Chương 17
Nó滲 thấu từ chính bức tường, từ những vết nứt trên sàn gỗ mục rữa, như thể căn phòng đang thở ra một thứ ánh sáng bệnh hoạn, màu xám đục của tro tàn.
Nhân Vật Chính mở mắt.
Cơ thể anh nặng trĩu, mỗi cử động đều kéo theo tiếng lục cục của khớp xương khô khốc.
Da dẻ anh, vốn dĩ đã nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ sau cú sốc ở chương trước, giờ đây dường như đang co rút lại.
Cảm giác ngứa ngáy, châm chích lan tỏa khắp cơ thể, giống như hàng ngàn con kiến đang bò dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng bàn tay run rẩy không thể bám chắc vào mặt đất.
Những ngón tay gầy guộc, gân guốc của anh trông xa lạ đến kinh khủng.
Chúng không còn thuộc về một người đàn ông trẻ tuổi nữa, mà là của một xác chết đang được hồi sinh một cách cưỡng ép.
Anh hít một hơi thật sâu.
Không khí trong phòng lạnh lẽo, mang mùi ẩm mốc của giấy cũ và mùi kim loại tanh tưởi của máu khô.
Nhưng sâu thẳm trong lồng ngực, một cảm giác khác đang trỗi dậy.
Không phải là sợ hãi.
Không phải là tuyệt vọng.
Mà là một sự tò mò lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao cạo.
Tiếng bước chân từ cuối chương trước đã biến mất.
Sự im lặng bao trùm dày đặc, ngột ngạt, như thể chính không gian đang nín thở chờ đợi phản ứng của anh.
Nhân Vật Chính chậm rãi với tay về phía tấm gương mờ đục nơi người cha – hay thực thể giả mạo đó – đã cho anh nhìn thấy khoảng trống bên trong mình.
Gương vẫn còn đó, nhưng bề mặt của nó đã thay đổi.
Lớp thủy tinh mờ đục giờ đây trong suốt đến rợn người, phản chiếu lại hình ảnh của anh với một độ phân giải sắc nét đến tàn khốc.
Anh nhìn vào đó.
Không còn là khoảng trống đen kịt.
Không còn là hàng ngàn khuôn mặt hỗn độn.
Chỉ có anh.
Một ông lão với đôi mắt trũng sâu, tóc bạc phơ, và trên khuôn mặt đầy vết nhăn, một nụ cười méo mó đang dần hiện lên.
Không phải nụ cười của sự vui mừng.
Đó là nụ cười của một kẻ vừa nhận ra trò đùa tàn khốc nhất trong đời mình.
"Chúc mừng," một giọng nói vang lên, không từ phía sau lưng, mà từ chính bên trong đầu anh.
Giọng nói đó quen thuộc, trầm ấm, nhưng lại mang theo một sự xa cách đáng sợ.
"Bạn đã vượt qua lớp vỏ đầu tiên.
Bây giờ, hãy đi khám phá những gì nằm dưới lớp da thịt giả tạo này."
Nhân Vật Chính nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những suy nghĩ loạn xạ ra khỏi đầu.
Anh biết mình không thể tin vào bất kỳ điều gì trong khoảnh khắc này.
Không phải giọng nói.
Không phải hình ảnh trong gương.
Và chắc chắn không phải là ký ức.
Trong thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" này, nơi tuổi thọ đảo ngược và thực tại bị bóp méo, duy nhất thứ anh có thể tin tưởng là hành động.
Anh đứng dậy, chống lại cơn chóng mặt dữ dội.
Đôi chân run rẩy, nhưng anh bước đi.
Mỗi bước chân là một sự thách thức đối với cơ thể đang suy thoái nhanh chóng của mình.
Anh tiến về phía cánh cửa đóng sầm lại, nơi tiếng khóa *lách cách* vang lên như một lời đe dọa.
Cánh cửa không có tay nắm.
Nó trơn nhẵn, bằng một chất liệu giống như xương trắng, lạnh giá khi chạm vào.
Nhân Vật Chính đặt tay lên bề mặt, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng truyền từ cánh cửa vào lòng bàn tay.
Nó đang sống.
Hoặc ít nhất, nó đang phản ứng.
Anh nhớ lại lời nói của người cha: *"Con chỉ là một chiếc bình chứa đựng nỗi sợ hãi của họ."*
Nếu anh là một chiếc bình, thì bên trong nó chứa đựng điều gì?
Và nếu chiếc bình đó đã vỡ, thì những mảnh vỡ sẽ dẫn anh đến đâu?
Anh ấn mạnh tay vào cánh cửa.
Không có phản ứng.
Anh thử đẩy, thử kéo.
Cánh cửa vẫn im bất động, như thể nó là một phần của bức tường, không thể tách rời.
Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh, nhưng anh đẩy nó ra.
Anh cần một manh mối.
Bất cứ thứ gì để phá vỡ sự bế tắc này.
Anh quay lại nhìn quanh phòng.
Căn phòng nhỏ bé, tối tăm, với bốn bức tường trơn nhẵn và sàn nhà bằng gỗ mục.
Không có cửa sổ.
Không có khe hở.
Chỉ có một thứ duy nhất còn lại chưa được kiểm tra: tấm gương.
Anh bước lại gần tấm gương.
Hình ảnh phản chiếu của anh vẫn còn đó, nhưng có gì đó khác biệt.
Trong đôi mắt sâu thẳm của hình ảnh trong gương, có một chuyển động nhỏ.
Một điểm sáng li ti, màu đỏ tươi, đang nhấp nháy như một ngọn lửa nhỏ trong bóng tối.
Nhân Vật Chính nghiêng đầu, đưa mắt lại gần hơn.
Điểm sáng đó không phải là phản chiếu của ánh sáng bên ngoài.
Nó nằm sâu trong đồng tử của hình ảnh phản chiếu.
Và khi anh nhìn chằm chằm vào nó, anh cảm thấy một sức hút kỳ lạ, như thể điểm sáng đó đang gọi mời anh bước vào bên trong.
Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt gương.
Nhưng khi ngón tay anh chạm vào điểm sáng màu đỏ, một luồng điện nhẹ chạy dọc theo cánh tay, xuyên qua vai, và đâm thẳng vào tim anh.
Thế giới xung quanh anh tan biến.
Tiếng bước chân lại vang lên.
Lần này, nó không đến từ phía sau.
Nó đến từ chính bên trong căn phòng.
Nhân Vật Chính quay lại.
Cánh cửa đóng kín phía sau lưng anh.
Nhưng trên sàn nhà, những bóng đen đang bắt đầu hiện ra.
Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những vệt bóng tối đang bò về phía anh, như thể chúng đang đói khát.
Anh nhìn xuống con dao cạo trong tay.
Lưỡi dao sắc bén, lạnh lẽo.
Anh không biết mình phải làm gì.
Hay chấp nhận số phận?
Nhưng trước khi anh có thể đưa ra quyết định, một giọng nói vang lên, lần này rõ ràng hơn, gần hơn, như thể nó đang thì thầm vào tai anh.
*"Bạn đã tìm thấy sự thật.
Nhưng sự thật có giá.
Và giá đó là...
bạn sẽ không bao giờ được nghỉ ngơi."*
Nhân Vật Chính nhìn vào tấm gương nhỏ.
Hình ảnh người đàn ông trẻ tuổi trong gương đang mỉm cười.
Một nụ cười tàn nhẫn, đầy ác ý.
Và rồi, từ hốc sâu trên mu bàn tay, vết sẹo bắt đầu nứt ra.
Một thứ chất lỏng đen kịt, đặc quánh, bắt đầu chảy ra, nhỏ xuống sàn nhà, hòa vào những bóng đen đang tiến lại gần.
Anh không hét lên.
Anh không run rẩy.
Anh chỉ đứng đó, nhìn những bóng đen nuốt chửng lấy đôi chân mình, và trong lòng, một câu hỏi cuối cùng vang lên, không lời đáp.
*Sống có mục đích gì, nếu mục đích đó chỉ là để trở thành một phần của cơn ác mộng?*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận