên tiếng: *"Nó có thể là phiên bản tương lai của cậu nếu cậu tiếp tục đi con đường này."*

Hắn quay người lại, kiếm vẫn còn cầm trên tay dù hắn chưa hề sử dụng nó để phòng thủ.

Căn phòng bắt đầu co thắt không gian.

Những bức tường đá tiến lại gần hơn từng milimet một, ép chặt không khí xung quanh khiến hô hấp trở nên khó khăn.

Ánh sáng vàng nhạt chuyển sang màu đỏ sẫm, như máu đông đặc đang chảy ngược lên trần nhà.

Đan Lương biết rằng mình đang ở trong giai đoạn "Resolution" của vòng lặp ác mộng này.

Hắn phải đối mặt với hậu quả cuối cùng trước khi cánh cửa thoát ra mở ra.

Và hậu quả đó không nằm ngoài kia, mà ngay chính bên trong cuốn sách trên bàn.

Hắn quay lại, nhìn vào những dòng chữ mới xuất hiện nhanh chóng hơn lần trước, như thể chúng đang cố gắng nói chuyện với hắn bằng tốc độ của sự hoảng loạn.

*“Luật Vô Sát: Để tái sinh, ngươi phải từ bỏ cái chết.”*
*“Nhưng ai sẽ là người chết?”*

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí dày đặc mùi máu và giấy cũ.

Đan Lương cảm thấy tim mình đập thình thịch, mỗi cú đập đều gây ra một cơn đau nhói buốt xuyên qua lồng ngực.

Hắn nhận ra rằng chiếc bàn đang thay đổi hình dạng.

Nó biến thành một cái bục đứng cao bằng đầu người.

Và trên đó không còn là cuốn sách nữa, mà là một tấm gương lớn khác, nguyên vẹn và sáng bóng hơn bất kỳ thứ gì trong ngôi nhà này.

Trong tấm gương mới xuất hiện kia, Đan Lương nhìn thấy chính mình.

Nhưng khuôn mặt của hắn trong gương đang mỉm cười với vẻ mặt hạnh phúc đến ghê tởm.

Nó nâng tay lên, chạm vào bề mặt kính từ bên trong, giống hệt như hình ảnh phản chiếu trước đó đã làm.

Sự khác biệt duy nhất là lần này, khi ngón tay của bản thể ảo giác chạm vào mặt kính, một vết nứt dài xuất hiện xuyên qua gương thực tế phía sau lưng Đan Lương.

Tiếng vỡ tan vang lên chói tai, nhưng không có mảnh thủy tinh nào rơi ra từ phía trước.

Chúng chỉ tồn tại ở chiều sâu thứ hai – nơi mà sự thật bị che giấu bởi lớp vỏ bọc của ảo tưởng.

Đan Lương bước lùi lại, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng.

Hắn hiểu rồi.

Đây không phải là thử thách về sức mạnh thể xác hay kỹ năng chiến đấu.

Đây là bài kiểm tra nhận thức.

Nếu hắn tin rằng thứ trong gương là kẻ thù và tấn công nó, hắn sẽ tự hủy hoại chính mình.

Nhưng nếu hắn làm gì đó khác?

"Luật Vô Sát," Đan Lương lặp lại lời nói bí ẩn kia, giọng điệu chắc chắn hơn trước đây dù tay cậu vẫn run rẩy.

"Nghĩa là không được giết hại bất kỳ ai, kể cả bản thân?"

Tấm gương rung động dữ dội.

Khuôn mặt đang cười trong đó biến đổi thành vẻ mặt kinh hoàng tuyệt vọng.

Nó mở miệng ra hét lên, nhưng âm thanh phát ra lại chính là giọng của Đan Lương từ ba ngày trước khi cậu vừa bước vào Ngôi Nhà Ác Mộng lần đầu tiên: *"Tôi không muốn chết ở đây!"*

Sự trùng lặp thời gian này khiến dạ dày Đan Lương quặn đau.

Hắn nhận ra rằng mình đang mắc kẹt trong một vòng luẩn tuẩn mà mỗi quyết định đều dẫn đến kết cục tàn khốc hơn cho phiên bản tiếp theo của chính mình.

Và bây giờ, hắn đứng trước lựa chọn cuối cùng: phá vỡ sự im lặng bằng bạo lực, hoặc chấp nhận sự thật khủng khiếp ẩn sau lớp gương phản chiếu này.

găm – thứ vũ khí duy nhất còn lại trong.

thanh kiếm biến mất vào hư không.

Lưỡi dao ánh lên dưới tia sáng đỏ sẫm.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi sâu đầy mùi hương của sự thối rữa và tri thức cấm kỵ.

Khi hắn mở mắt ra, Đan Lương đã hạ thấp con dao xuống sàn nhà.

Không phải để tấn công tấm gương.

Mà là cắt đứt dây giày bên trái của mình.

Một hành động vô lý, ngu ngốc trong tình huống này.

Nhưng đó cũng chính là sự từ chối tuân theo kịch bản bạo lực mà ngôi nhà đang ép buộc hắn thực hiện.

Sự im lặng ập xuống như một khối bê tông nặng nề đè lên đỉnh đầu.

Những bức tường ngừng tiến lại gần.

Ánh sáng đỏ chuyển dần sang màu trắng xóa, lạnh lẽo và vô cảm.

Tấm gương trước mặt bắt đầu mờ đi, tan biến vào không khí như sương mù buổi sáng gặp ánh nắng mặt trời.

Đan Lương đứng đó một mình trong căn phòng trống trơn.

Không có bàn gỗ.

Không có cuốn sách.

Không có tấm gương.

Chỉ còn lại duy nhất một vật nằm giữa sàn nhà nơi chiếc bục đã từng tồn tại: Một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng cũ kỹ, kim giây đang quay ngược chiều với tiếng tích tắc đều đặn và lạnh lùng.

Hắn cúi xuống nhặt lấy nó.

Mặt kính của đồng hồ vỡ vụn, nhưng bên trong vẫn hoạt động bình thường.

Và khắc trên nắp lưng chiếc đồng hồ là tên họ của cậu – cùng một ngày tháng mà hắn đã quên lãng từ lâu: Ngày sinh nhật thứ mười tám, cũng chính là ngày mẹ cậu qua đời trong cơn mưa rào mùa hạ.

Đan Lương nhắm chặt mắt lại khi ký ức bị chèn ép bùng nổ trở lại như một quả bom tâm lý.

Hắn không còn ở trong Ngôi Nhà Ác Mộng nữa.

Cánh cửa gỗ mục nát phía sau lưng tự động mở ra, dẫn lối cậu bước vào thế giới bên ngoài nơi ánh sáng mặt trời buổi chiều chiếu rọi xuống những con phố vắng vẻ của Vạn Cổ Ma Giới.

Những người dân già nua và suy thoái đi qua trước mặt hắn mà không hề để ý đến sự hiện diện của một kẻ vừa trải qua địa ngục tâm trí.

Họ chỉ chăm chú vào đôi chân bước đi nặng nề, như thể đang chạy trốn khỏi bóng tối trong lòng chính mình mỗi ngày.

Đan Lương đưa tay lên chạm vào chiếc đồng hồ lạnh giá nằm gọn trong lòng bàn tay, cảm nhận nhịp đập ngược chiều ấy truyền vào mạch máu.

Hắn biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc.

Nó chỉ mới chuyển sang một giai đoạn nguy hiểm hơn – nơi ranh giới giữa ký ức thật và ảo tưởng hoàn toàn biến mất.

Và giờ đây, hắn mang theo thứ chứng cứ tàn khốc nhất về thân phận bí ẩn của mình: Thời gian không tuyến tính đối với những người như cậu.

Đan Lương bước đi trên con đường lát đá cũ kỹ, ánh mắt lạnh băng quét qua từng góc khuất tối tăm.

Hắn biết rằng có ai đó – hoặc điều gì đó – đang theo dõi từ phía sau, chờ đợi khoảnh khắc hắn sụp đổ hoàn toàn dưới sức nặng của sự thật vừa được hé lộ.

Nhưng khi Đan Lương quay đầu lại để nhìn về phía bóng đen đang tiến tới trong sương mù buổi chiều, thứ đứng ở đó không phải là một kẻ thù mang hình hài con người.

Nó là chính cậu – phiên bản già nua hơn với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt đầy sẹo nứt vỡ như đất khô hạn sau mùa hạn hán dài nhất lịch sử thế giới này từng ghi nhận.

Hắn vung kiếm bổ xuống, lưỡi thép xé toạc làn sương mù nhưng lại chém trúng không khí.

Một nụ cười khinh miệt vang lên ngay sau gáy, kèm theo cảm giác lạnh toát của lưỡi dao ép vào cổ.

"Ta đã bảo."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập