Chương 5

Y Hoa không đợi tiếng động bên trong căn phòng cách ly mạnh thêm.

Không khí trong hành lang dài ngoằng, ẩm mốc, ngấm đẫm mùi rỉ sét và thối rữa của xác chết mục nát đã thấm sâu vào mũi, nhưng cô dửng dưng.

Tay trái cô siết chặt cán dao găm bằng thép cứng, ngón tay trắng bệch vì áp lực, trong khi tay phải khẽ chạm vào bẹn, nơi giấu một viên đạn độc — thứ vũ khí cuối cùng, bẩn thỉu và hiệu quả nhất.

Bước chân cô lướt trên sàn gạch men nứt nẻ, nhẹ nhàng như một bóng ma.

Tiếng gầm rú từ bên ngoài cửa kim loại dày đặc dần chuyển thành tiếng cào cấu điên cuồng.

Chúng biết cô ở đây.

Chúng ngửi thấy mùi máu từ vết thương trên tay cô, mùi của sự yếu đuối, và chúng đói khát nó.

Nhưng Y Hoa không sợ hãi.

Cô đã học cách biến nỗi sợ thành nhiên liệu.

Trong đầu, giọng nói của Lục Phong vang lên, lạnh lùng và đầy khiêu khích: *"Đừng để chúng vào, Y Hoa.

Nếu cánh cửa đó mở ra, linh hồn của chúng sẽ tràn vào cơ thể ngươi.

Ngươi sẽ trở thành một con rối, một bình chứa rác rưởi."*

Y Hoa nhíu mày, cố gắng gạt bỏ tiếng nói ấy.

Cô không cần lời khuyên từ một kẻ chết đang cố gắng ăn thịt cô từ bên trong.

Cô bước tới cánh cửa sắt nặng trịch, đặt tai lên bề mặt lạnh lẽo.

Tiếng cào cấu dừng lại.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

Rồi, một tiếng "lạch cạch" nhẹ vang lên từ bên kia cánh cửa.

Khóa cửa đang bị tháo gỡ.

Không phải bằng sức mạnh brute force, mà bằng sự tinh tế, khéo léo.

Y Hoa hít một hơi thật sâu, phổi cô đau nhói vì không khí loãng.

Cô quay người, lưng dựa vào tường, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.

Cô không biết kẻ đứng sau cánh cửa đó là ai, nhưng cô biết một điều chắc chắn: kẻ đó không muốn cô sống.

Và trong thế giới này, ý định giết người thường đi kèm với sự chuẩn bị kỹ lưỡng.


Y Hoa nhìn Kael, nụ cười méo mó hiện lên môi cô.

Cô không sợ hãi, cũng không tin tưởng.

Trong đầu cô, ký ức từ chiếc vòng tay vẫn còn vang vọng tiếng khóc của cô bé trong lồng kính.

Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: Madame V không chỉ giấu giếm sự thật về virus, mà còn giấu giếm sự thật về chính Y Hoa.

Madame V biết Y Hoa là 'Cái Nôi', và cô ấy đang cố gắng kiểm soát Y Hoa, giống như cách Kael đang cố gắng kiểm soát cô.

"Kael," Y Hoa nói, giọng đều đều.

"Cô nghĩ tôi ngu ngốc đến mức tin vào lời hứa của một kẻ sắp chết sao?"

Kael nhíu mày, vẻ mặt bối rối.

"Cái gì?"

"Em gái cô," Y Hoa tiếp tục, bước về phía trước, thu hẹp khoảng cách.

"Cô ấy đã chết từ lâu.

Tôi đã thấy xác cô ấy trong hầm mộ của làng cũ.

Madame V không giấu giếm điều đó với cô.

Cô ấy để cô tin rằng em gái cô còn sống, để cô làm việc cho cô ấy.

Để cô trở thành con chó săn của cô ấy."

Kael sững sờ.

Đôi mắt anh ta mở to, sự tin tưởng tan vỡ trong ánh mắt.

"Lời nói dối!" anh ta hét lên, giọng đầy đau đớn.

Em gái tôi còn sống!

Tôi đã nghe thấy giọng cô ấy!"

"Đó là ảo giác," Y Hoa nói, lạnh lùng.

"Virus đang tấn công não cô.

Nó đang lợi dụng nỗi đau của cô.

Madame V biết điều đó.

Cô ấy đang nuôi dưỡng nó, để cô trở nên điên loạn, dễ điều khiển hơn."

Kael run rẩy.

Chiếc hộp trong tay anh ta bắt đầu rơi xuống.

Nhưng trước khi nó chạm đất, Y Hoa đã lao tới.

Cô không chụp lấy chiếc hộp.

Cô chụp lấy cổ Kael, dùng sức mạnh của một người thường nhưng được tăng cường bởi adrenaline và sự tuyệt vọng, đè anh ta xuống sàn.

Cô đang làm gì?" Kael la hét, cố gắng vùng vẫy.

"Giải phóng cô khỏi ảo giác," Y Hoa nói, tay cô siết chặt hơn.

Cô nhìn vào đôi mắt Kael, tìm kiếm sự thật.

Nhưng tất cả những gì cô thấy là sự hỗn loạn và tuyệt vọng.

Lục Phong trong đầu cô cười.

*"Giết hắn, Y Hoa.

Nuốt lấy Di Vật của hắn.

Hắn là kẻ yếu đuối.

Yếu đuối là tội lỗi trong thế giới này."*

Y Hoa không nghe lời.

Cô biết rằng nếu cô giết Kael, cô sẽ trở thành một phần của hệ thống bạo lực mà Madame V đã xây dựng.

Cô sẽ trở thành một con rối, một kẻ sát nhân được che giấu bởi lý tưởng cao đẹp.

Nhưng cô cũng biết rằng nếu cô để Kael sống, anh ta sẽ tiếp tục là mối đe dọa, một mối đe dọa không chỉ cho cô, mà cho cả căn cứ.


Y Hoa cố gắng hét lên, nhưng cổ họng cô không phát ra tiếng người.

Thay vào đó, một âm thanh rít lên, như kim loại ma sát vào nhau, vang vọng khắp căn cứ.

Madame V lùi lại một bước, vẻ mặt xuất hiện sự kinh sợ hiếm hoi.

"Nhanh hơn dự kiến...

Kích hoạt hệ thống phong tỏa!"

Cánh cửa sắt đóng sầm lại, khóa chặt Y Hoa bên trong căn phòng cùng với Kael bất tỉnh và đống đổ nát của ký ức.

Nhưng Y Hoa không hoảng loạn.

Cô nhìn vào tấm gương trong túi áo, nơi bóng đen đang cười nhạo cô.

*"Cuộc chơi mới bắt đầu,"* giọng nói của Lục Phong vang lên, đầy hào hứng.

*"Và lần này, chúng ta sẽ không chơi theo luật của họ."*

Y Hoa mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí.

Cô rút dao găm ra, và bước về phía cánh cửa, nơi những con quái vật đang cào cấu điên cuồng.

Cô không biết mình sẽ đối mặt với điều gì ở phía bên kia.

Nhưng cô biết rằng, sự thật sẽ không còn bị đàn áp nữa.

Nó sẽ tràn ra, như máu từ một vết thương hở, nhuộm đỏ cả thế giới.

Và trong bóng tối, Y Hoa nghe thấy một tiếng thì thầm, không phải từ Lục Phong, mà từ chính sâu thẳm tâm trí cô.

Một giọng nói dịu dàng, đầy yêu thương, nhưng cũng đầy đe dọa.

*"Con đã sẵn sàng chưa, Mẹ?"*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập