Chương 9
Nó là một sự xé toạc từ bên trong, như thể ai đó đang dùng búa sắt đập vỡ từng mảnh xương cốt của Y Hoa để nhét những thứ gì đó vào trong.
Khí quản của cô co rút dữ dội, tiếng sên sặc vang lên như tiếng động cơ bị vỡ, xé toạc cổ họng.
Máu đen, đặc quánh như dầu nhớt, phun trào từ khóe mắt và lỗ tai, rơi xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo của phòng thí nghiệm B2.
Mỗi giọt máu rơi xuống đều phát ra một âm thanh nhỏ bé, nhưng trong tai Y Hoa, nó vang lên như tiếng trống trận.
Đây không phải là triệu chứng nhiễm virus thông thường.
Đây là hệ quả của việc dung hợp một linh hồn mạnh hơn bản thân.
Lục Phong không chỉ đang cư trú trong cô; hắn đang *chiến đấu* với chính cơ thể chủ nhân.
*"Ngươi yếu quá,"* giọng nói của Lục Phong vang lên, không phải trong đầu, mà trực tiếp từ dây thần kinh.
*"Cơ thể này quá mong manh.
Nó không thể chứa đựng sự thật của Địa Ngục.
Hãy để ta kiểm soát.
Hãy để ta phá vỡ nó."*
Y Hoa nghiến răng, hàm răng cạo vào nhau tạo ra tiếng lạo xạo.
Cô không thể đáp lại.
Cơ thể cô đang run rẩy không kiểm soát, những đường gân đen trên tay giờ đã lan lên cổ, chạm vào cằm, và đang bò dần lên má.
Chúng nóng rực, như những con rắn nhỏ đang ăn thịt da thịt cô.
Minh quỳ bên cạnh, tay run rẩy đưa ra chạm vào vai cô.
Em đang làm gì vậy?" Giọng cậu hoảng loạn, nước mắt rơi xuống vai Y Hoa.
Y Hoa cố gắng mở mắt.
Thị giác cô bị che mờ bởi một màn sương đỏ.
Cô nhìn thấy Minh, nhưng hình ảnh cậu bị méo mó, như thể nhìn qua một tấm kính vỡ.
Cô nhớ đến lời hứa của mình.
Nếu cô biến thành quái vật, Minh sẽ giết cô.
Nhưng giờ đây, cô không còn là Y Hoa hoàn toàn.
Và cô cũng không muốn Minh phải mang tội giết người.
*"Đừng chạm vào cô ấy,"* Y Hoa thì thầm, giọng nói khàn khàn, lạ hoắc.
Minh giật thót người, lùi lại một bước.
em là ai?"
Y Hoa không trả lời.
Cô không có thời gian.
Sự hiện diện của người phụ nữ trong bộ đồ trắng từ hố sâu vẫn còn đó, một bóng ma ấm áp nhưng đáng sợ đang bao quanh cô.
Và bên trong, Lục Phong đang cố gắng chiếm đoạt quyền kiểm soát đôi tay của cô.
Cô cảm thấy bàn tay phải của mình di chuyển độc lập, nắm chặt thành quyền, móng tay cào vào lòng bàn tay trái đến mức chảy máu.
Cô phải di chuyển.
Nếu cô chết ở đây, trong phòng thí nghiệm này, virus sẽ bùng nổ.
Cô là cái nôi.
Cô là chìa khóa.
Và nếu chìa khóa bị gãy, cánh cửa sẽ đóng vĩnh viễn, hoặc tệ hơn, nó sẽ mở ra một cách hỗn loạn, giải phóng mọi thứ mà cô và Lục Phong đã cố gắng kìm giữ.
Y Hoa đứng dậy.
Đôi chân cô run rẩy, nhưng ý chí của cô thì cứng rắn như thép.
Cô quay lưng lại với Minh, bước về phía lối đi hẹp dẫn lên tầng trên.
Cô cần không gian.
Cô cần sự tĩnh lặng.
Và cô cần tìm ra cách kiểm soát thứ sức mạnh đang ăn mòn linh hồn mình.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.
Không phải tiếng bước chân nặng nề, chậm chạp của xác thối.
Đó là tiếng bước chân của con người.
Có tổ chức.
Có chủ đích.
Y Hoa đứng dậy, chân vẫn yếu mềm, nhưng cô buộc phải tập trung.
Cô nghe thấy tiếng lách cách của kim loại.
Tiếng súng được kiểm tra.
Ba bóng người xuất hiện ở đầu hành lang, dẫn đầu là một gã đàn ông với khẩu súng ngắn và vẻ mặt lạnh lùng.
Hắn mặc một bộ đồ da cũ kỹ, trên ngực có gắn một huy hiệu bằng kim loại: một con mắt đang chảy máu.
Đó là nhóm "Săn Thuần" – những kẻ chuyên săn lùng những người mang Di Vật mạnh để lấy đi chúng, hoặc giết họ nếu không thể lấy được.
Hậu phương của gã đàn ông là hai kẻ khác, một gã to lớn cầm rìu và một cô gái trẻ với đôi mắt đỏ ngầu – dấu hiệu của một người đã dung hợp Di Vật.
"Đừng di chuyển," gã đàn ông nói, giọng nói trầm và không cảm xúc.
"Tôi cảm thấy mùi...
Mùi của sự sụp đổ."
Y Hoa đứng im.
Tim cô đập nhanh, nhưng hơi thở của cô thì đều đặn.
Cô đã học được cách kiểm soát nhịp tim từ ký ức của gã đội trưởng.
Cô không thể chiến đấu ngay bây giờ.
Cơ thể cô đang ở giới hạn.
Nếu cô kích hoạt sức mạnh của Lục Phong, cô có thể giết chết họ, nhưng cô cũng sẽ mất kiểm soát hoàn toàn.
"Chúng ta cần lấy 'Chìa Khóa' từ cô," gã đàn ông nói, bước lại gần hơn.
"Cô không hiểu giá trị của mình.
Cô chỉ là một bình chứa.
Một công cụ."
Y Hoa nhìn thẳng vào hắn.
Đôi mắt cô giờ đây có một vệt đen loang lổ ở tròng mắt, nhưng ánh nhìn của cô thì sắc lạnh như băng.
"Và nếu tôi không muốn là công cụ của ai cả?"
Gã đàn ông cười.
Một nụ cười tàn nhẫn.
"Thì chúng ta sẽ phá vỡ bình chứa.
Và lấy thứ chúng ta cần bên trong."
Y Hoa cảm thấy sự tức giận bùng lên trong lòng.
Không phải sự tức giận của một nạn nhân, mà là sự tức giận của một kẻ đã từng bị kiểm soát, bị thao túng.
Cô nhớ đến những đêm dài cô đơn, khi cô ngồi một mình, cố gắng giữ cho linh hồn mình không bị tan vỡ.
Cô nhớ đến Minh, người luôn tin vào sự tốt đẹp trong con người, ngay cả khi thế giới này đã chết.
"Anh nghĩ anh hiểu về sự thật?" Y Hoa hỏi, giọng nói của cô vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
"Anh nghĩ anh hiểu về nỗi đau?"
Gã đàn ông nhíu mày.
"Nỗi đau là yếu đuối.
Sức mạnh mới là thật."
"Không," Y Hoa nói.
"Nỗi đau là sự thật duy nhất còn lại.
anh đang sắp phải đối mặt với nó."
Hỗn loạn爆发.
Hai kẻ còn lại trong nhóm Săn Thuần lao vào kéo gã đàn ông đang khóc thét ra, hoảng loạn vì đồng đội của họ đột nhiên mất trí.
Họ nghĩ rằng Y Hoa đang sử dụng một loại Di Vật độc hại.
Y Hoa nằm im trên sàn, đóng vai trò là một kẻ bị thương nặng, không thể cử động.
Cô cảm thấy cơ thể mình kiệt sức.
Việc mở lòng ra như vậy là một sự mạo hiểm lớn.
Nếu họ không bị ảnh hưởng, cô sẽ chết.
Nhưng họ đã bị ảnh hưởng.
Và đó là cơ hội của cô.
Khi họ kéo nạn nhân ra khỏi nhà kho, Y Hoa mở mắt.
Đôi mắt cô mở to, không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự tính toán lạnh lùng.
Cô nhìn thấy gã đàn ông cầm súng quay lại, định bắn cô.
Nhưng Y Hoa nhanh hơn.
Cô không di chuyển cơ thể.
Cô di chuyển ý chí.
Lục Phong, trong sâu thẳm tâm trí cô, cười.
*"Cuối cùng, ngươi cũng bắt đầu hiểu.
Sự thật không cần lưỡi dao.
Nó cần sự thừa nhận."*
Y Hoa giơ tay lên.
Không phải để phòng thủ.
Mà để ra lệnh.
Gã đàn ông cầm súng bỗng nhiên đứng đờ ra.
Khẩu súng trong tay hắn tự động quay ngược lại, hướng vào chính hắn.
Hắn không thể kiểm soát nó.
Y Hoa đang sử dụng Di Vật của "Kẻ Giám Sát" – khả năng thao túng ý chí thông qua sự đồng cảm và nỗi đau.
"Đừng," Y Hoa thì thầm.
"Hãy nhìn vào mắt tôi.
Hãy nhìn vào sự thật."
Gã đàn ông hét lên, nhưng hắn không thể bắn.
Hắn không thể di chuyển.
Hắn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của ký ức Y Hoa.
Y Hoa đứng dậy.
Cô bước lại gần hắn.
Cô đưa tay ra, chạm vào trán hắn.
Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy tất cả.
Kế hoạch của họ.
Nơi ẩn náu của họ.
Và quan trọng hơn, cô thấy tên của người đứng sau nhóm "Săn Thuần".
Đó không phải là một nhóm tự phát.
Đó là một tổ chức.
Và họ đang tìm kiếm cô.
Không phải để giết cô.
Mà để *sử dụng* cô.
Y Hoa rút tay ra.
Gã đàn ông sập xuống, bất tỉnh.
Cô nhìn về phía lối đi.
Minh đang ở đâu?
Cô cần tìm cậu.
Và cô cần chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn.
Vì giờ đây, cô không chỉ chạy trốn khỏi quái vật.
Cô đang chạy trốn khỏi những con người.
Và họ sẽ không bao giờ ngừng đuổi theo.
Trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí cô, Lục Phong cười.
Và lần này, tiếng cười của hắn không còn là sự chế giễu.
Nó là sự đồng điệu.
*"Chào mừng đến với trò chơi, Y Hoa.
Bây giờ, chúng ta mới bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận