Chương 6
Tiếng kim loại biến dạng vang lên như tiếng than thở của quái vật, mỗi lần va chạm đều làm rung chuyển nền gạch lạnh lẽo dưới chân Y Hoa.
Mùi máu tanh, mùi thối rữa của xác chết và mùi kim loại nóng chảy từ các khớp bản lề bị gãy tràn ngập không khí loãng trong hành lang kín bưng.
Y Hoa dựa lưng vào tường, ngực phập phồng lên xuống.
Mỗi nhịp thở đều mang theo vị sắt gỉ đắng chát từ cổ họng.
Trong túi áo, tấm gương nhỏ tỏa ra một luồng nhiệt lạnh buốt, xuyên qua vải, đốt cháy da thịt cô.
Không phải nhiệt của lửa, mà là nhiệt của sự phân hủy.
Những đường gân đen trên tay cô giờ đã lan rộng đến khuỷu tay, chằng chịt như mạng nhện, bóp nghẹt mạch máu.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang bị xé lẻ thành hai phần: một phần là Y Hoa, con người yếu đuối đang run rẩy vì sợ hãi; và một phần khác, thứ gì đó cổ xưa, hung bạo, đang cười nhạo sự yếu đuối ấy.
*"Đừng run,"* giọng nói của Lục Phong vang lên trong đầu, lạnh lùng như dao găm cạo qua xương sống.
*"Chúng không sợ cô.
Chúng sợ thứ đang cố gắng thoát ra khỏi cô.
Hãy để chúng vào.
Hãy để chúng ăn thịt cô.
Đó là cách duy nhất để chúng ta hòa hợp."*
Y Hoa nghiến răng, nước mắt không rơi, chỉ có máu chảy từ khóe mắt do áp lực trong hộp sọ.
Cô không muốn hòa hợp.
Cô muốn kiểm soát.
Nhưng khi cánh cửa sắt cuối cùng cũng vỡ tung, không phải do lực đẩy của xác sống, mà do sự nổ tung từ bên trong — từ cơ thể Y Hoa — thì cô nhận ra rằng sự kiểm soát là một ảo tưởng.
Những sinh vật ngoài da tràn vào.
Chúng không còn là những xác sống vụng về.
Da thịt chúng trương phình, cơ bắp lộ rõ qua lớp da xanh xám, mắt đỏ ngầu phát sáng trong bóng tối.
Chúng gầm lên, một âm thanh không giống loài người, mà giống như sự kết hợp giữa tiếng hú của sói và tiếng rít của kim loại.
Y Hoa rút dao găm, lưỡi dao run rẩy.
Cô là một người thường.
Cô không có kỹ năng chiến đấu, không có Di Vật mạnh mẽ.
Cô chỉ có sự tuyệt vọng và một linh hồn ma quỷ đang khao khát máu.
Cánh cửa finally vỡ tung.
Những xác sống tràn vào, nhưng chúng không lao vào ngay lập tức.
Chúng đứng yên, hướng mắt về phía Y Hoa.
Chúng không hung dữ, mà...
Y Hoa nhìn những con quái vật.
Trong ánh mắt đỏ ngầu của chúng, cô thấy sự phản chiếu của chính mình.
Không phải Y Hoa con người, mà là Y Hoa 'Cái Nôi'.
Virus không chỉ biến người thành quái vật; nó kết nối chúng.
Và Y Hoa, với lượng virus khổng lồ trong người, đang tỏa ra một tín hiệu mà chúng không thể bỏ qua.
*"Chúng không muốn giết cô,"* Y Hoa tự nhủ.
*"Chúng muốn...
phục tùng."*
Một xác sống lớn nhất, cái đầu bị xé toạc, bước về phía cô.
Nó không tấn công.
Nó cúi đầu.
Một cử động nhỏ, nhưng đủ để Y Hoa nhận ra sự thay đổi trong không khí.
Không khí trở nên nặng nề, đầy điện tích tĩnh điện.
Y Hoa bước về phía nó.
Bước chân cô nặng nề, mỗi bước đều đau đớn như thể cô đang dẫm lên thủy tinh.
Nhưng cô không dừng lại.
Cô đưa tay ra, chạm vào trán của con quái vật.
Lập tức, một cơn đau xé toạc đầu cô.
Không phải đau thể xác, mà là đau tinh thần.
Hàng ngàn ký ức, hàng ngàn nỗi đau, hàng ngàn giây phút tuyệt vọng của những người đã chết tràn vào đầu cô.
Cô thấy những gia đình bị xé lẻ, những đứa trẻ khóc gọi mẹ, những người yêu nhau rồi quay sang cắn xé nhau.
Cô thấy sự vô nghĩa của cuộc sống, sự tàn khốc của cái chết.
Và giữa cơn lũ ký ức đó, cô tìm thấy sự bình yên.
*"Đây là cái giá,"* Y Hoa thì thầm.
*"Tôi sẽ gánh chịu nỗi đau của tất cả họ.
Để đổi lấy quyền lực để bảo vệ những người còn lại."*
Cô không còn là Y Hoa.
Cô là người dẫn đường.
Là kẻ cai trị bóng tối.
Con quái vật gầm lên, nhưng lần này là tiếng gầm của sự phục tùng.
Những con khác cũng cúi đầu.
Hành lang im bặt, chỉ còn lại tiếng thở của Y Hoa và tiếng đập của trái tim ma quỷ trong lồng ngực cô.
Nhưng sự bình yên này là giả tạo.
Y Hoa biết rằng Madame V sẽ không để yên.
Madame V sẽ gửi những kẻ săn mồi khác.
Những người mạnh hơn, tàn nhẫn hơn.
Và Y Hoa sẽ phải giết họ.
Hoặc để họ giết cô.
Hành lang im bặt.
Kael biến mất, chỉ còn lại bộ quần áo trống trải.
Y Hoa đứng dậy, thở hắt ra.
Cơ thể cô đau đớn, tâm trí cô hỗn loạn, nhưng cô còn sống.
Cô nhìn vào vết thương trên ngực.
Nó không đóng lại.
Nó mở rộng, như một cánh cửa.
Và từ bên trong cánh cửa đó, cô thấy một thế giới khác.
Một thế giới nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời, nơi những chiếc xe hơi chạy trên đường phố sạch sẽ, nơi những đứa trẻ cười đùa.
Thế giới trước tận thế.
Y Hoa sững sờ.
Cô không hiểu.
Đây là ký ức?
Hay là hiện thực?
Bỗng nhiên, một tiếng còi dài vang lên từ xa.
Không phải tiếng còi xe cứu thương.
Đó là tiếng còi của tàu hỏa.
Tiếng còi của một thời đại đã chết.
Y Hoa nhìn về phía trước.
Hành lang dài vô tận.
Và ở cuối hành lang, một bóng người đứng đó.
Đó không phải là Madame V.
Không phải là Kael.
Đó là một người phụ nữ.
Mặc bộ đồ trắng tinh tươm.
Tóc đen dài, mắt đỏ ngầu.
Và trên ngực người phụ nữ đó, có một vết thương giống hệt vết thương của Y Hoa.
*"Con đã về nhà,"* người phụ nữ nói, giọng nói vang vọng khắp hành lang, vang vọng trong tâm trí Y Hoa.
Y Hoa không biết mình nên làm gì.
Cô không biết người phụ nữ đó là ai.
Cô không biết thế giới này là thật hay ảo.
Cô chỉ biết rằng, trò chơi mới bắt đầu.
Và lần này, cô không thể chạy trốn.
Y Hoa nắm chặt dao găm.
Cô bước về phía người phụ nữ.
Bước chân đầu tiên.
Và thế giới rung chuyển.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận