Chương 43
Nó vẫn còn treo lơ lửng trong không gian, những lưỡi dao băng giá hình thành từ hơi thở đóng đông của Đan Lương đang vỡ vụn từng mảnh một dưới áp lực của sự im lặng mới này.
Sự im lặng ấy nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào trước đó.
Nó đè nén lồng ngực hắn như một khối bê tông ướt át, khiến mỗi nhịp tim trở thành một nỗ lực sinh tồn đau đớn.
Đan Lương đứng sững giữa phòng khách cũ kỹ.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo vẫn thọc sâu vào ngực kẻ vừa ngã xuống — hay ít nhất là thứ mà hình dạng bên ngoài gợi lên đó.
Máu không phun ra nữa.
Thay vào đó, nó rút ngược lại vào trong cơ thể nạn nhân với một âm thanh hút sặc sụa, giống như nước bị tháo cạn từ một cái bẫy chuột bằng thịt sống.
Không khí nặng mùi dầu nhớt và thối rữa bắt đầu chuyển hóa.
Mùi tanh tưởi của xác chết phai nhạt dần, nhường chỗ cho một hương vị ngọt ngào đến mức gây buồn nôn.
Đó là mùi hoa sen nở giữa mùa hạ oi bức, nhưng bị bóp nghẹt bởi sự phân hủy.
Nó len lỏi vào mũi Đan Lương, kích thích những dây thần kinh khứu giác nhạy cảm đã suy thoái vì tuổi thọ đảo ngược.
Hắn nháy mắt.
Thị lực của hắn đang chơi trò đùa với thực tại.
Những vết nứt trên tường không còn là khe hở đơn thuần nữa.
Chúng mở ra như những con mắt hẹp dài, đen sẫm và sâu thẳm.
Từ bên trong những hốc tường đó, một thứ chất lỏng dày đặc chảy ra.
Không phải máu.
Nó màu trắng đục, giống như sữa bò đã bị nhiễm khuẩn lâu ngày, nhưng lại có nhịp đập nhẹ nhàng khi chạm xuống sàn gỗ mục rữa.
Đan Lương lùi bước gót chân chạm vào mép thảm trải phòng.
Thảm này khác trước đó.
Khi hắn nhìn kỹ hơn dưới ánh sáng leo lắt của ngọn nến duy nhất còn sót lại, những sợi dây vải dệt thành hoa văn cổ điển bỗng chốc biến tấu.
Chúng không phải là len hay lụa mà là tóc người.
Hàng ngàn tóc vàng hoe, bạc trắng và đen nhánh được bện chặt vào nhau tạo thành tấm thảm dày cộp.
Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng hắn.
Hắn nhớ rõ mình đã bước qua đây chỉ vài phút trước.
Tại sao lúc đó nó lại trông như vải nhung đỏ?
Và tại sao giờ đây, dưới những sợi tóc ấy, có vẻ như đang có thứ gì đó cử động?
Hắn cúi người xuống, đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt thảm.
(ngón tay) của hắn run rẩy.
Da thịt ở đầu ngón tay trỏ đã bắt đầu nhăn nheo nhanh chóng hơn bình thường trong môi trường này, nhưng sự nhạy bén về xúc giác vẫn còn đó.
Hắn cảm nhận được độ ẩm.
Và nhịp đập.
Giống như một trái tim đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc để thoát ra ngoài.
Đan Lương rít lên, rút tay về nhanh chóng.
Kiếm trong tay hắn run lên lập lạo.
Hắn quay đầu nhìn quanh căn phòng.
Những bức tranh treo tường — những khuôn mặt cười tươi của những đứa trẻ mười năm trước mà hắn từng thấy trên tấm ảnh rách nát — giờ đây đang xoay chuyển chậm chạp theo chiều kim đồng hồ.
Mắt chúng mở to hơn, miệng há rộng ra thành những hố sâu không đáy.
"Đây là đâu?" Hắn tự hỏi trong đầu, giọng nói nội tâm của mình nghe xa lạ và méo mó.
"Hay tôi đã chết từ lâu rồi mà vẫn chưa nhận ra?" Câu hỏi ấy vang lên như một lời nguyền.
Ngay khi ý nghĩ đó hình thành, ánh sáng nến tắt phụt.
Không còn khói tỏa ra.
Chỉ có sự tối đen hoàn toàn nuốt chửng mọi giác quan của Đan Lương trong tích tắc.
Hắn không thể nhìn thấy gì.
Thậm chí hắn không thể cảm nhận được hơi thở của chính mình vì không khí dường như đã bị rút cạn khỏi căn phòng này.
Trong bóng tối, một tiếng xì xèo khô khốc vang lên từ phía sau lưng hắn.
Nó giống như âm thanh của da thịt đang bị cạo qua nhau với tốc độ cực nhanh.
Đan Lương xoay người lại, lưỡi kiếm vung ra theo bản năng tự vệ trong màn đêm dày đặc.
Kiếm chém không trúng gì cả.
Không có sức nặng của vật cản, chỉ có cảm giác cắt ngang qua một đám sương mù lạnh giá.
Nhưng ngay lập tức, thứ sương mù đó bám vào cánh tay hắn.
Nó ăn mòn vải áo, sau đó là da thịt.
Cảm giác nóng rát xé toạc cơ thể Đan Lương, không phải từ bên ngoài mà từ sâu trong tế bào đang phân rã của hắn.
Hắn hét lên, đau đớn tột cùng khiến thị lực quay trở lại — nhưng dưới dạng những tia sáng xanh lét phát ra từ chính đôi mắt của hắn.
Hắn chiếu sáng căn phòng bằng ánh nhìn của mình.
Và cái mà hắn thấy làm cho máu trong người hắn đóng băng hoàn toàn.
Căn phòng không còn là nơi hắn vừa đứng nữa.
Những bức tường gỗ mục đã biến thành các lớp màng sinh học ướt át, co giãn như ruột non khổng lồ.
Sàn nhà phủ đầy những chiếc răng nanh nhọn hoắt mọc lộn xộn từ nền đất thịt đỏ tươi.
Và ở giữa căn phòng, treo lơ lửng trên không trung bởi hàng trăm sợi dây rốn dính dớp, là một cái hộp bằng xương trắng muốt.
Cái hộp đó đang mở ra từng chút một.
Bên trong nó phát ra một nguồn sáng vàng ấm áp, mời gọi đến mức kinh khủng.
Nó giống như ánh nắng buổi sáng sau một đêm dài rét mướt.
Nó hứa hẹn sự cứu rỗi.
Sự tĩnh lặng.
Và cái chết nhẹ nhàng mà không đau đớn.
Đan Lương biết đó là bẫy.
Trí tuệ minh mẫn của người mang "Tuổi Thọ Đảo Ngược" mách bảo hắn rằng mọi thứ quá đẹp đẽ trong thế giới này đều ẩn chứa độc tố chết người.
Nhưng cơ thể suy thoái của hắn lại khao khát nó một cách điên cuồng.
Những tế bào đang chết dần bên trong hắn đòi hỏi sự hòa tan vào nguồn sáng ấy để thoát khỏi nỗi đau hiện tại.
Hắn nghiến răng, cố gắng duy trì ý chí kiên định hiếm hoi còn sót lại.
Hắn không bước về phía cái hộp xương.
Thay vào đó, hắn tập trung nhìn vào những sợi dây rốn treo nó lên.
Chúng dẫn đi đâu?
Đan Lương theo dõi hướng của chúng trong ánh sáng xanh lét từ đôi mắt mình.
Những ống thịt nhầy nhụa xuyên thẳng qua trần nhà màng sinh học này và biến mất vào bóng tối phía trên.
Hắn ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn xa hơn nữa.
Ở đó, treo ngược xuống dưới như một đóa hoa tàn úa, là hình ảnh của chính hắn mười năm trước.
Đứa trẻ Đan Lương với khuôn mặt vô tội, đang cười tươi rạng rỡ — đúng như tấm ảnh đen trắng bị rách nát mà hắn vừa thấy ở chương trước.
Nhưng lần này, đứa trẻ đó không cầm bức ảnh.
Nó cầm một con dao găm nhỏ xíu, lưỡi dao còn dính đầy máu đỏ thẫm chưa khô.
Đứa trẻ kia nhìn xuống Đan Lương hiện tại với ánh mắt trống rỗng và hỏi: "Tại sao ngươi lại giết ta?" Câu nói ấy vang lên trong đầu Đan Lương chứ không phải qua tai.
Nó gây ra một cơn đau nhói dữ dội như kim chích thẳng vào não bộ.
Ký ức bị chèn ép bắt đầu vỡ tung thành từng mảnh vụn sắc bén, cắt xé ý thức của hắn.
Hắn nhớ lại buổi sáng đó.
Mùi sắt tanh.
Và cảm giác tội lỗi khủng khiếp mà hắn đã cố tình lãng quên suốt một thập kỷ qua bằng cách tự thuyết phục mình rằng đứa trẻ kia là vô can.
Nhưng thực tại trong Ngôi Nhà Ác Mộng này không cho phép sự lừa dối bản thân tồn tại lâu dài.
Nó ép buộc nạn nhân phải đối mặt với những góc khuất tối tăm nhất của tâm trí họ, biến chúng thành quái vật hữu hình để săn đuổi và tàn sát.
Đan Lương rơi xuống quỳ gối vì đau đớn thể xác lẫn tinh thần quá tải.
Lưỡi kiếm trong tay hắn rung lên dữ dội rồi gãy làm đôi.
Chỉ còn lại cán kiếm lạnh lẽo nằm trong lòng bàn tay run rẩy của hắn.
Hắn đã mất vũ khí duy nhất chống chọi với ảo giác này.
Và giờ, thứ treo ngược từ trần nhà bắt đầu rơi xuống.
Không phải đứa trẻ mười năm trước đó, mà là một bóng người cao lớn mặc áo choàng đen dài che kín mặt.
Bóng người ấy hạ thấp dần xuống sàn đầy răng nanh, đôi chân không chạm đất nhưng tạo ra những vết lõm sâu như bước đi trên bùn lầy.
Bóng người dừng lại ngay trước mặt Đan Lương.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một cánh tay.
Mùi hương hoa sen thối rữa trở nên nồng nặc đến mức khiến Đan Lương muốn nôn mửa.
Hắn ngước lên, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt sau lớp vải đen tối của kẻ đứng đối diện mình.
Con người trong áo choàng đưa hai bàn tay gầy guộc ra trước ngực và bắt đầu xé toạc tấm màn che mặt đi.
Vải rách tơi tả bay tứ tung dưới tác động của một lực vô hình mạnh mẽ thổi từ bên trong lớp vải đó.
Khi lớp che chắn hoàn toàn biến mất, Đan Lương không thấy khuôn mặt của một kẻ thù nào cả.
Thay vào đó, hắn nhìn thấy chính gương mặt già nua nhăn nhúm của mình hiện tại đang phản chiếu lại qua hai hốc mắt đen sâu thẳm nơi não bộ đã bị bào mòn sạch sẽ bởi ký ức đau thương tích tụ hàng thập kỷ ròng rã liên tục mà không có dấu hiệu thuyên giảm hay cải thiện tích cực nào đáng kể chút đỉnh gì cả đâu!.
Không khí trong căn phòng dường như đông đặc lại, trở nên nặng nề và ngột ngạt đến mức khó thở.
Những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu sắp tàn, nhảy múa loạn xạ dưới những tia nắng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ vỡ vụn.
Đan Lương đứng đó, người run rẩy không phải vì lạnh lẽo mà bởi một nỗi kinh hãi tột độ đang len lỏi từng thớ cơ bắp.
Hắn cố gắng hít thở sâu để trấn an bản thân rằng đây chỉ là ảo giác, là sự sụp đổ của tâm trí sau những ngày tháng thức trắng trong sợ hãi.
Nhưng mùi hôi thối nồng nặc từ xác thịt mục rữa lại càng trở nên rõ rệt hơn, kích thích khứu giác nhạy bén một cách đau đớn.
Nó không giống như mùi chết chóc thông thường mà mang theo vị kim loại chua loét của máu tươi và sự tanh tưởi của nước bọt bị thối rữa.
Hắn nhắm chặt mắt lại, mong muốn thoát khỏi cảnh tượng ghê rợn đang phản chiếu trong đôi hốc mắt trống rỗng kia.
Khi mở ra lần nữa, hình ảnh đó vẫn còn đó, rõ ràng hơn bao giờ hết: một người đàn ông già nua với làn da xám xịt, những vết nhăn sâu hoắm như những đường nứt trên đá khô hạn.
Đan Lương lùi bước, gót chân chạm vào mảnh kính vỡ sàn nhà phát ra tiếng lạo xạo nhỏ nhẹ nhưng vang dội trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
Hắn quay đi, cố gắng tránh nhìn thẳng vào thứ mà mình vừa thấy.
Tâm trí hắn đang chiến đấu một cuộc nội chiến khốc liệt giữa lý trí và những ký ức bị bóp méo.
Liệu có thực sự tồn tại một con quái vật ẩn nấp sau lớp vải rách nát kia?
Hay đó chỉ là bộ mặt thật của chính hắn, được phơi bày trần trụi trước ánh sáng tàn bạo của hiện thực?
Hắn lao về phía cửa phòng, tay mò mẫm tìm lấy nắm đấm bằng gỗ sồi cũ kỹ.
Bàn tay run rẩy không thể khớp vào cái nắm chặt cứng, lạnh toát như băng giá.
Mỗi giây trôi qua đều cảm giác dài đằng đẵng, kéo dãn sự chờ đợi thành một cơn ác mộng vô tận.
Tiếng đập thình thịch của trái tim trong lồng ngực hắn lớn đến mức mọi âm thanh khác xung quanh.
Hắn cần rời khỏi đây ngay lập tức, trước khi thứ gì đó từ bên trong lớp vải bước ra và nuốt chửng linh hồn đang suy yếu này.
Cánh cửa gỗ sứt sẹo kêu lên một tiếng groan dài, như lời than van của kẻ bị tra tấn, khi hắn dùng sức kéo mạnh nó lại.
Khóa sắt gỉ sét phát ra tia lửa nhỏ li ti dưới áp lực tuyệt vọng của cánh tay gầy guộc.
Hắn không dám quay đầu nhìn lại phía sau lưng mình, nơi mà sự hiện diện vô hình đang tỏa ra làn sóng kinh hãi lạnh lẽo.
Bước chân nặng nề lê dọc theo hành lang tối om, bóng đen trên tường bị kéo dãn dài ra méo mó như những ngón tay quái dị muốn chụp lấy cổ hắn.
Hành lang này đã từng quen thuộc với Đan Lương trong nhiều năm tháng sống ở đây.
Nhưng giờ đây, nó biến thành một mê cung đầy rẫy bẫy chết chóc mà mỗi bước đi đều là một liều cược sinh tử.
Những bức tranh treo tường nghiêng ngả, khuôn mặt của những người mẫu vẽ bên trong dường như đang quay sang nhìn hắn với ánh mắt chế giễu và lạnh lùng.
Hắn nhận ra rằng mình đã bỏ qua chi tiết này bao lâu rồi: tất cả các chân dung đó đều không có miệng.
Hắn tăng tốc bước đi, nhịp thở trở nên gấp gáp hơn từng chút một.
Tiếng bước chân của anh vang lên trong sự im lặng tuyệt đối của ngôi nhà cổ kính tạo thành những tiếng vọng đáng sợ, như thể có ai đó đang đuổi theo sát sau lưng.
Cảm giác bị quan sát từ phía sau ngày càng mạnh mẽ, nóng hổi và ẩm ướt tựa như hơi thở trực tiếp phun vào gáy trần trụi.
Hắn muốn hét lên nhưng thanh quản dường như đã tê liệt hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất mà con người luôn mang trong mình khi đối mặt với bóng tối.
Đột nhiên, một thứ gì đó lạnh lẽo chạm nhẹ vào vai trái của Đan Lương.
Hắn nhảy dựng lên, quay phắt lại với vẻ kinh hoàng trên khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu nào lưu thông nữa.
Không có ai ở đó cả ngoài bóng đen dài của chính mình bị ánh đèn đường chiếu qua khe rèm cửa sổ hắt xuống nền gạch lạnh giá.
Nhưng cảm giác về cái chạm ấy vẫn còn đọng lại, lan tỏa khắp cơ thể khiến lông ngỗng dựng đứng lên từng chút một theo nhịp độ tăng dần của sự hoảng loạn tột cùng bao trùm lấy tâm trí đang rối bời hỗn độn không lối thoát nào có thể tìm thấy được trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Hắn cúi xuống kiểm tra cánh tay mình, mong muốn tìm ra vết bẩn hay dấu hiệu vật lý cho thấy đó là một cuộc tấn công thực sự thay vì ảo giác do căng thẳng thần kinh quá mức gây nên những phản ứng kỳ lạ đối với cơ thể con người đang dần suy kiệt nguồn năng lượng tinh thần cuối cùng còn sót lại trong thân xác gầy guộc này của hắn.
Cánh tay không hề có gì bất thường ngoại trừ lớp vải áo sơ mi màu trắng nay đã ngả vàng ố theo thời gian dài sử dụng mà chưa từng được giặt giũ sạch sẽ đúng cách bao giờ kể từ khi bắt đầu chuỗi những sự kiện kỳ lạ diễn ra liên tục trong vài tuần qua đây.
Đan Lương đứng dậy, chân tay bủn rủn như thể mất hết lực lượng để duy trì tư thế thẳng đứng vững chãi trước nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào sắp tới cận kề bên cạnh hắn ta ngay bây giờ tại chính nơi này dưới ánh đèn mờ ảo đang dần tắt lịm đi từng chút một theo nhịp đập yếu ớt của ngọn lửa nhỏ bé cuối cùng trong lòng đèn dầu cũ kỹ kia.
Hắn quay lại hướng hành lang, quyết định tiếp tục chạy trốn khỏi địa ngục hiện thực mà hắn đã tự mình xây dựng nên bằng chính những suy nghĩ điên rồ và niềm tin mù quáng vào những điều siêu nhiên không tồn tại ngoài đầu óc bệnh hoạn của một người đàn ông đang mất kiểm soát hoàn toàn đối với cuộc đời tàn phá trước mắt đầy rẫy những hố sâu thẳm không đáy mà ai cũng phải sợ hãi khi nhìn xuống chúng trong bóng tối dày đặc bao phủ lấy mọi vật xung quanh mình trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc này.
Bước chân hắn dẫm lên một thứ gì đó mềm và ướt át nằm dưới sàn nhà hành lang dài ngoằng vô tận dẫn lối vào những căn phòng bí ẩn chưa từng được khám phá bởi bất kỳ ai sinh sống tại nơi đây kể từ khi ngôi nhà cổ kính này được xây dựng bằng xương máu của biết bao nhiêu thế hệ người dân địa phương đã khuất trong bóng tối lịch sử đen tối đầy rẫy tội ác và sự thù hận giằng xé giữa những linh hồn lang thang không tìm thấy chốn an nghỉ cuối cùng cho chính mình trước khi chết đi mãi mãi vào hư vô vĩnh hằng rộng lớn mênh mông nơi mà mọi thứ đều trở thành một màu xám xịt tẻ nhạt không có chút hy vọng nào còn sót lại để bám víu lấy sự sống mong manh như bấc trong gió bão mùa đông lạnh giá khắc nghiệt tàn nhẫn nhất từng xảy ra tại vùng đất nghèo nàn khô cằn này từ thuở sơ khai lập quốc đến nay vẫn chưa hề thay đổi tí ti gì cả dù đã trải qua bao nhiêu thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa như một giấc mơ ngắn ngủi đầy ảo tưởng trước thực tế phũ phàng đáng sợ hơn bất cứ điều gì mà con người có thể tưởng tượng ra trong đầu óc mình được nữa đâu!
Hắn dừng lại, thở dốc nặng nề.
Không khí ở đây loãng đi rất nhiều so với bên ngoài, khiến mỗi hơi hít vào đều trở thành một nỗ lực sinh tồn tuyệt vọng.
Đan Lương cúi xuống, dùng tay run rẩy nhặt lấy thứ mà hắn vừa dẫm phải.
Đó không phải là bùn đất hay rác thải thông thường.
Đó là một mảng da người nhỏ xíu, còn dính vài sợi tóc bạc trắng rối bời.
Hắn nhìn chăm chắm vào lòng bàn tay ẩm ướt của mình, nơi mà lớp da mỏng manh ấy đang nằm im lìm như thể nó chưa bao giờ thuộc về bất kỳ sinh vật sống nào trên thế gian này cả.
Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ nó càng làm tăng thêm cảm giác ghê tởm và kinh hãi trong lòng Đan Lương.
Làn da kia bỗng co quắp, tự sắp xếp lại thành một khuôn mặt đầy kinh tởm đang mỉm cười.
Đan Lương thót tim, máu lạnh tanh chạy ngược sống lưng khi nhận ra đó là chính mình.
Hắn mở miệng hét lớn, nhưng chỉ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận