Chương 4

Không khí trong kho lưu trữ cũ nặng trĩu, mùi hôi thối của thịt thối và ozone hòa quyện tạo nên một lớp màng ẩm ướt bám chặt vào da thịt Y Hoa.

Ánh sáng đèn pin từ phía ngoài chỉ lóe lên mờ nhạt qua khe cửa, không đủ sức xua tan bóng tối dày đặc như mực tàu này.

Y Hoa ngồi xổm giữa đống phế liệu gỉ sét, tay run rẩy mở hộp sắt mà Lưu Phong vừa "tặng".

Bên trong không phải là thực phẩm.

Không phải là vàng bạc.

Đó là một khối thịt tím tái, vẫn đang co giật nhẹ nhàng dưới lớp vỏ bọc nhựa trong suốt.

Nó đập nhịp, giống như một trái tim thu nhỏ bị tách rời khỏi cơ thể chủ nhân.

Y Hoa cảm thấy một cơn ghê tởm dâng lên từ ruột gan, nhưng cô không ném nó đi.

Cô chạm vào nó.

*"Đừng chạm vào,"* giọng Lục Phong vang lên trong đầu, lạnh băng và đầy khinh miệt.

*"Đó là Di Vật của một Kẻ Săn Mồi Cấp 3.

Nếu em nuốt nó, ký ức của hắn sẽ xé toạc lý trí của em."*

"Im lặng," Y Hoa thì thầm, giọng khàn đặc.

Cô nhìn vào khối thịt.

Trên bề mặt nó, những mạch máu đen đang bò lên, giống hệt những vết sẹo trên tay cô.

Đây không phải là món quà.

Đây là một thử thách.

Lưu Phong muốn xem cô có đủ điên rồ để chấp nhận sự hủy diệt hay không.

Cô cắn răng, nhai nuốt khối thịt xuống cổ họng.

Vị tanh nồng, mặn chát của máu và sự thối rữa lan tỏa trong miệng.

Một nỗi đau dữ dội xé nát não bộ cô, như thể có hàng ngàn mũi kim nhỏ đang đâm vào từng tế bào thần kinh.

Y Hoa gào lên, nhưng âm thanh bị nghẹn lại trong cổ họng.

Cô co quắp trên sàn bê tông lạnh lẽo, mồ hôi tuôn ra như tắm, ướt sũng áo quần.

Trong cơn mê sảng, cô thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một người đàn ông với khuôn mặt biến dạng, đôi mắt đỏ ngầu, đang xé xác một đứa trẻ.

Tiếng xương gãy rầm rầm.

Tiếng cười điên dại.

Và rồi, sự im lặng.

Sự im lặng chết chóc của kẻ săn mồi đang rình rập.

Y Hoa mở mắt.

Đôi mắt cô giờ đỏ ngầu, đồng tử co lại thành một vạch hẹp.

Cô đứng dậy, cơ thể nhẹ bẫng, nhưng sức mạnh lại bùng nổ trong mỗi thớ cơ.

Cô đã thừa kế kỹ năng của Kẻ Săn Mồi: *Thính Giác Siêu Việt* và *Phản Xạ Tử Thần*.

Nhưng cái giá phải trả là ký ức của hắn giờ đang ăn mòn nhân tính của cô.


Y Hoa sử dụng khả năng *Thính Giác Siêu Việt*.

Cô không nghe thấy nhịp tim bình thường của Kael.

Thay vào đó, cô nghe thấy một tiếng "tích tắc" đều đặn, giống như đồng hồ đếm ngược, phát ra từ cổ họng hắn.

*Độc dược?* Không.

*Thiết bị định vị?* Có thể.

Nhưng quan trọng hơn, cô nghe thấy tiếng máu chảy trong tĩnh mạch của Kael.

Nó chậm chạp, nặng nề, như thể bị nhiễm độc.

Kael không chỉ là một lính thuê.

Hắn là một thí nghiệm thất bại, một con rối bị điều khiển bởi ai đó từ xa.

"Anh biết điều đó," Y Hoa nói, giọng lạnh lùng.

"Và anh cũng biết rằng nếu anh bắn em, anh sẽ chết.

Thiết bị định vị trong cổ họng anh sẽ kích hoạt bom nổ."

Kael cứng người.

Ánh mắt hắn mở to, đầy kinh hoàng.

Hắn chạm tay vào cổ mình, nơi có một vết sẹo nhỏ, gần như vô hình.

"Làm sao em biết?"

"Em nghe thấy nó," Y Hoa đáp.

"Tiếng tử thần đang đếm ngược."

Kael hạ súng xuống, tay run rẩy.

Hắn nhìn Y Hoa với ánh mắt phức tạp: sợ hãi, tò mò, và cả sự tuyệt vọng.

hắn nói em là chìa khóa.

Chìa khóa cho sự sụp đổ."

"Chìa khóa gì?" Y Hoa hỏi, tiến lại gần hơn.

"Chìa khóa mở cánh cửa địa ngục," Kael thì thầm, giọng nghẹn ngào.

em là người giữ chìa khóa đó."

Bỗng nhiên, tiếng "tích tắc" trong cổ họng Kael tăng tốc.

Tích.* Nhanh hơn.

Dữ dội hơn.

"Chạy đi," Kael hét lên, giọng khàn đặc.

"Hắn đã kích hoạt nó!"

Y Hoa quay lưng, chạy vụt vào bóng tối.身后 (phía sau) là tiếng nổ沉闷 (chật chội) của bom nhỏ.

Xác Kael bay lên, văng vào tường.

Y Hoa không nhìn lại.

Cô biết, nếu cô dừng lại, cô sẽ bị cuốn vào vòng xoáy bạo lực mà cô không thể kiểm soát.


Y Hoa mở mắt.

Đôi mắt cô giờ có một vệt đen chạy ngang đồng tử, giống như vết nứt trên gương vỡ.

Cô bước ra khỏi hầm kỹ thuật, không còn sợ hãi.

Cô biết Madame V đang theo dõi cô qua các camera ẩn.

Cô biết Virus đang rình rập trong máu.

Cô dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, có biển báo: *"Khu Cách Ly - Nguy Hiểm Sinh Học"*.

Bên trong cánh cửa đó, cô nghe thấy tiếng khóc.

Tiếng khóc của một đứa trẻ.

Y Hoa đặt tay lên tay nắm cửa.

Nhưng nó đang rung động, như thể có ai đó đang cố gắng mở nó từ bên trong.

Cô quay đầu lại, nhìn về phía bóng tối nơi cô vừa đi qua.

Không có ai.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Và rồi, một giọng nói vang lên trong đầu cô, không phải của Lục Phong, mà của chính cô, nhưng lại khác biệt.

Và đầy quyền lực.

*"Mở cửa,"* giọng nói đó ra lệnh.

Y Hoa mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí.

Cô xoay tay nắm cửa.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

Bên trong, không có đứa trẻ.

Chỉ có một tấm gương lớn, phản chiếu hình ảnh của chính cô.

Nhưng trong gương, con người kia không phải là Y Hoa.

Đó là một bóng đen, với đôi mắt đỏ ngầu, đang cười nhạo cô.

Và trên tấm gương, có một dòng chữ được viết bằng máu tươi:

*"Chào mừng trở về, Mẹ."*

Y Hoa không thốt lên một tiếng.

Không hoảng sợ.

Không lùi bước.

Cơ thể cô cứng đờ, nhưng không phải vì sự kinh hãi.

Đó là phản ứng sinh học của một kẻ săn mồi đang nhận ra con mồi đã tự bước vào bẫy.

Mùi máu tanh tưởi phả vào mũi, nồng nặc và cũ kỹ.

Nó không phải là mùi của vết thương mới.

Đó là mùi của cái chết đã ngấm sâu vào thớ gỗ, vào bụi bặm, và vào chính không khí ngột ngạt trong căn phòng này.

Cô đưa tay chạm vào mặt gương.

Lạnh đến mức xuyên qua da thịt, chạm vào xương cốt.

Nhưng hình ảnh trong gương không lạnh.

Nó rực cháy.

Bóng đen kia nháy mắt.

Một cử động chậm rãi, đầy khiêu khích.

*"Con vẫn chưa hiểu,"* giọng nói vang lên, không từ trong gương, mà từ bên trong đầu óc Y Hoa.

*"Sự thật không phải là thứ được che giấu.

Nó là thứ bị nuốt chửng."*

Y Hoa rút tay về.

Cô hít một hơi thật sâu.

Không khí loãng, thiếu oxy, khiến tim cô đập thình thịch.

Cô quay người lại.

Cánh cửa sau lưng vẫn mở hé.

Bên ngoài, tiếng gầm rú của những sinh vật ngoài da vọng lại, xa xăm nhưng gần gũi hơn bao giờ hết.

Chúng đang di chuyển.

Chúng đang đói.

Và chúng đang hướng về phía này.

Y Hoa không nhìn lại.

Cô bước vào căn phòng.

Bước chân cô nặng nề, mỗi bước như dẫm lên xác chết của ký ức.

Sàn nhà bằng gỗ mục nát phát ra tiếng kêu rên rỉ, như thể đang cầu xin sự giải thoát.

Cô đi thẳng đến tấm gương.

Bóng đen trong gương vẫn cười.

Đôi mắt đỏ ngầu của nó giờ đây mở to hơn, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe cửa.

*"Mẹ,"* nó gọi lại.

Giọng nói giờ đây trở nên dịu dàng, ngọt ngào đến ghê tởm.

*"Con đã tìm thấy mẹ."*

Y Hoa nắm chặt tay.

Ngón tay cô trắng bệch, khớp xương cọt kẹt.

Cô nhớ lại cái ngày đó.

Ngày cô thức dậy trong đống đổ nát của ngôi làng cũ.

Ngày cô tìm thấy cái hộp sắt nhỏ bên cạnh xác của người phụ nữ mà cô từng gọi là mẹ.

Trong hộp không có gì cả.

Chỉ có một mảnh gương vỡ.

Cô đã nuốt nó.

Đó là cách duy nhất để sống sót.

Để giữ lấy ký ức.

Để giữ lấy sức mạnh.

Nhưng giờ đây, khi nhìn vào tấm gương nguyên vẹn trước mặt, Y Hoa nhận ra sự thật kinh hoàng.

Cô không phải là người nuốt mảnh gương.

Cô chính là mảnh gương.

Và người phụ nữ kia...

người mẹ kia...

mới là thứ bị giam cầm bên trong.

*"Đúng vậy,"* bóng đen trong gương gật đầu.

*"Con là vỏ bọc.

Là chiếc lồng.

mẹ là linh hồn bị giam cầm."*

Y Hoa cảm thấy đau đớn.

Không phải đau ở cơ thể, mà đau ở tâm trí.

Những ký ức không thuộc về cô bắt đầu tràn vào.

Tiếng khóc của một đứa trẻ.

Tiếng bước chân nặng nề của một người đàn ông.

Và tiếng hét.

Tiếng hét của chính cô, nhưng từ một giọng nói khác.

*"Không!"* Y Hoa hét lên, bịt chặt tai.

Nhưng giọng nói không ngừng.

Nó xâm nhập qua da thịt, qua xương cốt, trực tiếp vào tủy sống.

*"Hãy mở ra, Y Hoa.

Hãy để mẹ ra ngoài."*

Y Hoa lùi lại một bước.

Gót chân cô chạm vào một vật gì đó cứng nhắc trên sàn.

Cô cúi xuống nhìn.

Đó là một con dao.

Một con dao găm cũ kỹ, lưỡi dao đã bị gỉ sét, nhưng vẫn sắc bén.

Nó nằm đó, như thể chờ đợi cô từ lâu.

Y Hoa nhìn con dao.

Rồi nhìn lên tấm gương.

Bóng đen trong gương đang vươn tay ra.

Bàn tay đen ngòm, với những ngón tay dài ngoằng, đang cố gắng xuyên qua bề mặt kính.

Kính bắt đầu nứt.

Một đường nứt nhỏ, mảnh mai, chạy dọc từ đỉnh gương xuống.

Rồi một đường nữa.

Và một đường nữa.

Tiếng vỡ kính rè rè vang lên, như tiếng cười cợt của cái chết.

Y Hoa nắm lấy con dao.

Lưỡi dao lạnh buốt, nhưng tay cô ấm lên.

Máu của cô bắt đầu chảy từ lòng bàn tay, do áp lực của sự căng thẳng.

Hoặc có thể là do sự kích thích của bóng đen.

Cô đưa con dao lên.

*"Con sẽ làm gì?"* bóng đen hỏi, giọng đầy tò mò.

*"Con sẽ phá vỡ chiếc lồng?

Hay con sẽ giết chết mẹ mình?"*

Y Hoa không trả lời.

Cô nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của bóng đen.

Và trong sâu thẳm đôi mắt đó, cô thấy sự sợ hãi.

Không phải sợ cô.

Mà sợ chính mình.

Sợ sự trở lại.

Y Hoa mỉm cười.

Một nụ cười khác với nụ cười lạnh lùng ban nãy.

Nụ cười này đau đớn, tuyệt vọng, nhưng đầy quyết tâm.

Cô không phải là Y Hoa.

Cô cũng không phải là mẹ.

Cô là sự kết hợp của cả hai.

Là quái vật sinh ra từ sự dằn vặt.

Và quái vật này sẽ không để ai kiểm soát nó.

Không phải bóng đen.

Không phải ký ức.

Và cũng không phải là chính bản thân cô.

Y Hoa đưa con dao lên cao.

Lưỡi dao hướng thẳng vào tấm gương.

*"Nếu mẹ muốn ra ngoài,"* cô nói, giọng khàn khản, *"thì mẹ phải trả giá."*

Cô đập mạnh con dao vào tấm gương.

*Crack!*

Một vết nứt lớn xuất hiện.

Hình mạng nhện lan tỏa từ điểm va chạm.

Bóng đen trong gương hét lên.

Một tiếng hét chói tai, làm rung chuyển cả căn phòng.

Đừng!"*

Nhưng Y Hoa không dừng lại.

Cô đập tiếp.

Mảnh kính vỡ vụn, bay tứ tung.

Cắt vào da thịt cô, vào mặt cô, vào mắt cô.

Máu chảy ròng ròng.

Nhưng Y Hoa không cảm thấy đau.

Cô chỉ cảm thấy...

Khi tấm gương vỡ tan, bóng đen biến mất.

Chỉ còn lại sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, Y Hoa thấy một thứ gì đó khác.

Một ánh sáng.

Nhưng đủ để soi rọi con đường phía trước.

Cô quỳ xuống, thở hổn hển.

Máu từ vết thương trên tay cô nhỏ xuống sàn nhà, hòa lẫn với những vệt máu cũ.

Bên cạnh cô, giữa đống kính vỡ, có một vật gì đó lấp lánh.

Đó là một mảnh gương nhỏ.

Mảnh cuối cùng còn nguyên vẹn.

Y Hoa nhặt nó lên.

Trong mảnh gương nhỏ bé ấy, cô nhìn thấy phản chiếu của chính mình.

Nhưng không phải là Y Hoa.

Cũng không phải là bóng đen.

Mà là một người phụ nữ khác.

Người phụ nữ mà cô từng gọi là mẹ.

Người phụ nữ đó đang khóc.

Và cô ấy đang nhìn thẳng vào Y Hoa.

*"Con đã làm tốt lắm,"* người phụ nữ trong gương nói.

Giọng nói dịu dàng, đầy yêu thương.

*"Bây giờ, hãy đến với mẹ."*

Y Hoa run rẩy.

Cô muốn ném mảnh gương đi.

Nhưng tay cô không nghe lời.

Nó đưa mảnh gương lại gần mặt cô.

Và rồi, cô nhìn thấy điều kinh hoàng nhất.

Trong mắt người phụ nữ kia, không có nước mắt.

Chỉ có sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, có một bóng đen khác.

Yếu ớt hơn.

Nhưng vẫn còn đó.

Và bóng đen nhỏ bé đó đang cười.

Y Hoa hét lên.

Cô ném mảnh gương xuống đất.

*Crack!*

Mảnh gương vỡ thành nhiều mảnh nhỏ hơn.

Và trong từng mảnh vỡ, Y Hoa đều thấy bóng đen đó.

Tiếng gầm rú từ bên ngoài cửa bỗng nhiên trở nên dữ dội hơn.

Chúng đã đến nơi.

Y Hoa đứng dậy.

Máu vẫn chảy.

Vết thương vẫn đau.

Nhưng cô không còn sợ hãi.

Cô biết mình phải làm gì.

Cô không thể chạy trốn khỏi bóng đen.

Cô không thể xóa bỏ ký ức.

Nhưng cô có thể chiến đấu.

Chiến đấu với chính mình.

Chiến đấu với quá khứ.

Và chiến đấu để sống sót.

Y Hoa bước ra khỏi căn phòng.

Bên ngoài, bóng tối bao trùm.

Và trong bóng tối, những đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn cô.

Cô rút con dao ra.

Và bước vào đêm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập