Chương 45
Khói đen từ xác kẻ thù chưa kịp tan biến, nó lơ lửng như những sợi chỉ mực trong không khí ẩm ướt, dính dợm bám trên da thịt lạnh toát của hắn.
Những ký tự bắt đầu chuyển màu từ đen sang đỏ sẫm như máu tươi vừa mới chảy ra từ vết thương hở rộng lớn trên thân thể yếu đuối dễ tổn thương của chính mình mà thôi chứ không phải là bất kỳ ai khác trong cuộc đời này cả đâu vì đây là bí mật riêng tư nhất của hắn mà không ai được phép biết đến hay thậm chí là nghi ngờ gì thêm nữa đúng không?
Từ thứ tám.
Đan Lương nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong bề mặt bóng loáng của cuốn sách đang mở ra trước mắt kia — khuôn mặt trẻ trung tươi tắn với đôi mắt sáng long lanh đầy vẻ hy vọng tuyệt đối cùng niềm vui tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc dai dẳng kéo dài hàng thập kỷ ròng rã liên tục mà không có dấu hiệu thuyên giảm hay cải thiện tích cực nào đáng kể chút đỉnh gì cả đâu!
Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào dòng chữ cuối cùng, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Linh khí trong phòng đột ngột đóng băng, một giọng nói ma quái vang lên từ chính bên trong đầu hắn.
Hắn hét lên, máu tươi phun ra từ khóe môi khi ý thức bắt đầu bị xé toạc.
Đan Lương tỉnh dậy với cảm giác như vừa chết đi và sống lại cùng lúc.
Không gian xung quanh không còn là căn phòng tối tăm nơi cuốn sách kỳ lạ xuất hiện nữa.
Hắn đang nằm trên nền đá lạnh lẽo, thô ráp dưới lớp bụi dày cộm của thời gian.
Mùi hôi thối nồng nặc từ chương trước vẫn còn đọng lại trong khứu giác, nhưng giờ đây nó đã biến đổi thành một mùi hương khác — mùi ẩm mốc của giấy cũ và mùi kim loại sắt gỉ sét.
Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua những khe nứt trên trần nhà cao vút, chiếu rọi xuống từng hạt bụi đang lơ lửng chậm rãi như thể thời gian ở nơi này bị kéo dãn ra vô tận.
Hắn ngồi dậy, cơ thể run bần bật.
Mỗi cử động đều gây ra âm thanh kẽo kẹt từ xương khớp khô khốc của chính mình.
Đan Lương nhìn xuống bàn tay trái.
Lớp da mỏng manh mà hắn vừa nhặt được trong chương trước giờ đây đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là một vết sẹo hình chữ thập sâu hoắm, đỏ rực như bị cắt bởi dao mổ nóng chảy.
Vết thương không đau, nhưng nó lạnh — một cái lạnh thấu xương, lan tỏa từ tâm can ra tứ chi, khiến hắn cảm thấy như máu trong tĩnh mạch đang đóng băng từng giọt một.
Hắn đứng lên, chân bước đi trên nền đá trơn trượt do sương đêm ngưng tụ.
Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ ràng quá mức bình thường — *bộp*, *bộp* — mỗi tiếng đều cộng hưởng với nhịp tim dồn dập trong lồng ngực hẹp hòi.
Đây là đâu?
Câu hỏi ấy quay quắt trong đầu óc hỗn loạn của hắn, nhưng không có câu trả lời nào xuất hiện ngoại trừ sự im lặng nặng nề đang bao trùm lấy mọi thứ xung quanh.
Những bức tường đá xung quanh bắt đầu nứt nẻ khi linh khí từ vết thương trên tay Đan Lương khuếch tán ra ngoài.
Các mảnh vỡ rơi xuống tạo thành những hố sâu nhỏ, lộ ra những cấu trúc bê tông đen ngòm bên dưới lớp vỏ lịch sử giả tạo của ngôi nhà ác mộng này.
Kael không hề xuất hiện.
Hai tên vệ sĩ ma thuật cũng biến mất vào hư vô.
Chỉ còn lại Đan Lương và sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước.
Hắn quay lưng lại với bóng tối, bước về phía cửa sổ lớn đang vỡ vụn ở cuối hành lang dài ngoằng.
Gió lùa vào mạnh mẽ hơn lúc nãy, mang theo mùi của mưa và đất ẩm — mùi của thế giới thực bên ngoài mà hắn đã quên mất cách cảm nhận từ bao lâu nay.
Những tấm kính vỡ rơi xuống sàn nhà tạo thành những đốm sáng lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua khe hở trên trần nhà.
Đan Lương lê bước rời đi trong đêm mưa.
Mỗi bước chân đều gây ra đau đớn dữ dội vì cơ thể anh đang phản ứng với sự từ chối ma lực vừa rồi.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh cần tìm ra nguồn gốc của "lỗ hổng" trong hệ thống mà Kael nhắc tới trước khi chính hắn trở thành nạn nhân tiếp theo của trò chơi tâm lý tàn khốc này.
Cánh cửa gỗ mục nát ở cuối hành lang mở ra tự động, hé lộ một khoảng sân rộng tối om phía bên kia.
Những bóng cây cong queo nghiêng ngả dưới cơn gió mạnh tạo nên những hình thù quái dị giống như những sinh vật đang chờ đợi để nhảy vào tấn công bất cứ ai dám đặt chân lên lãnh thổ của chúng.
Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng bình tĩnh lại dù tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung ra ngoài kia.
Sự im lặng nơi đây khác hẳn với sự yên tĩnh thông thường — nó mang tính chất chủ động, giống như một sinh vật sống đang nín thở để quan sát con mồi của mình.
Đan Lương biết rằng bất kỳ sai lầm nào tiếp theo cũng có thể là điểm kết thúc cho cuộc hành trình đầy trắc nghệt này của hắn.
Nhưng không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên phía trước dù (phương hướng) chưa rõ ràng chút nào cả đâu đúng không?
Khi đặt bàn chân phải lên bậc thang đầu tiên dẫn xuống sân vườn, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng khiến da gà nổi lên toàn thân.
Có thứ gì đó đang nhìn hắn từ bóng tối sâu thẳm nhất của khu vườn hoang tàn trước mặt.
(đôi mắt) ấy không phát ra ánh sáng nhưng lại toát lên vẻ hung ác đáng sợ hơn bất cứ ngọn đèn nào trong đêm đen này cả đâu vì đây mới chính là bản chất thật sự đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo mà hắn đã từng tin tưởng nhầm lẫn từ đầu đến giờ này chứ còn gì khác được nữa đúng không?
Đan Lương nắm chặt hai tay thành quyền, knuckles trắng bệch do sức ép cực đại.
Hắn biết mình phải giữ tỉnh táo dù mọi giác quan đều báo hiệu nguy hiểm chết người đang rình rập xung quanh từng góc khuất của khu vườn ma quái này.
Những tiếng xào xạc lá cây khô truyền lại từ xa gần tạo nên không khí căng thẳng đến mức khó thở cho bất kỳ ai còn đủ can đảm để tiếp tục con đường đầy chông gai phía trước mà không biết đích tới là đâu hay kẻ thù thực sự đang ẩn náu nơi nào trong mê cung tâm trí này cả.
Hắn bước xuống bậc thang thứ hai, rồi ba, bốn.
Mỗi nhịp chân đều nặng nề như đóng đinh vào tim mình vậy đó chứ còn gì khác nữa đúng không?
Khi chạm đất bên dưới sân vườn hoang vắng ấy thì cũng là lúc những bóng đen bắt đầu di chuyển lại gần hơn nữa thay vì lùi xa đi như dự tính ban đầu của hắn đã từng hy vọng sẽ xảy ra trong hoàn cảnh tuyệt vọng hiện tại này cả đâu!
Những cành cây khô gãy rơi xuống va đập vào nhau tạo thành chuỗi âm thanh leng keng giống tiếng chuông báo động vang lên khắp nơi xung quanh khu vực rộng lớn ấy mà không ai có thể hiểu nổi ý nghĩa ẩn sau những tín hiệu bí ẩn đó là gì cho đến khi chính họ trở thành nạn nhân tiếp theo của trò chơi tử thần này thì mới biết được thôi chứ còn sớm hơn thế nào nữa đâu đúng không?
Đan Lương quay lại phía sau, nhìn thấy cánh cửa gỗ vừa đóng sầm lại trước mặt hắn với tốc độ kinh hoàng chưa từng có từ trước tới giờ.
Lock mechanism phát ra tiếng động kim loại sắc nhọn cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng vốn dĩ đã đủ ngột ngạt nơi đây rồi mà nay càng thêm phần đáng sợ hơn bội phần.
Không còn đường lui nữa dù sao thì cũng.
chứ còn gì khác được đâu vì đây mới chính là khởi đầu cho chương tiếp theo đầy bất ngờ và kịch tính của câu chuyện dài này cả mà bạn đọc thân mến à!
Nhưng tiếc thay, người kể chuyện lại không hề muốn tiết lộ thêm bất cứ thông tin nào về những diễn biến sắp tới nữa rồi nên chúng ta cùng chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra với Đan Lương trong hoàn cảnh hiểm nghèo hiện tại.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở lạnh lẽo của đêm sương thấm vào da thịt.
Khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt hắn không còn là khu vườn hoang tàn nữa mà là một căn phòng trắng tinh tươm với bốn bức tường trơn nhẵn phản chiếu ánh sáng vô cực từ trần nhà cao vút phía trên kia cả đâu!
Một chiếc ghế bành đơn độc đứng giữa trung tâm của căn phòng trống trải ấy.
Trên lưng ghế là một cuốn sách da cũ kỹ đang mở ra trang đầu tiên ghi dòng chữ: "Luật Vô Sát".
Không gian ấy không có mùi mốc meo của đất ẩm hay thối rữa như khu vườn vừa rồi.
Thay vào đó là một sự vô trùng đến mức đáng sợ.
Không khí khô khốc, lạnh lẽo và hoàn toàn tĩnh lặng.
Loại tĩnh lặng mà ngay cả tiếng nhịp đập trong lồng ngực hắn cũng trở nên ồn ào quá mức.
Đan Lương đứng sững người lại.
Bàn chân trần chạm xuống sàn nhà bằng đá cẩm thạch trắng bóng loáng phản chiếu hình ảnh méo mó của cậu.
Một cơn lạnh buốt từ dưới gót chân lan tỏa nhanh chóng lên sống lưng, khiến từng lỗ chân lông trên da thịt hắn co rút lại vì sợ hãi bản năng.
Hắn quay người lại.
Không có cửa ra vào.
Không có cửa sổ.
Chỉ là những bức tường trắng xóa kéo dài vô tận, hòa lẫn vào trần nhà cao vút mà ánh sáng từ đó phát ra không rõ nguồn gốc.
Ánh sáng ấy không chiếu rọi mà như thẩm thấu vào mọi ngóc ngách, loại bỏ bóng tối nhưng cũng đồng thời tước đi cảm giác về chiều sâu và khoảng cách.
Đây là đâu?
Câu hỏi này lặp lại trong đầu hắn như một vòng xoáy ký ức bị đứt gãy.
Khu vườn hoang tàn với những tán cây gượng gạo vươn lên từ lòng đất đen sạm vừa mới ở đó thôi.
Hắn còn nhớ rõ mùi vị của bùn lầy dính dưới móng tay và cảm giác nhói đau khi rễ cây sắc nhọn cứa vào bàn chân trần.
Vậy mà bây giờ, mọi thứ đều sạch sẽ đến mức giả tạo.
Quá trống trải.
Và quá yên tĩnh.
Đan Lương bước về phía chiếc ghế bành duy nhất trong căn phòng vô tận kia.
Mỗi bước đi của hắn vang lên một tiếng “cạch” nhỏ nhẹ nhưng rõ rệt trên sàn đá lạnh lẽo, âm thanh đó bị khuếch đại bởi sự vắng lặng xung quanh, nghe giống như tiếng đồng hồ đếm ngược cho một vụ nổ sắp xảy ra.
Trên lưng ghế, cuốn sách da cũ kỹ nằm mở trang đầu tiên.
Da bò màu nâu sẫm của bìa sách tương phản mạnh mẽ với môi trường trắng xóa xung quanh, tạo cảm giác nó là vật thể duy nhất có thực trong thế giới ảo ảnh này.
Dòng chữ “Luật Vô Sát” được viết bằng mực đen đậm đặc, nét chữ ngoằn ngoèo như những con sâu đang bò dưới mặt giấy vàng theo thời gian.
Hắn không muốn chạm vào cuốn sách đó.
Trực giác mách bảo hắn rằng việc mở nó ra sẽ là bước đầu tiên dẫn đến sự hủy diệt tinh thần.
Nhưng cơ thể hắn lại tự động di chuyển, bị thu hút bởi một sức mạnh vô hình mà lý trí không thể giải thích được.
Sự tò mò và nỗi sợ hãi đan xen nhau, tạo thành một lực kéo ghê gớm khiến ngón tay run rẩy của hắn vươn ra.
Khi lòng bàn tay tiếp xúc với trang giấy, cảm giác đầu tiên là lạnh.
Không phải cái lạnh vật lý của phòng, mà là sự trống rỗng bên trong những ký tự đó.
Mực viết dường như còn ướt át, bóng loáng dưới ánh sáng vô cực.
Hắn nghiêng người xuống gần hơn để đọc kỹ dòng chữ kia.
“Luật Vô Sát: Kẻ nào giết chết nỗi sợ hãi sẽ trở thành nạn nhân của nó.” Câu nói ngắn gọn nhưng mang nặng một sự đe dọa mơ hồ.
Ý nghĩa của nó không rõ ràng, giống như những giấc mơ lúc nửa đêm khi tỉnh dậy vẫn còn dư âm của cơn ác mộng.
Ai đã viết ra điều này?
Tại sao lại xuất hiện ở đây, trong căn phòng trắng trợn trần này mà hắn vừa bị dịch chuyển đến một cách đột ngột và vô lý?
Đan Lương rụt tay về như thể bị bỏng.
Hắn lùi bước hai bước, thở hổn hển dù không hề vận động gắng sức.
Tim ông đập thình thịch bên ngực áo, nhịp điệu nhanh hơn bình thường nhiều lần.
Đây là bẫy.
Tất cả đều là một cái bẫy tinh vi được thiết kế để đánh vào tâm lý yếu đuối nhất của con người: sự cô đơn và bí ẩn.
Nhưng nếu đây chỉ là ảo giác?
Nếu tất cả những gì hắn trải qua từ lúc bước vào khu vườn cho đến giờ chỉ là sản phẩm của trí óc đang dần sụp đổ vì stress hoặc bệnh tật?
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở để đưa cơ thể trở về trạng thái bình thường.
Một hai ba.
hít sâu và thở ra chậm rãi.
Khi mở mắt ra lần nữa, cuốn sách trên ghế đã đóng sầm lại với một tiếng “bốp” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Âm thanh đó khiến Đan Lương giật mình thót người, mồ hôi lạnh vã ra trên trán dù nhiệt độ phòng đang rất thấp.
Hắn nhìn quanh, hy vọng tìm thấy dấu vết của ai đó hoặc bất kỳ sự thay đổi nào khác.
Nhưng căn phòng vẫn nguyên vẹn: trắng xóa, trống rỗng và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Sự im lặng bây giờ trở nên nặng nề hơn, như thể nó có trọng lượng vật lý ép xuống vai hắn.
Nghe rất xa nhưng lại cảm giác cực kỳ gần gũi.
Giày da đi trên nền đá cứng tạo ra những âm thanh nhịp nhàng: *cộp.
cộp.* Tiếng bước đó chậm rãi, đều đặn và không hề vội vã như thể người đang đi biết rõ vị trí của hắn và hoàn toàn kiểm soát tình thế.
Đan Lương quay phắt lại, cơ thể căng thẳng đến mức mỗi bắp thịt đều co rút lại chuẩn bị cho phản ứng nhanh nhất có thể.
Không ai ở đó.
Chỉ có khoảng không trắng xóa trước mặt.
Nhưng mùi hương.
một mùi hương lạ lùng vừa lan tỏa trong không khí.
Mùi của thuốc lá cũ và tro tàn lạnh ngắt.
Mùi ấy khiến hắn nhớ đến người đàn ông mặc vest đen từ buổi sáng hôm qua, kẻ đã đưa cho cậu tấm vé vào cửa khu vườn chết chóc này.
Hắn ta đã nói gì?
“Hãy tìm câu trả lời trước khi bóng tối nuốt chửng ngươi.” Bóng tối không có ở đây.
Nhưng sự trắng xóa này cũng đáng sợ chẳng kém.
Nó trần mọi bí mật và che giấu tất cả hy vọng thoát ra ngoài.
Đan Lương nhận ra rằng mình đang bị mắc kẹt trong một mê cung tâm lý, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng đã hoàn toàn sụp đổ.
Hắn quay trở lại chiếc ghế bành.
Cuốn sách vẫn mở rộng trang đầu tiên, nhưng lần này dòng chữ trên đó đã thay đổi.
Mực đen loang ra như vết máu tươi mới bị văng lên giấy.
Dòng chữ cũ biến mất, nhường chỗ cho một câu hỏi đơn giản nhưng kinh hoàng: “Ngươi sợ điều gì nhất?” Đan Lương nuốt khan cổ họng khô khốc.
Hắn không dám trả lời bằng miệng vì sợ giọng nói của mình sẽ phá vỡ sự cân bằng mong manh này.
Nhưng hắn biết rằng suy nghĩ của mình đang bị đọc, bị phân tích và lợi dụng bởi một thực thể vô hình nào đó trong căn phòng này.
Một bóng đen bắt đầu hiện ra từ góc xa nhất của căn phòng trắng.
Nó không rõ ràng mà giống như một lỗi hiển thị trên màn hình cũ, nhấp nháy giữa sự tồn tại và hư vô.
Hình dáng ấy cao lêu thều, mảnh khảnh đến dị dạng với những chi tiết méo mó không theo quy luật giải phẫu học nào của con người hay sinh vật đã biết.
Hắn lùi lại thêm một bước nữa nhưng lưng chạm vào tường lạnh lẽo phía sau.
Không còn đường lui.
Bóng đen di chuyển về phía hắn, không phải bằng cách đi bộ mà là trượt qua không gian như vết mực loang trên giấy thấm nước.
Tốc độ chậm chạp nhưng không ngừng nghỉ, từng ly từng ly tiến lại gần hơn mỗi giây trôi qua.
Mùi thuốc lá và tro tàn nồng nặc hơn, khiến Đan Lương ho khan dữ dội.
Mắt hắn cay xè và chảy nước vì kích ứng hóa học từ mùi hương độc hại này.
Trong cơn bối rối và hoảng loạn tột độ, cậu nhận ra rằng bóng đen kia không phải là một sinh vật tấn công thể xác.
Nó là sự hiện diện của ký ức đau thương mà Đan Lương đã cố gắng chôn vùi sâu thẳm trong tiềm thức suốt nhiều năm qua.
Hắn nhớ lại cái đêm mưa giông dữ dội khi còn nhỏ, tiếng cười cợt lạnh lùng và hình ảnh người thân bị cuốn trôi giữa dòng nước lũ đen sạm.
Cảm giác bất lực đó giờ đây quay trở lại với sức mạnh hủy diệt gấp mười lần.
Bóng đen không cần chạm vào hắn để gây thương tích; nó chỉ đơn giản là mở ra vết thương tinh thần chưa lành lặn và đổ muối lên đó.
Đan Lương ôm đầu gối xuống sàn nhà lạnh giá, run rẩy dữ dội.
Những ký ức đau đớn xé toạc màng chắn tâm lý mong manh của cậu.
Hắn gào thét nhưng không có âm thanh nào phát ra khỏi cổ họng khô khốc ấy.
Sự im lặng trong căn phòng trắng dường như đang hấp thụ mọi tiếng kêu cứu và nuốt chửng chúng vào hư vô vĩnh cửu.
Bóng đen đứng ngay trước mặt hắn, vươn dài một cánh tay mảnh khảnh với những ngón tay nhọn hoắt hướng về trán Đan Lương.
(ngón tay) lạnh giá chạm nhẹ lên da đầu cậu, mang theo một dòng chảy thông tin khổng lồ và hỗn loạn.
Những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện trong tâm trí: gương mặt cười giả tạo của kẻ thù, tiếng súng nổ vang dội và mùi máu tanh tưởi lan tỏa khắp nơi.
Đây là thử thách cuối cùng để xác định bản chất thật sự của hắn.
Liệu Đan Lương có đủ sức mạnh ý chí để vượt qua nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất hay sẽ bị nhấn chìm mãi mãi trong mê cung ký ức này?
Cậu nghiến răng chặt đến mức hàm đau nhói, cố gắng tập trung vào một điểm sáng nhỏ li ti giữa màn đen dày đặc của bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận