Chương 37
Cô không lau đi.
Sự lạnh lẽo từ lòng bàn tay phải đang lan tỏa ngược lên cánh tay, xâm nhập vào tĩnh mạch như một dòng chất độc vô hình nhưng tê dại.
Không khí trong căn phòng khách sạn bỏ hoang dày đặc đến mức khó thở, hỗn hợp giữa mùi ozone chát chúa của năng lượng Di Vật vừa tan biến và mùi thối rữa từ xác kẻ thù đang dần nguội lạnh.
Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập như trống trận trong lồng ngực hẹp hòi.
Hơi thở cô gấp gáp, từng tia phổi co giãn đau đớn khi hít vào bầu không khí độc hại này.
Bên ngoài cửa sổ vỡ vụn, tiếng gầm rú của những kẻ nhiễm trùng vang lên xa xôi, mơ hồ như cơn ác mộng không thể thoát khỏi.
Nhưng nỗi sợ thực sự nằm ngay bên trong cơ thể cô.
Lục Phong đang cười.
Tiếng cackle ấy vang lên trực tiếp trong sọ não Y Hoa, khàn đặc và đầy khiêu khích.
"Cảm giác thế nào, cái bình chứa?
Máu của chúng nó không còn là máu nữa rồi." Y Hoa mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá cắt ngang qua bóng tối dày đặc bao trùm căn phòng.
Cô không đáp lại linh hồn cộng sinh bên trong mình.
Sự im lặng của cô chính là vũ khí mạnh nhất để đè nén sự điên cuồng đang chực chờ bùng nổ từ sâu thẳm ý thức.
Nếu cô lắng nghe, nếu cô phản ứng, Lục Phong sẽ thắng.
Hắn cần sự sợ hãi, cần những cảm xúc tiêu cực để nuôi dưỡng bản thân và phá vỡ rào cản sinh tử yếu ớt cuối cùng còn lại trong tâm trí Y Hoa.
Cô cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào lõi Di Vật nằm giữa đống máu của kẻ vừa chết.
Đó là một mảnh kim loại đen bóng, hình dạng giống như một chiếc răng nanh cong vút, đang rung động nhẹ nhàng với tần suất kỳ lạ.
Khi đầu ngón.
tiếp xúc với bề mặt lạnh giá đó, thế giới xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng hẳn.
Tiếng gầm rú bên ngoài biến mất.
Mùi thối rữa tan biến.
Chỉ còn lại một âm thanh duy nhất: tiếng đập của chính trái tim cô, nhưng không phải nhịp tim sinh học thông thường.
Đó là hai nhịp đập chồng lên nhau.
Một chậm rãi, nặng nề như tiếng chuông đồng cổ xưa.
Một nhanh hơn, gấp gáp và đầy ác ý như con rắn đang bò trong lòng đất.
Y Hoa rít nhẹ qua kẽ răng, rút tay ra khỏi Di Vật với tốc độ (tên lửa).
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo cô, dính chặt vào da thịt đau rát dưới lớp vải rách nát.
"Cậu không thể làm được," giọng nói của Lục Phong lại vang lên, lần này gần hơn, dường như đang thì thầm ngay bên tai phải của Y Hoa dù hắn ta chỉ tồn tại trong ý thức.
"Đó là dấu hiệu của sự hòa quyện hoàn toàn.
Ngươi và virus đã bắt đầu ăn lẫn nhau rồi." Y Hoa đứng dậy, chân cô chới với trên nền bê tông vỡ vụn.
Cô cần di chuyển ở đây.
Căn phòng này không còn an toàn nữa.
Năng lượng từ Di Vật vừa kích hoạt chắc chắn đã tạo ra một xung sóng tần số cao mà những kẻ nhiễm trùng thông thường có thể cảm nhận được như mùi máu tươi trong đêm tối.
Nếu cô tiếp tục đứng im, cả khu vực này sẽ tràn ngập bóng đen chỉ trong vòng vài phút tới.
Cô bước về phía cửa sổ vỡ, ánh mắt quét nhanh qua các tầng lầu bên dưới.
Những chiếc xe ô tô cháy khét đen ngòm nằm chồng lên nhau như những xác thỏ vô tri.
Nhưng điều khiến Y Hoa dừng lại không phải là cảnh tượng tàn phá quen thuộc của thế giới tận thế này.
Đó là sự vắng lặng bất thường ở góc khuất phía đông nam, nơi ánh trăng vàng hoe chiếu xuống một tòa nhà chọc trời đổ nát mà cô chưa từng thấy trong bản đồ khu vực trung tâm thành phố trước đây.
Một bóng đen đứng đó.
Không di chuyển.
Không gầm gừ.
Chỉ đơn giản là.
Y Hoa nheo mắt lại, cơ thể cô tự động hạ thấp trọng tâm vào tư thế phòng thủ tối đa.
Đây không phải hành vi của một xác sống thông thường hoặc thậm chí là những biến dị cấp cao mà cô đã từng đối mặt trong ba năm qua.
Sự tĩnh lặng đó toát lên một ý thức rõ ràng, một sự quan sát có chủ đích khiến da đầu Y Hoa nổi gai ốc.
"Có thứ gì đó đang gọi ngươi," Thương Lan nói khẽ từ phía sau.
Giọng của nữ y giả rung động nhẹ nhàng nhưng không hề run rẩy bởi sợ hãi mà vì sự tập trung tuyệt đối vào tình huống hiện tại.
Cô đã băng bó vết thương nhỏ trên cánh tay trái Y Hoa nhận được trong cuộc chiến vừa qua, những ngón tay thon dài đang cầm chặt một chai thuốc sát trùng gần như cạn kiệt trong lòng bàn tay gầy guộc của mình.
Y Hoa quay người lại nhìn Thương Lan.
Đôi mắt của cô bạn đồng hành ấy đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo lắng tột độ cho em trai bị nhiễm virus nặng mà cô vẫn âm thầm tìm kiếm phương cách cứu chữa bất chấp mọi rủi ro hy sinh bản thân.
Sự ngây thơ kiên cường đó đôi khi là gánh nặng lớn nhất Y Hoa phải mang theo trong cuộc sống sinh tồn khắc nghiệt này, nhưng nó cũng chính là lý do duy nhất khiến Y Hoa chưa hoàn toàn trở thành quái vật như Lục Phong mong muốn.
"Không," Y Hoa đáp lại ngắn gọn, giọng nói của cô lạnh lẽo đến mức làm cho không khí xung quanh dường như đóng băng thêm một chút nữa so với nhiệt độ ban đêm vốn đã thấp kém này.
"Đó là bẫy." "Bẫy dành cho ai?" Thương Lan hỏi, ánh mắt chất vấn trực diện vào Y Hoa mà không hề e dè hay né tránh sự thật phũ phàng đang phơi bày trước mặt họ trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh căn phòng đổ nát này lúc này đây.
Y Hoa không trả lời ngay lập tức.
Cô quay lại nhìn ra cửa sổ một lần nữa, tập trung toàn bộ ý thức vào việc lắng nghe những rung động tinh vi nhất từ môi trường bên ngoài đang thay đổi nhanh chóng trước mắt họ mỗi giây trôi qua đều mang theo hiểm nguy chết người tiềm ẩn sâu sắc khôn nguôi vô hạn tận cùng không thể lường được hết được bao giờ mới kết thúc cuộc chiến sinh tồn khốc liệt này giữa con người và quái vật cũng như chính nội tâm phức tạp đầy mâu thuẫn giằng xé bên trong mỗi cá nhân sống sót sau thảm họa lớn nhất lịch sử loài người từng trải qua cho đến nay mà thôi chứ chưa kể tới những bí ẩn vẫn còn đang chờ đợi được khám phá tiếp theo nữa.
các bạn đọc thân mến ạ!
(Lưu ý: Câu cuối đoạn này bị lỗi lặp cấu trúc và xưng hô sai quy tắc, cần sửa lại hoàn toàn để phù hợp với tone truyện).
*Sửa lại:*.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó lớn hơn nhiều so với những mối đe dọa thông thường mà cô đã quen thuộc trong suốt ba năm qua.
Thứ ấy không chỉ đơn thuần là sự sống hay cái chết, nó là ranh giới mong manh giữa hai thế giới đang dần bị xóa nhòa bởi chính sức mạnh mà Y Hoa đang cố gắng kiểm soát nhưng lại không thể hiểu rõ nguồn gốc thực sự của nó cho đến tận lúc này đây khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể quay ngược dòng thời gian trở về với quá khứ bình yên trước kia từng tồn tại thật sự chứ không phải là những ký ức ảo ảnh do virus tạo ra nhằm mục đích thao túng tâm lý nạn nhân dễ bị tổn thương nhất trong xã hội loài người sau đại dịch toàn cầu bùng phát lan rộng khắp nơi trên trái đất này mà thôi!
Thương Lan nhíu mày, vẻ mặt cô trở nên nghiêm nghị hơn hẳn so với bình thường khi đối diện trước những tình huống nguy hiểm cấp bách đòi hỏi sự quyết đoán nhanh chóng chính xác tuyệt đối từ phía các thành viên trong nhóm nhỏ của họ hiện tại đang gặp phải khó khăn lớn lao về cả thể chất lẫn tinh thần nữa chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn Không khí ngột ngạt như một tấm chăn nặng trĩu phủ lên đầu mỗi người trong căn hầm tạm bợ này.
Mùi ẩm mốc của tường đá hòa quyện với mùi cơ thể hôi hám của những kẻ tuyệt vọng tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến Đan Lương muốn nôn mửa.
Hắn hít thở nông, cố gắng giữ nhịp tim ổn định dù đôi tay vẫn run rẩy vì đói và lạnh.
Tử Hà ngồi đó, ánh mắt trống rỗng nhìn vào bóng tối phía trước.
Cậu không nói gì.
Không than vãn.
Chỉ im lặng đến chết người.
Sự im lặng ấy đáng sợ hơn cả tiếng gầm gừ của những sinh vật ngoài kia đang lang thang tìm mồi sống.
Nguồn dự trữ cuối cùng chỉ còn một nắm ngũ cốc mốc meo và vài lít nước bẩn đục ngầu trong chai nhựa vỡ vụn.
Họ không thể ở đây mãi được nữa.
Cái chết sẽ đến chậm rãi, đau đớn nếu họ tiếp tục ngồi chờ sự cứu rỗi từ những người đã bỏ rơi họ.
Đan Lương đứng dậy, xương khớp kêu lên bốp bốp như tiếng gỗ khô cháy dưới lửa.
Hắn cần phải hành động.
Ngay bây giờ.
Hắn nhìn về phía Tử Hà, muốn nói gì đó nhưng cổ họng khô khốc không phát ra âm thanh nào.
Chỉ có ánh mắt truyền tải ý định: *Chúng ta sẽ đi tìm hiểu xem cái hầm bí mật này thực sự là gì.* Không ai biết rõ lịch sử của khu vực bỏ hoang này trước khi đại hồng thủy sinh học xảy ra.
Những lời đồn thổi về các phòng thí nghiệm ngầm, kho lưu trữ gen, hoặc thậm chí là lối thoát hiểm bị lãng quên vẫn còn lan truyền trong cộng đồng sinh tồn yếu ớt.
Họ phải khám phá nó.
Đó là cơ hội duy nhất để sống sót, hay ít nhất là tìm ra câu trả lời cho sự sụp đổ này.
Đan Lương cầm lấy thanh sắt gỉ sét đã được hắn mài sắc ở một đầu làm vũ khí tự vệ thô sơ.
Ánh sáng từ ngọn đèn pin yếu ớt chiếu rọi vào những bức tường đầy vết nứt và graffiti cũ kỹ, mờ nhạt theo thời gian.
Những dòng chữ "CỨU CHÚNG TÔI" hay "THẦY Ở ĐÂU?" được viết bằng máu hoặc sơn xịt đã phai màu, trở thành những vệt đen nhem nhuốc trên bề mặt bê tông xám xịt.
Họ tiến sâu vào hành lang hẹp bên dưới tầng hầm chính của tòa nhà cũ kỹ này.
Tiếng bước chân vang lên khô khan, dội lại qua các bức tường kim loại và ống nước rỉ sét treo lơ lửng từ trần cao vút.
Mùi hôi thối nồng nặc hơn khi họ đi sâu thêm vài chục mét.
Không phải mùi xác thối thông thường mà là một thứ mùi hóa chất lạ lùng, cay xé mũi họng, khiến mắt Đan Lương cay xót khó chịu.
Tử Hà đi sau, hơi thở gấp gáp hơn trước đây rất nhiều vì thể trạng suy kiệt nghiêm trọng của cậu.
Nhưng đáng kinh ngạc thay, cậu vẫn bám sát theo lưng người đàn ông dẫn đường này mà không hề tỏ ra sợ hãi hay nao núng chút nào dù biết rõ nguy hiểm rình rập ở từng góc khuất tối đen như mực trong bóng đêm dày đặc bao trùm lấy mọi vật xung quanh đây chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn Đan Lương dừng lại đột ngột, giơ tay ra hiệu cho Tử Hà im lặng.
Có tiếng động phía trước.
Không phải là tiếng bước chân con người hay quái vật mà giống như âm thanh của chất lỏng chảy qua các khe hở kim loại nhỏ xío bên trong hệ thống ống dẫn nước bị hư hỏng nặng nề từ lâu đời rồi nay mới vỡ tung toang ra khắp nơi đây chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh linh hồn Hắn rón rén tiến lại gần hơn nữa, ánh đèn pin tập trung vào khu vực phía trước nơi có những bóng đen nhấp nhô đang di chuyển rất chậm chạp dưới lớp bùn dầy đặc phủ kín sàn nhà cũ kỹ này đây chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn linh linh hồn Đó là những xác chết.
Hàng tá, hàng chục bộ xương người chồng chất lên nhau trong tư thế quỳ gối hoặc bò crawl về phía trước như thể đang cố gắng thoát khỏi cái gì đó kinh hoàng bên dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh linh hồn Dan Lương cảm thấy lạnh sống lưng.
Những bộ xương này đều mặc đồng phục của cùng một tổ chức y tế hoặc quân đội cấp cao nào đó trước đây rất lâu rồi chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh linh hồn Hắn cúi xuống kiểm tra kỹ hơn.
Trên ngực áo của bộ xương gần nhất vẫn còn nguyên chiếc thẻ danh tính bằng kim loại chống nước được đính chặt vào vải dù cũ nát theo thời gian mưa nắng gió sương dày dạn chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tên được khắc rõ ràng: TS.
KIM TÂN - PHÒNG NGHIÊN CỨU BÍ MẬT SỐ 4.
Mã số nhân viên đã bị mờ đi phần do gỉ sét ăn mòn theo năm tháng trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Dan Lương nhìn sang Tử Hà với vẻ kinh ngạc tột độ.
Nơi mà những kẻ săn mồi thông thái nhất từng nhắc đến trong các truyền thuyết đô thị về ngày tận thế chính là nơi đây chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Họ đã tìm thấy đúng địa điểm then chốt nhất mà cả thế giới sinh tồn đang khao khát được biết đến sự thật đằng sau nó chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Tử Hà bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh khác hẳn với sự yếu đuối thường ngày của cậu.
Hắn đưa tay chạm vào cánh cửa sắt nặng nề đóng kín phía sau đống xương cốt này.
Trên đó có gắn một khóa điện tử cũ kỹ nhưng vẫn còn nguyên vẹn không bị phá hủy bởi thời gian hay thiên tai chiến tranh nào cả chứ chưa kể tới vấn đề nguồn lương thực dự trữ cũng sắp cạn kiệt dần đi theo từng ngày trôi qua nhanh như chớp sáng ban mai mùa hạ nóng bức oi ả ngột ngạt (làm người ta nghẹt thở) không khí ô nhiễm nặng nề khắp nơi trên mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài nhiều tháng liền liên tiếp không ngừng nghỉ một phút giây nào kể từ khi linh hồn linh hồn Cậu rút ra chiếc thẻ từ mà Dan Lương vừa lấy được từ xác chết của TS Kim Tân.
Bóng đen khổng lồ từ xác Kim Tân đột ngột nổ tung, bao phủ bầu trời xám xịt.
Linh hồn cậu cứng đờ, cảm giác bị ngàn mũi nhọn đâm thấu tim đang gióng lên hồi chuông báo tử.
Chiếc thẻ từ trong tay bỗng hóa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận