Chương 44

Hơi thở của Đan Lương khòe ra từng luồng trắng đục, hòa lẫn vào mùi máu tanh và ozone nồng nặc.

Khói đen từ xác kẻ thù chưa kịp tan biến, nó lơ lửng như những sợi chỉ mực trong không khí ẩm ướt, dính dợm bám vào da thịt hắn.

Nhịp tim đập thình thịch, mỗi nhịp đều là một cú búa đập mạnh vào lồng ngực đau đớn đang nứt vỡ từng mảng.

Hắn cố gắng đứng dậy nhưng đầu gối run rẩy, sức nặng của cơ thể dường như đã tăng lên gấp bội dưới áp lực bí ẩn nào đó đè nén từ bên trong hầm mộ cổ.

Đau đớn không còn là cảm giác vật lý đơn thuần nữa mà trở thành một thực thể sống động xâm chiếm từng tế bào thần kinh.

Hắn thét lên khi cơn đau xé toạc ý thức, nhưng âm thanh thoát ra khỏi môi lại bị bóp nghẹt bởi sự im lặng chết chóc bao trùm xung quanh.

Những tia sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu sắp cạn dần chiếu rọi bóng dáng méo mó của hắn trên nền đá lạnh giá, tạo nên một ảo giác kỳ lạ như thể có nhiều phiên bản của chính mình đang tồn tại đồng thời trong không gian này.

Kẻ Săn Đuổi bắt đầu di chuyển — hoặc ít nhất thì hình dạng đó gợi lên sự chuyển động.

Nó không chạy mà trượt đi trên mặt đất ẩm ướt với những bước chân vô thanh, giống hệt như một bóng ma bị giam cầm giữa thế giới thực và ảo ảnh.

Không có vũ khí vật lý nào trong tay nó cả; thay vào đó, từ cổ họng sâu thẳm nơi ánh sáng không thể chạm tới vang lên một giai điệu kỳ lạ — dissonant đến mức khiến tai nạn chịu đựng phải co rút lại thành phản xạ tự nhiên chống đỡ trước tiếng ồn đáng sợ ấy.

Giai điệu này không mang theo lời hát cụ thể mà chỉ là chuỗi âm thanh rời rạc kết hợp hài hòa một cách bệnh hoạn, tạo ra hiệu ứng (cộng hưởng) làm rung chuyển cả căn hầm mộ cổ xung quanh họ.

Mỗi nốt nhạc đều như nhát dao sắc lẹm cắt qua màng não của Đan Lương, khiến ký ức hỗn loạn tràn về theo dòng chảy vô thức không kiểm soát được nữa đâu!

Hắn nhắm mắt lại cố gắng tập trung vào hơi thở nhưng ngay lập tức nhận ra rằng mình đang hít phải thứ gì đó độc hại — có lẽ là khí methane tích tụ lâu ngày trong lòng đất hoặc cũng có thể đơn giản chỉ là ảo giác do tâm trí quá tải sinh ra thôi nào?

Dù bất kỳ nguyên nhân nào đi chăng nữa thì kết quả cuối cùng vẫn dẫn đến cùng một đích: sự tê liệt hoàn toàn cả về mặt cơ bắp lẫn tinh thần khiến hắn không còn khả năng phản kháng lại mối đe dọa đang tiến gần hơn từng giây phút trôi qua chậm chót nặng nề dằn vặt day dứt triền miên không ngừng nghỉ bao giờ nguôi ngoai được nỗi đau thể xác lẫn tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc dai dẳng kéo dài hàng thập kỷ ròng rã liên tục mà không có dấu hiệu thuyên giảm hay cải thiện tích cực nào đáng kể chút đỉnh gì cả đâu!

Dan Luong nằm bất động trên nền đá lạnh giá, nhìn lên trần hầm mộ nơi những hình khắc cổ xưa đang bắt đầu phát sáng với màu xanh lam nhạt kỳ lạ.

Chúng không phải là trang trí nghệ thuật đơn thuần mà thực chất là một bẫy phong thủy phức tạp dựa trên nguyên tắc "Tuổi Thọ Đảo Ngược" — khái niệm mà hắn từng nghe nhắc qua trong các tài liệu cấm bị coi là dị giáo nguy hiểm cần tiêu diệt triệt để khỏi mặt đất phương Đông rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi đẹp đẽ yên bình tĩnh lặng dịu dàng ngọt ngào thơm tho hương hoa sen nở rộ giữa mùa hạ oi bức nóng nực khó chịu ngột ngạt tù đọng u ám đen tối kinh hãi sợ hãi run rẩy hoảng loạn tuyệt vọng bất lực buông xuôi đầu hàng chấp nhận định mệnh phũ phàng chờ đợi cái chết chắc chắn đến gần hơn từng giây phút trôi qua chậm chót nặng nề dằn vặt day dứt triền miên không ngừng nghỉ bao giờ nguôi ngoai được nỗi đau thể xác lẫn tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc dai dẳng kéo dài hàng thập kỷ ròng rã liên tục mà không có dấu hiệu thuyên giảm hay cải thiện tích cực nào đáng kể chút đỉnh gì cả đâu!

Những đường nét uốn lượn trên đá bỗng trở nên sống động hơn, như những con rắn nhỏ li ti bò chậm rãi theo quy luật toán học khó hiểu nhưng chính xác tuyệt đối.

Dan Luong nhận ra rằng mình đang ở trung tâm của một vòng tròn lớn nhất — điểm giao thoa giữa các lực lượng siêu nhiên ẩn chứa trong lòng đất này.

Và giờ đây, hắn mới hiểu tại sao nơi đây lại được gọi là "Ngôi Nhà Ác Mộng" — bởi vì nó không chỉ giam cầm (thể xác) mà còn nô lệ hóa linh hồn thông qua việc thao túng trực tiếp vào bộ não con người bằng cách kích hoạt những ký ức đau khổ nhất từng trải qua trong quá khứ xa xôi mờ nhạt dần theo thời gian trôi chảy nhanh chóng tựa như một giấc mơ ngắn ngủi đầy ảo tưởng trước thực tế phũ phàng đáng sợ hơn bất cứ điều gì mà con người có thể tưởng tượng ra trong đầu óc mình được nữa đâu!

Kẻ Săn Đuổi — giờ đây đã lộ rõ hình dạng thật sự của nó dưới ánh sáng huyền bí từ trần nhà hầm mộ chiếu xuống — không còn là sinh vật kinh dị đầy máu và thịt thối rữa như ban đầu xuất hiện trước mặt hắn.

Thay vào đó, nó trở thành một đứa trẻ khoảng mười hai tuổi với khuôn mặt ngây thơ đáng yêu nhưng đôi mắt thì trống rỗng vô hồn đến mức gây choáng váng khó tả khi nhìn vào sâu bên trong chúng.

Đứa trẻ khóc thét lên — không phải vì sợ hãi mà là do đau đớn tột cùng trước sự thay đổi đột ngột diễn ra ngay trước mắt nó đang chứng kiến cảnh tượng tan vỡ của thế giới quan vốn đã bị phá hủy từ lâu đời rồi đây!

Nó giơ tay lên che mặt cố gắng trốn tránh ánh nhìn phán xét của Dan Luong nhưng điều đó chỉ khiến mọi thứ trở nên bi kịch hơn mà thôi vì chính hắn cũng không thể làm gì khác ngoài việc đứng yên tại chỗ bất lực chứng kiến toàn bộ quá trình tái sinh tàn khốc này xảy ra trước mắt mình cách nào đâu?

Cánh cửa hầm mộ đóng sầm lại phía sau lưng với âm thanh vang dội như tiếng sét xé toạc bầu trời đêm đen tối u ám bao trùm khắp nơi xung quanh họ đang bị giam cầm trong không gian kín bưng ngột ngạt tù đọng khó thở chết người này!

Dan Luong bước ra khỏi hầm mộ — hoặc ít nhất thì cảm giác chủ quan cho thấy hắn đã rời đi được rồi ấy chứ thực tế có thể hoàn toàn khác biệt xa lạ hơn nhiều so với những gì mà lý trí đang cố gắng diễn giải cho mình hiểu biết về tình huống hiện tại trước mắt đây!

Cánh cổng lớn của khu vực "Vạn Cổ Ma Giới" xuất hiện ngay trước mặt hắn — không còn là đá granite cứng rắn lạnh lùng nữa mà trở thành xương trắng muốt sạch sẽ được sắp xếp theo kiểu kiến trúc Gothic kỳ quái đầy ma mị huyền bí khiến người xem phải nín thở kinh ngạc thán phục tài năng sáng tạo phi thường của ai đó đã từng tồn tại ở đây cách đây hàng thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa như một giấc mơ ngắn ngủi đầy ảo tưởng trước thực tế phũ phàng đáng sợ hơn bất cứ điều gì mà con người có thể tưởng tượng ra trong đầu óc mình được nữa đâu!

Trên cánh cổng xương trắng muốt ấy, có khắc một dòng chữ bằng ngôn ngữ cổ xưa đã thất truyền từ lâu đời nay nhưng kỳ lạ thay Dan Luong lại hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa của nó dù chưa từng học hỏi nghiên cứu bất kỳ tài liệu nào liên quan đến vấn đề này cả đâu!

Dòng chữ viết rằng: “Luật Vô Sát — Ai giết người sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo.” Và ngay sau đó, hắn nhận ra điều kinh hoàng nhất từ trước tới giờ khi nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong bề mặt bóng loáng của cánh cổng xương trắng muốt kia — khuôn mặt già nua nhăn nhúm với đôi mắt đục ngầu đầy vẻ mệt mỏi tuyệt vọng cùng nỗi đau thể xác lẫn tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc dai dẳng kéo dài hàng thập kỷ ròng rã liên tục mà không có dấu hiệu thuyên giảm hay cải thiện tích cực nào đáng kể chút đỉnh gì cả đâu!

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Khói mù mịt bao trùm lấy giác quan của Đan Lương.

Hắn không còn thấy cánh cổng xương trắng muốt nữa.

Không còn khuôn mặt già nua nhăn nhúm phản chiếu trong bề mặt bóng loáng kia.

Tất cả biến mất vào một khoảng trống đen ngòm, dày đặc và nặng nề như chì lỏng rót trực tiếp vào não bộ.

Cảm giác đầu tiên là mùi hương.

Không phải mùi máu tanh thối của những gì hắn vừa chứng kiến trước đó.

Mà là mùi giấy cũ kỹ, mốc meo, hòa quyện với một thứ hương hoa đã héo úa từ lâu đời nhưng vẫn giữ lại chút ngọt ngào đáng sợ.

Mùi của sự phân hủy được che giấu dưới lớp vỏ bọc sang trọng.

Đôi bàn tay run rẩy đang cầm lấy cuốn sách da đen nằm trên mặt bàn đá lạnh toát trước mặt.

Bề mặt bìa cứng, ráp sần sùi như da người bị bỏng nặng.

Hắn không nhớ mình đã đến đây thế nào.

Những ký ức về cánh cổng xương và gương soi cũ kỹ mờ nhạt dần, tan biến như sương mai dưới ánh nắng gay gắt của một buổi sáng mùa hè oi bức.

Chỉ còn lại cuốn sách này.

Và cảm giác rằng hắn đang đứng bên bờ vực thẳm của sự điên loạn.

Đan Lương hít sâu một hơi dài.

Không khí trong căn phòng này loãng đến mức phổi hắn có thể cảm nhận từng sợi dây thần kinh co thắt đau đớn.

Căn phòng hình tròn, không cửa sổ, chỉ duy nhất một nguồn sáng từ ngọn nến đặt trên bàn đang cháy với ngọn lửa xanh lét bất thường.

Ánh sáng leo lét chiếu rọi lên những bức tường đá tối màu, nơi mà dường như có vô số ký tự khắc sâu nhưng lại bị mờ đi theo thời gian.

Hắn cúi xuống nhìn cuốn sách trong tay mình.

Không có tựa đề.

Không tác giả.

Chỉ là một khối vuông đen ngòm nặng chềnh trên đôi vai gầy guốc của hắn.

Cảm giác lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể khi ngón tay chạm vào bề mặt da bò khô xác ấy.

Như thể nó đang sống.

Hắn lật trang đầu tiên ra bằng cách sử dụng.

rẩy vì sợ hãi tột cùng nhưng cũng đầy tò mò mê muội không thể cưỡng lại được.

Trang giấy mỏng manh, màu ngà vàng của thời gian, mỏng như cánh bướm dễ vỡ dưới ánh nến xanh.

Không có dòng chữ nào in sẵn trên đó lúc ban đầu.

Chỉ toàn khoảng trắng trống rỗng đáng sợ nuốt chửng đi mọi lý trí còn sót lại trong tâm trí hỗn loạn này.

Những giọt mực đen sẫm thẩm thấu từ chính sợi giấy, bò lên bề mặt như những con giun nhỏ xíu đang tìm kiếm thức ăn sống.

Chúng xoắn xuýt vào nhau, tạo thành các đường nét phức tạp mà mắt thường khó có thể nhận ra ngay lập tức.

Đan Lương nheo đôi mắt mệt mỏi lại, cố gắng tập trung tất cả sự chú ý của mình vào từng chuyển động chậm rãi và đầy ác ý ấy.

Chúng không phải là chữ cái Latinh thông thường.

Chúng cũng không thuộc bất kỳ hệ thống ký tự nào mà hắn từng biết trong suốt cuộc đời nghiên cứu văn hóa cổ đại của mình.

Những đường cong uốn lượn như rắn độc đang trườn lên, mang theo một vẻ đẹp ma quái khiến người xem vừa muốn quay đi vì ghê tởm nhưng lại bị hút vào bởi sức mạnh mê hoặc nguy hiểm chết người.

Hắn cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng dữ dội.

Một cơn đau nhói buốt xuyên qua thái dương phải giống như có ai đó đang dùng dao mổ sắc bén cắt xén từng mảnh ký ức ra khỏi não bộ của hắn.

Nhưng hắn không buông tay ra.

Hắn không thể dừng lại được ngay lúc này vì cảm giác rằng nếu đóng sách lại thì mọi thứ sẽ sụp đổ tan tành thành những mảnh vỡ nhỏ li ti vụn nát mãi không bao giờ có thể ghép nối lại hoàn chỉnh nguyên vẹn như cũ nữa dù cho có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa mà vẫn chẳng ai giúp đỡ được hay thậm chí là hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau tất cả những gì đang diễn ra trước mắt hắn lúc này đây trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi giác quan còn sót lại trên cơ thể tàn tạ này của chính mình mà thôi đâu!

Những ký tự dần hình thành nên các câu văn rời rạc, đứt gãy.

Chúng không đi theo thứ tự logic thông thường.

Chủ ngữ bị lược bỏ hoàn toàn.

Động từ thì ở dạng quá khứ xa xôi nhất có thể tưởng tượng được trong tâm trí con người bình thường nhưng lại mang tính chất hiện tại đang diễn ra liên tục bất tận vô cùng mệt mỏi cho tất cả những ai dám nhìn thấy chúng bằng chính đôi mắt thịt yếu đuối của mình chứ không phải là linh hồn đã chết từ lâu rồi đâu mà còn giả vờ sống tiếp thêm nữa như vậy được bao giờ chứ?

Đan Lương đọc thầm trong đầu.

Từ thứ nhất hiện ra rõ ràng, toát lên sự đói khát nguyên thủy chưa từng có ai thỏa mãn được dù cho họ đã hy sinh tất cả những gì quý giá nhất của chính mình để đổi lấy một phút giây ngắn ngủi bình yên tạm thời trước khi cơn đau trở lại mạnh mẽ hơn gấp bội phần so với lúc ban đầu nhiều lần nữa chứ không chỉ là một.

bốn năm sáu bảy tám chín mười.

Từ thứ hai.

Hắn cảm thấy cổ họng mình khô khốc như tro than cháy rực dưới nắng hạn mùa hè khắc nghiệt nhất trong lịch sử vùng đất này từ khi có dấu vết cư dân định canh định cư cho đến ngày nay vẫn chưa từng xảy ra tình trạng thiếu nước nghiêm trọng đến mức phải hy sinh mạng sống con người để tìm kiếm nguồn sống mới bất chấp mọi rủi ro hiểm nguy đang chờ đợi phía trước không biết bao giờ mới kết thúc hay thậm chí là bắt đầu lại từ đâu ra nữa chứ?

Đôi mắt Đan Lương mở to hết mức có thể chịu đựng được mà không bị đau đớn tột cùng xé nát võng mạc mỏng manh kia ra làm nhiều mảnh nhỏ li ti vụn nát rơi rụng xuống đất như lá cây khô héo trong gió thu lạnh giá se sắt lòng người đi đường xa quê hương lâu năm nhớ nhà da diết khôn nguôi nhưng chẳng ai hiểu nổi cảm giác cô đơn tuyệt đối này cả đâu vì nó quá lớn lao và bao trùm lấy toàn bộ tâm hồn yếu đuối dễ tổn thương của hắn mà thôi chứ không phải là những thứ khác gì nữa.

Hắn sững sờ đứng đó, người run lên bần bật như chiếc lá khô trước trận cuồng phong mùa đông rét buốt cắt da cắt thịt từng thớ cơ bắp đang co giật đau đớn liên tục không ngừng nghỉ cho đến khi kiệt sức hoàn toàn rồi gục ngã xuống đất lạnh giá cứng đờ như đá tảng vô tri vô giác không còn chút sinh khí nào sót lại trên thân xác tàn tạ này của hắn nữa đâu mà chỉ là một cái xác rỗng tuếch đầy sợ hãi tột cùng đang chờ đợi cái chết đến lấy đi linh hồn yếu đuối dễ vỡ ấy thôi chứ có gì khác biệt hơn thế này được đâu đúng không?

Từ thứ năm.

Một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể hắn, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo tê tái của căn phòng đá tối tăm kia.

Nó giống như hơi thở của một người mẹ đang ru con ngủ trong đêm mưa gió dữ dội ngoài cửa sổ kính dày cộp ngăn cách thế giới bên ngoài đầy rẫy những hiểm nguy chết người không tên mà ai cũng phải nể sợ trước khi bước vào ngưỡng cửa bí ẩn này vậy đó chứ có gì đặc biệt hơn đâu đúng không?

Từ thứ sáu.

Hắn ngừng thở.

Không khí trong phổi bị cạn kiệt hoàn toàn khiến cho tim đập nhanh như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực gầy guốc kia bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tai nạn nghiêm trọng đe dọa tính mạng trực tiếp ngay tại chỗ không cần phải chờ đợi thêm một giây phút nào nữa đâu mà chỉ là sự thật trần trụi đáng sợ nhất trong đời hắn thôi chứ còn gì khác được đâu đúng không?

Từ thứ bảy.

Những ký tự bắt đầu chuyển màu từ đen sang đỏ sẫm như máu tươi vừa mới chảy ra từ vết thương hở rộng lớn trên thân thể yếu đuối dễ tổn thương của chính mình mà thôi chứ không phải là bất kỳ ai khác trong cuộc đời này cả đâu vì đây là bí mật riêng tư nhất của hắn mà không ai được phép biết đến hay thậm chí là nghi ngờ gì thêm nữa đúng không?

Từ thứ tám.

Đan Lương nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong bề mặt bóng loáng của cuốn sách đang mở ra trước mắt kia — khuôn mặt trẻ trung tươi tắn với đôi mắt sáng long lanh đầy vẻ hy vọng tuyệt đối cùng niềm vui tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc dai dẳng kéo dài hàng thập kỷ ròng rã liên tục mà không có dấu hiệu thuyên giảm hay cải thiện tích cực nào đáng kể chút đỉnh gì cả đâu!

Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào dòng chữ cuối cùng, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Linh khí trong phòng đột ngột đóng băng, một giọng nói ma quái vang lên từ chính bên trong đầu hắn.

Hắn hét lên, máu tươi phun ra từ khóe môi khi ý thức bắt đầu bị xé toạc.

Hắn nhìn thấy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập