Chương 36

Y Hoa quỳ giữa đống đổ nát của con đường cao tốc, ngực đập mạnh như trống trận.

Không khí xung quanh nồng nặc mùi sắt và ozone, mùi đặc trưng của Di Vật vừa được kích hoạt.

Trước mặt cô là xác của một Thợ Săn cấp C, kẻ vừa bị cô hạ gục không chút nương tay.

Máu hắn chưa kịp đông lại đã bắt đầu bốc hơi dưới ánh sáng xanh nhợt nhạt tỏa ra từ lõi cơ thể nạn nhân.

Cô không cảm thấy tội lỗi.

Trong thế giới này, sự yếu đuối là bệnh nan y, và Y Hoa đã chọn cách tự chữa trị bằng dao mổ lạnh lùng nhất.

Nhưng hôm nay khác.

Hôm nay, khi bàn tay cô chạm vào Di Vật nằm trong lồng ngực kẻ chết, một luồng dữ liệu lạ xâm nhập thẳng vào tủy sống.

Đó không phải là kỹ năng chiến đấu thông thường.

Đó là một đoạn ký ức bị chèn ép sâu thẳm, thuộc về người đã khuất nhưng lại mang dấu vết của sự giả tạo.

Y Hoa nheo mắt, cố gắng phân tích dòng chảy linh khí hỗn loạn kia.

Không chỉ để sống sót qua đêm nay, mà còn vì cảm giác kỳ lạ rằng Di Vật này đang gọi tên cô.

Gió lạnh thổi qua những cột bê tông gãy đổ, mang theo tiếng rên rỉ xa xăm của những xác thối chưa được chôn cất.

Y Hoa đứng dậy, chân bước nhẹ nhàng như một con mèo hoang trong đêm tối.

Cô biết mình không thể ở lại đây quá lâu.

Mùi máu sẽ thu hút sự chú ý từ cả hai phía: quái vật và những kẻ săn người.

Hắn—Lục Phong—dưới sâu thẳm tiềm thức cô đang cười khẩy, âm thanh vang vọng như tiếng cạo kính trên tai.

"Cậu đang sợ à, Y Hoa?

Hay là cậu đã bắt đầu cảm thấy thú vị?"

Y Hoa bịt chặt đôi tai bằng lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Cô không đáp lời hắn.

Sự im lặng của cô là vũ khí mạnh nhất chống lại giọng nói đầy khiêu khích trong đầu.

Nếu để cho sự hoảng loạn len lỏi vào, virus bên trong sẽ bùng nổ, và cả hai linh hồn cùng cơ thể này sẽ tan biến thành tro bụi.

Cô cúi xuống, nhặt lấy Di Vật đó—một mảnh thủy tinh đen nhánh hình dạng như chiếc chìa khóa cổ xưa.

Khi ngón tay cô chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó, thế giới xung quanh bỗng chốc quay cuồng.

Màu sắc phai mờ, âm thanh bị kéo dài ra thành những đường cong kỳ dị.

Y Hoa nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để giữ lấy ý thức cuối cùng trước khi bị cuốn trôi vào dòng chảy ký ức ấy.

Ngay da thịt Y Hoa tiếp xúc hoàn toàn với Di Vật, thế giới xung quanh sụp đổ tan tành.

Tiếng gầm của quái vật biến mất, thay vào đó là tiếng hét của những người vô tội và tiếng bước chân dồn dập của những người hàng xóm trong một buổi sáng bình yên.

Cô không còn ở trên đường cao tốc hoang tàn nữa.

Y Hoa đứng giữa ngã tư phố thị rực rỡ ánh đèn neon, nhưng bầu trời phía trên đang nứt vỡ thành từng mảng lớn như kính vỡ.

Những tòa nhà chọc trời xung quanh cô không phải là bê tông xám xịt mà được bao phủ bởi những dây leo xanh tươi và hoa hồng đỏ thẫm—những bông hoa nở ra từ chính máu của những người đi đường.

"Cô ấy đã đến rồi," một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng méo mó như bị nhiễu sóng radio.

Y Hoa quay đầu lại.

Trước mặt cô là hình ảnh phản chiếu của chính mình, nhưng trong bộ đồ trắng muốt của bệnh viện ba năm trước.

Khuôn mặt đó không có mắt, chỉ còn hai hốc đen ngòm chảy ra dòng nước màu tím đậm.

Y Hoa lùi bước gót chân chạm vào một vũng máu đang lan rộng trên nền đường nhựa sạch sẽ đáng ngờ.

Cô nhận ra đây là địa điểm khám phá bí ẩn mà cô đã tìm kiếm từ lâu: Phòng Thí Nghiệm Số Không, nơi được cho là khởi nguồn của virus nhưng không tồn tại trong bất kỳ hồ sơ công khai nào.

Không gian xung quanh bắt đầu co lại như một cái bẫy đang đóng cửa.

Những bóng người đen ngòm hiện ra hai bên lề đường, chúng không có khuôn mặt rõ ràng mà chỉ là những khối hình học tối tăm đang tiến về phía cô với tốc độ chậm rãi nhưng chắc chắn.

Mỗi bước chân của chúng tạo ra tiếng động khô khốc giống như xương cốt bị giã nát.

Y Hoa rút dao găm từ sau lưng, lưỡi đao run rẩy vì sự căng thẳng tột độ.

Cô cần tìm manh mối ở đây, dù biết rằng ký ức này có thể là bẫy chết người được thiết kế để xóa bỏ ý chí của cô.

Lục Phong lại lên tiếng, giọng điệu hân hoan đầy ác độc: "Đừng sợ, Y Hoa.

Đây mới là thực tế duy nhất còn sót lại."

Cô phớt lờ hắn, tập trung vào những ký hiệu kỳ lạ khắc trên cột đèn gần đó.

Chúng không phải chữ cái hay số đếm thông thường mà là những biểu tượng linh lực cổ xưa đã bị cấm đoán từ thời trước Sụp Đổ Bại Hoại..

nhớ hình dáng của chúng trong đầu, biết rằng đây chính là chìa khóa để mở cánh cửa tiếp theo dẫn đến sự thật về nguồn gốc virus bên trong cơ thể cô.

Y Hoa hét lên, một tiếng thét hỗn hợp giữa sự đau đớn và giận dữ xé toạc không gian ảo giác.

Cô dùng toàn bộ ý chí còn lại để đẩy ký ức của Kael ra xa, tạo ra một bức tường tâm lý mỏng manh giữa "tôi" và "hắn".

Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra một chi tiết kỳ lạ trong cấu trúc phòng thí nghiệm này: nó được xây dựng xung quanh một nguồn năng lượng trung tâm giống như trái tim đang đập thình thịch.

Nguồn năng lượng ấy chính là cô—Y Hoa.

Hoặc đúng hơn, là cái xác sống mà linh hồn Lục Phong đang cư ngụ và virus đang nuôi dưỡng.

Những bóng đen xung quanh không phải để tấn công cô, mà chúng đang hướng về phía nguồn sáng phát ra từ ngực Y Hoa, như thể họ đang thờ cúng một vị thần chết chóc mới vừa được khai sinh.

"Đây là sự thật bị đàn áp," Y Hoa thì thầm với chính mình, giọng nói vang lên trong phòng thí nghiệm ảo nhưng lại có vẻ vang dội hơn cả tiếng sấm sét bên ngoài.

Cô hiểu ra rằng những gì mà thế giới gọi là "đại dịch" thực chất chỉ là một thí nghiệm thất bại nhằm tách biệt linh hồn khỏi thể xác để đạt được sự bất tử giả tạo.

Và cô chính là sản phẩm thành công duy nhất, dù cái giá phải trả là sự hủy diệt toàn cầu nếu virus thoát ra ngoài.

Lục Phong cười lớn trong tâm trí, tiếng cười đó làm rung chuyển nền tảng ảo giác xung quanh Y Hoa.

"Cậu đã hiểu rồi?

Vậy thì tại sao lại ngần ngại gì nữa?

Giết chết tất cả những kẻ yếu đuối kia và trở thành Vua Di Vật như chúng ta đã định đoạt!"

Y Hoa không đáp lời hắn.

Thay vào đó, cô đưa tay lên chạm vào trái tim ảo đang đập bên trong lồng ngực hình bóng của mình trong ký ức.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể khi cô nhận ra rằng virus không chỉ nằm ở máu thịt mà còn ăn sâu vào chính những ký ức đau thương nhất của con người để duy trì sự tồn tại.

Nó cần nỗi sợ hãi, nó cần sự tuyệt vọng như một loại thuốc kích thích tăng trưởng vô tận cho mình.

Cô nhắm mắt lại và tập trung tinh thần vào việc tìm kiếm điểm yếu trong cấu trúc ảo giác này.

Nếu nơi đây là phòng thí nghiệm được bảo vệ bởi hệ thống an ninh tâm lý phức tạp nhất thì chắc chắn phải có một lối thoát dành riêng cho những kẻ đủ mạnh để vượt qua nó mà không bị mất trí hoàn toàn.

Y Hoa biết rằng mình đang đứng trước ranh giới giữa điên loạn và sự tỉnh thức tuyệt đối, nơi mỗi giây trì hoãn đều có thể khiến cô vĩnh viễn mắc kẹt trong mê cung ký ức này mãi mãi.

Y Hoa đứng giữa đống xác thịt và máu me trong thế giới ảo, thở hồng hộc khi ảo giác cuối cùng tan biến thành sương mù dày đặc bao trùm khắp phòng thí nghiệm thật sự nằm dưới lòng đất sâu thẳm bên kia hiện thực vật lý bình thường vốn dĩ đã bị virus làm thay đổi hoàn toàn cấu trúc không gian thời gian xung quanh khu vực này từ rất lâu trước đó mà chẳng ai biết rõ nguyên nhân cụ thể vì sao lại xảy ra như vậy cả nếu xét về mặt khoa học thuần túy thì điều này hoàn toàn vô lý nhưng trong thế giới sau tận thế mọi quy luật tự nhiên đều bị đảo lộn một cách tàn khốc đến mức khó tin không kém phần đáng sợ và kinh hoàng tột độ đối với bất kỳ ai dám đặt chân vào vùng đất chết chóc nơi đây dù chỉ là vài phút thôi cũng đủ khiến họ phát điên lên vì những hình ảnh khủng khiếp mà mắt thường có thể nhìn thấy được rõ ràng trước mặt mình rồi.

Sự im lặng trở lại, nặng nề và suffocating đến mức Y Hoa cảm thấy khó thở như bị ai đó siết chặt cổ họng bằng bàn tay vô hình lạnh lẽo không chút nhân tính nào cả trong ánh mắt của những kẻ đứng quanh đây đang chăm chú nhìn cô với vẻ tò mò lẫn sự ghê tởm pha trộn lẫn nhau một cách kỳ lạ đến đáng sợ.

Cô nhìn xuống đôi tay của mình, chúng run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự phấn khích điên cuồng khi biết rằng mình vừa khám phá ra bí mật lớn nhất thế giới từ trước đến nay về nguồn gốc thực sự của virus và vai trò trung tâm mà cô đang đảm nhận trong cuộc chơi sinh tử này.

Trên bàn làm việc bằng kim loại đen bóng ở giữa phòng, một cuốn sổ tay da cũ kỹ nằm mở ra trang cuối cùng ghi chép lại những dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới viết xong chưa kịp khô hết phần nào còn vương đọng lại trên bề mặt giấy tờ nhàu nát do sự vội vã khi người chủ nhân trước đây phải bỏ chạy khỏi nơi này trong tình trạng hoảng loạn tột độ không thể kiểm soát được nữa.

Y Hoa bước tới, ngón tay nhẹ nhàng lật qua những trang giấy phía trước để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết hơn về dự án "Chìa Khóa Địa Ngục" mà cô đã nghe nhắc đến nhiều lần nhưng chưa bao giờ dám tin rằng nó thực sự tồn tại ngay dưới mũi của mình trong thời điểm hiện tại này đây.

Mỗi dòng chữ đều như một lưỡi dao sắc bén cắt xé vào tâm trí vốn đã suy nhược vì thiếu ngủ và căng thẳng kéo dài suốt những ngày qua không ngừng nghỉ liên tục không có khoảng nghỉ ngơi nào cả cho dù chỉ là vài giây thôi cũng đủ làm kiệt quệ sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của bất kỳ ai trong hoàn cảnh tương tự như vậy rồi.

Cô đọc thầm dòng cuối cùng: "Khi Chìa Khóa mở cửa, Địa Ngục sẽ nuốt chửng Thiên Đàng." Y Hoa sững sờ khi nhận ra rằng ký hiệu trên trang giấy chính xác giống hệt những biểu tượng linh lực cổ xưa mà cô vừa thấy trong ảo giác trước đó không khác gì hai giọt nước rơi vào nhau hòa quyện làm một thành thể thống nhất duy nhất không thể tách rời khỏi nhau dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích.

Y Hoa bước đi trong bóng tối, chiếc vòng tay Di Vật lạnh lẽo trên cổ tay cô phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt yếu ớt đủ để soi đường cho những bước chân nặng nề lê thê của cô hướng về phía thành phố cũ nơi mà theo bản đồ trong ký ức của Kael có một "Ngọn Nến" — một nơi trú ẩn được bảo vệ bởi hệ thống phòng thủ tự động dựa trên nguyên lý cộng hưởng linh hồn đặc biệt chỉ hoạt động khi người sử dụng mang đủ ba loại Di Vật tương thích với nhau để kích hoạt cơ chế mở khóa an toàn mà thôi.

Cô biết rằng mình không thể tin tưởng hoàn toàn vào thông tin từ ký ức của kẻ thù cũ nhưng đây cũng là lựa chọn duy nhất còn lại trước mắt lúc này đây vì tất cả các tuyến đường khác đều đã bị phong tỏa bởi những bẫy chết người được thiết kế cẩn thận để loại bỏ bất kỳ ai dám xâm nhập vào khu vực cấm địa này mà không có sự cho phép chính thức từ ban giám đốc dự án trước kia dù bây giờ họ cũng đã chết sạch hết rồi chẳng còn ai sống sót cả.

Gió đêm thổi qua khe hẹp giữa những bức tường bê tông đổ nát mang theo mùi ẩm mốc của đất sét lẫn hương hoa hồng thối rữa khiến Y Hoa cảm thấy chóng mặt nhẹ nhưng cô vẫn cố gắng giữ vững cân bằng để không bị ngã xuống vực thẳm phía dưới nơi mà bóng tối dường như có ý thức riêng đang chờ đợi con mồi tiếp đến rơi vào cạm bẫy chết chóc của nó mãi mãi trong sự im lặng tuyệt đối đáng sợ tột cùng.

Y Hoa dừng bước lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ đóng kín chặt chẽ không để nào lọt qua được dù chỉ là ánh sáng nhỏ nhất từ bên ngoài chiếu vào cũng bị chặn đứng hoàn toàn bởi lớp sơn đen bóng dày đặc phủ lên bề mặt kim loại lạnh lẽo vô cảm của nó như thể đang bảo vệ điều gì đó cực kỳ quan trọng và nguy hiểm đến mức không ai dám chạm tay vào nếu chưa sẵn sàng đối mặt với hậu quả thảm khốc nhất có thể xảy ra sau này.

Cô đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt cửa sắt lạnh buốt, cảm nhận được sự rung động yếu ớt phát ra từ bên trong như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang ngủ yên chờ đợi ngày thức tỉnh để giải phóng sức mạnh hủy diệt tiềm tàng chứa đựng bên trong lòng đất sâu thẳm nơi mà những bí mật đen tối nhất của nhân loại đã bị chôn vùi cùng với xác chết của hàng triệu người vô tội từng sống và yêu thương ở đây trước khi tất cả mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống tro bụi hoang tàn không thể phục hồi lại được nữa dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là tuyệt vọng.

Y Hoa rút Di Vật hình chìa khóa ra từ túi áo, ánh sáng xanh bắt đầu xoay tròn quanh cánh cửa với tốc độ ngày càng nhanh dần lên tạo thành một xoáy năng lượng mạnh mẽ đủ để làm rung chuyển cả khu vực xung quanh khiến những mảnh gạch đá rơi rớt từ trên cao xuống đất kêu lạo xạo trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi như màn đêm vĩnh cửu không có hồi kết.

Và rồi, giữa sự im lặng chết chóc đáng sợ tột độ đến mức khó tin của không gian xung quanh họ lúc này đây.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ bên trong căn phòng tối om phía trước mặt họ — "Cuối cùng thì chìa khóa cũng đã tìm được đường trở về nhà cả."

Đám bóng tối cuộn xoáy tách ra, lộ ra khuôn mặt vô tri của chính người thầy đã chết từ ba năm trước.

Thầy dạy đạo bước ra khỏi bóng tối, tay cầm chính thanh kiếm vừa rút từ lưng của hắn.

Hắn kinh hoàng nhìn thấy vết thương trên ngực thầy đang rỉ máu tươi, chứng minh đây không phải ảo ảnh.

Thanh kiếm lao thẳng vào tim
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập