Chương 7

Y Hoa không chạy.

Chạy là hành động của con mồi, và trong khoảnh khắc ánh sáng đỏ lóe lên từ đôi mắt cô, cô đã nhận ra mình không còn là con mồi đơn thuần.

Tiếng còi báo động vang lên không phải là tín hiệu sơ tán, mà là *lệnh truy nã*.

Những chiếc áo giáp đen — những "Kẻ Săn Di Vật" từ tổ chức "Vòm Trời" — đã bao vây lối thoát.

Họ không hét lên, không gầm gừ như những xác sống.

Họ di chuyển với sự chính xác đáng sợ của những cỗ máy giết người, súng trường năng lượng được nâng lên, ống kính đỏ quét qua bóng tối như những lưỡi dao vô hình.

Y Hoa nép mình sau bức tường bê tông vỡ vụn, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự giận dữ đang bùng cháy bên trong.

*"Chúng đến để lấy cô,"* Lục Phong thì thầm trong đầu, giọng nói của hắn mang theo sự thích thú bệnh hoạn.

*"Chúng muốn lấy 'Cái Nôi'.

Hãy để chúng đến gần.

Hãy cho chúng thấy cái giá của sự tham lam."*

Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ giọng nói ấy.

Cô cần sự tĩnh lặng.

Nhưng sự tĩnh lặng là một món xa xỉ mà tận thế không cho phép.

Một bóng đen lao đến, lao thẳng vào vị trí cô đang đứng.

Y Hoa lăn người sang bên, cảm nhận được luồng khí nóng hổi từ phát bắn laser xé toạc không khí ngay bên tai cô.

Mảnh bê tông bay tứ tán, cắt vào má cô, máu chảy ra nhưng không đau.

Nó chỉ làm cô tỉnh táo hơn.

Cô rút dao găm từ lưng.

Lưỡi dao gỉ sét, nhưng đủ sắc để xé thịt.

Y Hoa bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, không né tránh, mà tiến thẳng vào ánh sáng của những khẩu súng.

Cô không có vũ khí năng lượng.

Cô không có giáp.

Cô chỉ có ý chí và thứ virus đang ăn mòn cơ thể cô.

Những Kẻ Săn Di Vật đứng sững lại.

Họ chưa từng thấy ai dám đối mặt với họ mà không run rẩy.

"Tiêu diệt mục tiêu," một giọng nói lạnh băng phát ra từ bộ đàm của gã đội trưởng.

Năm bóng đen lao về phía Y Hoa.

Họ nhanh, quá nhanh.

Y Hoa né được đòn đầu tiên, nhưng cánh tay phải của cô bị một cú đấm từ găng tay sắt đập vào, xương cốt rạn nứt.

Cô ngã xuống, đau đớn xé toạc cơ thể.

Gã đội trưởng bước tới, dẫm chân lên ngực cô, súng ngắn chĩa thẳng vào trán.

"Chìa Khóa," gã nói, giọng khàn khàn qua lớp mặt nạ.

Hoặc chúng ta sẽ tháo cô ra từng mảnh để tìm nó."

Y Hoa nhìn lên, máu từ khóe miệng tràn ra.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười đầy sát khí.

"Tôi không phải là chìa khóa," cô thì thầm.

"Tôi là ổ khóa."

Cô nắm chặt bàn tay phải, những đường gân đen trên da thịt cô bắt đầu đập mạnh, phát ra ánh sáng đỏ rực.

Virus trong người cô bùng nổ.

Không phải để chữa lành, mà để hủy diệt.

Những sợi dây thần kinh xung quanh vết thương trên ngực cô bắt đầu co giật, tạo ra một sóng xung kích vô hình.

Gã đội trưởng hét lên khi khuôn mặt của hắn bắt đầu biến dạng, da thịt nứt nẻ, máu phun ra từ lỗ mũi và tai.

Những Kẻ Săn Di Vật khác lùi lại, hoảng sợ.

Họ không được huấn luyện để đối mặt với điều này.

Y Hoa đứng dậy, bước qua xác gã đội trưởng đang co giật.

Cô không nhìn lại.

Cô chỉ nhìn về phía trước, nơi bóng tối dày đặc nhất.她知道 rằng mình vừa trở thành kẻ thù số một của Vòm Trời.

Và cuộc săn bắt mới bắt đầu.


Hẻm núi hẹp giữa những cột bê tông cũ kỹ là nơi Y Hoa và Lão Cầy bị dồn vào.

Đội quân áo giáp đen đã bao vây phía trước, trong khi những bóng đen từ phía sau — những xác sống đột biến thông minh hơn — đang tiến lại gần.

Không khí trở nên nặng nề, đầy điện tích tĩnh điện.

Y Hoa đứng giữa, giữa hai thế lực đang muốn giết cô.

Gã đội trưởng mới, người thay thế gã cũ đã chết, bước ra.

Hắn cao lớn, mặc bộ giáp đen bóng loáng, trên ngực có huy hiệu của Vòm Trời.

Hắn cầm một khẩu súng năng lượng lớn, đủ sức thổi bay một tòa nhà.

"Game over, Y Hoa," gã nói, giọng lạnh băng.

"Giao nộp Chìa Khóa.

Chúng tôi không muốn giết ngươi.

Chúng tôi muốn kiểm soát ngươi."

Y Hoa mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí.

Cô giơ tay trái lên, vết sẹo trên tay cô giờ đã chuyển sang màu đen tuyền, lan rộng lên khuỷu tay.

Cô không nói gì.

Cô chỉ nhắm mắt lại.

*"Đừng sợ,"* Lục Phong thì thầm trong đầu.

*"Đây là lúc ngươi trở thành Vua Di Vật.

Hãy cho chúng xem sức mạnh của sự hủy diệt."*

Y Hoa không nghe.

Cô nghe thấy những giọng nói khác.

Những giọng nói của những người đã chết.

Những giọng nói của những người mà cô đã gặp, đã yêu, đã mất.

Họ đang hát.

Một bài hát buồn, một bài hát về sự giải phóng.

Đôi mắt cô không còn màu đỏ.

Chúng chuyển sang màu trắng tinh khiết, như tuyết rơi giữa mùa đông.

"Chìa Khóa không nằm trong tôi," Y Hoa nói, giọng vang vọng khắp hẻm núi.

"Nó nằm trong nỗi đau của tất cả chúng ta."

Cô dậm chân xuống.

Một sóng xung kích năng lượng tỏa ra từ vết thương trên ngực cô.

Không phải năng lượng vật lý.

Mà là năng lượng tinh thần.

Những Kẻ Săn Di Vật hét lên khi họ cảm thấy ký ức của chính mình bị xé toạc.

Họ thấy những đứa trẻ của họ, những người yêu của họ, những tội lỗi của họ.

Họ ngã xuống, không phải vì bị thương, mà vì bị điên.

Lão Cầy nhìn Y Hoa với ánh mắt sợ hãi.

"Ngươi đã làm gì?"

"Giải phóng," Y Hoa đáp.

Nhưng sự giải phóng này có cái giá.

Y Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.

Da thịt cô trở nên trong suốt, xương cốt cô vỡ vụn.

Cô đang biến thành Di Vật.

Cô đang trở thành một phần của thế giới này.

Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy Lục Phong.

Hắn không còn là một linh hồn trong đầu cô.

Hắn đứng trước mặt cô, dưới dạng một thực thể bóng tối, với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười tàn nhẫn.

"Cảm ơn ngươi," hắn nói.

"Bây giờ, ta có thể tái sinh."

Y Hoa cố gắng hét lên, nhưng cô không thể.

Cô đã mất giọng.

Cô đã mất cơ thể.

Cô chỉ còn lại ý thức.

Và ý thức đó đang bị kéo vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập