Chương 21
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là sự *chết người* của sự mềm mại.
Tinh không rơi.
Anh bị hút.
Không gian xung quanh anh co lại, nén chặt thành một đường thẳng hẹp, rồi bùng nổ ra một căn phòng rộng lớn đến vô lý.
Sàn nhà được lát bằng một loại đá trắng bóng loáng, phản chiếu ánh sáng từ những ngọn đèn trần hình giọt nước treo lơ lửng.
Không có bóng tối.
Không có góc khuất.
Mọi thứ đều rõ ràng, sắc bén, và đáng sợ vì sự hoàn hảo của nó.
Tinh nằm ngửa.
Cổ anh không bị gãy.
Thay vào đó, bàn tay bóng đen trong gương—bàn tay của "K" phản chiếu—vẫn bám chặt vào da thịt anh.
Nhưng bây giờ, nó không còn là một bàn tay ma quái.
Nó là một vòng đeo tay bằng nhung đen, mịn màng, ôm sát cổ anh như một chiếc vòng cổ trang sức quý giá.
Anh ngồi dậy.
Cơ thể anh nhẹ bẫng.
Những cơn đau nhức xương khớp, những vết nứt trên da thịt, sự mệt mỏi tích tụ qua hàng thập kỷ đã biến mất.
Anh nhìn xuống.
Quần áo của anh không còn là bộ đồ bệnh viện xộc xệch.
Anh đang mặc một bộ vest đen cắt may hoàn hảo, vải lụa bóng phản chiếu ánh đèn.
Tinh nâng tay lên.
Bàn tay anh trắng bệch, ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng.
Không một vết sẹo.
Không một đốm tàn nhang.
Da anh căng mịn, căng đến mức anh có thể thấy mạch máu xanh nhạt chạy dưới bề mặt.
Anh cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong tĩnh mạch, một thứ năng lượng thuần khiết, lạnh lẽo và đáng sợ.
Anh đứng dậy.
Chân anh vững chãi.
Không rung lắc.
Không run rẩy.
"Đẹp," một giọng nói vang lên.
Không phải từ phía trước, mà từ khắp mọi hướng.
Giọng nói đó mượt mà, trầm ấm, và đầy sự hài lòng.
Tinh quay lại.
Ở đầu kia của căn phòng, một chiếc ghế bành màu đỏ thẫm đang xoay chậm rãi.
Trên đó, một người đàn ông ngồi đó.
Anh ta có gương mặt trẻ trung, đôi mắt sáng sủa, và nụ cười rạng rỡ.
Nhưng không phải K già nua, tàn tạ mà Tinh vừa gặp.
Đây là K ở đỉnh cao của sự trẻ trung.
K ở giai đoạn "trưởng thành" mà thế giới này khao khát.
"Đây là đâu?" Tinh hỏi.
Giọng nói của anh vang lên trong căn phòng, tạo thành những vang vọng nhẹ nhàng, như thể anh đang hát trong một nhà thờ.
"Đây là nơi những người biết chấp nhận quy luật được nghỉ ngơi," K nói, nghiêng đầu.
"Nơi ký ức được cất giữ.
Nơi sự thật được làm sạch."
Tinh nhíu mày.
Sự thật là tôi đang già đi.
Sự thật là tôi đang mất trí nhớ.
Sự thật là thế giới này là một lời nguyền."
K cười.
Nụ cười đó không có sự khinh miệt.
Nó có sự thông cảm.
"Đó là quan điểm của một người đang chịu đựng.
Còn đây," K chỉ vào chính mình, "là quan điểm của người đã vượt qua.
Tinh, hãy nhìn quanh.
Không có đau đớn.
Không có sợ hãi.
Chỉ có sự tĩnh lặng."
Tinh nhìn quanh.
Căn phòng rộng lớn, trống rỗng, chỉ có chiếc ghế đỏ và anh.
Nhưng ở xa, qua những bức tường kính trong suốt, anh có thể thấy những căn phòng khác.
Trong mỗi căn phòng, một người đang ngồi.
Họ đều trẻ trung.
Họ đều đẹp đẽ.
Và họ đều đang nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, bình thản.
"Đó là những người đã từ bỏ," K nói, đọc được suy nghĩ của Tinh.
"Họ đã chấp nhận vòng lặp.
Họ đã ngừng chiến đấu.
Và giờ, họ đang ở đây.
Vĩnh cửu."
Tinh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự hấp dẫn của nó.
Sự an toàn.
Sự không đau đớn.
Sau tất cả những gì anh đã trải qua, ý tưởng về một nơi không còn phải chiến đấu, không còn phải sợ hãi, là một cám dỗ lớn hơn bất kỳ nỗi sợ nào.
Nhưng anh không bước tới.
Anh lùi lại.
"Và cái giá?" Tinh hỏi.
K im lặng một lúc.
Ánh mắt anh ta trở nên sâu thẳm.
"Cái giá là anh sẽ không còn là mình nữa.
Anh sẽ trở thành một phần của chúng tôi.
Một phần của sự tĩnh lặng.
Và đó là điều tốt nhất có thể xảy ra."
Tinh quay đi.
Anh không muốn nghe thêm.
Anh cần tìm ra lối ra.
Anh cần tìm ra cuốn sách.
Cuốn sách mà mọi thứ bắt đầu từ đó.
Anh bước đi.
Bước chân của anh không tạo ra tiếng động trên sàn đá.
Căn phòng dường như không có trọng lực, hoặc có lẽ anh đang nhẹ đến mức không thể làm rung chuyển nó.
Anh đi dọc theo bức tường kính, nhìn vào những căn phòng bên kia.
Trong một căn phòng, một người phụ nữ đang ngồi đọc sách.
Cô ấy có làn da trắng như tuyết, mái tóc đen óng ả.
Cô ấy không nháy mắt.
Cô ấy không hít thở.
Cô ấy chỉ đọc.
Trong một căn phòng khác, một cậu bé đang chơi piano.
Những ngón tay của cậu di chuyển trên phím đàn với tốc độ chóng mặt, tạo ra những giai điệu du dương, nhưng không có giai điệu nào là hoàn chỉnh.
Chúng chỉ là những nốt nhạc lặp đi lặp lại, vô tận.
Tinh cảm thấy buồn nôn.
Không phải vì sự ghê tởm, mà vì sự quen thuộc.
Anh nhớ những âm thanh đó.
Anh nhớ cảm giác của việc chơi piano khi anh còn nhỏ.
Trước khi anh bắt đầu già đi.
Trước khi anh bắt đầu quên.
"Anh đang nhìn vào quá khứ của chính mình," K nói, giọng nói vang lên bên tai anh.
Tinh quay lại.
K đang đứng ngay bên cạnh anh.
Khoảng cách giữa họ chỉ có vài centimet.
Mùi hương của K là mùi của hoa nhài và giấy cũ.
Một mùi hương an lành, nhưng lại khiến Tinh muốn gào thét.
"Quá khứ của tôi?" Tinh hỏi, giọng nói run rẩy.
"Đúng," K nói.
"Mỗi người trong những căn phòng đó là một phiên bản của anh.
Một phiên bản đã chấp nhận.
Một phiên bản đã tìm thấy sự bình yên.
Và nếu anh tiếp tục đi, anh sẽ gặp phiên bản cuối cùng.
Phiên bản mà anh sẽ trở thành nếu anh ngừng kháng cự."
Tinh lùi lại.
"Tôi không muốn gặp họ.
Tôi muốn gặp cuốn sách."
K cười.
"Cuốn sách không ở đây.
Cuốn sách ở nơi mà ký ức được sinh ra.
Và ký ức không được sinh ra trong sự tĩnh lặng.
Nó được sinh ra trong sự hỗn loạn."
K đưa tay ra.
Trong lòng bàn tay anh ta, một chiếc chìa khóa bằng bạc xuất hiện.
Nó nhỏ, tinh xảo, và tỏa ra một ánh sáng mờ ảo.
"Nếu anh muốn tìm cuốn sách," K nói, "anh phải vượt qua Lối Đi Của Những Lá Tàn.
Nơi mà những ký ức bị loại bỏ được chôn cất."
Tinh nhìn vào chiếc chìa khóa.
Nó nguy hiểm.
Và anh biết rằng, nếu anh lấy nó, anh sẽ không thể quay lại.
"Tại sao anh lại giúp tôi?" Tinh hỏi.
"Không phải giúp," K nói, ánh mắt trở nên lạnh băng.
"Mà là thử thách.
Luật Vô Sát không cho phép ai đó chết.
Nhưng nó cho phép ai đó từ bỏ.
Và nếu anh từ bỏ, anh sẽ hiểu được giá trị của sự sống."
Tinh nắm lấy chiếc chìa khóa.
Nó lạnh như băng.
Khi anh chạm vào nó, anh cảm thấy một cú sốc chạy dọc sống lưng.
Những hình ảnh flash qua tâm trí anh: Một bà cụ đang khóc.
Một cuốn sách đang bốc cháy.
Một đứa trẻ đang cười.
Và rồi, tất cả biến mất.
K bước lùi lại.
"Đi thôi, Tinh.
Tìm cuốn sách của anh.
Và hãy xem liệu nó có cứu được anh không."
Cánh cửa ở cuối hành lang mở ra.
Không có âm thanh.
Không có gió.
Chỉ có một khoảng không gian tối đen, nuốt chửng mọi ánh sáng.
Tinh bước vào.
Không khí bên trong dày đặc, nặng nề.
Mùi của đất ẩm và giấy thối nát bao trùm lên mũi anh.
Anh không còn cảm thấy sự nhẹ bẫng.
Trọng lực quay trở lại, kéo anh xuống.
Bàn chân anh chạm vào đất.
Đất mềm, bùn lầy, và đầy những thứ gì đó đang蠕动.
Anh nhìn xuống.
Dưới ánh sáng mờ ảo từ phía sau, anh thấy những chiếc lá.
Hàng triệu chiếc lá.
Chúng không phải là lá cây.
Chúng là những trang giấy.
Những trang giấy từ cuốn sách.
Chúng nằm rải rác trên mặt đất, chồng lên nhau, tạo thành một con đường dài vô tận.
Tinh bước lên.
Những trang giấy phát ra âm thanh *rét rắt* khi anh dẫm lên chúng.
Chúng giống như tiếng xương gãy.
"Đây là nơi ký ức bị vứt bỏ," một giọng nói thì thầm.
Không phải K.
Giọng nói này khô khan, vỡ vụn, như thể nó đang bị xé rách.
Tinh nhìn quanh.
Trong bóng tối, những hình bóng bắt đầu hiện ra.
Chúng không phải là người.
Chúng là những khối thịt nhầy nhụa, không có khuôn mặt, không có tay chân.
Chúng chỉ là những khối ký ức bị hủy hoại, đang cố gắng tìm lại hình dạng của mình.
"Quay lại," giọng nói thì thầm.
"Anh không thể chịu đựng được sự thật."
Tinh không quay lại.
Anh bước tiếp.
Anh cần đi nhanh hơn.
Anh cần tìm ra cuốn sách trước khi anh cũng trở thành một trong những thứ này.
Càng đi sâu vào, không khí càng trở nên ngột ngạt.
Mùi của giấy thối nát trộn lẫn với mùi của máu khô.
Tinh cảm thấy da đầu mình ngứa ran.
Những ký ức bắt đầu xâm nhập vào tâm trí anh.
Anh thấy mình đang ngồi trong một căn phòng.
Một bà cụ đang ngồi đối diện anh.
Bà ta đang khóc.
"Con đã làm gì với mẹ?" bà ta hỏi.
Giọng nói của bà ta không phải là giận dữ.
Nó là sự tuyệt vọng.
Tinh không trả lời.
Anh không biết câu trả lời.
Anh thấy mình đang cầm cuốn sách.
Anh đang đọc nó.
Và mỗi khi anh đọc một trang, một phần ký ức của anh biến mất.
Anh thấy mình đang cắt cổ tay mình.
Máu chảy ra.
Nhưng máu đó không đỏ.
Và nó biến thành những trang giấy.
"Đủ rồi," Tinh hét lên.
Anh đấm vào không khí.
Những khối thịt nhầy nhụa lùi lại.
"Anh không thể quên," giọng nói thì thầm.
"Anh không thể trốn tránh."
Tinh bước tiếp.
Anh không biết mình đã đi được bao lâu.
Thời gian ở đây không tồn tại.
Chỉ có sự mệt mỏi.
Chỉ có nỗi sợ.
Và rồi, anh thấy nó.
Ở cuối con đường, giữa những đống lá giấy, một cuốn sách nằm đó.
Trang giấy trắng bệch.
Không có chữ.
Không có hình ảnh.
Chỉ có sự trống rỗng.
Tinh chạy đến.
Anh quỳ xuống.
Anh chạm vào cuốn sách.
Và nó đang nhìn anh.
Tinh mở mắt.
Anh không còn ở trong Lối Đi Của Những Lá Tàn.
Anh đang nằm trên sàn nhà của căn phòng trắng.
K đang đứng trên anh.
Bàn tay K đang nắm chặt cổ anh.
Nhưng không có đau đớn.
"Anh đã tìm thấy nó," K nói.
Giọng nói của K không còn mượt mà.
Nó thô ráp, đầy sự mệt mỏi.
Tinh nhìn xuống.
Cuốn sách không còn ở đó.
Thay vào đó, trên ngực anh, một vết thương hình chữ nhật đang mở ra.
Không có máu.
Chỉ có sự trống rỗng.
Bên trong vết thương, anh có thể thấy những trang giấy đang cuộn tròn, đang cháy.
"Không," Tinh thì thầm.
"Không thể."
"Luật Vô Sát," K nói.
"Không ai có thể giết ai.
Vì chúng ta đều là cùng một người.
Và anh vừa cố gắng giết chính mình bằng cách quên đi ký ức."
Tinh cảm thấy sự trống rỗng lan rộng.
Nó không đau.
Nó chỉ là...
Lạnh đến mức anh không còn cảm thấy gì.
"Ký ức là sự sống," K nói.
"Và anh vừa từ bỏ nó."
Tinh nhìn vào K.
Anh thấy khuôn mặt của K đang thay đổi.
Nó trở nên già nua.
Nếp nhăn xuất hiện.
Và cùng lúc đó, Tinh cảm thấy cơ thể mình trẻ lại.
Da anh căng đầy.
Tóc anh đen lại.
"Đây là cái giá," K nói, giọng nói khàn khốc.
"Mỗi khi anh cố gắng phá vỡ quy luật, em phải chịu đựng sự già đi.
Và mỗi khi em chịu đựng, anh phải chịu đựng sự trẻ hóa.
Chúng ta liên kết với nhau."
Tinh nhìn vào bàn tay của K.
Những nếp nhăn đang lan rộng.
Và anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng mịn màng.
Chúng trẻ trung.
Nhưng anh không cảm thấy hạnh phúc.
Anh cảm thấy trống rỗng.
"Tôi không muốn điều này," Tinh nói.
Giọng nói của anh cao vút, như giọng của một đứa trẻ.
"Anh không có lựa chọn," K nói.
"Đó là luật."
K ngã xuống.
Cơ thể anh ta co giật.
Những vết nứt xuất hiện trên da mặt K, như thể anh ta đang già đi với tốc độ chóng mặt.
Tinh ngồi dậy.
Anh nhìn K.
Anh không thấy sự thương cảm.
Anh không thấy sự sợ hãi.
Anh chỉ thấy sự mệt mỏi.
Và rồi, anh mỉm cười.
Tinh đứng dậy.
Cơ thể anh nhẹ bẫng.
Sức mạnh tràn về.
Anh nhìn vào K.
K đã ngừng cử động.
Anh ta nằm đó, như một xác chết.
Nhưng không phải là xác chết của một người già.
Mà là xác chết của một người đã từ bỏ.
Tinh bước đi.
Anh bước qua xác K.
Anh bước ra khỏi căn phòng trắng.
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng anh.
Tinh bước ra ngoài.
Mặt trời đang lặn.
Nhưng nó không lặn theo cách thông thường.
Nó leo lên.
Từ chân trời phía tây, nó leo lên bầu trời phía đông.
Một sự đảo ngược khác.
Tinh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng mịn màng.
Chúng trẻ trung.
Anh mỉm cười.
Nụ cười đó không có ý gì đằng sau.
Chỉ là thói quen.
Anh biết mình phải làm gì.
Anh sẽ tìm cuốn sách.
Một lần nữa.
Và anh sẽ đọc nó.
Một lần nữa.
Và anh sẽ già đi.
Một lần nữa.
Đó là tất cả những gì anh có.
Đó là tất cả những gì họ có.
Và đó là tất cả những gì quan trọng.
Tinh bước đi.
Về phía trước.
Về phía bóng tối đang chờ đợi.
Và trong bóng tối, một giọng nói thì thầm.
"Chào mừng trở lại, Tinh."
Và anh biết.
Vòng lặp đã bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận