Chương 8
Giọng nói đó không đến từ bên ngoài, mà vang lên trực tiếp trong sọ não Y Hoa, khàn đặc như tiếng va chạm của đá ma sát vào đá: *"Cửa đã mở.
Hút lấy nó."*
Y Hoa rướn người dậy, tim đập thình thịch không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn khát máu điên loạn đang bùng cháy trong tĩnh mạch.
Cơn khát ấy không thuộc về cô.
Nó thuộc về thứ đang寄生 (ký sinh) bên trong cơ thể cô.
Mùi máu tanh tưởi của những kẻ Săn Di Vật vừa ngã gục trước đó vẫn còn nồng nàn trong không khí, hòa quyện với mùi ozone của năng lượng tinh thần vừa được giải phóng.
Y Hoa quỳ xuống, hai tay chống đất, ngón tay bấu chặt vào lớp bê tông vỡ vụn.
Những đường gân đen trên cánh tay cô không còn tĩnh tại; chúng writhing (quằn quại) như những con rắn nhỏ, bò lên khuỷu tay, ăn sâu vào da thịt, tìm kiếm nguồn dinh dưỡng từ sự hủy diệt vừa diễn ra.
*"Đừng kháng cự,"* Lục Phong thì thầm, giọng nói của hắn giờ đây không còn là một tiếng vọng xa xôi, mà là một phần của ý thức Y Hoa, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao.
*"Chúng ta cần sức mạnh để sống.
Hấp thụ ký ức của gã đội trưởng kia.
Kỹ năng điều khiển năng lượng của hắn sẽ hữu ích."*
Y Hoa nghiến răng, hàm răng cô rung lên vì đau đớn.
Mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo nỗi đau của hàng ngàn linh hồn đã chết trong virus.
Cô cảm thấy sự hiện diện của họ, những bóng ma trong ký ức, đang gào thét trong tâm trí cô.
Nhưng nỗi đau ấy không làm cô yếu đi.
Nó làm cô cứng rắn hơn.
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào sự rung động của mặt đất.
Dưới lớp bê tông dày đặc, có một thứ gì đó đang gọi cô.
Một sự hấp dẫn từ bên trong lòng đất, nơi ranh giới giữa sinh và tử mỏng manh nhất.
"Minh," Y Hoa gọi tên người đồng hành duy nhất còn sót lại, giọng nói của cô khàn đặc, lạc đi.
Minh, một cậu thanh niên mười bảy tuổi đang run rẩy ở góc phòng, nhìn Y Hoa với ánh mắt sợ hãi lẫn kinh ngạc.
Cậu thấy những đường gân đen trên tay Y Hoa đang phát ra ánh sáng đỏ mờ ảo, như thể chúng đang sống độc lập.
anh ấy là ai?" Minh hỏi, ám chỉ giọng nói trong đầu cô.
Cậu đã nghe thấy những tiếng thì thầm đó, những lời thì thầm đầy thù hận và tham vọng.
Y Hoa không trả lời ngay.
Cô đang chiến đấu với chính mình.
Với bản năng mới được đánh thức.
Bản năng của một kẻ săn mồi.
Cô mở mắt ra, đôi mắt trắng bệch giờ đây đã chuyển sang màu đỏ thẫm, như máu tươi.
Cô đứng dậy, bước về phía bức tường nơi gã đội trưởng Vòm Trời vừa chết.
Xác hắn đang co giật, những mảnh Di Vật nhỏ li ti — những tinh thể ký ức — đang tỏa ra từ vết thương trên ngực hắn.
*"Đúng vậy,"* Lục Phong kích thích.
Trở thành mạnh hơn.
Để ta có thể tái sinh."*
Y Hoa giơ tay lên.
Những ngón tay của cô không còn là ngón tay thịt máu thông thường.
Chúng đã biến thành những móng vuốt bằng xương đen, sắc bén và lạnh lẽo.
Cô đâm chúng vào ngực gã đội trưởng.
Không có cảm giác ghê tởm.
Chỉ có sự trống rỗng.
Khi cô rút tay ra, một dòng năng lượng màu đen chảy ngược vào cơ thể cô.
Ký ức của gã đội trưởng — sự tàn nhẫn, sự sợ hãi, và cuối cùng là sự hối hận khi nhìn thấy đứa con gái mình trong ảo ảnh — tràn vào đầu Y Hoa.
Cô hét lên, đau đớn vì sự xé nát của tâm trí, nhưng cô không dừng lại.
Cô cần sức mạnh.
Cô cần biết cách kiểm soát cánh cửa đang mở trong lòng bàn tay mình.
Bức tường sụp đổ hoàn toàn.
Một lối đi hẹp dẫn xuống tầng hầm B2 mở ra, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo và mùi hôi thối nồng nặc của xác thối và hóa chất.
Từ bóng tối sâu thẳm, tiếng rít của hàng tá xác thối vọng lên, gần hơn bao giờ hết.
Chúng đã ngửi thấy mùi "thịt tươi" — tức là Minh.
Y Hoa không nhìn lại.
Cô bước vào bóng tối, những bước chân của cô không phát ra tiếng động.
Cô đã học được cách di chuyển trong im lặng từ những ký ức của gã đội trưởng.
Minh bám sát phía sau, nắm chặt một cây gậy sắt gỉ sét, tay run rẩy.
Hầm xuống dài và dốc.
Ánh sáng yếu ớt từ phía trên dần tắt, thay vào đó là một ánh sáng đỏ mờ ảo phát ra từ phía dưới.
Khi họ bước xuống, không khí trở nên nặng nề hơn, như thể trọng lực đang tăng lên.
Y Hoa cảm thấy cơ thể mình bị kéo xuống, không chỉ về mặt vật lý, mà cả về mặt tinh thần.
Những ký ức của người chết xung quanh họ bắt đầu xâm nhập.
Cô thấy những hình ảnh nhấp nháy: một gia đình ăn tối, một vụ nổ, tiếng khóc của trẻ con, mùi máu...
*"Đừng nghe chúng,"* Lục Phong cảnh báo.
*"Chúng là bẫy.
Chúng muốn làm ngươi mất tập trung.
Tập trung vào mục tiêu.
Cửa Địa Ngục đang gọi ngươi."*
Y Hoa nghiến răng.
Cô tập trung vào hơi thở của mình.
Một, hai, ba...
Cô đếm nhịp đập của trái tim mình.
Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở rằng cô vẫn còn sống.
Rằng cô vẫn là Y Hoa.
Họ bước vào một không gian rộng lớn.
Tầng hầm B2 không phải là một gara xe hơi thông thường.
Nó là một phòng thí nghiệm ngầm, bị bỏ rơi từ thời kỳ trước Sự Sụp Đổ.
Những chiếc bàn thí nghiệm bằng thép không gỉ nằm rải rác, phủ đầy bụi và máu khô.
Những ống nghiệm vỡ vụn nằm la liệt trên sàn nhà, phản chiếu ánh sáng đỏ kỳ lạ.
Và ở trung tâm của căn phòng, là nó.
Một hố sâu đen kịt, rộng khoảng năm mét, mở ra từ sàn nhà.
Không có đáy.
Chỉ có bóng tối sâu thẳm, tỏa ra một năng lượng hấp dẫn mạnh mẽ.
Không khí xung quanh hố sâu rung động, tạo ra những âm thanh低频 (tần số thấp) làm đau tai Y Hoa.
Xung quanh hố sâu là xác của hàng chục người, tất cả đều bị hút cạn hết năng lượng, chỉ còn lại những bộ xương khô héo và những bộ quần áo rách nát.
"Đây là nơi," Y Hoa thì thầm, giọng cô run rẩy.
"Đây là nơi ranh giới mỏng nhất."
Minh bước lại gần, nhìn xuống hố sâu với vẻ mặt kinh hoàng.
nó trông như thể nó đang *thở*."
Y Hoa gật đầu.
Cô cảm thấy nó.
Một sự hiện diện cổ xưa, hung dữ, và đói khát.
Và cô biết rằng, mình không thể quay trở lại.
Y Hoa quỳ xuống, tay ôm lấy đầu, đau đớn đến mức cô không thể thốt lên một lời.
Cơ thể cô đang bị xé toạc bởi hai thế lực đối lập: sự hủy diệt của Lục Phong và sự giải phóng của Địa Ngục.
Cô cảm thấy ký ức của mình đang bị xé ra, những mảnh ghép của quá khứ, hiện tại và tương lai trộn lẫn vào nhau.
Cô thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa hướng dương, nhưng bầu trời là màu đỏ máu.
Cô thấy Lục Phong đứng trước mặt, không còn là một linh hồn, mà là một thực thể bằng xương bằng thịt, với đôi mắt lạnh lùng và nụ cười tàn nhẫn.
"Ngươi đã nghĩ ngươi có thể kiểm soát tôi?" Lục Phong hỏi, bước lại gần.
"Ngươi đã nghĩ ngươi có thể giải phóng tôi?
Ngươi ngây thơ quá, Y Hoa.
Tôi không phải là một linh hồn bị giam cầm.
Tôi là *chủ nhân* của cơ thể này.
Và ngươi chỉ là một bình chứa."
Y Hoa cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô không phản hồi.
Cô cảm thấy sự hiện diện của người phụ nữ trong bộ đồ trắng đang bao quanh cô.
Một sự hiện diện ấm áp, nhưng đáng sợ.
"Con gái," người phụ nữ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy quyền.
"Con đã làm tốt.
Con đã mở cánh cửa.
Bây giờ, hãy để mẹ giúp con."
Y Hoa mở mắt ra.
Cô thấy mình đang nằm trên sàn nhà của phòng thí nghiệm.
Minh đang khóc bên cạnh cô, ôm lấy cơ thể cô.
Nhưng Y Hoa không thể cảm thấy sự chạm của cậu.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ bẫng, như thể cô đang bay lên.
Và từ phía dưới hố sâu, một bàn tay bằng xương đen vươn lên, nắm lấy cổ Y Hoa.
Chương kết thúc trong bóng tối, với câu hỏi treo lơ lửng: Y Hoa sẽ bị Địa Ngục nuốt chửng, hay cô sẽ trở thành nữ hoàng của nó?
Và quan trọng hơn, Linh hồn của Lục Phong có thực sự bị giam cầm, hay hắn đang thao túng tất cả từ bên trong?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận