Chương 18

Con dao găm sắt rỉ sét nằm trong lòng bàn tay anh, nặng chềnh như một khối chì.

Lưỡi dao không còn sắc, chỉ còn là một mảnh kim loại lạnh lẽo, bám đầy gỉ sét màu nâu đỏ — giống hệt màu của những đốm tàn nhang đang lan tỏa trên mu bàn tay anh.

Anh quỳ xuống.

Đầu gối anh kêu lên những tiếng lục cục, khô khốc, như tiếng gỗ mục bị bẻ gãy.

Không phải vì anh yếu đuối.

Mà vì cơ thể anh đang phản bội lại ý chí.

*"Không được."*

Tiếng vang lên không từ môi miệng.

Nó nảy sinh từ sâu trong hốc não, nơi tế bào thần kinh đang chết dần theo từng nhịp đập của trái tim già nua.

Một lệnh cấm tuyệt đối.

Một quy tắc vô hình nhưng cứng rắn hơn bất kỳ bức tường nào.

Luật Vô Sát.

Anh nhìn vào chiếc dao.

Nếu anh đâm nó vào cổ "Mẹ", anh sẽ không giết được bà ta.

Anh sẽ chỉ giết chết chính mình.

Hoặc tệ hơn, anh sẽ trở thành một phần của cái vòng xoáy này.

Anh nhớ lại những gì đã đọc trong phòng lưu trữ.

*Kẻ săn mồi.* Nhưng con mồi thì không bao giờ được giết người.

Con mồi chỉ được ăn.

"Mẹ" ngồi xuống đối diện anh.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn một cánh tay.

Mùi hương hoa oải hương héo úa từ hành lang đã biến mất, thay vào đó là mùi hương của sữa mẹ, ngọt ngào đến mức gây nôn mửa.

Khuôn mặt bà ta vẫn giữ nguyên sự già nua nhăn nhúm, nhưng ánh mắt thì không.

Đôi mắt đó sâu thẳm, đen kịt, không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu hút lấy tất cả ánh sáng trong căn phòng.

"Con nghĩ mình là nạn nhân," bà ta thì thầm.

Giọng nói không qua dây thanh quản, mà trực tiếp rung động trong xương sọ anh.

"Con nghĩ 'Vạn Cổ Ma Giới' là một nơi trừng phạt.

Con nghĩ tuổi thọ đảo ngược là một lời nguyền."

Bà ta đưa tay ra.

Ngón tay dài, xương xẩu, chạm nhẹ vào vết chai sần trên mu bàn tay anh — nơi vết sẹo hình tròn đang pulsating nhẹ, phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt.

"Nhưng con đã quên một điều," bà ta tiếp tục, nụ cười nở ra trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, kéo căng da thịt đến mức nứt nẻ.

"Trong thế giới này, sự già cỗi là sự tích lũy.

Sự trẻ trung là sự mất mát.

Con đang già đi vì con đang tích tụ ký ức, tích tụ đau khổ, tích tụ *tội lỗi*.

Còn tôi..."

"Mẹ" nghiêng đầu, cổ họng phát ra tiếng kêu răng rắc.

"...Tôi đang trẻ lại vì tôi đã ăn sạch tất cả những thứ đó.

Từ con."

Căng thẳng leo thang, bóp nghẹt lồng ngực anh.

Anh cố gắng đứng dậy.

Cơ bắp chân anh co quắp, đau đớn như lửa đốt.

Đầu gối anh kêu lên những tiếng lục cục dữ dội hơn.

Khớp gối của anh đã bị bào mòn, sụn xương đã biến thành bột.

Anh ngã quỵ, mặt đập vào sàn gỗ lạnh lẽo.

Mùi bụi và mùi mục rã của thời gian xông vào mũi.

"Mẹ" không di chuyển.

Bà ta vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng đá cổ xưa.

"Mỗi lần con cố gắng nhớ," bà ta nói, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện thường ngày.

"Mỗi lần con cố gắng vượt qua giới hạn bản thân, con lại già đi thêm một ngày.

Con muốn chiến thắng?

Con muốn tìm ra sự thật?

Giá của sự thật là tuổi thọ.

Và con đã cạn kiệt."

Anh nhìn lên.

Khuôn mặt của "Mẹ" đang thay đổi.

Những nếp nhăn bắt đầu mờ đi.

Da dẻ trở nên căng bóng.

Tóc bạc chuyển sang màu đen nhánh.

Quá trình trẻ hóa đang diễn ra trước mắt anh, nhanh chóng và tàn bạo.

Bà ta đang hấp thụ sự suy thoái của anh.

"Đừng," anh khản tiếng.

Giọng anh nghe xa lạ, như tiếng của một ông lão sắp chết.

"Đừng gì?" "Mẹ" hỏi.

Bây giờ, bà ta trông như một thiếu nữ mười lăm tuổi.

Đôi môi đỏ mọng, đôi mắt long lanh.

Sự tương phản giữa vẻ ngoài ngây thơ và ánh mắt quỷ dữ tạo nên một cảm giác ghê tởm tột độ.

"Con không muốn sống," anh nói.

Câu hỏi này đã đeo bám anh từ khi bước vào cánh cửa kia.

*Sống có mục đích gì?* Nếu mục đích chỉ là để trở thành thức ăn cho kẻ khác, thì sự sống là một sự trừng phạt.

"Mẹ" đứng dậy.

Cơ thể bà ta giờ đây hoàn toàn trẻ trung, hoàn hảo, tỏa ra sức sống mãnh liệt.

Bà ta bước lại gần, đôi chân trần chạm xuống sàn nhà không phát ra một tiếng động.

Bà ta đặt tay lên vai anh.

Sức nặng của bàn tay như một tảng đá, đè bẹp xương đòn anh.

"Chọn đi," bà ta thì thầm vào tai anh.

Hơi thở nóng hổi, thơm mùi hoa oải hương tươi mới.

"Tiếp tục chịu đựng sự già nua, sự đau đớn, sự cô độc của cái vỏ này?

Hay để tôi vào.

Để tôi lấy đi tất cả.

Để con được giải thoát."

Giải thoát.

Từ đó vang lên trong đầu anh như một lời mời gọi ngọt ngào.

Anh nhắm mắt lại.

Anh có thể cảm thấy sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay của "Mẹ".

Nó không đau.

Nó dễ chịu.

Nó giống như việc buông bỏ một gánh nặng đã mang cả đời.

Nhưng rồi, một hình ảnh lóe lên.

Tấm gương trong chiếc hộp đen.

Người đàn ông trẻ tuổi với nụ cười tàn nhẫn.

*Kẻ săn mồi.*

Nếu anh để "Mẹ" vào, anh sẽ chết.

Nhưng nếu anh từ chối, anh sẽ già đi cho đến khi cơ thể tan rã.

Và rồi sao?

Có một cách thứ ba không?

Luật Vô Sát.

Không được giết người.

Nhưng luật không nói gì về việc tự hủy.

luật không nói gì về việc *chuyển giao*.

"Mẹ" giật mình khi cảm thấy sự kháng cự trong cơ thể NVCP biến mất.

Không phải là sự buông xuôi, mà là sự trống rỗng.

Một khoảng chân không tuyệt đối.

"Con đang làm gì?" Giọng nói của "Mẹ" lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn.

Sự trẻ trung trên khuôn mặt bà ta bắt đầu rung lắc, như một bức tranh bị vẽ sai nét.

Những đường nét hoàn hảo bắt đầu nhòe đi, chảy xệ.

NVCP mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây không còn màu nâu đục ngầu của người già.

Chúng đen như mực, sâu thẳm như vực thẳm mà anh đã nhìn thấy trong mắt "Mẹ".

Anh không rút dao.

Anh không tấn công.

Anh chỉ đơn giản là *nhìn*.

Và trong ánh nhìn đó, anh không còn là nạn nhân.

Anh không còn là kẻ già nua.

Anh là cái vỏ rỗng.

Và vì anh rỗng, nên anh có thể chứa đựng bất cứ thứ gì.

"Mẹ" hét lên.

Không phải tiếng hét của sự giận dữ, mà là tiếng hét của sự kinh hoàng khi nhận ra bẫy.

Bà ta rút tay ra, nhưng quá muộn.

Vết sẹo hình tròn trên tay NVCP đang phát sáng rực rỡ, xanh lét, cắt xuyên qua không khí.

Anh không cần giết bà ta.

Anh chỉ cần *nhớ*.

Và khi anh bắt đầu nhớ, "Mẹ" bắt đầu già đi.

Nhanh chóng.

Khủng khiếp.

Tóc bà ta bạc trắng trong một tích tắc.

Da mặt chảy xệ, nhăn nheo.

Xương cốt co lại.

Nụ cười đó không đến từ môi miệng.

Nó đến từ sâu trong bóng tối của tâm trí, nơi ranh giới giữa thực và ảo đã sụp đổ.

"Con nghĩ mình là nạn nhân," NVCP lặp lại, giọng nói giờ đây là sự kết hợp của hai giọng: một già nua, một trẻ trung, hòa quyện thành một âm thanh dị biệt.

"Nhưng thực ra, con chỉ là cái vỏ.

Và mẹ mới là ký ức."

Và rồi, bóng tối nuốt chửng cả hai.

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó là một chất lỏng.

Nó bao phủ mọi giác quan của tôi, không phải bằng sự im lặng, mà bằng tiếng ồn.

Tiếng ồn của máu chảy trong tai, tiếng nhịp tim đập vào thành lồng ngực như một con thú bị giam cầm đang cố phá vỡ xiên sắt.

Tôi không thể thở.

Không phải vì thiếu oxy, mà vì không khí đã trở thành một thứ gì đó đặc hơn, nặng hơn, có mùi kim loại và mùi thối rữa của những thứ đã chết từ lâu nhưng vẫn đang cố gắng sống.

Tôi mở mắt.

Mọi thứ đều bị đảo ngược.

Trần nhà nằm dưới chân tôi.

Sàn nhà là bầu trời.

Những tia sáng màu xám xịt, không phải vàng, không phải xanh, mà là một màu xám của tro tàn, chiếu xuống từ "trần nhà" bên dưới.

Tôi nằm trên mặt đất, hay tôi đang treo lơ lửng?

Cảm giác trọng lực đã bị đánh cắp.

Tôi cử động ngón tay.

Chúng di chuyển chậm chạp, như thể đang di chuyển trong xi măng đông đặc.

Miệng tôi khô khốc.

Cổ họng rát lên như lửa đốt.

Tôi cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể tôi không phản hồi đúng cách.

Chân tôi run rẩy.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì chúng đang già đi.

Tôi có thể cảm thấy nó.

Cảm giác kỳ lạ, tê dại lan tỏa từ đầu gối xuống mắt cá chân.

Da tôi, chỉ cách đây vài giây còn mịn màng, giờ đây cảm thấy nhăn nheo, lỏng lẻo.

Tôi đưa tay lên mặt.

Bàn tay tôi run.

Làn da trên mu bàn tay đã xuất hiện những đốm đồi mồi.

Móng tay dài ra, vàng ố, giòn tan.

Tôi la hét.

Nhưng không có âm thanh.

Chỉ có một tiếng xì nhỏ, như hơi thở cuối cùng của một người đang chết đuối.

Tôi nhìn xuống.

Quần áo của tôi.

Chiếc áo sơ mi trắng tinh khiết lúc nãy giờ đã trở nên bạc màu, vải vóc xé rách, bám đầy bụi bẩn của thời gian.

Tôi nhìn thấy bàn chân mình.

Đôi giày da bóng loáng giờ đây đã mục rữa, da giày nứt nẻ, lộ ra những ngón chân biến dạng, móng tay đen sẫm.

Tôi không còn là một người trẻ.

Tôi đang già đi.

Nhanh chóng.

Khủng khiếp.

Nhưng chờ đã.

Tôi nhớ lại khuôn mặt của người phụ nữ kia.

Hay chỉ là một ảo giác được tạo ra từ những mảnh vỡ trong tâm trí tôi?

Bà ta đã già đi.

Tóc bạc trắng.

Da chảy xệ.

Xương cốt co lại.

Nếu quy luật là tuổi thọ đảo ngược, nếu người trẻ già đi nhanh và người già trẻ lại, thì tại sao bà ta lại già đi?

Tại sao bà ta lại trở thành một cụ già, trong khi tôi, một người trẻ, đang trở thành một người già?

Trừ khi tôi không phải là người trẻ.

Trừ khi tôi đã chết từ lâu.

Cái ý tưởng đó xâm nhập vào tâm trí tôi như một chiếc kim lạnh lẽo chui vào não.

Tôi lắc đầu.

Tôi cảm thấy đau.

Tôi cảm thấy sợ hãi.

Những cảm xúc đó là thực.

Chúng phải là thực.

Tôi cố gắng đi bộ.

Hoặc là bò.

Khó mà phân biệt.

Cơ thể tôi nặng nề.

Mỗi bước đi là một nỗ lực sinh tồn.

Xương khớp kêu lên, tiếng lạo xạo của sụn bị mòn đi.

Tôi di chuyển về phía trước, nơi ánh sáng xám xịt phát ra.

Khi tôi đến gần hơn, tôi nhận ra rằng đó không phải là ánh sáng.

Đó là một cánh cửa.

Một cánh cửa gỗ cũ kỹ, mục nát, với những vết nứt chạy dọc theo bề mặt như những vết sẹo trên da người già.

Trên cánh cửa, có một tấm biển đồng.

Tôi phải với tay ra, dùng móng tay giòn tan cào vào tấm biển để đọc những dòng chữ đã bị ăn mòn bởi thời gian.

"PHÒNG CHỌN LỰA."

Tôi cười.

Một tiếng cười khàn khàn, vỡ vụn, phát ra từ những dây thanh quản đã bị lão hóa.

Ở nơi này, có lựa chọn nào không?

Hay tất cả chỉ là những con đường dẫn đến cùng một kết thúc?

Tôi đẩy cánh cửa.

Nó mở ra một cách dễ dàng, như thể nó không còn muốn đóng lại.

Bên trong là một căn phòng nhỏ.

Không có cửa sổ.

Chỉ có một chiếc ghế gỗ đơn sơ ở giữa phòng.

Và trên chiếc ghế, có một cuốn sách.

Tôi tiến vào.

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng tôi.

Tiếng đóng sầm đó vang lên như một tiếng đập cửa quan tài.

Tôi ngồi xuống.

Bàn tay run rẩy của tôi chạm vào bìa cuốn sách.

Lạnh như xác chết.

Tôi mở nó ra.

Trang đầu tiên.

*"Hắn đứng đó, kiếm trong tay.

Không khí xung quanh hắn như đặc lại."*

Tôi đọc tiếp.

*"Ngươi không nên đến." Hắn nói, giọng không cao không thấp.*

Tôi dừng lại.

Những dòng chữ này.

Chúng quen thuộc.

Chúng giống như những gì tôi đã đọc trong ví dụ mẫu.

Những dòng chữ mô tả một cảnh tượng khác.

Một thế giới khác.

Hay là cùng một thế giới, nhưng ở một thời điểm khác?

Tôi lật sang trang tiếp theo.

*"Đối phương cười -- nụ cười không có ý gì đằng sau, chỉ là thói quen.

'Ta đến vì ta muốn đến.'"*

Tôi lật nhanh hơn.

Mỗi trang là một câu chuyện.

Mỗi câu chuyện là một góc nhìn khác.

Một nhân vật khác.

Nhưng tất cả đều dẫn đến cùng một điểm.

Cùng một sự sụp đổ.

Cùng một bóng tối.

Tôi đọc về một người đàn ông tên là Arthur.

Arthur đã tìm thấy một chiếc đồng hồ.

Đồng hồ đó chạy ngược.

Khi Arthur nhìn vào nó, ông ta thấy mình trẻ lại.

Nhưng khi ông ta quay đi, ông ta già đi.

Ông ta đã cố gắng giữ đồng hồ.

Ông ta đã cố gắng giữ thời gian.

Nhưng cuối cùng, ông ta đã biến thành một đứa trẻ.

Và rồi, ông ta biến thành một bào thai.

Và rồi, ông ta biến thành không gì cả.

Tôi đọc về một người phụ nữ tên là Clara.

Clara đã tìm thấy một gương.

Gương đó phản chiếu tương lai.

Khi Clara nhìn vào nó, bà ta thấy mình chết.

Nhưng cái chết đó không phải là sự kết thúc.

Nó là sự bắt đầu.

Bà ta đã bước vào gương.

Và bà ta đã trở thành một phần của gương.

Một phần của ảo ảnh.

Tôi đọc về chính mình.

*"Hắn ngồi đó.

Cuốn sách trong tay.

Hắn không biết đâu là thực, đâu là ảo.

Hắn chỉ biết rằng hắn đang già đi.

Và hắn sợ hãi.

Không phải vì cái chết.

Mà vì sự vô nghĩa."*

Tôi đóng cuốn sách lại.

Tôi nhìn xung quanh căn phòng.

Những bức tường bắt đầu đổ sụp.

Vữa rơi xuống.

Bụi bay lên.

Không phải bụi thông thường.

Mà là bụi của những ký ức.

Những mảnh vỡ của những cuộc đời đã sống và đã chết.

Tôi nhìn thấy hình ảnh của mình.

Không phải hình ảnh hiện tại.

Mà là hình ảnh của tôi khi tôi còn trẻ.

Tôi đang cười.

Tôi đang chạy.

Tôi đang sống.

Nhưng hình ảnh đó mờ dần.

Nó tan biến vào không khí.

Tôi nhìn thấy hình ảnh của người phụ nữ kia.

Bà ta không già.

Bà ta đang mỉm cười.

Nụ cười đó không có ý gì đằng sau.

Chỉ là thói quen.

"Con nghĩ mình là nạn nhân," bà ta nói.

Giọng nói đó không đến từ phòng này.

Nó đến từ bên trong đầu tôi.

"Nhưng thực ra, con chỉ là cái vỏ.

Và mẹ mới là ký ức."

Tôi hét lên.

Nhưng không có âm thanh.

Tôi nhìn vào bàn tay mình.

Chúng đã biến thành xương.

Chỉ còn lại bộ xương trắng xóa.

Da thịt đã biến mất.

Cơ bắp đã biến mất.

Chỉ còn lại khung xương.

Và khung xương đó cũng đang vỡ vụn.

Tôi nhìn xuống cuốn sách.

Những trang giấy đang tự bốc cháy.

Không có lửa.

Chỉ có sự phân rã.

Từ bên trong ra bên ngoài.

Từ ký tự đến trang giấy.

Từ câu chuyện đến sự thật.

Tôi cố gắng cầm lấy cuốn sách.

Nhưng bàn tay xương của tôi xuyên qua nó.

Nó không còn tồn tại.

Nó chưa bao giờ tồn tại.

Căn phòng biến mất.

Không phải rơi xuống đất.

Mà rơi vào ký ức.

Tôi thấy mình đang đứng trước một tấm gương.

Trong gương, một người đàn ông già đang nhìn tôi.

Ông ta có đôi mắt màu xám.

Màu xám của tro tàn.

"Con đã tìm thấy câu trả lời," ông ta nói.

Tôi không nói gì.

Tôi không thể.

Tôi đã mất giọng nói.

Tôi đã mất mọi thứ.

"Không có câu trả lời," ông ta tiếp tục.

"Chỉ có câu hỏi.

Và câu hỏi đó là: Sống có mục đích gì?"

Tôi nhìn ông ta.

Tôi nhìn vào đôi mắt của ông ta.

Và tôi nhận ra.

Ông ta là tôi.

Tôi là ông ta.

Chúng ta là cùng một người.

Cùng một linh hồn.

Cùng một sự sụp đổ.

Và rồi, bóng tối nuốt chửng cả hai.

Nhưng lần này, nó không phải là bóng tối của sự vô tri.

Nó là bóng tối của sự nhận thức.

Tôi biết tất cả.

Tôi biết về đảo ngược.

Tôi biết về tuổi thọ.

Tôi biết về sự vô nghĩa.

Và tôi biết rằng đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là bắt đầu của vòng lặp tiếp theo.

Tôi mở mắt.

Mặt trời đang lặn.

Nhưng nó không lặn theo cách thông thường.

Nó leo lên.

Từ chân trời phía tây, nó leo lên bầu trời phía đông.

Một sự đảo ngược khác.

Tôi đứng dậy.

Cơ thể tôi trẻ lại.

Xương cốt dài ra.

Da thịt căng đầy.

Tóc đen trở lại.

Tôi nhìn vào bàn tay mình.

Chúng mịn màng.

Tôi mỉm cười.

Nụ cười đó không có ý gì đằng sau.

Chỉ là thói quen.

Tôi bước đi.

Về phía trước.

Về phía bóng tối đang chờ đợi.

Và tôi biết.

Tôi sẽ tìm thấy cuốn sách đó.

Một lần nữa.

Và tôi sẽ đọc nó.

Một lần nữa.

Và tôi sẽ già đi.

Một lần nữa.

Đó là tất cả những gì tôi có.

Đó là tất cả những gì chúng ta có.

Và đó là tất cả những gì quan trọng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập