Chương 19
Mùi hương của gỗ mục và bụi thời gian xâm nhập vào mũi, gây ra cảm giác ngạt thở khó chịu.
Đối thủ của anh — một lão già với khuôn mặt trẻ trung, căng bóng nhưng đôi mắt đục ngầu của một đứa trẻ — đang ngồi đối diện.
Tiếng thở của hắn trở nên thô trọng, như tiếng dùi mài vào xương cốt khô cứng.
Tinh vẫn ngồi đó, nụ cười yếu ớt trên môi, nhưng bên trong, tâm trí anh đang bị xé toạc bởi những mảnh ký ức vỡ vụn.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay dài, xương khớp lồi lõm, da dẻ nhăn nheo như giấy da cũ.
Anh cảm thấy sự suy kiệt của cơ thể, nhưng tâm trí lại minh mẫn đến đáng sợ.
Đây là quy luật đảo ngược.
Anh đang già đi.
Nhanh chóng.
Khủng khiếp.
Nhưng chờ đã.
Anh nhớ lại khuôn mặt của người phụ nữ kia.
Hay chỉ là một ảo giác được tạo ra từ những mảnh vỡ trong tâm trí anh?
Bà ta đã già đi.
Tóc bạc trắng.
Da chảy xệ.
Xương cốt co lại.
Nếu quy luật là tuổi thọ đảo ngược, nếu người trẻ già đi nhanh và người già trẻ lại, thì tại sao bà ta lại già đi?
Tại sao bà ta lại trở thành một cụ già, trong khi anh, một người trẻ, đang trở thành một người già?
Trừ khi anh không phải là người trẻ.
Trừ khi anh đã chết từ lâu.
Cái ý tưởng đó xâm nhập vào tâm trí anh như một chiếc kim lạnh lẽo chui vào não.
Anh lắc đầu.
Anh cảm thấy đau.
Anh cảm thấy sợ hãi.
Những cảm xúc đó là thực.
Chúng phải là thực.
Anh cố gắng đi bộ.
Hoặc là bò.
Khó mà phân biệt.
Cơ thể anh nặng nề.
Mỗi bước đi là một nỗ lực sinh tồn.
Xương khớp kêu lên, tiếng lạo xạo của sụn bị mòn đi.
Anh di chuyển về phía trước, nơi ánh sáng xám xịt phát ra.
Khi anh đến gần hơn, anh nhận ra rằng đó không phải là ánh sáng.
Đó là một cánh cửa.
Một cánh cửa gỗ cũ kỹ, mục nát, với những vết nứt chạy dọc theo bề mặt như những vết sẹo trên da người già.
Trên cánh cửa, có một tấm biển đồng.
Anh phải với tay ra, dùng móng tay giòn tan cào vào tấm biển để đọc những dòng chữ đã bị ăn mòn bởi thời gian.
"PHÒNG CHỌN LỰA." Anh cười.
Một tiếng cười khàn khàn, vỡ vụn, phát ra từ những dây thanh quản đã bị lão hóa.
Ở nơi này, có lựa chọn nào không?
Hay tất cả chỉ là những con đường dẫn đến cùng một kết thúc?
Anh đẩy cánh cửa.
Nó mở ra một cách dễ dàng, như thể nó không còn muốn đóng lại.
Bên trong là một căn phòng nhỏ.
Không có cửa sổ.
Chỉ có một chiếc ghế gỗ đơn sơ ở giữa phòng.
Và trên chiếc ghế, có một cuốn sách.
Anh tiến vào.
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng anh.
Tiếng đóng sầm đó vang lên như một tiếng đập cửa quan tài.
Anh ngồi xuống.
Bàn tay run rẩy của anh chạm vào bìa cuốn sách.
Lạnh như xác chết.
Anh mở nó ra.
Trang đầu tiên.
*"Hắn đứng đó, kiếm trong tay.
Không khí xung quanh hắn như đặc lại."* Anh đọc tiếp.
*"Ngươi không nên đến." Hắn nói, giọng không cao không thấp.* Anh dừng lại.
Những dòng chữ này.
Chúng quen thuộc.
Chúng giống như những gì anh đã đọc trong ví dụ mẫu.
Những dòng chữ mô tả một cảnh tượng khác.
Một thế giới khác.
Hay là cùng một thế giới, nhưng ở một thời điểm khác?
Lão già trẻ trung tiến lại gần, khuôn mặt trẻ thơ của hắn đầy vẻ khinh miệt lẫn tò mò.
"Ngươi bị điên à?
Hay là ngươi nghĩ mình đã thắng?" Hắn hỏi, giọng nói trong trẻo, trong sáng, nhưng mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ.
Tinh cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói khô khốc như lá chết khô xào xạc.
"Ta không chiến đấu vì ta nhận ra một sự thật.
Sự thật là tất cả đều là vô nghĩa."
Lão già nhíu mày.
Ngươi nghĩ ngươi hiểu?
Ngươi nghĩ ngươi đã vượt qua được giới hạn?"
"Tôi không biết," Tinh nói, giọng run rẩy.
"Tôi chỉ biết rằng tôi đang già đi.
Và tôi sợ hãi.
Không phải vì cái chết.
Mà vì sự vô nghĩa."
Lão già cười.
Một nụ cười không có ý gì đằng sau, chỉ là thói quen.
"Sự vô nghĩa là thứ duy nhất còn lại.
Và ngươi sẽ thấy nó.
Ngươi sẽ thấy nó khi ngươi nhìn vào gương."
Tinh nhìn vào cuốn sách.
Những trang giấy đang tự bốc cháy.
Không có lửa.
Chỉ có sự phân rã.
Từ bên trong ra bên ngoài.
Từ ký tự đến trang giấy.
Từ câu chuyện đến sự thật.
Anh cố gắng cầm lấy cuốn sách.
Nhưng bàn tay xương của anh xuyên qua nó.
Nó không còn tồn tại.
Nó chưa bao giờ tồn tại.
Căn phòng biến mất.
Không phải rơi xuống đất.
Mà rơi vào ký ức.
Căng thẳng leo thang khi Tinh nhận ra rằng việc "từ bỏ chiến đấu" không làm cho đối thủ buông dao.
Ngược lại, nó khiến đối thủ trở nên điên cuồng hơn.
Lão già gào thét, rút ra một con dao rựa gỉ sét từ trong áo choàng.
"Ta sẽ không cho ngươi chết!
Ta sẽ không cho ngươi thoát!
Ngươi phải chịu đựng!
Ngươi phải chịu đựng sự vô nghĩa!"
Con dao lao tới.
Tinh nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy sự lạnh lẽo của lưỡi dao.
Nhưng nó không chạm vào anh.
Thay vào đó, nó va vào một lực lượng vô hình, phát ra một âm thanh *rèeèè* chói tai.
Lão già lùi lại, mắt trợn tròn.
"Không thể nào!
Không thể nào!
Ngươi đã phá vỡ luật vô sát!"
Tinh mở mắt.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng đã biến thành xương.
Chỉ còn lại bộ xương trắng xóa.
Da thịt đã biến mất.
Cơ bắp đã biến mất.
Chỉ còn lại khung xương.
Và khung xương đó cũng đang vỡ vụn.
Anh nhìn xuống cuốn sách.
Những trang giấy đang tự bốc cháy.
Không có lửa.
Chỉ có sự phân rã.
Từ bên trong ra bên ngoài.
Từ ký tự đến trang giấy.
Từ câu chuyện đến sự thật.
Anh cố gắng cầm lấy cuốn sách.
Nhưng bàn tay xương của anh xuyên qua nó.
Nó không còn tồn tại.
Nó chưa bao giờ tồn tại.
Căng thẳng leo thang khi Tinh nhận ra rằng việc "từ bỏ chiến đấu" không làm cho đối thủ buông dao.
Ngược lại, nó khiến đối thủ trở nên điên cuồng hơn.
Lão già gào thét, rút ra một con dao rựa gỉ sét từ trong áo choàng.
"Ta sẽ không cho ngươi chết!
Ta sẽ không cho ngươi thoát!
Ngươi phải chịu đựng!
Ngươi phải chịu đựng sự vô nghĩa!"
Con dao lao tới.
Tinh nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy sự lạnh lẽo của lưỡi dao.
Nhưng nó không chạm vào anh.
Thay vào đó, nó va vào một lực lượng vô hình, phát ra một âm thanh *rèeèè* chói tai.
Lão già lùi lại, mắt trợn tròn.
"Không thể nào!
Không thể nào!
Ngươi đã phá vỡ luật vô sát!"
Tinh mở mắt.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng đã biến thành xương.
Chỉ còn lại bộ xương trắng xóa.
Da thịt đã biến mất.
Cơ bắp đã biến mất.
Chỉ còn lại khung xương.
Và khung xương đó cũng đang vỡ vụn.
Anh nhìn xuống cuốn sách.
Những trang giấy đang tự bốc cháy.
Không có lửa.
Chỉ có sự phân rã.
Từ bên trong ra bên ngoài.
Từ ký tự đến trang giấy.
Từ câu chuyện đến sự thật.
Anh cố gắng cầm lấy cuốn sách.
Nhưng bàn tay xương của anh xuyên qua nó.
Nó không còn tồn tại.
Nó chưa bao giờ tồn tại.
Im lặng bao trùm.
Không còn tiếng thở, không còn tiếng gió.
Chỉ có tiếng *tíc-tắc* của một chiếc đồng hồ cũ kỹ treo trên tường, nhưng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.
Đột nhiên, từ phía sau bức tường gỗ mục nát, nơi Tinh vừa mới dựa lưng vào, phát ra một âm thanh lạ.
Két.* Tiếng khóa cửa.
Nhưng không có cửa.
Chỉ có bức tường.
Và từ bên trong bức tường, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của chính anh.
"Con đã tìm thấy câu trả lời," giọng nói đó nói.
"Không có câu trả lời.
Chỉ có câu hỏi.
Và câu hỏi đó là: Sống có mục đích gì?"
Tinh nhìn vào bức tường.
Bức tường bắt đầu nứt ra.
Từ bên trong, một ánh sáng trắng xóa phát ra.
Ánh sáng đó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo.
Nó là ánh sáng của sự thật.
Và trong ánh sáng đó, anh nhìn thấy chính mình.
Không phải hình ảnh hiện tại.
Mà là hình ảnh của anh khi anh còn trẻ.
Anh đang cười.
Anh đang chạy.
Anh đang sống.
Nhưng hình ảnh đó mờ dần.
Nó tan biến vào không khí.
Và rồi, bóng tối nuốt chửng cả hai.
Nhưng lần này, nó không phải là bóng tối của sự vô tri.
Nó là bóng tối của sự nhận thức.
Anh biết tất cả.
Anh biết về đảo ngược.
Anh biết về tuổi thọ.
Anh biết về sự vô nghĩa.
Và anh biết rằng đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là bắt đầu của vòng lặp tiếp theo.
Anh mở mắt.
Mặt trời đang lặn.
Nhưng nó không lặn theo cách thông thường.
Nó leo lên.
Từ chân trời phía tây, nó leo lên bầu trời phía đông.
Một sự đảo ngược khác.
Anh đứng dậy.
Cơ thể anh trẻ lại.
Xương cốt dài ra.
Da thịt căng đầy.
Tóc đen trở lại.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng mịn màng.
Anh mỉm cười.
Nụ cười đó không có ý gì đằng sau.
Chỉ là thói quen.
Anh bước đi.
Về phía trước.
Về phía bóng tối đang chờ đợi.
Và anh biết.
Anh sẽ tìm thấy cuốn sách đó.
Một lần nữa.
Và anh sẽ đọc nó.
Một lần nữa.
Và anh sẽ già đi.
Một lần nữa.
Đó là tất cả những gì anh có.
Đó là tất cả những gì họ có.
Và đó là tất cả những gì quan trọng.
Nhưng chờ đã.
Anh nhớ lại khuôn mặt của người phụ nữ kia.
Hay chỉ là một ảo giác được tạo ra từ những mảnh vỡ trong tâm trí anh?
Bà ta đã già đi.
Tóc bạc trắng.
Da chảy xệ.
Xương cốt co lại.
Nếu quy luật là tuổi thọ đảo ngược, nếu người trẻ già đi nhanh và người già trẻ lại, thì tại sao bà ta lại già đi?
Tại sao bà ta lại trở thành một cụ già, trong khi anh, một người trẻ, đang trở thành một người già?
Trừ khi anh không phải là người trẻ.
Trừ khi anh đã chết từ lâu.
Cái ý tưởng đó xâm nhập vào tâm trí anh như một chiếc kim lạnh lẽo chui vào não.
Anh lắc đầu.
Anh cảm thấy đau.
Anh cảm thấy sợ hãi.
Những cảm xúc đó là thực.
Chúng phải là thực.
Anh cố gắng đi bộ.
Hoặc là bò.
Khó mà phân biệt.
Cơ thể anh nặng nề.
Mỗi bước đi là một nỗ lực sinh tồn.
Xương khớp kêu lên, tiếng lạo xạo của sụn bị mòn đi.
Anh di chuyển về phía trước, nơi ánh sáng xám xịt phát ra.
Khi anh đến gần hơn, anh nhận ra rằng đó không phải là ánh sáng.
Đó là một cánh cửa.
Một cánh cửa gỗ cũ kỹ, mục nát, với những vết nứt chạy dọc theo bề mặt như những vết sẹo trên da người già.
Trên cánh cửa, có một tấm biển đồng.
Anh phải với tay ra, dùng móng tay giòn tan cào vào tấm biển để đọc những dòng chữ đã bị ăn mòn bởi thời gian.
"PHÒNG CHỌN LỰA." Anh cười.
Một tiếng cười khàn khàn, vỡ vụn, phát ra từ những dây thanh quản đã bị lão hóa.
Ở nơi này, có lựa chọn nào không?
Hay tất cả chỉ là những con đường dẫn đến cùng một kết thúc?
Anh đẩy cánh cửa.
Nó mở ra một cách dễ dàng, như thể nó không còn muốn đóng lại.
Bên trong là một căn phòng nhỏ.
Không có cửa sổ.
Chỉ có một chiếc ghế gỗ đơn sơ ở giữa phòng.
Và trên chiếc ghế, có một cuốn sách.
Anh tiến vào.
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng anh.
Tiếng đóng sầm đó vang lên như một tiếng đập cửa quan tài.
Anh ngồi xuống.
Bàn tay run rẩy của anh chạm vào bìa cuốn sách.
Lạnh như xác chết.
Anh mở nó ra.
Trang đầu tiên.
*"Hắn đứng đó, kiếm trong tay.
Không khí xung quanh hắn như đặc lại."* Anh đọc tiếp.
*"Ngươi không nên đến." Hắn nói, giọng không cao không thấp.* Anh dừng lại.
Những dòng chữ này.
Chúng quen thuộc.
Chúng giống như những gì anh đã đọc trong ví dụ mẫu.
Những dòng chữ mô tả một cảnh tượng khác.
Một thế giới khác.
Hay là cùng một thế giới, nhưng ở một thời điểm khác?
Lão già trẻ trung tiến lại gần, khuôn mặt trẻ thơ của hắn đầy vẻ khinh miệt lẫn tò mò.
"Ngươi bị điên à?
Hay là ngươi nghĩ mình đã thắng?" Hắn hỏi, giọng nói trong trẻo, trong sáng, nhưng mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ.
Tinh cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói khô khốc như lá chết khô xào xạc.
"Ta không chiến đấu vì ta nhận ra một sự thật.
Sự thật là tất cả đều là vô nghĩa."
Lão già nhíu mày.
Ngươi nghĩ ngươi hiểu?
Ngươi nghĩ ngươi đã vượt qua được giới hạn?"
"Tôi không biết," Tinh nói, giọng run rẩy.
"Tôi chỉ biết rằng tôi đang già đi.
Và tôi sợ hãi.
Không phải vì cái chết.
Mà vì sự vô nghĩa."
Lão già cười.
Một nụ cười không có ý gì đằng sau, chỉ là thói quen.
"Sự vô nghĩa là thứ duy nhất còn lại.
Và ngươi sẽ thấy nó.
Ngươi sẽ thấy nó khi ngươi nhìn vào gương."
Tinh nhìn vào cuốn sách.
Những trang giấy đang tự bốc cháy.
Không có lửa.
Chỉ có sự phân rã.
Từ bên trong ra bên ngoài.
Từ ký tự đến trang giấy.
Từ câu chuyện đến sự thật.
Anh cố gắng cầm lấy cuốn sách.
Nhưng bàn tay xương của anh xuyên qua nó.
Nó không còn tồn tại.
Nó chưa bao giờ tồn tại.
Căn phòng biến mất.
Không phải rơi xuống đất.
Mà rơi vào ký ức.
Căng thẳng leo thang khi Tinh nhận ra rằng việc "từ bỏ chiến đấu" không làm cho đối thủ buông dao.
Ngược lại, nó khiến đối thủ trở nên điên cuồng hơn.
Lão già gào thét, rút ra một con dao rựa gỉ sét từ trong áo choàng.
"Ta sẽ không cho ngươi chết!
Ta sẽ không cho ngươi thoát!
Ngươi phải chịu đựng!
Ngươi phải chịu đựng sự vô nghĩa!"
Con dao lao tới.
Tinh nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy sự lạnh lẽo của lưỡi dao.
Nhưng nó không chạm vào anh.
Thay vào đó, nó va vào một lực lượng vô hình, phát ra một âm thanh *rèeèè* chói tai.
Lão già lùi lại, mắt trợn tròn.
"Không thể nào!
Không thể nào!
Ngươi đã phá vỡ luật vô sát!"
Tinh mở mắt.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng đã biến thành xương.
Chỉ còn lại bộ xương trắng xóa.
Da thịt đã biến mất.
Cơ bắp đã biến mất.
Chỉ còn lại khung xương.
Và khung xương đó cũng đang vỡ vụn.
Anh nhìn xuống cuốn sách.
Những trang giấy đang tự bốc cháy.
Không có lửa.
Chỉ có sự phân rã.
Từ bên trong ra bên ngoài.
Từ ký tự đến trang giấy.
Từ câu chuyện đến sự thật.
Anh cố gắng cầm lấy cuốn sách.
Nhưng bàn tay xương của anh xuyên qua nó.
Nó không còn tồn tại.
Nó chưa bao giờ tồn tại.
Im lặng bao trùm.
Không còn tiếng thở, không còn tiếng gió.
Chỉ có tiếng *tíc-tắc* của một chiếc đồng hồ cũ kỹ treo trên tường, nhưng kim đồng hồ đang chạy ngược lại.
Đột nhiên, từ phía sau bức tường gỗ mục nát, nơi Tinh vừa mới dựa lưng vào, phát ra một âm thanh lạ.
Két.* Tiếng khóa cửa.
Nhưng không có cửa.
Chỉ có bức tường.
Và từ bên trong bức tường, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của chính anh.
"Con đã tìm thấy câu trả lời," giọng nói đó nói.
"Không có câu trả lời.
Chỉ có câu hỏi.
Và câu hỏi đó là: Sống có mục đích gì?"
Tinh nhìn vào bức tường.
Bức tường bắt đầu nứt ra.
Từ bên trong, một ánh sáng trắng xóa phát ra.
Ánh sáng đó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo.
Nó là ánh sáng của sự thật.
Và trong ánh sáng đó, anh nhìn thấy chính mình.
Không phải hình ảnh hiện tại.
Mà là hình ảnh của anh khi anh còn trẻ.
Anh đang cười.
Anh đang chạy.
Anh đang sống.
Nhưng hình ảnh đó mờ dần.
Nó tan biến vào không khí.
Và rồi, bóng tối nuốt chửng cả hai.
Nhưng lần này, nó không phải là bóng tối của sự vô tri.
Nó là bóng tối của sự nhận thức.
Anh biết tất cả.
Anh biết về đảo ngược.
Anh biết về tuổi thọ.
Anh biết về sự vô nghĩa.
Và anh biết rằng đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là bắt đầu của vòng lặp tiếp theo.
Anh mở mắt.
Mặt trời đang lặn.
Nhưng nó không lặn theo cách thông thường.
Nó leo lên.
Từ chân trời phía tây, nó leo lên bầu trời phía đông.
Một sự đảo ngược khác.
Anh đứng dậy.
Cơ thể anh trẻ lại.
Xương cốt dài ra.
Da thịt căng đầy.
Tóc đen trở lại.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng mịn màng.
Anh mỉm cười.
Nụ cười đó không có ý gì đằng sau.
Chỉ là thói quen.
Anh bước đi.
Về phía trước.
Về phía bóng tối đang chờ đợi.
Và anh biết.
Anh sẽ tìm thấy cuốn sách đó.
Một lần nữa.
Và anh sẽ đọc nó.
Một lần nữa.
Và anh sẽ già đi.
Một lần nữa.
Đó là tất cả những gì anh có.
Đó là tất cả những gì họ có.
Và đó là tất cả những gì quan trọng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận