Chương 20

Chương 20 — "Tàn Lá Tái Sinh: Luật Vô Sát"



Không có âm thanh, chỉ có cảm giác rơi vĩnh viễn.

Tinh cảm thấy trọng lực đang bóp nghẹt dạ dày, kéo anh xuống sâu hơn vào lòng đất, hoặc có lẽ là vào lòng chính ý thức của mình.

Anh cố gắng vươn tay ra, cố tìm kiếm một điểm tựa, nhưng bàn tay anh chạm vào không khí lại nảy ra tiếng va chạm kim loại lạnh lẽo – *clink, clink*.

Âm thanh đó khô khan, sắc bén, như tiếng của những chiếc thìa va vào đĩa sứ trong một nhà hàng ma quái.

Anh mở mắt.

Không phải là bầu trời.

Không phải là mặt đất.

Anh đang lơ lửng trong một không gian bị xé toạc bởi vô số mảnh vỡ gương.

Mỗi mảnh vỡ không phản chiếu căn phòng cũ kỹ hay bóng tối vừa rồi, mà là những khung cảnh từ quá khứ bị bóp méo, những ký ức mà anh nghĩ mình đã xóa bỏ.

Trong một mảnh vỡ, anh nhìn thấy chính mình ở tuổi sáu mươi.

Da dẻ nhăn nheo, mắt trũng sâu, nhưng ánh mắt lại rực cháy sự minh mẫn của một trẻ thơ.

Đó là hình ảnh của sự già đi, của sự suy tàn nhanh chóng theo quy luật đảo ngược.

Trong một mảnh khác, anh thấy một người đàn ông trẻ trung, cơ bắp cuồn cuộn, tóc đen nhánh, nhưng khuôn mặt thì trống rỗng như một bức tượng sáp.

Đó là sự trẻ hóa, sự mất đi nhân tính.

Tinh rít lên, âm thanh bị nuốt chửng bởi sự im lặng nặng nề.

Anh quay sang một mảnh gương khác.

Ở đó, anh nhìn thấy bà cụ tóc bạc.

Bà ta đang cười.

Nhưng nụ cười đó không đến từ môi, mà từ những vết nứt trên khuôn mặt bà.

"Tại sao?" bà ta hỏi, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Tinh.

"Tại sao ngươi lại sợ sự già đi?

Khi ngươi già đi, ngươi mới thực sự tồn tại."

Tinh cố gắng ngoảnh đi, nhưng các mảnh gương xung quanh anh bắt đầu xoay chuyển, tạo thành một đường hầm phản chiếu vô tận.

Anh thấy những phiên bản khác của mình.

Một phiên bản đang cầm dao.

Một phiên bản đang khóc.

Một phiên bản đang tan rã thành bụi trắng.

Tất cả đều nhìn anh với ánh mắt đầy sự phán xét.

"Đây không phải là hiện tại," Tinh thì thầm, giọng nói run rẩy, vỡ vụn.

"Đây là ký ức.

Đây là ảo giác."

"Không," một giọng nói đáp lại, không phải từ phía trước, mà từ chính bên trong lồng ngực anh.

"Đây là sự thật mà ngươi đã từ chối nhìn thấy."

Cảm giác rơi càng lúc càng mạnh.

Những mảnh gương va vào nhau, phát ra những âm thanh chói tai như tiếng xương gãy.

Tinh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.

Nhưng mỗi lần anh thở ra, anh cảm thấy một phần nào đó trong cơ thể mình đang biến mất.

Không phải là sự suy kiệt thông thường, mà là sự xóa bỏ.

Anh cảm thấy những ký ức về mẹ mình mờ dần.

Anh cảm thấy mùi hương của mưa ẩm mốc biến mất.

Anh đang bị ăn mòn từ bên trong.

Khi anh mở mắt trở lại, sự rơi đã dừng lại.

Anh không đứng trên sàn nhà, mà đang ngồi trên nền đá lạnh lẽo, ẩm ướt.

Mùi hôi thối của phân bón và sắt gỉ xông vào mũi.

Anh đang ở đâu?

Trước mặt anh, cách khoảng ba mét, là một người đàn ông ngồi xổm trên một cái ghế gỗ mục nát.

Nhưng không phải K hung bạo mà anh đã gặp trước đó.

K mặc một bộ vest cũ kỹ, màu xám xịt, trông như thể vừa bước ra từ một bức ảnh chụp năm 1950.

Khuôn mặt anh ta trẻ trung, quá trẻ trung, với làn da mịn màng không một vết nhăn, nhưng đôi mắt lại mang vẻ già cỗi, mệt mỏi của một người đã sống hàng trăm năm.

K không tấn công.

Thay vào đó, anh ta đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mặt chiếc ghế, như thể nó là một người thân yêu.

"Anh nghĩ em muốn giết anh sao?" K hỏi, giọng nói trầm ấm, khác xa với sự hung bạo thường thấy.

Giọng nói đó vang lên trong căn phòng nhỏ, tạo ra những tiếng vang kỳ lạ, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.

"Em chỉ muốn...

*cứu* anh."

Tinh nheo mắt, cơ thể anh vẫn còn tê liệt từ cú rơi.

Bằng cách nào?

Bằng cách biến tôi thành một bộ xương?"

K cười, một nụ cười buồn bã, đầy sự thông cảm.

"Bộ xương là thứ duy nhất còn lại sau khi tất cả những dối trá đã bị lột bỏ.

Anh không hiểu, đúng không?

Ở nơi này, 'Tuổi Thọ Đảo Ngược' không chỉ là một quy luật sinh học.

Nó là một lời nguyền.

Một lời nguyền về sự cô đơn."

K đứng dậy, bước chậm rãi về phía Tinh.

Mỗi bước đi của K đều tạo ra một tiếng vang khô khốc, như tiếng lá cây khô rơi xuống đất.

"Khi chúng ta sinh ra, chúng ta là những cụ già," K tiếp tục, giọng nói trở nên xa xăm.

"Chúng ta mang theo trí tuệ của những thế hệ trước, nhưng thể xác yếu ớt.

Chúng ta học cách chấp nhận cái chết ngay từ khi biết nói.

Nhưng rồi, khi chúng ta đạt đến đỉnh cao của sự già nua, khi cơ thể bắt đầu suy tàn, chúng ta bắt đầu trẻ lại.

Da dẻ trở nên mịn màng.

Tóc đen trở lại.

Nhưng cùng với đó, chúng ta mất đi trí tuệ.

Chúng ta trở thành những đứa trẻ.

Và cuối cùng, chúng ta trở thành những kẻ vô giác.

Không ký ức.

Không cảm xúc.

Chỉ còn là sự tồn tại thuần túy."

Tinh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

"Vậy thì...

Bà ta đã già đi.

Tại sao bà ta lại già đi?"

K dừng lại, ánh mắt sắc lạnh.

"Bà ta không già đi, Tinh.

Bà ta đang *trở lại* với trạng thái ban đầu.

Bà ta đang chuẩn bị cho một chu kỳ mới.

anh đang ở giữa.

Anh đang ở trong khoảng trống giữa sự minh mẫn và sự vô giác.

Đó là nơi đau đớn nhất."

Tinh nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng vẫn còn da thịt, nhưng anh có thể cảm thấy sự run rẩy bên trong.

"Vậy thì cuốn sách?

Những trang giấy bốc cháy?

Đó là gì?"

"Đó là ký ức của anh," K nói, giọng nói đột ngột trở nên lạnh băng.

"Và anh đang cố gắng đốt cháy nó để quên đi nỗi đau.

Nhưng anh không thể.

Vì nếu anh quên, anh sẽ không còn là mình nữa."

K cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Tinh.

"Và đó là lý do tại sao anh không thể chết.

Vì cái chết là sự kết thúc của ký ức.

anh quá sợ sự quên lãng."



Không gian bắt đầu rung chuyển.

Những mảnh gương xung quanh họ vỡ vụn hoàn toàn, để lộ ra thực tại đằng sau: một căn phòng bệnh viện bỏ hoang, đầy rẫy dây điện và thiết bị y tế cũ kỹ.

Ánh sáng đèn neon nhấp nháy, tạo hiệu ứng chòng chành như đang bị điện giật.

Mùi formaldehyde và máu khô bao trùm không khí.

Tinh nhận ra sự thật kinh hoàng: K không phải là một kẻ thù.

K là một phiên bản khác của anh.

Một phiên bản đã chấp nhận quy luật.

Một phiên bản đã từ bỏ hy vọng.

"Anh là tôi," Tinh thì thầm, giọng nói đầy kinh hoàng.

"Không," K lắc đầu.

"Tôi là những gì anh sẽ trở thành nếu anh tiếp tục chạy trốn.

Tôi là sự chấp nhận.

anh là sự kháng cự vô nghĩa."

K bước lại gần, khuôn mặt trẻ trung của anh ta giờ đây trông đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào.

"Anh nghĩ anh đang chiến đấu để sống?

Để vượt qua giới hạn?

Không, Tinh.

Anh đang chiến đấu để duy trì ảo tưởng rằng anh có quyền lựa chọn.

Nhưng trong thế giới này, không có lựa chọn.

Chỉ có vòng lặp."

Tinh cảm thấy sức mạnh đang quay trở lại cơ thể anh.

Không phải sức mạnh thể chất, mà là sức mạnh của sự tuyệt vọng.

Anh đứng dậy, chân tay run rẩy.

"Tôi không chấp nhận điều đó.

Tôi sẽ tìm ra cách phá vỡ vòng lặp.

Tôi sẽ tìm ra cuốn sách gốc.

Cuốn sách mà mọi thứ bắt đầu từ đó."

K cười, một nụ cười đầy sự khinh miệt.

"Cuốn sách đó không tồn tại.

Nó chỉ là một công cụ để chúng ta ghi lại những sai lầm của mình.

Để chúng ta có thể lặp lại chúng một lần nữa.

Đó là luật vô sát.

Không ai có thể giết ai, vì chúng ta đều là cùng một người.

Chúng ta chỉ có thể làm tổn thương chính mình."

Tinh lao về phía K.

Anh không dùng tay, không dùng chân.

Anh dùng ý chí.

Anh muốn phá vỡ ảo tưởng này.

Anh muốn thấy máu.

Anh muốn thấy sự thật.

Nhưng khi anh chạm vào K, anh không cảm thấy da thịt.

Anh cảm thấy một lực lượng vô hình đẩy anh ra.

K không di chuyển.

K chỉ đứng đó, như một bức tượng đá.

"Anh không thể làm gì được," K nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.

"Vì anh không muốn thua.

Và trong trò chơi này, không có chiến thắng.

Chỉ có sự mệt mỏi."

Tinh gào thét, giọng nói của anh vỡ vụn thành những mảnh vỡ âm thanh.

Anh đấm vào không khí, vào bức tường, vào chính nỗi sợ hãi của mình.

Nhưng mọi thứ anh chạm vào đều tan biến, như sương mù.

Bất ngờ, K rút ra một chiếc dao nhỏ từ túi áo.

Không phải để đâm Tinh.

K quay mũi dao về phía cổ tay mình.

"Dừng lại!" Tinh hét lên, cố gắng lao tới.

Nhưng cơ thể anh quá yếu, anh chỉ có thể quỵ xuống, trượt về phía trước.

K cười, một nụ cười đầy nước mắt.

"Anh không thể giết em, đúng không?

Luật lệ nói vậy.

Nhưng em có thể làm điều này.

Em có thể làm cho cân bằng trở lại."

K cắt vào cổ tay mình.

Máu không chảy ra.

Thay vào đó, những mảng da thịt bắt đầu chuyển màu, trở nên xám xịt, nhăn nheo.

K nhìn vào vết thương, ánh mắt đầy sự kinh ngạc lẫn sợ hãi.

"Đây là cái giá," K thì thầm.

"Mỗi khi anh cố gắng phá vỡ quy luật, em phải chịu đựng sự già đi.

Và mỗi khi em chịu đựng, anh phải chịu đựng sự trẻ hóa.

Chúng ta liên kết với nhau.

Không thể tách rời."

Tinh nhìn vào K.

Anh nhìn thấy những nếp nhăn xuất hiện trên khuôn mặt trẻ trung của K.

Anh nhìn thấy tóc K bắt đầu bạc trắng.

Và cùng lúc đó, Tinh cảm thấy da dẻ mình trở nên căng đầy.

Tóc đen của anh trở lại.

Cơ bắp anh trở nên săn chắc.

"Không," Tinh nói, giọng nói đầy kinh hoàng.

"Không phải vậy.

Không thể là vậy."

"Đó là luật vô sát," K nói, giọng nói giờ đây khàn khốc, giống như giọng của một người già.

"Không ai có thể chết, vì sự sống của người này là sự chết của người kia.

Chúng ta là hai mặt của cùng một đồng xu.

Và đồng xu này...

đang quay."

K ngã xuống, cơ thể anh ta co giật.

Những vết nứt xuất hiện trên da mặt K, như thể anh ta đang già đi với tốc độ chóng mặt.

Trong khi đó, Tinh cảm thấy sức mạnh tràn về cơ thể anh.

Anh cảm thấy sự minh mẫn trở lại.

Anh nhớ mọi thứ.

Anh nhớ bà cụ.

Anh nhớ cuốn sách.

Anh nhớ lý do tại sao anh ở đây.

Và anh nhớ rằng, anh không phải là người đầu tiên làm điều này.

K ngã quỵ xuống, thở hổn hển.

Vết thương trên cổ tay đã lành, nhưng da thịt xung quanh trở nên xám xịt, giống như da của Tinh trước đó.

"Giờ thì," K thì thầm, nhìn Tinh với ánh mắt trống rỗng.

"Cân bằng đã được lập lại.

Anh vẫn sống.

Em vẫn sống.

Nhưng giờ đây, em cũng bắt đầu già đi."

Tinh nhìn vào bàn tay của K.

Những nếp nhăn đang lan rộng, như những vết nứt trên bề mặt hồ nước đóng băng.

Và anh nhìn vào bàn tay mình.

Chúng mịn màng.

Chúng trẻ trung.

Nhưng anh có thể cảm thấy sự trống rỗng bên trong.

Sự trống rỗng của ký ức đang bị xóa bỏ.

"Không," Tinh nói, nhưng giọng nói của anh không còn rõ ràng.

Nó trở nên cao vút, như giọng của một đứa trẻ.

"Tôi không muốn...

quên..."

"Anh sẽ quên," K nói, giọng nói giờ đây là của một người già.

"Và khi anh quên, anh sẽ trở thành em.

Và em sẽ trở thành anh.

Và chúng ta sẽ tiếp tục vòng lặp.

Cho đến khi không còn ai nhớ tên của mình."

Tinh cố gắng nói gì đó, nhưng môi anh không còn tuân theo ý chí.

Anh nhìn vào K, và anh thấy khuôn mặt của chính mình.

Không phải khuôn mặt hiện tại, mà là khuôn mặt của người đàn ông già nua, đầy sự mệt mỏi, mà anh đã gặp ở phần đầu.

K đứng dậy, bước đi, rời khỏi căn phòng bệnh viện bỏ hoang.

Tinh cố gắng đuổi theo, nhưng chân anh không di chuyển.

Anh bị mắc kẹt.

Mắc kẹt trong cơ thể trẻ trung, minh mẫn, nhưng trống rỗng.

Và rồi, từ phía sau, một cánh cửa đóng sầm lại.

Tiếng đóng sầm đó vang lên như một tiếng đập cửa quan tài.

Tinh mở mắt.

Mặt trời đang lặn.

Nhưng nó không lặn theo cách thông thường.

Nó leo lên.

Từ chân trời phía tây, nó leo lên bầu trời phía đông.

Một sự đảo ngược khác.

Anh đứng dậy.

Cơ thể anh trẻ lại.

Xương cốt dài ra.

Da thịt căng đầy.

Tóc đen trở lại.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Chúng mịn màng.

Anh mỉm cười.

Nụ cười đó không có ý gì đằng sau.

Chỉ là thói quen.

Anh bước đi.

Về phía trước.

Về phía bóng tối đang chờ đợi.

Và anh biết.

Anh sẽ tìm thấy cuốn sách đó.

Một lần nữa.

Và anh sẽ đọc nó.

Một lần nữa.

Và anh sẽ già đi.

Một lần nữa.

Đó là tất cả những gì anh có.

Đó là tất cả những gì họ có.

Và đó là tất cả những gì quan trọng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập